Cô là người vừa nghèo vừa xấu, chỉ cao một mét bốn chín.

Cô còn chưa được gả chồng thì cha mẹ đã quy thiên, chỉ để lại cho cô một căn nhà hai phòng và một con lợn nái.

Kim Đản Đản mới vừa chôn cất cha mẹ xong, nhìn thấy đáy lu gạo mà thở dài.

Cô đi ra ngoài khóa cửa gỗ lại, trên cửa dán hai bức tranh thần giữ cửa đã phai màu.

Ổ khóa đã hoen rỉ, chỉ cần một cú đá nhẹ nhàng thì cánh cửa sẽ rơi xuống.

Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua ngôi nhà đất đã lâu năm sắp trở thành cổ kính.

Dầm mái sẽ rơi ngói khi có gió thổi, trong phòng bị dột nếu trời mưa, ngày thường không có việc gì thì rơi vãi đất!

Cô đi ra ngoài tính toán đem con lợn nái gầy ốm không đến năm chục ký chỉ còn lại có xương sườn trong chuồng lợn, dắt ra chợ bán đi, đổi chút tiền lệ phí trước bạ.

Cô mới mười sáu tuổi, vừa mới học xong lớp mười.

Cô bị suy dinh dưỡng, vóc dáng lại lùn, bây giờ nếu không học thì tìm không được việc làm.

Kim Đản Đản dắt con lợn nái đi ở trên đường với mặt ủ mày ê, nghĩ thầm sau này mình nên sống như thế nào đây? Đợi chút bán con lợn nái đi thì nhìn xem có công trường nào tuyển dụng cô dọn gạch hay không.

Đột nhiên trời nổi lên một cơn gió lạ, con lợn nái cô dắt trong tay đã biến mất.

Trước mắt cô xuất hiện một người đàn ông bí ẩn mặc đồ đen với chiều cao khoảng một mét tám bảy.

Anh ta đưa lưng về phía Kim Đản Đản, trên đầu anh ta đội mũ trùm màu đen.

Gió thổi tung bộ quần áo kỳ lạ của anh ta, toàn thân toát ra khí thế uy nghiêm và nguy hiểm.

Kẻ thần bí mở miệng nói chuyện, giọng nói của anh ta đầy nam tính, làm tim người nghe tê dại: “Cô có muốn thoát khỏi tình trạng khó khăn này không? Cô muốn sống cuộc sống của một người giàu có không? Cô có muốn đạt được cơ hội bất tử không?”
Tuy rằng Kim Đản Đản có chút sợ hãi người đàn ông mặc đồ đen bí ẩn này, nhưng cô siết chặt nắm tay nhỏ đang cuộn tròn, ánh mắt tràn ngập quyết tâm: “Tôi muốn trở thành một người giàu có!”
“Ừ! Tốt lắm!” Người đàn ông mặc áo đen thần bí hài lòng quay đầu lại, dưới lớp áo choàng lộ ra khuôn mặt hoàn mỹ như tượng tạc, cằm rắn chắc, môi mỏng, mũi cao thẳng.

Người đàn ông thần bí ngẩng đầu lên, lộ ra một đôi mắt sáng như hồng ngọc, cả người tà mị mà khí phách.

Chỉ khi anh ta nhìn thấy Kim Đản Đản ở trước mắt này chỉ cao một mét bốn mươi chín, lớn lên cực xấu, khuôn mặt tuấn tú tuyệt trần kia gần như sụp đổ.


Khóe miệng của người đàn ông bí ẩn gợi lên một nụ cười xấu xa: “A, thật sự không phải là một người xấu xí bình thường, nghèo lùn gì cô cũng đều chiếm hết!”
Kim Đản Đản không phục, trong con ngươi màu đen sáng ngời tràn ngập lửa giận.

Bất quá cô chỉ có làn da hơi vàng, vóc dáng hơi gầy và lùn một chút, ngực phẳng một chút.

Cô xấu ở chỗ nào?
“Thật thú vị, thậm chí còn tức giận!” Người đàn ông bí ẩn sờ lên chiếc cằm nhẵn nhụi trêu chọc, như thể vừa phát hiện ra một sinh vật mới thú vị.

Kim Đản Đản quyết định làm lơ kẻ bị bệnh tâm thần mang ‘ kính áp tròng màu đỏ’ này: “Nếu anh không có việc gì thì tôi sẽ đi tìm con lợn nái bị lạc trước!”
Người đàn ông bí ẩn bị làm lơ.

Anh ta từ xa chạy tới đây, vậy mà không quan trọng bằng một con lợn nái.

Tâm tình của anh ta thực khó chịu, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, vươn một bàn tay ra chộp Kim Đản Đản vào trên tay.

Giữa trán anh ta nổi lên gân xanh: “Bổn quân bắt cô đi làm nhiệm vụ, chính là coi trọng cô nghèo và lùn như vậy mà còn có thể kiên trì không ngừng giữ vững tinh thần và dũng khí, nhưng cô đừng không có biết điều!”
“Nhiệm vụ gì?” Vẻ mặt Kim Đản Đản ngẩn ra.


Không phải là giết người phóng hỏa chứ?
“Hỏi câu vô nghĩa! Chẳng phải đi rồi sẽ biết sao!”
Người đàn ông đưa tay vẫy vẫy ở trước mắt Kim Đản Đản, đầu cô choáng váng một trận.

Khi tỉnh dậy lần nữa, cô đã xuất hiện trong một không gian siêu cấp khoa học viễn tưởng.

Dưới chân cô là một sàn kính trong suốt, nhìn ra bên ngoài qua lớp kính, cô như đang ở trong một đám mây trên bầu trời.

Trước mắt cô là một cái màn hình siêu lớn, trên màn hình chia các ô chiếu các loại phim truyền hình.

Phi tử trong hoàng cung cổ đại, thần tiên trong Thiên cung của Thiên quốc, tổng tài độc đoán quấn quít với cô bé lọ lem, nữ vương cao quý ưu nhã, học bá xấu bụng và học tra…
[Đinh —— Chào mừng người dẫn chương trình 009 đến nơi này!] Bên tai cô vang lên giọng nói của một cậu bé người máy..