Diệp Trăn ngủ đến buổi chiều mới tỉnh dậy, cha Diệp bắt đầu đi làm, không biết Diệp Tiêu đã đưa Diệp Trúc chạy tới chỗ nào, cô đi một vòng trước cửa sân thì phát hiện ngôi nhà hiện giờ gồm hai gian nhà bằng đá lớn lợp bằng cỏ khô, cha Diệp đưa hai cậu con trai sang bên cạnh ngủ, còn cô thì ngủ một mình trong căn nhà nhỏ này, bên cạnh có một gian bếp đơn sơ có thể miễn cưỡng che chắn được mưa gió, nhưng mà bên trong lại không có thức ăn.

—— khu 69 là khu vực nghèo khó nhất, phần lớn cả vùng đều như thế này.
Theo lý thuyết, cho dù có nghèo thì cũng không đến mức không có một mảnh đất, không thể trồng trọt, chỉ có thể sống dựa vào những đồng lương ít ỏi.

Thật không may, trong trí nhớ của ký chủ, thế giới này được tạo thành từ vô số các thành phố ngôi sao giống như bây giờ, các thành phố ngôi sao được chia thành các khu, không có cái gọi là thị trấn và nông thôn ở bên ngoài thành phố, và mọi người trên khắp thế giới đều được bảo vệ bởi quân đội và thế gia.

Một bức tường cao đã được xây dựng ở bên ngoài thành phố để ngăn cản động vật, triều cường và gió lốc.
Thế giới bên ngoài thành phố rất nguy hiểm.
Con người đã thay đổi nên môi trường, thế giới rộng lớn tự nhiên cũng thay đổi.
Đất trên thế giới này cực kỳ cứng, những loài có thể mọc lên từ loại đất này tự nhiên cũng rất phi thường, bởi vì thực vật đã nguy hiểm mà động vật còn nguy hiểm hơn, nên việc khai phá rừng núi đã trở nên vô cùng khó khăn, chỉ có những gia đình quyền lực và chính phủ mới có thể tập hợp quân đội để khai phá, nên mỗi khi mở được mảnh đất mới là sẽ lập tức bị chiếm cứ, người ngoài không thể dễ dàng đụng vào, cũng có một số người vì muốn sống tạm nên đã đi vào rừng để tìm kiếm đồ ăn, kết quả không phải là đi không trở về thì chính là mất nửa cái mạng, dần dần, người thường căn bản cũng không dám đi lại.
Điều này cũng dẫn đến sự phân hoá cực kỳ nghiêm trọng của thế giới, người giàu ngày càng giàu và người nghèo thì lại càng nghèo đi.
Trật tự thế giới bây giờ đang dần dần ổn định, sự phục hưng của văn học nghệ thuật tự nhiên cũng trở nên rất phổ biến.
Buổi tối cha Diệp trở về còn mang theo ba cái bánh bao, bánh bao này là từ phần thức ăn trong một ngày của ông.

Diệp Tiêu và Diệp Trúc trở về cũng mang theo rau dại mà cô đã ăn vào buổi sáng, bánh bao hấp ngâm trong nước rau dại rồi ăn chính là bữa tối của hôm nay.
Diệp Trăn ăn nửa cái, dư lại nửa cái cho cha Diệp.
Cô lặng lẽ đưa cho ông, cha Diệp vội vàng nói: “Đứa nhỏ này, con mau ăn đi, cha không đói, con ăn đi!”
Diệp Trăn lắc đầu nói: “Con ăn no rồi, ăn nhiều không hết.”
Cha Diệp cảm thấy rất áy náy, là do ông vô năng, có lỗi với vợ, để lại ba đứa con cũng không được sống tốt, bây giờ còn muốn con gái để dành đồ ăn cho ông.
Diệp Tiêu nhìn cha rồi lại nhìn em gái, nhéo nửa cái bánh bao hấp nhỏ trong tay ra đưa cho Diệp Trăn, Diệp Trăn không ăn, Diệp Trúc cũng học theo đưa cho Diệp Trăn: “Chị hai, chị ăn đi!”
Diệp Trăn mỉm cười, xoa đầu nhỏ của Diệp Trúc.
Sau bữa tối, Diệp Trăn nói với cha Diệp: “Mẹ có để lại đồ may vá gì không ạ? Quần áo của con bị rách nên con muốn may lại.”
Vẫn còn may, mặc dù cha Diệp nghèo nhưng ông đã thật sự làm hết sức để vợ con hài lòng, tuy lúc mẹ ký chủ không có gì khi lấy ông nhưng ông đã tặng cho bà một hộp kim chỉ và một bộ quần áo mới, sau này mẹ ký chủ bị bệnh chết, tất cả những thứ này đều được khóa trong hộp.

Ông cũng tin tưởng Diệp Trăn, lưu luyến vuốt ve hộp kim rồi mới giao lại cho Diệp Trăn, bảo cô hãy trân trọng nó.
Hai anh em Diệp Tiêu và Diệp Trúc đang rửa bát bên ngoài, Diệp Trăn ôm hộp kim chỉ trở về phòng, mảnh vải tốt duy nhất trong nhà này bây giờ chính là bộ váy đã cũ của mẹ ký chủ, nhưng cô cũng không đủ nhẫn tâm để cắt một mảnh vải khỏi bộ váy.

Chăn bông lại càng không thể được, không biết đã bị vá lại bao nhiêu lần, vải đã sậm màu và cũ kỹ, cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng chỉ có thể cắt một mảnh vải từ bộ đồng phục học sinh mà cô mới được phát cách đây không lâu, dù là màu xanh nhạt nhưng cũng rất phù hợp, cắt một hình trái tim không lớn không nhỏ ở sau vai rồi dùng kim chỉ khâu viền lại.
Diệp Trăn biết thêu thùa, vào kiếp cô ở bên Đường Trạch, mẹ của cô bị tàn tật hai chân nên chỉ có thể dựa vào thêu thùa để kiếm sống.

