"Cục cưng mau ngủ, mau mau ngủ, ngoài trời trời đen trở gió.

Cục cưng mau ngủ, mau mau ngủ, nghe mẹ hát ru.

"
Giọng Đường Tuế vẫn trong veo mềm mại như cũ.

Nhưng mà!
Tống Tinh Dã mở bừng mắt, hung tợn nhìn chằm chằm Đường Tuế.

"Mẹ? Cô là mẹ ai?"
Nghe dỗ ngủ thôi mà cũng bị chiếm loại tiện nghi này.

"Đường Tuế!"
Đường Tuế ngẫm lại, rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tống Tinh Dã chợt dữ như vậy.

"Đây là nhạc thiếu nhi mà, tôi có muốn chiếm tiện nghi của anh đâu.

"
Cô mím môi, cúi đầu, sợ tới mức lùi về sau.

Như muốn tránh khỏi tầm mắt của Tống Tinh Dã.

Cô cứ lùi ra sau mãi.

Đến khi cả người cô sắp rơi xuống đất, Tống Tinh Dã nhanh tay lẹ mắt kéo Đường Tuế lại.

"Cô làm gì đấy?"
"Tôi sợ.

"
"Cô còn sợ tôi ư?"
Tống Tinh Dã vươn tay chọc mặt cô, có chút buồn cười.

Đường Tuế mím môi, không nói lời nào.

"Hát tiếp đi.

"
Tống Tinh Dã buông tay ra, nằm xuống.


"Anh đừng tức giận nữa nha.

"
Đường Tuế tiến đến gần anh, khẽ dò hỏi.

"Vậy cô còn biết hát bài nào khác không?"
"Không.

"
Đường Tuế lắc đầu như trống bỏi.

Hừ.

Tống Tinh Dã khẽ hừ một tiếng, quay đầu đi.

"Tôi hát tiếp nhé.

"
Cánh tay Đường Tuế nhẹ nhàng vỗ lên người anh.

Thấy Tống Tinh Dã nhắm mắt lại, cô hắng giọng.

"Cục cưng ngủ! Mau mau ngủ! "
Hát đi hát lại mấy lần.

Đường Tuế cảm thấy mí mắt của mình bắt đầu đánh nhau.

Đường Tuế ngáp một cái, tìm một góc thoải mái rồi nằm trong vòng tay của Tống Tinh Dã.

Bàn tay vẫn vỗ nhẹ trên người anh.

"Bên ngoài trời đen trở gió, cục cưng mau ngủ! Mau mau ngủ, mẹ! "
Sau đó, đã không còn âm thanh gì.

Cánh tay gác trên người Tống Tinh Dã cũng không động đậy.

Tống Tinh Dã vẫn luôn nhắm mắt nãy giờ, mở bừng mắt.

Nhìn Đường Tuế đáng yêu như mèo con, trái tim anh bỗng chốc tan chảy.


Anh khẽ siết chặt tay lại.

Đúng là ngu ngốc đến đáng yêu.

Dỗ người ta ngủ, cũng dỗ mình ngủ luôn.

Khóe miệng Tống Tinh Dã hơi nhếch lên.

Ánh sáng trong phòng rất tốt, Tống Tinh Dã cúi đầu ngắm gương mặt cô.

Làn da trắng trẻo nuột nà, mơ hồ lộ ra ánh nước, dường như véo một cái là có thể véo ra nước ngay.

Tống Tinh Dã cúi đầu, nghiêng người qua hôn lên mặt cô một cái.

Trong lúc mơ màng, Đường Tuế cảm thấy hơi khó chịu, cô ưm một tiếng, dịch đầu ra.

"Đừng hút, đừng hút.

"
Tống Tinh Dã nghe xong dở khóc dở cười.

Cô giống hệt chú mèo con.

Anh duỗi tay tắt đèn, nhắm mắt lại ngủ.

Vừa rồi nói đi buồn ngủ chỉ là nói đùa thôi, tối anh còn không ngủ được chứ nói chi ban ngày.

Chỉ là, có Đường Tuế nằm bên cạnh như bây giờ, cũng khá dễ ngủ.

Hơn nữa còn rất thoải mái.

Ừ, hai người đều ngủ rất ngon.

Khi Đường Tuế tỉnh lại, cô phát hiện trời đã tối.

Cô nhăn mặt.

Chà, cô cũng ngủ mất rồi.

Vốn là định chờ anh ngủ thì cô sẽ trộm ngọc bội đi.

Bây giờ!
Đường Tuế cử động thân thể, lén lút ngồi dậy.

Dựa vào chút ánh sáng mỏng manh, cô dễ dàng thấy được miếng ngọc bội ở đầu giường.

Cô yên lặng tách người khỏi Tống Tinh Dã, chậm rãi ngồi dậy, ngón tay lần mò về phía đầu giường.

Khi đầu ngón tay sắp chạm được vào miếng ngọc bội kia, Tống Tinh Dã chợt mở mắt ra: "Cô đang làm gì?"
Đường Tuế đột nhiên nghe giọng anh, sợ tới mức mềm nhũn cả người ngã vào lồng ngực anh.

.