Editor: ChieuNinh_dd.

Tự nhận là mình có điểm nhàn hỏng rồi Liễu Thư cự tuyệt Allen yêu cầu hỗ trợ đút ăn, tự mình nhận bát ăn cơm, nhìn cô ăn thơm ngon ngọt ngào, mày Allen thế này mới giãn ra. Kỳ thực mấy ngày nay trong lòng hắn cũng lo âu, ngay từ đầu không thèm để ý, chỉ coi là Liễu Thư mệt muốn chết thôi, nhưng mà mỗi ngày ngủ như vậy, lại muốn nghỉ ngơi sẽ không quá bình thường, nghĩ nghĩ thấy cô ăn không gần xong mới nói: "Tiểu Thư anh cảm thấy thân thể em có thể có chút không thoải mái, không bằng đi chỗ Vu y để cho bà nhìn xem giúp em, vậy cũng yên tâm."

Liễu Thư sửng sốt, thật ra cô không nghĩ tới Allen sẽ nói như vậy, chớp chớp mắt, nhăn mặt nhíu mày: "Em không bệnh." Thân thể cô thật sự rất tốt, ăn được rất ngon, vô cùng khỏe, cô là đương sự cảm thụ rõ ràng nhất, Allen thấy vậy cũng không ép bức bách cô, chỉ là nói: "Anh đương nhiên biết em không có việc gì, nhưng em không phát hiện gần đây em luôn mệt rã rời sao?"

Vừa nói như vậy Liễu Thư thật đúng nói không ra lời, Allen không đề cập tới thì may, nhưng hiện tại cẩn thận nói ra cô cũng cảm giác được, mình thật là hơi quá, cho dù là mệt cũng không suốt ngày mệt rã rời như vậy, nhìn xem hôm nay chẳng qua là chợp mắt một hồi liền ngủ thời gian dài như vậy, nghĩ như thế trong lòng liền bắt đầu lộp bộp, sẽ không thật là xảy ra bệnh tật gì đi.

Đương nhiên cái ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu thì đã bị cô đánh tan, cô cảm thấy cái này không đáng tin, buông bát nhíu mi nói: "Có lẽ..."

Nói chưa xong Liễu Thư dừng lại, mắt hơi hơi mị mị, đột nhiên vươn tay sờ về phía bụng, mắt hơi hơi trừng lớn. Cô đột nhiên nhớ tới đến thân thích của mình có vẻ đến trễ không ít ngày, nhưng bởi vì thời gian chênh lệch cô vẫn không tính toán được chính xác sẽ không tính nữa, nhưng mà lần này thật sự thời gian trễ đến rất lâu, làm cho cô không thể không chú ý đến, nghĩ như thế liền càng nghiêm trọng rồi.

"Tiểu Thư Tiểu Thư." Vừa thấy bộ dáng này của cô, Allen cũng bị kinh sợ, còn tưởng rằng lời mình nói dọa cô, vội vàng an ủi xin lỗi nói: "Em cũng đừng nghĩ loạn, anh chỉ là nói như vậy thôi, nếu em không muốn xem, sẽ không xem, chúng ta không xem được không." Nói xong liền duỗi cánh tay dài ra ôm người vào trong lòng, nhẹ giọng mềm giọng dỗ dành.

"Không." Liễu Thư sững sờ lắc đầu, giọng điệu kiên định nói: "Chúng ta thật đúng là mau chân đến xem."

"Gì?"

"Đi, đi tìm Vu y."


Allen nghĩ đến Liễu Thư là không muốn đi, không nghĩ tới sau đó tự nguyện vẫn là cô, kỳ thực hắn muốn nói nếu không muốn thì chúng ta không miễn cưỡng nhưng mà Liễu Thư lấy một vẻ kiên quyết làm cho hắn căn bản cự tuyệt không được, sau đó tự nhiên là chịu khó mang theo vợ đi tìm Vu y, mang theo đầy đầu lo lắng đi đến phòng nhỏ của Vu y.