Nhưng thêu thùa đơn giản thì lại không bán được giá nên bà đã đặt rất nhiều tâm tư vào trong đó, vải thêu và chỉ thêu đều là nhũng đồ vật chất lượng hàng đầu, những mũi thêu tự nhiên cũng là kỹ thuật hàng đầu.

Trong kiếp đó, cô xem nhiều nên tự nhiên cũng biết, thỉnh thoảng rảnh rỗi còn giúp bà thêu vài mũi, người ngoài nhìn vào không thể nhận ra sự khác biệt, tuy rằng tay nghề thêu của cô không bằng mẹ nhưng cũng không quá kém.
Bây giờ cô sử dụng tấm vải trắng nhỏ này để thêu hai đoá hoa hồng đỏ với đường khâu hai mặt, một mặt trước và một mặt sau, thoạt nhìn gần như giống hệt nhau.
Cô bận rộn gần như cả đêm, sáng hôm sau cha Diệp đi làm, bởi vì là ngày nghỉ nên Diệp Tiêu và Diệp Trúc lại chạy trốn không thấy bóng dáng, Diệp Trăn đoán, chắc hai anh em này lại đi ra ngoài để tìm kiếm đồ ăn.
—— Ở cái nơi nghèo khó này, thứ giống như rau dại cũng rất khó tìm được.
Diệp Trăn được dặn phải ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, cô ngoan ngoãn nghe lời, chờ khi ba cha con đi hết thì cô mới tự đi ra ngoài.
Mặc dù khu 69 hỗn loạn nhưng ngay cả đàn ông lang thang ăn xin bên đường cũng có một căn nhà bằng đá, người dân trong thành phố đều đăng ký trong danh sách, nhưng công việc sửa chữa tường thành và xây nhà thì lại không cần quá nhiều người, mỗi lần đều đi theo từng nhóm, đến lượt mình thì cứ đi tự nhiên nhưng không đến lượt thì có muốn đi cũng không được.
Cứ như vậy, tự nhiên sẽ có rất nhiều thanh niên không có học vấn hay kỹ năng —— thế giới này, không phải ai cũng có thể trở thành một người lính, suy cho cùng, để chống lại kẻ thù ngoại bang thì dù có là thiên tai hay thảm họa nhân tạo, con người có cơ thể chưa được tiến hóa thì sẽ có tỷ lệ tử vong là 100% khi họ đi ra ngoài chiến đấu, các chỉ huy và kỹ thuật viên hàng sau cần có sự phát triển sức mạnh của não bộ, điều này khiến cho những con người bình thường sẽ có một vị trí cực kỳ xấu hổ trong thế giới này, ngay cả sức lao động cũng không thể bán được.
Diệp Trăn tìm được một địa điểm bán hàng cố định thường được gọi là “Trạm vật phẩm”, giống như một "siêu thị" hiện đại, nhưng nó khác siêu thị vì nó không chỉ có quyền lưu thông hàng hóa mà còn có trách nhiệm thu mua.


Bất kỳ ai tìm thấy những di tích văn hóa cổ đại về lịch sử Trung Quốc thì đều có thể đến đây để tìm hiểu.
Diệp Trăn trực tiếp đi đến văn phòng tư vấn bên cạnh trạm vật phẩm, nói: “Tôi muốn gặp người phụ trách của các chị.”
Nhân viên phòng tư vấn là một người phụ nữ, cô nhìn dáng vẻ gầy gò và nghèo khó của Diệp Trăn, khẽ cười nói: “Em gái, thật xin lỗi, người phụ trách của chúng tôi rất bận, em có việc gì thì cứ nói với chị.”
Diệp Trăn nghĩ nghĩ, lấy khăn thêu ra đưa cho cô, người phụ nữ cầm lấy, không đặc biệt ngạc nhiên khi nhìn thấy đó là một đoá hoa, chỉ là ngoài ý muốn vì hình như cách thêu này có một chút độc đáo, Diệp Trăn nói: “Chị hãy nhìn cả hai mặt.”
Người phụ nữ nghi ngờ lật qua mặt sau, trong mắt lập tức chỉ có sự kinh ngạc: “…… Cái này quá lợi hại! Em đã thêu nó bằng cách nào?”
Khoảng cách văn hóa trên thế giới này rất nghiêm trọng, chưa kể đến việc thiếu nghề thủ công truyền thống như thêu thùa thì ở thế giới mà cô sống trước đây cũng có rất nhiều phương pháp kim chỉ được truyền lại nhưng đã mất đi tính kế thừa chứ đừng nói là hiện tại.
Diệp Trăn nói: “Bây giờ tôi có thể gặp người phụ trách của các chị hay không?”
Động tĩnh ở đây đã thu hút sự chú ý của người khác, một người phụ nữ khác mặc đồng phục đi tới, cầm lấy chiếc khăn tay thêu hoa rồi lật lên lật xuống, ánh mắt lập tức phát sáng, cầm trong tay không muốn buông ra, “Em hãy bán cái này cho chị, chị có thể cho em một trăm tệ tiền sao.”
Một trăm tệ tiền sao là một tháng tiền lương của cha Diệp.
Diệp Trăn cười cười, bình tĩnh nói: “Tôi nghĩ vị tiểu thư này đã hiểu lầm rồi, tôi không bán chiếc khăn thêu tay này mà là tay nghề thêu hai mặt, tôi nghĩ khả năng của chị còn không đủ để gánh vác.”
Các nhân viên hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn không tình nguyện đi mời người phụ trách.
Người phụ trách trạm vật phẩm là một người đàn ông trung niên béo lùn, bụng phệ, bước chân nặng nề bước xuống lầu, ánh mắt kiêu ngạo: “Nghe nói là có cô gái nhỏ muốn tìm tôi?”
Diệp Trăn nói: “Đúng vậy.”
Người đàn ông béo cười: “Tôi thật sự không tin một cô gái nhỏ như cô có thể thêu được một bức thêu tuyệt vời như vậy, cũng không biết là cô lấy từ chỗ nào, nếu như cô mà giở trò thì đừng trách tôi không khách sáo với cô!”
Diệp Trăn cũng cười nhẹ: “Ngài đừng lo, thời gian của tôi không dùng để lãng phí.”
Hộp kim chỉ và vải thêu đều được mang đến cho Diệp Trăn, cô ngồi ở đó, mặc cho người đàn ông béo tận mắt nhìn cô thêu từng đường kim mũi chỉ ra một đóa hoa hồng, rõ ràng là trông cũng không khác gì nhưng sau khi thêu xong mặt trên thì lại xuất hiện thêm một đóa hoa hồng ở mặt dưới!
Người đàn ông béo bị sốc!
Ánh mắt không mấy quan tâm lúc đầu đã lập tức biến thành lửa nóng!
“Làm thế nào mà cô gái nhỏ như cô lại có thể thêu được như thế này?”
“Thưa ngài, cái này có thể là của ngài.”
Khi Diệp Trăn rời khỏi trạm vật phẩm, sau lưng cô còn có thêm một cái túi nhỏ, cô gói mười cân gạo và mì, hai gói muối ăn, hai hộp thịt cùng với một túi kẹo trái cây, Diệp Trăn còn cầm một bộ bản đồ, ba cuốn sổ và ba cây bút.
Tất nhiên, cô không chỉ có mỗi cái này, với sức lực của mình, cô không thể lấy quá nhiều và cũng không có biện pháp để lấy nhiều như vậy.

