Nhóm dịch: Chiêu Anh Các


Edit: Yuki


Beta: Minh Lý


Nhưng Diệp Thiều Hoa không phải nguyên chủ, nguyên chủ sợ những lão đại này trên thương trường một tay là có thể bóp chết mình, nhưng Diệp Thiều Hoa lại không.


Cô nhìn thoáng qua Úc Triết Hàm, "Liên quan gì tới anh?"


"Loại người như cô kể không hết tội," Úc Triết Hàm nhìn biểu cảm nhẹ tựa lông hồng của Diệp Thiều Hoa, "Cô cho rằng cậu ấy thật sự thích cô à? Chẳng qua cô chỉ là..."


Úc Triết Hàm nói tới đây, bỗng dưng ngừng lại, "Đừng tưởng mình quan trọng cỡ nào, những người trong gia đình như chúng tôi, cuối cùng cũng sẽ tìm người môn đăng hộ đối để kết hôn thôi."


"Anh có ý gì?" Diệp Thiều Hoa hiểu rõ, theo như tình tiết cốt truyện phát triển thì bây giờ cô còn chưa biết tới sự tồn tại của Triệu Di Quân, cô híp mắt nhìn về phía Úc Triết Hàm.


Úc Triết Hàm nghĩ đến Triệu Di Quân. Mặc dù chán ghét sự có mặt của Diệp Thiều Hoa, nhưng đối với cô ít nhiều cũng có chút cảm thông.


Anh ta dùng ánh mắt thương hại nhìn Diệp Thiều Hoa, "Không có gì."


Dù sao, đợi tới khi Nhất Chu gặp mặt Di Quân, Diệp Thiều Hoa cũng không còn ‘sau đó’.


Diệp Thiều Hoa biết Úc Triết Hàm sẽ không nói cho mình sự thật, cô đưa mắt nhìn Úc Triết Hàm đang đi thẳng tới chỗ Liễu Nhất Chu. Vừa đến bệnh viện thăm mẹ một chút, đã phải bận rộn vùi đầu vào công việc bán thời gian khác.


Rất nhanh lại đến thứ hai phải đi làm.


Ở công ty, Diệp Thiều Hoa chỉ là một nhân viên thực tập, thực tập sinh chỉ là bưng trà rót nước, làm bất cứ chuyện vặt vãnh gì. Cô vừa mua một số cổ phiếu, vừa nghĩ xem lúc nào thì nên từ chức. Chỉ dựa vào công việc thực tập mà muốn trả hết số tiền của Liễu Nhất Chu dùng để chăm sóc sinh hoạt cho mẹ Diệp thì khẳng định là không thể.


Ba ngày sau, Diệp Thiều Hoa đi tới chỗ làm như thường lệ.


Tuy Liễu Nhất Chu đối xử lạnh nhạt với cô nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ gọi điện cho cô.


"Tối nay, Giám đốc Triệu muốn mời mọi người ăn cơm." Hôm đó, sau khi tan làm, Giám đốc Bộ phận của công ty vui vẻ tuyên bố.


Chị cả ký túc xá lập tức sáng mắt nhìn Diệp Thiều Hoa, "Thiều Hoa, một lát nữa thôi thì cậu sẽ thấy nhân vật tựa như mây bay không thể chạm tới!"


Triệu Di Quân quả thực vô cùng xuất sắc, rất nhiều nhận xét và cái nhìn của người này trên trường quốc tế đều vô cùng tân tiến, vừa vào công ty chưa được mấy ngày đã giúp ông chủ giải quyết một phi vụ lớn.


"Thấy chưa, có giống không?" Chị cả ghé tai thì thầm với Diệp Thiều Hoa, "Nghe bảo gia đình của Giám đốc Triệu cũng vô cùng giàu có, chẳng qua cô ta đến đây để rèn luyện mà thôi, quả nhiên cuộc sống của những nhân vật lớn này tuyệt vời hơn nhiều so với những kẻ thấp bé như chúng ta mà."


Diệp Thiều Hoa chỉ cười mà không nói gì, trước giờ cô đã quen lãnh đạm thế rồi, chị cả ký túc xá cũng chẳng lấy làm lạ.


Bên đây, Triệu Di Quân cũng đang thảo luận vấn đề giống hai người họ.


