CHƯƠNG 11
Quả phụ Lê một mình nuôi lớn con trai, chỉ một đứa con trai vậy, chỉ trông chờ vào con trai mình thi được công danh mà nở mày nở mặt.

Những cái khác bà ta có thể không quan tâm, nhưng không thể không quan tâm đến tiền đồ của con mình.

“Cô…con của cô chỉ mới chảy chút máu, có thể có chuyện gì? Trong thôn này có con cái nhà ai mà không va chạm?” Quả phụ Lê rõ ràng hô hấp không thông.

Lưu Ly lại trực tiếp sẵng giọng: “Đã chảy máu rồi còn không sao, sao bà không đánh vỡ đầu con bà rồi lại nói mấy lời này?”
Nói xong, Lưu Ly lại nói: “Cho dù Bình Bình nhà tôi không có việc gì, bà nhục mạ danh dự của tôi, bức tử tôi, tôi cũng có thể bẩm lên huyện thái gia phân xử cho tôi.


Lưu Ly biết Bình Bình không sao, cho nên mới nói những lời này, chủ yếu là vì đè quả phụ Lê xuống, để cho quả phụ Lê biết Lưu Ly cô không là một thứ đồ dễ bắt nạt, một khi không ổn, cô sẽ cáo lên nha môn, làm Từ Chính cũng khỏi đi thi công danh nữa.


Dù sao quả phụ Lê cũng quan tâm đến công danh của con trai nhất, bởi vậy cái gì gọi là đánh rắn phải đánh dập đầu, nếu không thì toi công.

Mà những lời này của Lưu Ly, không chỉ không làm người trong thôn cảm thấy Lưu Ly quá đáng, ngược lại trong lòng mọi người đều cảm thán, đúng là sức mạnh người mẹ.

Lưu Ly này nào đã từng mạnh mẽ như vậy? Đây còn không phải là vì đứa nhỏ bị đánh, bị ép ra sao?
Nhất thời, người trong thôn càng thêm thương ba mẹ con Lưu Ly rồi.

Lưu Ly sau khi dọa nạt quả phụ Lê xong, thì nhìn Tư đại phu, sắc bén trên mặt tan đi, chỉ còn lại khách khí: “Tư đại phu, làm phiền ngài rồi.


Lưu Ly mặc dù vì ông nội mình mà cũng hiểu y học, nhưng mà Yên Yên đã mời đại phu đến, đương nhiên phải làm dáng một chút cho Tư đại phu nhìn.

Tư đại phu thấy Lưu Ly vừa mới vô cùng mạnh mẽ vậy lại đối với mình khách khí như thế, trong lòng rất hưởng thụ, chỉ là lúc bắt mạch cho Bình Bình lại cau mày lại, khẽ thở dài.


Ba mẹ con này cũng không dễ dàng mà.

Tư đại phu ở thôn Đại Vĩ ba năm, y thuật được người trong thôn vô cùng tin phục, nhưng mà là một người từ bên ngoài đến, Tư đại phu rất ít qua lại với người trong thôn, nhưng cho dù vậy, Tư đại phu cũng rất hiểu tình huống của Lưu Ly, lúc này không khỏi động lòng trắc ẩn.

Mà người dân thấy Tư đại phu thở dài, chỉ cho là Bình Bình không quá ổn, ánh mắt mọi người nhìn quả phụ Lê lập tức thay đổi.

Trong lòng quả phụ Lê cũng rơi một cái, dọa đến sắc mặt trắng bệch.

Bình Bình chết hay sống bà ta không quan tâm, nhưng bà ta quan tâm công danh của mình và con trai, dù sao vừa rồi Lưu Ly cũng đã nói, nếu Bình Bình có chuyện gì, cô sẽ đến nha môn tố cáo bà ta, làm con trai bà ta không được thi công danh.

Càng nghĩ, quả phụ Lê càng hoảng hốt.

Tư đại phu đúng lúc nói ra: “Đứa bé này thể hư, phải bồi bổ nhiều hơn, nếu không…aizz…”
Tư đại phu thở dài một tiếng, lại không nói hết lời, chính là như vậy, mới càng làm người ta suy nghĩ về hướng không tốt.