Cô ký hợp đồng với người đàn ông béo, quy đổi một phần nhỏ tiền thành vật dụng, ước định cô có thể đến đây lấy vào bất cứ lúc nào, một nửa số tiền còn lại sẽ được gửi vào thẻ ngôi sao tạm thời của cô.
Cô rời khỏi trạm vật phẩm với túi nhỏ trên lưng, những người lang thang trên đường đều đói bụng nhìn cô, Diệp Trăn cúi đầu, vẻ mặt đói khát của cô còn kém hơn bọn họ.
Cô bước đi vội vàng, rất nhanh đã biến mất ở đầu đường.
Khi đi đến một con hẻm nhỏ, quả nhiên cô đã bị mọi người vây kín, vây quanh cô là một cậu bé trạc tuổi anh trai cô, quần áo chắp vá, tóc tai bù xù cũng không biết là bao lâu chưa tắm rửa, khuôn mặt lấm lem mơ hồ còn có thể nhìn ra được một chút hình dáng, chỉ có cặp mắt kia là sáng ngời tàn nhẫn, như một con sói đói hung ác ở trong núi.
Bọn họ không nói hai lời đã trực tiếp giật lấy, Diệp Trăn rất thành thật cởi ba lô.
Diệp Trăn nhìn anh ta rồi lại nhìn mười mấy tên thiếu niên du côn ở đằng sau, trong đôi mắt yên tĩnh không nhìn thấy một chút hoảng sợ nào, cô cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Các anh muốn không bao giờ đói nữa hả?”
Người đàn ông đang lật tung chiếc túi, lập tức vui mừng khi phát hiện bên trong có gạo và mì, nghe Diệp Trăn nói xong thì sửng sốt một chút, sau đó tàn nhẫn nói: “Đừng nói nhảm nữa, nếu không muốn chết thì hãy mau cút đi!”
Diệp Trăn nói: “Đồ trong ba lô của tôi chỉ đủ cho các anh ăn mấy ngày, ăn xong rồi thì sẽ không còn nữa, các anh cũng rất khó để gặp được một con dê béo giống như tôi, nếu như các anh muốn không bao giờ đói bụng thì hãy đi với tôi.”
“Chính cô còn nghèo như vậy thì làm sao có thể đảm bảo cho chúng tôi không đói?”
“Tất nhiên tôi có thể.”
Cô không sợ hãi hay hoảng loạn, bộ dáng bình tĩnh không giống như thiếu nữ mười lăm tuổi chút nào.
Mà bộ dáng nhỏ gầy với làn da xanh xao vàng vọt kia lại thật sự mang đến cho người ta một cảm giác thuyết phục vào lúc này.
Diệp Trăn vòng qua bọn họ tiếp tục đi về nhà, còn lại mười mấy người hai mặt nhìn nhau.
Có người hỏi trưởng nhóm: “Khải ca, làm sao bây giờ?”
Nguyên Khải hừ một tiếng: “Con nhóc thúi, cô dựa vào đâu để khiến tôi tin cô?”
Diệp Trăn quay đầu lại, khẽ cười nói: “Không tin, không ai ép buộc anh.”
Bọn đàn em: “……”
Nguyên Khải ném đồ vật đi đến trước mặt cô, sự hung ác trong ánh mắt không che giấu một chút nào: “Biết tôi là ai không?”

Diệp Trăn nói: “Biết, tên cướp bóc.”
Cô nói trước khi mặt đối phương càng trở nên xấu hơn: “Chẳng lẽ cướp bóc còn sợ tôi?”
Khi Diệp Trăn về nhà, Diệp Tiêu và Diệp Trúc vẫn còn chưa trở về, giờ phút này có mười mấy tên thiếu niên du côn đang đứng trong ngôi nhà đá rách nát của cô, cầm đầu là Nguyên Khải thật muốn cho chính mình một cái tát, chắc chắn là do anh nhất thời hồ đồ, nếu không thì không làm sao lại có thể tin vào sự độc ác của cô?!
Sức khỏe của Diệp Trăn vẫn còn rất kém, cô đã sớm kiệt sức sau khi đi bộ vài dặm rồi, cô ngồi trên bậc cửa thở hổn hển một lát, lại nhịn vài tiếng ho khan, Nguyên Khải giật ba lô của cô đã phân phát kẹo cho mọi người, nói: “Thấy cô ở đây cũng chẳng khá hơn chút nào, vậy mà còn mạnh miệng.”
Cô nhìn bọn họ: “Trong túi có gạo, các anh có thể đi vào bếp nấu cơm.

