Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta suy nghĩ xa xôi.

Sắc mặt của các trưởng phòng trên màn hình laptop đều trở nên kì lạ.

Trời ơi, vậy mà lại có ngày họ được ăn dưa của vị Boss cuồng công việc này.

Chuyện này quả thật còn! thú vị hơn kiếm tiền.

Các trưởng phòng vội vàng thu liễm ngồi ngay ngắn lại, bày ra dáng vẻ chuyện nghiệp.

Nhưng lỗ tai lại dựng thẳng, một lòng muốn nghe lén cuộc nói chuyện của Cố Kim Triều.

Kích thích!
Thật sự quá kích thích!
Cố Kim Triều nói xong liền cúp máy, ném điện thoại lên bàn.

"Ai báo cáo!"
Giọng nói của anh vẫn trầm thấp lạnh lùng, trước sau như một.

!
Đường Tuế ngồi trên giường, nghe lời từ chối trong điện thoại thì sắc mặt tái nhợt đi.

Điện thoại trượt xuống khỏi tay cô, cô ngồi thẫn thờ một lúc.

Luân Hồi Kính: Nhiệm vụ thất bại, điện giật trừng phạt, 3-2- 1.

Cả người Đường Tuế bắt đầu co giật, dòng điện quét qua toàn bộ cơ thể của cô.

Cô vốn đang ngồi trên giường, nhưng bởi vì dòng điện mạnh mẽ nên cơ thể cô không tự chủ được mà bắt đầu đong đưa.

Cô đứng trên mặt đất, bắt đầu lắc lư.

Không biết từ lúc nào, tay cô đụng phải công tắc bên cạnh, trong phòng cũng bắt đầu lên music.

Đèn neon đầy màu sắc trong phòng cũng chập chờn.

Đường Tuế: Tại sao lần điện giật này lại lâu và đau đớn hơn trước vậy.

Luân Hồi Kính: Bởi vì giá trị hắc hóa của Cố Kim Triều vẫn không giảm.

"Cô đang làm gì vậy?"
Cố Kim Triều vừa đẩy cửa ra thì nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.

Hình như Đường Tuế đang nhảy disco?
Tiếng nhạc trong phòng quả thật quá lớn, hơn nữa còn bị điện giật đau đớn, nên Đường Tuế cũng không hề biết Cố Kim Triều tiến vào.


Đến khi bị điện giật xong, cơ thể Đường Tuế nhũn ra, cả người cô xụi lơ trên giường.

Cố Kim Triều đi tới, vươn tay tắt nhạc và đèn trong phòng.

Tiếng nhạc xập xình biến mất.

Mọi thứ đã trở lại bình thường.

"Đường Tuế?"
Cố Kim Triều thấy Đường Tuế run rẩy, xụi lơ trên giường.

Anh nhíu mày, gọi cô một tiếng rồi đưa tay lay bả vai cô.

Lại thấy mặt cô đẫm lệ.

"Làm sao vậy?"
Đường Tuế chớp đôi mi dài, nước mắt trong suốt cũng lăn xuống từ trên lông mi.

"Đau quá.

"
Đường Tuế chỉ nói một câu như vậy rồi ngất đi.

"Đường Tuế! Đường Tuế?"
Cố Kim Triều gọi vài tiếng cũng không thấy Đường Tuế tỉnh lại.

Anh ôm Đường Tuế đi xuống, trực tiếp đến bệnh viện gia đình.

Bác sĩ kiểm tra sơ bộ cũng không kiểm tra ra điều gì bất thường từ trên người Đường Tuế.

Nhưng thấy Cố Kim Triều đen mặt, bác sĩ vẫn đi tới trước mặt anh, hỏi một chút.

"Cậu Cố, cô ấy đang làm gì trước khi té xỉu vậy?"
Theo lệ thì anh ta vẫn phải hỏi một chút.

Sắc mặt Cố Kim Triều càng khó nhìn hơn.

Anh mím môi, hơi khó mở lời.

"Nhảy disco trong phòng.

"
Bác sĩ sững sờ trong nháy mắt, nụ cười chuyên nghiệp trên mặt cũng bắt đầu cứng ngắc.

Cậu Cố thật biết nói đùa.

Cố Kim Triều nhìn vẻ mặt này của vị bác sĩ, liền đoán được anh ta cảm thấy mình đang nói đùa.

Vì vậy, anh hít sâu một hơi.

"Những gì tôi nói là sự thật.

"
Tên Đường Tuế này quả thực rất kỳ lạ.

Làm gì cũng đều rối tung lên.

Bác sĩ nghe xong thì cười khan.

"Thưa ngài, quá trình kiểm tra vừa rồi cho thấy tất cả đều rất ổn.

"
"Vậy nên tôi cảm thấy, bây giờ cô ấy như vậy, có lẽ là do áp lực.

"
Chương 60: Đêm nào Boss mất trí nhớ cũng muốn hôn hôn (10)
"Vì vậy, hãy cố gắng để cho cô ấy thư giãn hết mức có thể, tốt nhất là để cô ấy làm chuyện mình thích làm.

