Thẩm Niệm Từ!

Thẩm Hinh theo bản năng nhìn về phía chất nữ của mình. Đây là cốt nhục duy nhất của đại ca nàng!

Nhìn Thẩm Niệm Từ sợ đến mức khóc lớn, lòng Thẩm Hinh đột nhiên mềm nhũn.

Vệ Sương chạy tới ôm nữ nhi vào lòng, nước mắt giàn dụa cầu xin: "Thẩm Hinh, chúng ta chết cũng được nhưng Niệm Từ

còn chưa đến bảy tuổi nữa!"

Nhìn chất nữ khóc đẫm nước mắt, bàn tay đang nắm chặt của Thẩm Hinh dần buông lỏng.

Bịch!

Thẩm Hinh quỳ xuống, trên mặt là hai hàng nước mắt đau thương lẫn căm phẫn.

"Thần nữ... tiếp chỉ, tạ ơn Hoàng thượng!"

Nói xong câu này, cả người Thẩm Hinh như đã bị rút hết sức lực.

Mãi đến khi nàng tiếp chỉ, sắc mặt Mục Thuận mới dịu đi một chút.

"Lão nô về cung phục mệnh trước. Về ngày thành hôn, ta sẽ báo lại saul"

Nói xong, Mục Thuận quay sang nhìn Vân Hạc: "Lục điện hạ, chúng ta hồi cung!"

"Mục tổng quản về trước đi, ta muốn nói chuyện với nàng ấy một lát."

Vân Hạc khẽ cười, nói tiếp: Mục tổng quản, Thẩm tiểu thư chỉ hơi xúc động, việc hôm nay, kính xin Mục tổng quản hãy nói tốt vài câu trước mặt phụ hoàng."

"Lão nô hiểu rồi."

Mục Thuận cười lớn, sau đó mới dẫn người rời đi.

Sau khi Mục Thuận rời đi, tất cả ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên người Vân Hạc.

"Đừng tưởng ngươi nói một hai câu giả tạo như vậy, ta sẽ tạ ơn ngươi!"

Thẩm Hinh chán ghét nhìn Vân Hạc, hoàn toàn không thèm nể mặt Hoàng tử là hắn.


"Ta cũng không mong ngươi sẽ tạ ơn ta."

Vân Hạc lắc đầu cười: "Nếu không phải chất nữ của ngươi còn quá nhỏ, ta cũng hy vọng ngươi kháng chỉ. Như thế, ta quay về cầu xin phụ hoàng thương tình tha cho, để ngươi đi Sóc Bắc chịu chết với ta."

"Ai muốn chịu chết với ngươi?"

Thẩm Hinh hừ lạnh, qua quýt lau nước mắt, đột nhiên chợt khựng lại: "Từ từ, ngươi vừa mới nói gì cơ, ngươi muốn... Đi Sóc

Bắc chịu chết?"

Thẩm phu nhân và hai nhi tức cũng ngạc nhiên, thậm chí còn cả quên việc khinh thường Vân Hạc.

"Đúng vậy!"

Vân Hạc nhẹ nhàng gật đầu, tự giễu nói: Phụ hoàng đã phong ta là Hổ Liệt tướng quân, đợi sau khi thành thân sẽ đến Sóc Bắc! Ta không cầu có công với xã tắc, chỉ mong cái chết của ta sẽ nâng cao tinh thân chiến đấu của toàn bộ tướng sĩ Đại Càn..."

Cái gì?

Sau khi Vân Hạc nói xong, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Cả người Thẩm phu nhân mềm nhữn, ngồi thân thờ trên

Vân Hạc muốn đi Sóc Bắc chịu chết?

Vậy chẳng phải Thẩm Hinh còn chưa kết hôn đã định trước phải thủ tiết rồi ư?

Văn Đế cử tên Hoàng tử nhát cáy này ra chiến trường chịu chết để nâng cao tỉnh thần của binh lính nhưng vẫn tứ hôn cho

hắn và Thẩm Hinh nhà bà?

Chẳng lẽ Văn Đế muốn toàn bộ Thẩm gia đều cô độc, khiến nữ quyến Thẩm gia đều trở thành góa phụ?

Thẩm phu nhân đột nhiên đập tay xuống bàn. Rầm!

Chiếc bàn gỗ vốn còn tốt bỗng nhiên vỡ tan thành từng mảnh.

Nhìn thấy cảnh này, Vân Hạc chợt giật mình.

Móa!


Nhạc mẫu của hắn còn là cao thủ á?

Vân Hạc còn chưa kịp phản ứng, Thẩm phu nhân đã đứng bật dậy, đau đớn nhìn nữ nhi mình rồi hét lên: "Mang linh vị của phụ thân và sư huynh con ra đây, theo nương tiến cung!"

"Đúng vậy, tiến cung gặp Hoàng thượng!"

Nhị tẩu Diệp Tử đang yên lặng cũng giận dữ nói to.

Trước kia, nàng ấy vừa thành hôn với nhị ca của Thẩm Hinh, còn chưa kịp động phòng hoa chúc thì nhị ca của nàng đã phải ra chiến trường Sóc Bắc.

Khi đi là người sống, khi về thì chết rồi!

Nàng ấy biết rõ việc thủ tiết khi còn trẻ khó khăn như thế nào, cũng không muốn Thẩm Hinh lại bước vào vết xe đổ của nàng ấy nữa.

Nói gì cũng phải khiến Bệ hạ thu hồi thánh chỉ đã ban!

"Vô dụng thôi."