Chỉ là phiền các anh chú ý một chút, nếu không thì sẽ quá bẩn không thể ăn được.”
Nguyên Khải đang ăn kẹo: “……”
Mặc dù Diệp Trăn cũng nghèo và nhỏ gầy, bởi vì quần áo quá ngắn nên cổ tay và cổ chân đều lộ ra bên ngoài, nhưng tóm lại thì cô vẫn là người sạch sẽ nhất trong số những người này.
Anh hừ lạnh nhai viên kẹo rồi nuốt vào, quả thật bọn họ đang đói nên cũng không cần khách sáo nữa, lập tức tiếp đón các anh em ném gạo vào trong nồi đun sôi, bọn họ đói lâu rồi, chưa bao giờ nghĩ đến việc tiết kiệm và giữ lại để sống cho ngày mai.

Bây giờ đã là cuối mùa thu, thời tiết đang dần dần chuyển lạnh, nếu như không có đủ lương thực dự trữ thì rất có thể bọn họ sẽ không thể sống sót qua cái mùa đông này.
Khí hậu của thế kỷ Sao đã thay đổi rất lớn, ví dụ như thành phố Sao nơi ký chủ đang ở hiện tại, mỗi khi mùa đông đến thì tuyết có thể tích tụ dày vài mét, lều tranh thông thường căn bản không thể chống lại lớp tuyết dày như vậy, lúc đó bọn họ sẽ chuyển đến chỗ tránh nạn ngầm —— ngoài việc tránh thiên tai thì còn có thể tránh thủy triều của thú dữ.

Khu 69 nằm ở ngoài cùng của thành phố Sao, mỗi lần xảy ra tai nạn thì nơi đây sẽ là khu vực bị thiệt hại nghiêm trọng nhất.
Khi Diệp Tiêu và Diệp Trúc trở về, suýt chút nữa bọn họ đã bị dọa khóc!
Anh biết Nguyên Khải, người đang ngồi xổm bên lu nước nhà anh, có mấy lần bọn họ nhặt rau dại trở về thì đều bị bọn họ cướp mất, lần này lại còn cướp đến tận trong nhà!
Nguyên Khải vừa nhìn thấy Diệp Tiêu và Diệp Trúc thì nhướng mày, rung đôi chân cà lơ phất phơ.
Diệp Trăn vẫy tay với Diệp Tiêu và Diệp Trúc: “Anh cả em trai, mau qua đây ăn cơm.”
Hai anh em lập tức chạy đến bên cạnh cô, nhìn trước sau một lần mới cho là yên tâm, Diệp Tiêu trầm ổn lần đầu tiên nghiêm túc căng thẳng nói với cô: “Em hai, sao em lại cho những người này vào nhà? Em có biết bọn họ xấu xa như thế nào hay không?”
Diệp Trăn nhìn Nguyên Khải rồi nói: “Bởi vì chúng ta đều là người thường, chúng ta đều đang ở khu 69, nếu như chúng ta không đoàn kết thì chúng ta sẽ vĩnh viễn ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, mùa đông đến thì sập nhà, thú triều lên thì chúng ta sẽ chết, chúng ta không thể lên trời nên chỉ có thể vĩnh viễn trốn ở dưới lòng đất.”
Ba đứa trẻ nhà Diệp gia từ khi mới sinh ra đã bị mang đi tiến hành thí nghiệm, nhưng đáng tiếc là trong ba đứa lại không có một ai là người tiến hóa, nếu như có một người thì bọn họ cũng sẽ không phải vất vả ở khu 69, nếu như có một người thì gia đình bọn họ có thể sống ít nhất ở 50 khu, hàng tháng còn được cho một khoản trợ cấp, mùa đông cũng không cần lo lắng tuyết lớn sẽ làm sụp nóc nhà, mẹ ký chủ cũng sẽ không chết ở cái nơi lạnh lẽo không có thuốc men kia.
Diệp Tiêu kinh ngạc nhìn Diệp Trăn, Diệp Trúc cái hiểu cái không.
Diệp Trăn nói: “Các người có biết vào hai trăm năm trước, tổ tiên của loài người chúng ta cũng là người bình thường hay không? Bọn họ đã tạo nên lịch sử của nền văn minh rực rỡ nhất, chúng ta cũng giống như bọn họ, vậy thì tại sao chúng ta lại chỉ có thể sống ở dưới lòng đất?”
Đôi mắt như sói của Nguyên Khải nhìn chằm chằm vào cô, như thể đang xem một cuộc nói chuyện vào đêm hoang dã.
Diệp Tiêu không thể tin được:”Em hai, em đang nói cái gì?”
Diệp Trăn nói: “Em không muốn mất đi mọi người và cha giống như mất đi mẹ, thế giới này không thể thay đổi được nên chúng ta chỉ có thể tự mình thay đổi trước.”
Nhưng cho dù có thay đổi thì bọn họ cũng chỉ là thanh niên, người lớn nhất cũng chỉ mới hai mươi tuổi, ngay cả Nguyên Khải cũng mới mười tám tuổi, vừa mới tốt nghiệp trung học phổ thông, bởi vì không thi đậu đại học nên chỉ có thể tiếp tục ở lại khu 69, bọn họ có tư chất kém cỏi nhất, gia cảnh tồi tệ nhất, nghèo nàn và lạc hậu nhất thì có thể làm được cái gì? Có thể thay đổi được cái gì?
Diệp Tiêu cảm thấy Diệp Trăn đang bị bệnh hồ đồ.
Mười cân gạo đã nấu hơn một nửa, mười mấy người cầm bát thay phiên nhau ăn một nồi cơm, anh một miếng tôi một miếng, cuối cùng một nồi cơm cũng chẳng còn dư lại cái gì.