"Có một đoạn thời gian không nhìn thấy các con." Lúc đến Vu y đang ở ngoài phòng, nhìn thấy hai người cười cười, đưa người vào nhà rồi nói: "Làm sao vậy, hôm nay đến là vì chuyện gì sao?"

"Vu y, Tiểu Thư có chút không thoải mái." Allen nói, chà xát chà xát tay nhìn vợ yêu, đỡ cô ngồi xuống nói.

Liếc trắng Allen một cái, thấy ánh mắt dò hỏi của Vu y, Liễu Thư cũng lắc đầu, chuyển tay qua nói: "Vu y con cảm thấy thân mình thật là không quá lanh lẹ, ngài nhìn giúp con một cái, có bệnh nặng gì không."

Ý vị thâm trường liếc mắt nhìn Liễu Thư một cái, Vu y cười cười cầm tay Liễu Thư duỗi đến cẩn thận cảm nhận, sau một lát mở to mắt, kinh ngạc nhìn nhìn Liễu Thư, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô, lại là cười nói: "Xem ra con đã có chút đoán ra rồi."

Vừa nghe lời này, Liễu Thư thở phào nhẹ nhõm buông ra, Vu y đều nói như vậy, xem ra đúng rồi, không nghĩ tới a ~

Hiện trường chỉ có Allen cả đầu mờ mịt nhìn hai người đánh đố, gãi đầu lo lắng nói: "Vu y ngài nói lời này là có ý tứ gì, Tiểu Thư không trở ngại gì chứ?"

"Ha ha." Lắc đầu, Vu y đứng lên đi vào trong phòng ở chỗ giỏ trúc đựng thảo dược, vừa thu thập dược vừa nói: "Chúc mừng con, lại làm a ba, Tiểu Thư không trở ngại, chỉ là trong bụng lại hoài ấu tể, aiz, thật sự là không nghĩ tới mới ngắn ngủn một năm mà thôi, con lại mang thai, nhưng mà làm cho người ta rất kinh hỉ."

Thu thập một bao thảo dược đi ra đưa cho Allen đã bắt đầu rơi vào trạng thái ôm nàng dâu há hốc mồm, Vu y tươi cười hòa ái nói: "Tiểu Thư thân mình rất tốt, con nói không thoải mái cũng chính là tình huống bình thường giai đoạn trước mang thai. Tính ra có kinh nghiệm hoài Lotter Leila, các con cũng nhất định có điều hiểu biết, mấy ngày nay khả năng sẽ mệt rã rời, ăn nhiều, đây đều là trạng huống bình thường, không cần để ý, ai nha, hiện tại bộ lạc có vài giống cái mang thai, ngẫm lại tiếp qua không lâu sẽ có tân sinh mệnh đến, ừm, ta phải chuẩn bị nhiều hơn." Vừa nói, mắt Vu y đều là sáng, dáng vẻ tràn ngập nhiệt tình. Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh


Trên đường trở về Allen đều là mộng ảo, ai biết đứng ở cửa nhà mình rồi mới ra vẻ tỉnh thần lại, đỡ Liễu Thư đi, động tác và bộ dáng thật cẩn thận đó làm cho Liễu Thư vừa bực mình vừa buồn cười, liếc hắn nói: "Cũng không phải lần đầu tiên, để ý như vậy làm gì, em không phải khỏe mạnh sao, Vu y cũng nói rồi."

Allen cười hắc hắc, nhưng lại không để ý lời của cô, vẫn là cái bộ dáng đó: "Cho dù lại đến vài lần anh cũng như vậy, em và đứa nhỏ anh đều phải cẩn thận đối đãi."

