Đường Noãn Noãn này biết rõ chị của mình sống cực khổ như vậy, cũng chưa bao giờ đi tới thăm hỏi.

Xem như là chuyện đương nhiên, hoàn toàn không có tình nhân.

Cô gái này có vẻ lạnh lùng thờ ơ.

Cô Tần cảm thấy phải suy nghĩ kỹ lời nói của Quan Vân Châu.

“Bà Quan.


Mẹ Đường có chút nôn nóng, bà ta không ngờ chuyện này lại phát triển như thế.

“Vân Chân tiễn bọn họ ra ngoài.


Cô Tần không thay đổi sắc mặt.

“Đúng vậy.


Quan Vân Châu chưa từng nhìn thấy mẹ mình tức giận như vậy, anh ta bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

“Noãn Noãn, đi thôi.


Lúc này trong lòng Đường Noãn Noãn đầy cảm xúc phức tạp, nhất thời không biết phải làm thế nào.

“Được.


Cô ta cúi đầu, khóc lóc chạy ra ngoài, mái tóc dài đen nhánh đong đưa sau lưng.

Anh ta nhìn Đường Noãn Noãn như vậy.


Quan Vân Châu đau lòng, lập tức đuổi theo.

Quan Vân Châu chạy đến trước cửa, cầm tay Đường Noãn Noãn.

Đường Noãn Noãn khóc thút thít, cả người còn đang run rẩy không thôi.

“Noãn Noãn.

” Quan Vân Châu gọi một tiếng.

“Anh đứng lại, đừng nhìn em.


Đường Noãn Noãn khóc không thành tiếng, trong giọng nói còn có chút run rẩy.

“Em rất mất mặt, em không biết cha mẹ mình như vậy, Vân Châu, chúng ta chia tay đi, em cảm giác mẹ anh không thích em, em… Cũng không còn mặt mũi nào gặp anh, Vân Châu.


Trong lòng Quan Vân Châu vốn có chút khó chịu.

Nhưng lúc này Đường Noãn Noãn vẫn luôn khóc lóc, trong lòng cũng cảm thấy cho dù trách cứ ai cũng không đến lượt Noãn Noãn.

Dù sao cô ta còn nhỏ, cũng không thể làm được gì.

“Em ngốc vậy, sao lại nói chia tay, em là bảo bối của anh, là người phụ nữ mà anh muốn cưới.


“Cha mẹ em làm sai, cũng không liên quan đến em.


“Nhưng… Mẹ anh không thích em, sau này em còn phải ở chung với chị gái.


Đường Noãn Noãn cụp mắt xuống, che đi âm mưu trong mắt.


Tên ngốc Quan Vân Châu này đúng là ngây thơ.

Vậy mà cũng có thể tin tưởng cô ta vô tội.

“Không sao, Noãn Noãn, anh sẽ giải thích cho mẹ, em không cần lo lắng.

” Quan Vân Châu đau lòng nhìn Noãn Noãn: “Huống chi, anh thấy chị dâu họ cũng phải là khó sống chung, thời gian trôi qua sẽ tha thứ cho em thôi.


“Ừm.


Đường Noãn Noãn nhàn nhạt lên tiếng, xoay người lại ôm lấy eo Quan Vân Châu.

Hai người hòa thuận lại như lúc đầu.

Đến khi cha Đường và mẹ Đường đi ra ngoài, hai người mới tách ra.

Cha Đường và mẹ Đường đưa Đường Noãn Noãn trở về.

Quan Vân Châu trầm mặt nhìn xe bọn họ rời đi, lúc này mới thở dài, bước chân nặng nề đi vào nhà.

Anh ta vốn tưởng rằng bầu không khí trong nhà chắc chắn sẽ ngột ngạt.

Nhưng không ngờ anh ta đi vào, bên trong đầy tiếng nói cười, giống như chuyện cãi nhau vừa rồi không tồn tại.

Cho dù mẹ anh ta hay là anh họ cũng mỉm cười gắp đồ ăn cho Đường Tuế.

Dường như cảnh tượng lúc trước là giả vậy.

“Vân Châu quay lại rồi à, mau ngồi xuống ăn cơm, hôm nay phòng bếp nấu nhiều món con thích đó.


Cô Tần cười tủm tỉm gọi Quan Vân Châu ngồi xuống.

“Vâng.


Quan Vân Châu như lọt vào trong sương mù ngồi xuống cầm đũa.

Anh ta cảm thấy hình ảnh trước mắt giống như ảo ảnh.

Quan Vân Châu chờ ăn cơm xong mới mới kéo mẹ mình qua một bên.

.