Đặc biệt là Diệp Tiêu, cho dù trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc nhưng vẫn là ăn no căng bụng, Diệp Trúc mười tuổi cũng ăn no rồi, còn không quên muốn để phần cho cha, Diệp Trăn phải nói đã để lại gạo thì cậu mới yên tâm ăn tiếp, còn hộp thịt thì suýt chút nữa đã nuốt luôn đầu lưỡi! Mười mấy người bên kia đều tranh đến mức đánh nhau luôn rồi!
Khi đã ăn no thì sẽ có tâm trạng rảnh rỗi để nói chuyện, Nguyên Khải nấc một cái, liếc Diệp Trăn nói: “Này, cô nhóc tóc vàng, cô định thay đổi chúng tôi như thế nào?”
Diệp Trăn nhìn anh, nói: “Đầu tiên anh nên nhìn xem mình dơ bẩn đến mức nào.”
Nguyên Khải: “……”
Buổi tối cha Diệp trở về ăn cơm trắng, ông ăn đến nỗi lo lắng sốt ruột, “Con gái, tại sao con lại mua được gạo này? Con đừng đi làm những việc nguy hiểm, nếu không thì cha sẽ không còn mặt mũi nào để đối mặt với mẹ con khi cha chết, con đừng lo lắng, chờ cha làm xong việc ở đây và được trả tiền thì cha có thể mua đồ ăn ngon cho con!”
Diệp Trăn dạ một tiếng: “Con thêu một đóa hoa bằng kim chỉ mà mẹ đã để lại rồi mang nó đến trạm vật phẩm bán để đổi lấy đồ ăn, cha đừng lo lắng.”
“Con có thể thêu hoa?”
“Vâng, con đã nhìn thấy nó ở trong sách nên chỉ cần thử vài lần là biết.”
Cha Diệp là một giáo viên, thêm việc Diệp Trăn luôn an tĩnh ngoan ngoãn nên ông đã lập tức thở dài, nói việc đọc sách quả nhiên rất quan trọng, còn bảo Diệp Tiêu và Diệp Trúc cũng phải chăm chỉ học tập.


Diệp Tiêu nhìn Diệp Trăn, dạ một tiếng.

Diệp Trúc vui vẻ nói: “Chị hai thật giỏi!” Diệp Trăn vỗ đầu cậu.
Buổi tối Diệp Tiêu thật sự một mình đến tìm cô, thuyết phục cô rất lâu, bảo cô đừng nghĩ đến những chuyện không có khả năng rồi lại làm cho cha lo lắng, chăm chỉ học tập, đồ ăn trong nhà anh sẽ đi tìm, anh thường xuyên đến cửa thành tìm rau dại, tiết kiệm một chút rồi đem phơi để làm rau dại phơi khô, chờ khi cha Diệp có tiền lương thì sẽ mua một ít gạo thóc, nhất định có thể sống sót qua mùa đông này.
Hơn nữa, những gia đình quý tộc ở mười khu luôn đến làm từ thiện mỗi khi có thiên tai, đến lúc đó bọn họ đều đi xếp hàng để nhận gạo, lại có thể dành dụm được một chút.
Diệp Trăn nói: “Trước đây chúng ta cũng như thế này, mẹ đã mất rồi, vậy thì tiếp theo sẽ là ai? Anh, em, em trai hay là cha?”
Diệp Tiêu trầm mặc, thân hình nhỏ bé nhưng rắn chắc lúc này lại đột nhiên phát ra tham vọng mãnh liệt.
“Không, anh sẽ không cho các em chết, anh đã hứa với mẹ là sẽ bảo vệ cha, bảo vệ em và em trai.”
“Em hai, chúng ta cùng nhau!”
Diệp Trăn nhìn anh, nói: “Được.”
Cô lấy cây bút và cuốn sổ mà cô đã đổi ở trạm vật phẩm trước đó ra chia cho Diệp Tiêu và Diệp Trúc: “Sau này anh không cần lo lắng ăn không đủ no, anh chỉ cần chăm chỉ học tập.”
Buổi tối khi đi ngủ, cô khâu lại mảnh vải đã cắt ra trước đó.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Trăn mặc đồng phục học sinh và đeo cặp trên lưng đi ra cửa, Nguyên Khải đã chờ sẵn bên ngoài, vẫn là bộ dáng ngày hôm qua, nhưng mái tóc và khuôn mặt bẩn thỉu của anh đã được rửa sạch sẽ, nước da màu lúa mì, hơi gầy nhưng dáng người cao ráo, sau khi rửa mặt thì trông còn có chút đẹp trai.
Phía sau anh còn có mấy đàn em đi theo.
Diệp Trăn không nhìn anh, trực tiếp đi đến trạm vật phẩm, cầm đồ vật giống như ngày hôm qua rồi ném cho Nguyên Khải, “Tôi muốn bản đồ ở ngoài thành.”
Nguyên Khải ôm đồ ăn, nhíu mày lại: “Cô cần bản đồ để làm gì?”
Diệp Trăn nhếch môi: “Anh có làm được không? Nếu như không được thì tôi sẽ tìm đối tác khác.”
Nguyên Khải hừ một tiếng: “Đương nhiên là có thể!”
“Ừm, tôi không chỉ muốn những ngọn núi, khu rừng và những con sông bị chiếm đóng bởi các gia tộc lớn và chính phủ, mà điều quan trọng nhất là những nơi chưa được khai phá, các anh không cần mạo hiểm, chỉ cần vẽ những gì các anh có thể nhìn thấy và nói cho tôi biết.”
“Cô muốn làm gì? Nếu như cô muốn tìm một khu rừng chưa được khai phá thì sẽ phải đi rất xa rất xa, cách thành phố Sao ít nhất hơn ngàn dặm, trước kia cũng có người đi qua, muốn mang một ít gỗ và thuốc men về nhưng cuối cùng cũng chẳng lấy được gì, bởi vì con đường này khó khăn và hiểm trở, còn thường xuyên có thú dữ lui tới, cũng có những kẻ vô lương tâm cướp bóc ở trên đường, mất quá nhiều thời gian đi lại, cái này không có lợi.”
Diệp Trăn ho nhẹ một tiếng, sau đó nói: “Tôi hiểu, chỉ cần cho tôi một tấm bản đồ, những cái khác anh không cần quan tâm.”
Cô mặc kệ sự vô lý trong ánh mắt Nguyên Khải, quay đầu đi đến trường.
Cô nhìn trúng Nguyên Khải chính là vì trong tay anh ta có không ít anh em, mà điều cô thiếu nhất bây giờ chính là người.