Lời này Liễu Thư nghe cảm động, lắc đầu sau đó liền không nhắc nữa, hai người chậm rãi vào cửa, vừa mới tiến vào trong viện hai tiểu bao tử liền nhìn thấy người, có vẻ như tiểu đạn pháo vọt tới, nếu bình thường thì cũng thôi, nhưng mà hôm nay trong bụng Liễu Thư lại đang mang một đứa, đúng là không thể tùy tiện động đậy được. Allen tiến lên một bước, một tay tóm lấy một đứa con trai ở trong tay, nhíu mi trừng mắt: "Từ hôm nay trở đi thời điểm chơi đùa đều phải cách a mẹ các con xa ba bước, không được đánh thẳng về phía trước giống như hôm nay." Nếu đụng hỏng rồi phải làm sao bây giờ.

"Muốn a mẹ." Nhóm tiểu bao tử mới mặc kệ, bị nắm cổ áo cũng không thèm để ý, vung tứ chi muốn đến gần Liễu Thư.

Nhìn ba cha con nhà này, Liễu Thư liền muốn cười: "Được rồi, buông bọn nhỏ xuống."

Allen lần này cũng không nghe lời, tay vừa nhấc kẹp lấy hai đứa nhỏ, đi tới bên người Liễu Thư mới buông, thấy hai đứa nhỏ vừa buông một cái liền muốn nhào lên phái trước lại tóm lấy, sau đó nửa ngồi xổm xuống ôn tồn nói: "Các con nghe lời, a mẹ hiện tại cũng không giống như dĩ vãng, trong bụng của mẹ chính là có em trai và em gái của các con."

Nhóm tiểu bao tử thật sự là nhỏ, không hiểu lắm điểm ấy, Allen cũng không ngại ôm nhi tử chỉ vào bụng Liễu Thư liền cười ha ha nói: "Leila là em trai, hiện tại trong bụng a mẹ liền lại có em trai nữa."

Leila nháy mắt mấy cái, cái này nhóc biết, anh trai em trai gì đó, điểm ấy vẫn là rõ ràng, mình là em trai, Lotter là anh trai, a ba nói trong bụng a mẹ có em trai.


Liễu Thư bị một lớn hai nhỏ nhìn còn rất ngượng ngùng, một tay ngăn lại bụng, hừ hừ nói: "Được rồi, đều đang nói cái gì đâu, mau vào phòng đi thôi."

"Được được, em nhất định mệt mỏi, chúng ta vào nhà đã."

Sau khi vào nhà Lotter xông tới, ghé vào bên chân Liễu Thư mếu máo nói: "Là em trai em trai, em trai của con đâu."

Lời này giống như đọc khẩu lệnh, Allen trước giật nhẹ khóe miệng, không đợi hắn hồi đáp Liễu Thư liền trừng mắt nhìn hắn, ôm con vào trong lòng hôn hai cái mới nói: "Là em trai của hai đứa con, ừm, cũng có thể là em gái, ngoan ~ Lotter lại làm anh trai."

Lotter được khai đạo một chút lúc này mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, rầm rì trong chốc lát vươn tay nhỏ bé sờ bụng Liễu Thư, chớp mắt to nói: "Em trai em gái khi nào thì đi ra nha."

"Dạ dạ, con cũng muốn em trai đi ra theo giúp con và anh." Leila không cam lòng lạc hậu nói.

Ôm lấy hai đứa con, Liễu Thư cười vẻ mặt ôn nhu, nhẹ giọng nói: "Ừm, còn sớm mà, chờ hai đứa con có thể bay lên thì em cũng liền đi ra rồi." Vu y nói cô đây là sắp có hai tháng, nếu lại đúng hạn ngày sinh trong dự tính, phỏng chừng phải tới thời điểm đầu xuân vừa sang năm.

"Được, con nhất định sẽ sớm bay lên." Nắm chặt nắm tay nhỏ, hai đứa Lotter Leila thực kiên quyết cam đoan.

