Diệp Tử thì đương nhiên là vui vẻ đồng ý. Thế nên Vân Hạc bèn mang theo bọn họ cùng ra ngoài. Vân Hạc tiện đường còn mang theo một chút lễ vật đã nhận

được trước khi dọn nhà.

"Không phải bệ hạ mới ban thưởng một vạn lượng hoàng kim sao? Ngươi muốn bán những thứ này đi à?"

Trên đường, Thẩm Hinh đen mặt dò hỏi.

"Cần tiêu nhiều bạc lắm đó." Vân Hạc than thở nói: "Về những đồ ban thưởng buổi sáng phụ hoàng phái người đưa tới, ta thấy thưởng cũng thưởng được mấy chục lượng bạc..."

"Cũng đúng."

Diệp Tử khẽ vuốt cằm: "Tuy rằng hôn lễ này có người trong cung thu xếp giùm nhưng dù sao Lục điện hạ cũng là hoàng tử.

Đón đi rước về như vậy, đúng là tốn nhiều tiền thật."

Vân Hạc khẽ vuốt cằm, bèn nói: "Tẩu tử, phủ của ta còn chút lễ vật, lát nữa tỷ cầm đi đổi thành ngân lượng giúp ta đi."


Diệp Tử hơi kinh ngạc, bỗng nhiên chọc ghẹo: "Điện hạ không sợ tỷ tham ô à?"

"Ta tin tưởng tẩu tử không phải người như thế"

Vân Hạc cười ha hả nói: "Hơn nữa ta và Hinh Nhi sắp kết hôn rồi, của ta không phải là của nàng ấy à? Quan hệ tẩu tử và Hinh Nhi tốt như vậy, cũng không thể tham ô tiền bạc của nàng ấy chứ?"

Thẩm Hinh bĩu môi, hừ nhẹ nói: "Ta thấy ngươi sợ bán những thứ đó mất mặt, mới bảo tẩu tử giúp ngươi làm chuyện này”

"Khụ khụ...

Vân Hạc ho khan hai tiếng, dáng vẻ dường như bị nhìn thấu.

Diệp Tử khẽ trừng mắt Thẩm Hinh, ra hiệu nàng đừng nói lung tung, hơn nữa lại gật đầu cười: "Vốn dĩ mẫu thân đại nhân bảo tỷ tới giúp một tay, nếu điện hạ tin tưởng tỷ như thế,

chuyện này cứ giao cho tỷ lo liệu đi."

"Vậy thì cảm ơn tẩu tử." Vân Hạc hoàn toàn yên tâm, ánh mắt liếc xéo qua người Cao Hợp.

Mẹ kiếp. Phải tìm cơ hội thăm dò Cao Hợp thật kỹ một chút. Lúc nào cũng đề phòng như thế cũng không được lắm.

Bốn người rất nhanh đã tìm được cửa hàng, bán đi hết toàn bộ mấy món lễ vật kiếm được hơn ba ngàn lượng bạc.

Đang lúc bọn họ đi lang thang không có mục đích, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng rèn sắt "leng keng leng keng".

Trong lòng Vân Hạc hơi dao động, hắn lập tức nói với Thẩm Hinh: "Chúng ta tới hàng rèn xem thử đi."

“Tới hàng rèn làm gì?”


Thẩm Hinh nhíu mày: "Ngươi vẫn muốn rèn đúc vũ khí à?"



"Ừm" Vân Hạc khẽ gật đầu: "Dù gì ta cũng là người sắp ra chiến trường, như thế nào cũng phải mang theo vũ khí tiện tay chứ? Cao Hợp, lát nữa bảo người hàng rèn dựa theo kiểu dáng thanh đao trên người ngươi mà đúc cho ta một thanh đao giống như đúc nhé."

"Vâng." Cao Hợp khẽ gật đầu.

"Ngươi thì thôi đi." Thẩm Hinh khẽ gật đầu: "Loại như ngươi có thể vung vũ khí sao? Nếu ra chiến trường thật, ngươi có cầm vũ khí không đều giống nhau thôi."

"Nói gì đó?" Diệp Tử trừng mắt Thẩm Hinh: "Điện hạ kiếm vũ khí tiện tay trước để luyện bản lĩnh giết địch không được sao? Muội thật sự muốn thủ tiết cả đời phải không?"

Thẩm Hinh bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng, bản thân nói vốn là sự thật.

Cái loại người tay trói gà không chặt như Vân Hạc này cho dù cầm vũ khí gì chạy tới chiến trường thì đều là đi tìm chết.

Nàng thầm chửi bới một trận trong lòng, Thẩm Hinh lại hoài nghi nhìn Diệp Tử. Sao hôm nay nàng cảm thấy tẩu tử hơi kỳ lạ nhỉ?

Nhưng rốt cuộc kỳ lạ chỗ nào thì nàng không nói được. Dù sao thì cảm thấy nàng ấy có hơi khác với bình thường.


Vân Hạc mỉm cười, mang theo bọn họ đi thẳng tới hàng rèn.

Hắn ngược lại không phải muốn vũ khí thật. Hắn muốn xem thử trình độ rèn sắt của những thợ rèn ở Đại Càn này như thế nào. Hắn đã nghĩ tới một thứ tốt, thép Damascus.

Lấy thứ này để chế tạo vũ khí, trang bị cho binh sĩ thủ hạ, vậy không phải là cắt rau gọt dưa sao? Có điều thứ kia quá cứng.

Dựa vào sức người không biết phải chiêu mộ bao nhiêu thợ rèn mới có thể thỏa mãn nhu cầu một nhánh quân đội.

Có hơi khó! Được rồi, trước tiên quan sát kỹ rồi nói! Mấy người rất nhanh đã đi tới hàng rèn, trong hàng rèn có mấy thợ rèn ở trần đang đập nông cụ.

Mây người ai nấy đều đầy cơ bắp cuồn cuộn.

Bên cạnh ống bễ còn có một hán tử cụt một tay đang kéo ống.

Nhìn thấy người kéo ống bễ, bỗng nhiên Cao Hợp sợ hãi hét lên: "Đỗ, Đỗ thống lĩnh?"