"
Bác sĩ dùng giọng nói bình tĩnh hết mức có thể để nói rõ mọi chuyện với Cố Kim Triều.

Cố Kim Triều nghe xong thì không khỏi nhướng mày.

Anh không ngờ tới việc anh mất trí nhớ lại khiến Đường Tuế phản ứng lớn như vậy.

Còn anh thì không có vấn đề gì quá lớn, ngoại trừ việc không nhớ rõ một số người, nhưng khi trợ lý cho anh xem file danh sách, anh cũng nắm bắt được sự tình.

Ngoại trừ những người chưa từng qua lại, thì hễ là người có quan hệ với anh, anh đều đã xem qua hồ sơ điều tra về họ.

Mọi chuyện đã đâu vào đó, chỉ trừ cô vợ nhỏ này ra.


Cố Kim Triều niết ấn đường, vừa đứng lên thì y tá đi tới.

"Tiên sinh, phu nhân đã tỉnh rồi ạ.

"
Cố Kim Triều đứng lên, bước vào phòng bệnh.

Vừa đẩy cửa ra, thì thấy Đường Tuế co rụt thân thể nhỏ nhắn mềm mại của cô lại, ngồi trên giường, vẻ mặt cũng hơi ai oán.

Anh bước tới.

Đường Tuế cúi đầu, không nhìn anh.

Hừ.

Tên đàn ông chó chết này.

Tức chết cô rồi.

Hại cô vừa nãy bị điện giật rõ lâu, tuy giờ đã tỉnh táo nhưng cô vẫn cảm thấy máu như chảy ngược.

Cả người vẫn rất khó chịu.

"Tôi phải đi công tác hai ngày.

"
Cố Kim Triều lạnh nhạt nhìn Đường Tuế một cái, xoay người đi ra ngoài.

Anh vốn đã có kế hoạch đi công tác, nhưng đành phải gác lại vì đầu bị thương.

Bây giờ thấy Đường Tuế như vậy, không bằng mình đi ra ngoài vài ngày.

Đường Tuế:?
Cô trợn mắt há hốc mồm nhìn Cố Kim Triều.

Hai tay cô che mặt lại.

Anh đi rồi, thì sao cô có thể thanh trừ giá trị hắc hóa đây.

Anh đi rồi!
Ánh mắt Đường Tuế bỗng dưng sáng lên.

Chà.

Chuyện tốt đấy.

Cô sẽ không bị ép làm nhiệm vụ nữa, vậy cũng sẽ không bị điện giật nữa.

Đường Tuế buông tay xuống, khuôn mặt nhỏ lập tức sáng lên.

"Phu nhân, cô muốn trở về nghỉ ngơi hay ở lại đây nghỉ ngơi?"
Y tá bước tới, tha thiết hỏi thăm.

"Tôi ngủ ở đây một chút đã.

"

Đường Tuế nằm xuống, tìm một tư thế thoải mái.

Nhắm mắt lại.

Y tá nhìn Đường Tuế một cái, dáng dấp trắng trẻo đáng yêu, khi cọ vào chăn nhỏ, cảm giác giống hệt thú cưng vậy.

Cô ta nhìn một cái thôi đã muốn rụng tim.

Cô thực sự dễ thương quá.

Ôi, đối mặt với cô gái nhỏ dễ thương như vậy mà tiên sinh lại ra nước ngoài công tác.

Y tá lại nhìn Đường Tuế một cái, lúc này mới thật cẩn thận rời khỏi phòng bệnh.

Giường ở bệnh viện cũng rất thoải mái, không bị ô nhiễm ánh sáng.

Đường Tuế ngủ khá hài lòng và thoải mái.

Cô vừa mới ngồi dậy, duỗi lưng.

Luân Hồi Kính: Nhiệm vụ, trong vòng một ngày, thay đổi những thứ sặc sỡ kia, thành thứ có thẩm mỹ.

Đường Tuế:?
Đầu cô đầy chấm hỏi, rốt cuộc nó nói gì vậy.

Luân Hồi Kính: Nguyên chủ thích những thứ to lớn, hơi khác với thẩm mỹ của đại chúng, tuy nó chỉ là chuyện nhỏ nhưng cô cũng cần phải phát huy.

Đường Tuế: Ta có thể từ chối không?
Luân Hồi Kính: Cảnh báo điện giật.

Đường Tuế xoa mũi, hừ một tiếng rồi xuống giường.

Vừa mới ra ngoài phòng bệnh thì thấy mấy người quản gia Lâm đang chờ cô.

"Cô chủ, đồ ăn đã được chuẩn bị xong, có thể dùng bữa rồi.

"
Đường Tuế sờ bụng, đúng lúc cô đang rất đói.

Vậy là cô mới gật đầu: "Được.

"
Về lại biệt thự, vị cay kích thích trong phòng ăn làm tinh thần người ta lập tức phấn chấn.

.