Hơn nữa anh ta chỉ đi cướp đồ ăn, cô có thể cho anh ta ăn, anh ta còn không thể làm việc cho cô hay sao?
Hiện giờ ký chủ đang học năm hai của trung học cơ sở, cũng chỉ học một số kiến ​​thức cơ bản, Diệp Trăn đã tiếp nhận ký ức của ký chủ nên học lên cũng không cố sức một chút nào, hơn nữa bởi vì trường học có cơ sở vật chất không tồi nên còn có thể xem TV và sử dụng máy tính trong các lớp tin học.
Bởi vì con người tiến hóa, não bộ phát triển nên trình độ khoa học kỹ thuật hiện giờ cũng không thấp, ngược lại còn rực rỡ hơn so với thời hiện đại, thỉnh thoảng Diệp Trăn còn có thể nhìn thấy những chiếc siêu xe tốc độ bay lướt qua bầu trời, còn về việc tại sao khu 69 lại lạc hậu như vậy thì tất nhiên là vì nghèo đói, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, mỗi ngày đều phải đấu tranh để sinh tồn thì ai còn có tâm tư để theo đuổi thú vui vật chất?
Giữa trưa, Diệp Trăn mua một phần cơm và một phần ăn trong nhà ăn, cô lặng lẽ ăn, sau đó đi đến thư viện của trường để xem kỹ quá trình phát triển lịch sử trong gần hai trăm năm sau thảm họa.
Thảm họa là do một hành tinh va chạm vào trái đất, trực tiếp dẫn dẫn đến sự dịch chuyển của núi sông, hoả hoạn khắp nơi, nước biển của bảy đại dương cuồn cuộn dâng lên bao trùm cả mặt đất, bốn châu lục được tổ chức lại một lần nữa, hầu hết đều bị nước biển nhấn chìm, đồng thời còn xuất hiện những hình thái mới; vật chất của vũ trụ tiến vào cơ thể con người và động thực vật dẫn đến việc sinh ra gen dị biến, phần lớn loài người đều đã chết, cuộc di cư lớn, sống chung với các thị tộc, các thị tộc bao vây thành phố, lấy thế lực để phân chia cấp bậc, thành phố được hình thành theo các vòng tròn, tới ngày nay là hai trăm năm sau đã hình thành khuôn mẫu toàn cầu, thế giới cơ bản đã ổn định, mặc dù khí hậu và môi trường khắc nghiệt nhưng khoa học kỹ thuật đang từng bước khôi phục, thậm chí còn tốt hơn trước kia.
Về phần lịch sử của hai trăm năm trước thì hầu hết đều được viết từ miệng bởi những người sống sót, quả nhiên là còn rất ít.
Trong giờ tự học vào buổi chiều, Diệp Trăn quay trở lại lớp học, TV đang chiếu lại cuộc duyệt binh, người đứng đầu là nguyên soái trẻ tuổi nhất của thế kỷ Sao, khuôn mặt lạnh băng như sắt, đồng phục màu đen khiến cho anh trông cực kỳ lạnh lùng!
—— Diêm Lịch.
Anh là một người tiến hóa hiếm hoi về sức mạnh thể chất và tinh thần, anh đã được tiếp nhận đãi ngộ và sự bồi dưỡng tỉ mỉ nhất, chiến công hiển hách, danh tiếng lan xa, là vị tướng quân lợi hại nhất của đế quốc.
Bởi vì ký chủ đã viết trong cuốn sổ rằng cô thích Diêm Lịch, mơ ước được kết hôn với anh trong tương lai, sau đó bị người bạn cùng phòng đang ngủ với cô nhìn thấy và chế nhạo, trào phúng cô là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nhốt cô ra ngoài ban công như một trò đùa khiến cho ký chủ bị ngã bệnh.
Tuy nhiên ký chủ không chết ở trận bệnh này mà là trong đợt thú dữ tấn công trước khi mùa đông đến, lúc đó có một gia đình quý tộc đúng lúc đến làm từ thiện, phát quần áo mùa đông và gạo thóc, người dân ở khu 69 đều đến đó xếp thành hàng dài, nhưng bầy thú dữ bất ngờ tấn công đã khiến cho mọi người hỗn loạn, cha Diệp đã chết ngay lúc đó vì để bảo vệ cô, anh cả và em trai cũng bị thất lạc trong lúc chạy trốn, cuối cùng khi cô hấp hối thì đã nhìn thấy phu nhân tiểu thư cao quý được siêu xe tốc độ cao mang đi dưới sự che chở của người khác, ngay cả góc váy cũng không dính một chút bụi đất.
Cô tận mắt chứng kiến thiên đường và địa ngục, thiên đường và địa ngục thật sự.
Di nguyện của ký chủ: Một, cô phải bảo vệ người nhà không bị tổn thương, cô hy vọng có thể đến được “Sự công bằng”.
Bệnh của Diệp Trăn vẫn còn chưa khỏi hẳn nên cô đã xin nghỉ tiết tự học vào buổi tối để về nhà, khi đi ngang qua trạm báo thì tình cờ nhìn thấy báo chí viết các nhà khảo cổ học lại phát hiện ra một ngôi mộ cổ, nghe nói trong đó có một số lượng lớn các di tích văn hóa cổ đại chưa từng được phát hiện, do địa hình nằm sâu trong đất liền và không bị chôn vùi ở cuối sông, thậm chí còn tìm được rất nhiều sách cổ ở bên trong, bởi vì chúng được bảo vệ tốt nên dù đã qua mấy trăm năm thì vẫn có thể khôi phục lại như cũ.
Vốn dĩ Diệp Trăn cũng chỉ lướt nhưng rồi lại đột nhiên dừng lại, mua tờ báo đọc kỹ.
Có một bức ảnh trắng đen của chủ nhân ngôi mộ: Vị tướng trẻ tuổi đứng trước ngôi nhà gỗ ôm vợ và con trai nhỏ.
Diệp Trăn chớp chớp mắt, phía dưới viết.
Theo tìm hiểu, chủ nhân ngôi mộ rất yêu quý vợ mình, sau khi chết, ông không chỉ chôn cất chung với vợ mà còn chôn cả đồ trang sức và văn phòng tứ bảo, Sách học trong lăng mộ, cuối cùng, ông đặt chiếc lược mà người vợ đã sử dụng lên trên ngực rồi ngủ một giấc thật yên bình.
*Văn phòng tứ bảo là 4 món vật quý dùng nơi thư phòng liên quan đến việc viết chữ bao gồm “Bút lông”, “Giấy”, “Mực” và “Nghiên mực”
Về danh tính của chủ nhân ngôi mộ, các nhà khảo cổ đã bàn luận rất nhiều nhưng đến nay vẫn chưa có kết luận, một số gia tộc lớn nào đó tự xưng là người thông thạo văn tự cổ đại sôi nổi bày tỏ thái độ, hy vọng có thể may mắn đọc được những cuốn sách trong lăng mộ, mọi người cùng nhau thảo luận, bây giờ đã có một số gia tộc lớn tham gia vào trong đó.
Diệp Trăn vuốt ve bức ảnh.
Cô không ngờ sau hai trăm năm, hòa bình và ổn định mà bọn họ đã hy sinh bằng xương máu mới đổi về được đã bị phá hủy chỉ trong một sớm một chiều.
Nguyên Khải đi tới, vỗ vai Diệp Trăn, “Cô nhìn cái gì mà nhập thần như vậy, tôi đã gọi cô nửa ngày rồi! Ồ, ngôi mộ mới được phát hiện này? Nghe nói đây là ngôi mộ cổ lớn nhất được phát hiện trong giai đoạn này! Tướng quân này có vẻ là người giàu có, nếu như tôi phát hiện ra sớm hơn thì chỉ cần bán một móm bất kì cũng có thể ra khỏi khu 69!”
Diệp Trăn đóng tờ báo lại, nhàn nhạt lạnh lùng: “Bản đồ đã chuẩn bị xong chưa?”

