Edit by Vân Hi

Kia thái giám nhìn thấy hai người trêи mặt khó coi bộ dáng, trong lòng vô cùng vui sướиɠ.

Mới hôm qua, hai người còn là phu thê tôn quý nhất trêи đời.

Nhưng mà hiện tại......

Là người mà ai cũng có thể dẫm lên.

"Đúng rồi, đây là bữa sáng của hai người."

Một cung nhân khác đem hộp đồ ăn trong tay đặt xuống mặt đất.

Triệu Dận cùng A Chiêu hai người cũng không có động.

Tên thái giám nói xong những lời này vẫn không đi.

Đôi mắt hắn hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm Triệu Dận, âm trầm nói: "Mấy thứ này, đều là ân điển của bệ hạ cùng Hòa Quý phi nương nương. Thứ dân Triệu Dận nên biết ơn chứ. Không bằng, đến hai cung, dập đầu vài cái, thế nào?"

Triệu Dận ánh mắt sắc bén.

Có người so với động tác của hắn còn nhanh hơn.

"Bang!"

A Chiêu hơi đau sờ sờ bàn tay vừa đánh của mình, da mặt tên thái giám này quả thực rất dày, tát một cái mà đỏ hết cả tay.

Tên thái giám kia vạn lần không nghĩ tới, đã đến cái nơi này rồi, A Chiêu còn có cai tính tình như vậy

Hắn ôm má trừng mắt A Chiêu: "Ngươi......"

A Chiêu cằm cao cao nâng lên: "Ngươi cái gì mà ngươi? Bổn cung còn chưa bị tước phong hào, vẫn chân chính là nhất phẩm Vương phi! Kể cả không nói về cái này, bổn cung cũng là Triều Hoàng quận chúa do Thánh Thượng khâm phong!"

"Ai cho ngươi lá gan, dám ở trước mặt bổn cung hô to gọi nhỏ? Còn có --"

Nàng nghiêng đầu, chỉ chỉ Triệu Dận: "Mở to cái mắt chó của ngươi nhìn cho kĩ, người này, là trượng phu bổn cung! Nhục nhã hắn là nhục nhã bổn cung! Ngươi là cái thá gì mà cũng dám nhục nhã bổn cung?"

Tên thái giám kia tức giận đến cả người phát run: "Người đâu...... Người đâu......"

A Chiêu cũng không nhìn hắn cái nào, thần sắc khinh thường: "Ngươi cứ việc gọi người, bổn cung cũng muốn xem xem, còn ai dám động thủ với bổn cung?"

Triệu Dận thần sắc phức tạp nhìn nữ nhân trước mặt.

Nàng giờ phút này xiêm y xộc xệch, để mặt mộc, toàn thân một chút trang sức cũng không có.

Nhưng chính là một người như vậy, lấy khí thế cường ngạnh bức người áp chế bọn nô tài trong sân.

Hắn nghe được trong âm thanh thanh thúy của nàng tràn đầy uy nghiêm: "Bổn cung đứng ở chỗ này, ai dám lại đây?"

Không một ai dám lên tiếng.

Triệu Dận thở dài một hơi, đi lên phía trước, nhẹ nhàng cầm tay nàng.

Lúc này, hắn mới phát hiện, tay giấu ở trong tay áo của đối phương, đang hơi hơi phát run.

Nàng sợ hãi.

Nhưng cho dù nàng sợ hãi, cũng nghĩa vô phản cố(*) chắn trước mặt hắn, không muốn hắn bị tiểu nhân nhục nhã.

(*) Nghĩa vô phản cố (义无反顾): làm việc nghĩa không chùn bước.

Lòng bàn tay A Chiêu run lên, theo bản năng rút tay lại.

Triệu Dận lại dùng sức nắm lấy, hắn thấp giọng nói bên tai nàng: "Đa tạ Vương phi."

Triệu Dận từ trêи cao nhìn xuống tên thái giám, thanh âm nhàn nhạt: "Ta biết công công là người của ai. Chỉ là công công không ngại ngẫm lại cho tốt, hiện tại tuy rằng ta sa sút, tốt xấu vẫn là họ Triệu."

"Nếu là có chuyện gì, chủ tử sau lưng ngươi có thể trong sạch, còn ngươi thì sao?"

Trong lòng thái giám run lên, dường như ngộ ra(*).

(*) Ngộ ra: Ban đầu ở đây là thành ngữ 醍醐灌顶, thể hồ quán đỉnh. Thành ngữ này dịch nôm na là "tưới sữa tươi lên đầu". Phật giáo: truyền thụ trí tuệ; giúp người triệt để giác ngộ; chợt có giác ngộ; bỗng nhiên hiểu rõ. _Theo Bạch Ngọc Sách

Hắn bỗng nhiên phản ứng lại, sau lưng toát một tầng mồ hôi lạnh.

Hắn chìm đắm trong kinh hỉ khi được Quý Phi thưởng thức, trầm mê cùng hưng phấn khi thấy một hậu duệ quý tộc từ xưa đến nay giờ đây bị sa cơ nghèo túng, mà đến nỗi quên mất bản thân mình là người như thế nào.

Đối phương tuy nghèo túng, nhưng cũng là nhi tử của bệ hạ, trong xương cốt lưu trữ huyết mạch hoàng gia.

Một ngày nào đó bệ hạ niệm tình phụ tử, mình lại là nô tài đã từng ức hϊế͙p͙ Yến Vương......

Hắn không dám nghĩ đến chuyện tiếp theo nữa.

Đoàn người vênh váo tự đắc đến đây, lại xám xịt rời An Nhạc Cung.

Trong sân trống chỉ còn lại hai người Triệu Dận và A Chiêu.

Tay A Chiêu còn đang bị Triệu Dận nắm, nhiệt độ lòng bàn tay đối phương nóng bỏng đến mức khiến cô thở có chút dồn dập.

Nàng xị mặt muốn bỏ tay ra, nhưng không được.

Triệu Dận khẽ cười một tiếng: "Vương phi uy phong, làm bổn vương mở mang tầm mắt."

--

Nam chủ: Não bà ta đã uy phong lại đáng yêu!

A Chiêu: Tỉnh lại đi, tất cả đều là ta diễn đó.

Tuần trước, phiếu đề cử đã vượt qua 6000, thành tích vượt xa mong đợi.

Hôm nay thứ hai, một tuần mới, nhóm đại bảo bối vote nhiều hơn, mục tiêu nhỏ là 7000 phiếu, chúng ta cùng nhau cố lên được không

(づ ̄ ³ ̄)づ ?

~~~~~

__Cái từ "não bà" trêи kia không phải tui viết sai chính tả đâu nhé! Kiểu như từ "vui vẻ" thành "zui zẻ" vậy đó!!!__