Vệ Sương khẽ lắc đầu, chua xót nói: "Các người còn chưa hiểu sao? Bệ hạ đã nói rõ muốn Thẩm Hinh sinh con nối dõi cho hắn...

"Ta thà đập đầu chết cũng không muốn sinh con cho hắn!"

Thẩm Hinh tức giận nhìn Vân Hạc.

"Chết vậy coi như xong!"

Vân Hạc khẽ lắc đầu, nghiêm túc nhìn Thẩm Hinh: "Nếu

ngươi muốn chết thì theo ta đến Sóc Bắc rồi chết! Ít ra chúng †a còn có thể làm bạn dưới cửu tuyền."

Khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Hinh cứng đờ, nàng chán ghét nói: "Ai muốn làm bạn với ngươi? Dù có chết, ta cũng không muốn chết cùng ngươi!"

Không đến mức vậy chứ?

Cái đồ ngốc nghếch này, chỉ trêu nàng một câu mà nàng coi là thật hả?

Chẳng phải mọi người đều khen nàng rất thông minh à, nhìn qua không giống lắm nhỉ?


Vân Hạc cười thầm, tiếp tục trêu chọc: "Phụ hoàng đã tứ hôn, nếu chúng ta đều chết, ta đoán phụ hoàng sẽ sai người

hợp táng chúng ta đấy!"

Nghe Vân Hạc nói vậy, sắc mặt Thẩm Hinh càng lúc càng co rúm.

Chết rồi mà vẫn không thoát khỏi tên hèn nhát này ư?

"Được rồi."

Vân Hạc từ từ đứng dậy, nghiêm túc khuyên nhủ: "Dù sao phụ hoàng cũng đã quyết rồi, triều đình hiện đang rối loạn, mọi người cũng đừng đến đó kẻo lại chuốc lấy nhục nhã"

Nói xong, Vân Hạc không chút do dự rời đi.

Dù sao hắn cũng đã nhắc nhở rồi, nếu bọn họ không nghe mà khăng khăng đi tìm Hoàng thượng cho bằng được, đến lúc gặp nạn cũng đừng trách hắn không nhắc nhở trước!

Sau khi rời khỏi Thẩm gia, Vân Hạc lập tức quay về Bích Ba viện.

Vừa vào cửa, hắn phát hiện thị vệ đã thay đổi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? "Tham kiến Lục điện hại"

Vân Hạc còn đang ngơ ngác, hai thị vệ trước cửa đã hành lễ với hắn.

Hắn hoang mang nhìn họ: "Các ngươi là..."

Chu Mật cúi đầu nói: "Lục điện hạ đã về, chúng ta vốn là người của Vũ Lâm Vệ, từ hôm nay trở đi sẽ là thị vệ của Lục điện hạ."

Người Vũ Lâm Vệ?

Trong lòng Vân Hạc bỗng giật thót.

Là tai mắt Văn Đế sắp xếp ư?

Hay là Văn Đế lo lắng đám người Vân Lệ và Thục phi sẽ gây chuyện nên cố ý sắp xếp người của Vũ Lâm Vệ đến làm thị vệ cho hắn?

Hoặc cũng có thể là cả hai?

"À"

Vân Hạc lập tức bình tĩnh lại, hỏi: "Các ngươi tên gì?"

"Chu Mật."

"Cao Hợp!"

"Vậy phiền các ngươi rồi." Vân Hạc khẽ gật đầu.


"Điện hạ quá lời." Hai người vội vàng lắc đầu đáp.

Thấy Vân Hạc đi vào, cung nữ trong viện thấp thỏm nhìn nhau, sau đó vội vàng chạy đến nịnh nọt.

"Cút!"

Vân Hạc trừng mắt nhìn bọn họ, lạnh lùng nói: "Tất cả quỳ xuống tự vả miệng cho ta, khi nào bổn điện hạ bảo ngừng, các ngươi mới được dừng lại!"

Hắn không sợ người khác cảm thấy hắn khác thường.

Tượng đất gặp trường hợp này còn biết tức giận, huống hồ hắn là một Hoàng tử?

Nếu không giải quyết mấy kẻ phản bội này thì hắn mới thật sự có vấn đề.

Rộng lượng đến mấy cũng không thể nhún nhường đến nước này được.

Có điều hắn chỉ có thể dạy dỗ một phen chứ không thể xuống ta quá mức được, nếu không sẽ dễ gây nghi ngờ.

Vân Hạc nói xong, toàn bộ cung nữ đều sợ hãi, vội vàng quỳ xuống.

"Điện hạ thứ tội, nô tỳ không còn lựa chọn nào khác!" "Xin điện hạ tha lỗi cho nô tỳ!"

"Xin điện hạ khai ân..."

Cả đám sợ muốn chết.

Các nàng đã làm chuyện gì, trong lòng tự rõ nhất.

Chỉ là bọn họ không ngờ cái tên rác rưởi này đá Tam hoàng tử thành như thế vẫn bình yên quay về.

Vân Hạc lạnh lùng nhìn bọn họ, lớn tiếng gọi: "Cao Hợp!"

"Có!"

Cao Hợp lập tức chạy vào.

Hắn thờ ơ liếc đám cung nữ, nói: "Đứng đây trông coi, ai dám không ra sức tát miệng thì ngươi làm thay kẻ đó!"

"RõI" Cao Hợp nhận lệnh.

Mấy cung nữ sợ muốn chết nhưng không dám cầu xin nữa, vội vàng dùng sức tát vào mặt mình.

Bốp bốp bốp...

Thoáng chốc, trong Bích Ba viện vang lên từng tràng tiếng tát vang dội.