“…… Bản vẽ đã xong, tôi đã tìm mấy ông chú muốn đi rừng xa để kiếm tiền, cuối cùng mới vẽ ra được tấm bản đồ này, tôi cũng đã đánh dấu các địa điểm có sự khác biệt.”
Diệp Trăn cầm bản đồ, ừ một tiếng: “Anh đi thống kê một chút xem hiện tại có bao nhiêu người bị thất nghiệp ở nhà và muốn đi ăn xin giống như anh.”
Nguyên Khải: “……”
Anh nghẹn họng: “Cô muốn làm gì? Chẳng lẽ còn có thể tạo công ăn việc làm cho chúng tôi?”
Diệp Trăn nói: “Không chỉ khu 69 mà ở các khu khác chắc cũng sẽ có rất nhiều người bị thất nghiệp.

Yêu cầu bao lâu?”
Nguyên Khải không còn gì để nói, dù sao có cơm ăn là được: “Chỉ cần ước chừng con số thì cũng mất mấy ngày, nếu như đăng ký xác nhận theo thứ tự thì sẽ yêu cầu thời gian lâu hơn.”
Diệp Trăn ừ một tiếng: “Có lẽ là được.


Vài ngày sau Nguyên Khải đến đây nói, một khu có mười mấy vạn người, nhưng chưa đến hai phần ba trong số họ có thể thực sự tìm được việc, ít nhất còn có một phần ba người chỉ có thể chờ sắp xếp việc làm, bọn họ đi lang thang cả ngày để tìm kiếm cơ hội nhưng vẫn ăn không đủ no mặc không đủ ấm, vật tư thiếu thốn, tự nhiên nhà máy cũng cần ít người hơn.

Tình hình này có cải thiện đôi chút từ khu 50 đến khu 69, bởi vì trong những nhà sống ở đó thì sẽ có ít nhất có một người là người tiến hóa, người tiến hóa sẽ được chính phủ và gia tộc lớn quan tâm, bố trí công việc và giúp đỡ, nhưng tất nhiên, nếu như gia đình đó có quá nhiều người thì cũng sẽ có người thất nghiệp.
Diệp Trăn về đến nhà, dành một chút thời gian để dịch các văn tự của《 Thiên Tự Văn 》 thành chữ phồn thể.