Liễu Thư Allen nhìn nhau cười, vuốt đầu con, vui thích cuộc sống kế tiếp.
——
Gần đây bộ lạc việc vui dường như đặc biệt, đầu tiên là không ít thú nhân giống cái bắt đầu ký khế ước, sau đó thì sao, Kathy mang thai, đợi cả đám vừa cao hứng, hiện tại lại là Liễu Thư. Cái này lại làm cho người ta vui thích lại không ít người hâm mộ. Liễu Thư đã có một thai, nhưng lại là hai tiểu thú nhân, hiện tại cách một năm lại có nữa, thế nào không làm cho nhóm giống cái vẫn chưa mang thai có chút dao động trong lòng. Sau đó chính là mỗi ngày đều có không ít giống cái tới lấy kinh nghiệm, cô có thể sinh như vậy, chung quy sẽ có chút kinh nghiệm đi.

Nghe lời này Liễu Thư đều sắp khóc không ra nước mắt, cô có kinh nghiệm cái gì chứ, đây hoàn toàn là hình thức tự chủ mà, nhưng nói thì người ta cũng chỉ nghe nghe, vẫn muốn hỏi nhiều chút. Bất đắc dĩ, Liễu Thư chỉ có thể moi ruột gan nói một ít tri thức bảo dưỡng cho phụ nữ truyền một ít, mặc kệ như thế nào, nhiều chú ý chút những thứ này luôn rất tốt. Mà đừng nói quả thật có không ít người lại cầm đi học tập, còn có xúc tiến tác dụng sinh dục hay không thì không biết, nhưng tối thiểu thời điểm hàng tháng thân thích bọn họ đến, có thể giảm bớt một ít đau đớn, điểm ấy cũng là rất tốt, vì thế, càng nhiều người đến. Đương nhiên phần lớn cũng chính là tới ngồi bát quái tán gẫu một chút, đông dài hơn tây ngắn, được rồi, tại bất luận trong thời đại nào, thiên tính bát quái của nữ nhân luôn không thể mất đi.


Như thế sau vài lần, Liễu Thư ở nhà đợi nhàm chán, cảm giác nhàm chán thì bát quái một chút cùng nhóm giống cái còn rất có thể giết thời gian, hơn nữa một ít chuyện nhỏ trao đổi nhiều hơn còn rất có cảm xúc, đương nhiên đồng thời Kathy và cô hai phụ nữ có thai duy nhất cũng thu được chú ý rất lớn.

"Alice Eva mấy ngày nay các cậu đi ra ngoài thu thập?" Từ lúc biết Liễu Thư cũng mang thai, Kathy liền thích đến la cà thật lâu, nay lại thông đồng nhau, hai giống cái mang thai đi chung quanh một chút ngay tại trong bộ lạc, vừa vặn nhìn đến Alice và Eva. Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh}{|)&@#@

"Các cậu sao ở bên ngoài, chỉ hai người?" Nhìn thấy hai người này, Alice bọn họ cũng tới đón.

"Tiểu Tuyết nhà tớ nhìn chúng tớ đâu." Liễu Thư cảm thấy Tiểu Tuyết thật là ăn một phần cơm làm hai việc, vừa trông chừng đứa nhỏ, lại vừa trông phụ nữ có thai, cô quyết định sau khi trở về liền làm nhiều đồ ăn ngon hơn cho nó.

Vừa thấy quả nhiên, phía sau Tiểu Tuyết đang cẩn thận đi theo, tại bên khác Lotter Leila còn có Lỗ Cách và vài tiểu thú nhân cũng đùa vui vẻ.

"Hôm nay nhiệt độ đã bắt đầu giảm, chúng ta cũng có thể đi ra ngoài đi dạo nhiều hơn." Eva trông thấy Lỗ Cách nhìn hai mắt rồi nói.

Đúng vậy mùa thu đều đến rồi.

"Lần này hai người mang theo thứ gì tốt trở về?" Thấy trong giỏ phía sau hai người không ít đồ, mắt Kathy sáng sáng nói, vừa thấy bộ dáng cô nàng liền biết là đang suy nghĩ cái gì, Alice có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn xốc nắp lên nói: "Hái xuống không ít trái cây trở về cho các cậu, đều là các cậu thích ăn."

"Thật sự là thật cám ơn." Liễu Thư không da mặt dày như Kathy, vẫn thực là thẹn thùng ~

Hết chương 113_Q3.