Đây là cuốn sách biết chữ vỡ lòng mà cô đã từng học, cô giáo Trương yêu cầu cô học thuộc lòng và sẽ kiểm tra lại hàng ngày, ngoại trừ 《 Thiên Tự Văn 》thì còn có《 Tam Tự Kinh 》và《 Bách Gia Tính 》, nhưng bây giờ cô chỉ có ý định viết cuốn sách này.
*Vì rất dài nên các bạn lên gg để xem rõ nội dung của 3 cuốn này nhé.
Sau khi viết xong, cô cất vào cặp sách, ngày hôm sau cô đến trạm vật phẩm trước khi đi học, người đàn ông béo nhận được không ít lợi từ phương pháp thêu hai mặt mà cô đã truyền cho, ngay cả gia tộc cũng rất tán thưởng ông, các quý cô trong xã hội thượng lưu bây giờ có ai mà không kiêu hãnh khi cầm chiếc khăn thêu hai mặt trên tay? Tuy nhiên, phương pháp này đã bị Trương gia độc quyền, người ngoài muốn mua thì phải đợi, bây giờ bán ra nhiều nhất cũng chỉ có mười chiếc khăn tay thêu hai mặt và ba bức bình phong mà thôi, cung không đủ cầu, tiểu thư cũng khó mà mua được một bức, đi theo Trương gia nước lên thì thuyền lên!
Lần này Diệp Trăn đến tìm ông, ông chủ Trương lập tức cười nói: “Cô gái nhỏ có việc gì?”
Diệp Trăn ừ một tiếng, đưa cho ông ba ký tự đầu tiên của《 Thiên Tự Văn 》, cô bình tĩnh nói: “Tôi biết gia đình ông là nhà làm buôn bán, văn tự cổ đại bây giờ đều đã bị các gia tộc lớn độc quyền, nhưng không phải chữ nào bọn họ cũng sẽ biết, Hoa Hạ có tới mười vạn văn tự cổ, nghe nói dòng họ lớn nhất cũng chỉ biết được một trăm ký tự, cái này, tôi tin rằng ông sẽ thực sự cần nó.”
Ông chủ Trương cầm lấy, vừa nhìn thấy thì liền lập tức ngạc nhiên, ông không biết chữ cổ không có nghĩa là ông không đọc báo, những ký hiệu giống nhau vẫn có thể nhìn ra là cùng một nguồn gốc, ông che giấu sự ngạc nhiên và lập tức tìm các tờ báo để so sánh, quả nhiên có một vài từ trùng khớp ở trong đó.
Ông nhướng mày, bộ dáng có chút nghiêm khắc: “Tại sao cô lại biết cái này? Nếu như cô biết thì tại sao lại luôn ở trong khu 69? Rốt cuộc cô là ai?”
Diệp Trăn cười nhẹ, gương mặt của cô rất sạch sẽ, dưỡng mấy ngày cũng không còn đói nữa, có thể mơ hồ nhìn ra được một vẻ đẹp nào đó, nhưng cô lại giữ một khuôn mặt lãnh đạm quanh năm, ngay cả khi cô nói với ông chủ Trương về sự thành công trước và sau của việc kinh doanh thì cô vẫn không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, bây giờ cô đột nhiên cười rộ lên đã thật sự làm cho ông chủ Trương sửng sốt.
“Thưa ngài, thay vì điều tra tôi thì tốt nhất là ngài nên suy nghĩ kỹ hơn về những lợi ích mà tôi sẽ mang lại cho ngài, và xin hãy bảo vệ sự riêng tư của tôi, nếu không thì tôi không thể hợp tác với mình ngài được nữa.”
Ông chủ Trương liếc nhìn cô, suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Diệp tiểu thư, cô nói rất đúng, tôi thật sự rất cần cô, tôi là thương nhân nên có thể thấy được lợi ích là tốt nhất, những cái khác tôi sẽ không truy cứu.”
Ông có thể gọi cô là “Tiểu thư”, hiển nhiên là đã đồng ý với cô.
Diệp Trăn: “Cảm ơn ngài.”
Ông chủ Trương nói: “Lần này Diệp tiểu thư cần cái gì?”
Diệp Trăn lấy bản đồ ra: “Mong ông chủ Trương cho tôi một chiếc xe tốc độ, tôi muốn đến nơi này xem thử.”
Đó là một khu rừng chưa bị khai phá.
Ông chủ Trương cau mày: “Nơi này rất nguy hiểm, cho dù có siêu xe tốc độ thì cũng phải đi đường vòng, dây leo khổng lồ ở bên trong đã kéo ngã mấy cái ô tô rồi, đến nay vẫn chưa có tin tức về người bị mất tích, tôi nghĩ chắc xương cốt cũng không còn nữa rồi.

Cô đến chỗ này làm cái gì?”
Thế kỷ Sao hiện giờ bị bốn đế quốc lớn chia cắt, vì để khuyến khích phát triển các nguồn tài nguyên mới nên chính phủ đã ban hành nghị định, chỉ cần là công dân tự mình khai phá ra một khu vực rừng thì quyền sở hữu khu vực đó sẽ thuộc về chính người khai phá.
Lần đầu tiên Diệp Trăn nói ra kế hoạch của mình: “Tôi muốn nơi này thuộc về tôi.”
Ông chủ Trương dường như đã nghe được một câu chuyện hài hước nhất, ông nhìn cô gái nhỏ trước mắt còn chưa cao tới bả vai mình, liên tục bật cười lắc đầu, “Diệp tiểu thư, mặc dù tôi rất ngạc nhiên vì cô có thể nghĩ ra cách thêu hai mặt, còn có thể dạy cho tôi ba mươi văn tự cổ đại, nhưng nếu như cô muốn khu rừng nguy hiểm đó thì chuyện này là không có khả năng!”
Diệp Trăn nói: “Chẳng lẽ ngài cho rằng tôi chỉ biết ba mươi văn tự cổ đại thôi hay sao?”
Nụ cười của ông chủ Trương cứng đờ, sắc mặt do dự nhìn Diệp Trăn: “Diệp tiểu thư, tại sao cô lại chọn tôi?”
Tại sao? Có lẽ là do khi nguyên chủ chết thì đúng lúc nhìn thấy ông chủ mập mạp này, người mà cô ấy sợ hãi không thích lại thật sự một tay cứu đứa trẻ trong lúc chạy trốn thú dữ tấn công, ngay lúc đó, cô hy vọng anh cả và em trai của mình cũng có thể gặp được một người tốt giống như ông chủ mập.
Hơn nữa cô muốn có một khu rừng, chẳng lẽ cô còn phải tự mình tạo ra nó hay sao? Tất nhiên, cô biết mình không có năng lực và sức mạnh đó.
“Ông chủ Trương, ông có tư cách tham gia cuộc đấu giá lớn nhất ở thành phố Sao có đúng không?”
Ông chủ Trương gật gật đầu: “Gia tộc của tôi có, bởi vì phương pháp thêu hai mặt mà cô đưa cho tôi trước đây nên nếu như lần này tôi muốn có một chỗ thì tôi vẫn có thể làm được.”
Diệp Trăn nói: “Ai giúp tôi xây dựng khu rừng đó thì tôi sẽ đưa cho người đó 4.000 ký tự thông dụng nhất trong văn tự cổ đại.”
Ông chủ Trương: “……”
Diệp Trăn: “Cái này có thể bán đấu giá không?”
Đương nhiên có thể, không những có thể mà chắc chắn điều này còn có thể khiến cho toàn thế giới bùng nổ!.