Ban đầu, Triệu Di Quân chẳng thèm chú ý, nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt của Diệp Thiều Hoa, cô ta cũng có hơi sửng sốt, độ giống nhau chắc phải khoảng sáu bảy phần rồi?


"Người này là ai thế?" Lòng bàn tay cô ta xiết chặt, vô thức hỏi, ngữ khí lại dường như có chút hững hờ.


"Cô ta á," Nhắc tới Diệp Thiều Hoa, giám đốc bộ phận nhân sự vẫn có chút ấn tượng, "Thực tập sinh của đại học S, là một đứa bé mồ côi cha. Thường ngày cũng chăm chỉ lắm, rất có cơ hội trở thành nhân viên chính thức đấy."


"Mồ côi cha à?" Nghe được ba chữ này, sắc mặt Triệu Di Quân khẽ thả lỏng, rồi không chú ý tới Diệp Thiều Hoa nữa.


Sau buổi liên hoan, Triệu Di Quân cùng các giám đốc lớn đi thẳng tới bãi đỗ xe, vừa mở cửa chiếc xe Porsche, cách đó không xa đã truyền đến một giọng nói kinh ngạc, "Di Quân, cậu quay về rồi à? !"


Triệu Di Quân nhìn người trước mặt một lúc, hai mắt sáng ngời, "Dịch Nhàn?"


"Về nước lại không báo bọn tớ một tiếng, uổng công cậu vẫn còn nhớ bọn tớ đấy!" Dịch Nhàn giả vờ buông lời ghét bỏ.


"Dù sao lúc đó cũng do tớ không từ mà biệt," Nói đến đây, Triệu Di Quân thở dài một tiếng, "Tớ còn tưởng đám người các cậu đã quên tớ rồi chứ."


"Cậu còn dám nói câu này? Cậu có biết lúc cậu ra nước ngoài Nhất Chu đã tự tra tấn mình thành bộ dạng gì không?" Dịch Nhàn nói.


Đột nhiên nghe thấy tên Liễu Nhất Chu, trong nháy mắt Triệu Di Quân lại ngây người như thế, "Vậy... bây giờ cậu ấy vẫn còn thích tớ sao, lúc ra đi hình như tớ có nghe nói chú Liễu có liên quan tới một vụ án..."


"Đã là chuyện của ba năm trước rồi," Dịch Nhàn vỗ vai cô ta, "Cậu không biết đâu, năm đó thiếu gia ăn chơi trác táng bỗng hóa thành đại ma đầu oai phong một cõi trên thương trường. Bây giờ xí nghiệp Vĩnh Đằng đã là của cậu ấy rồi, giới thương nghiệp ở thủ đô này là do một tay cậu ấy định đoạt đấy."


"Xí nghiệp Vĩnh Đằng?" Cái tên này... lúc Triệu Di Quân ở nước ngoài cũng xem như có tiếng tăm lừng lẫy, so với tài sản của nhà họ Triệu thì không biết nhiều tới mức nào.


Cô ta thật sự không ngờ, phú nhị đại không thể cứu năm đó bị mình vứt bỏ như giẻ rách lại trở thành một ông lớn trong giới thương mại tuổi trẻ tài cao.


"Thế bạn gái cậu ấy hẳn là rất hạnh phúc nhỉ." Triệu Di Quân hất tóc ra sau, mỉm cười nói.


Nghe thấy câu này, nụ cười trên mặt Dịch Nhàn bỗng khựng lại, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng, "Bạn gái gì hở, cậu biết trong lòng Nhất Chu chỉ có mình cậu, làm gì có bạn gái nào?"


Dù gì Triệu Di Quân cũng là một người tinh tế, sao lại không thấy được sự do dự trong mắt Dịch Nhàn chứ.


Cô ta lặng lẽ khắc ghi chuyện này trong lòng.


Mấy chuyện trong phạm vi này vốn chẳng có bí mật gì. Sau khi Triệu Di Quân báo về cho người nhà, thì lập tức đã nghe được chuyện về Diệp Thiều Hoa từ miệng người khác.


Tuy biết rằng trong ba năm Liễu Nhất Chu tìm bạn gái là chuyện có thể hiểu được, nhưng trong lòng Triệu Di Quân vẫn có chút ấm ức.


Cô ta mở tấm ảnh mà người khác chụp trộm ra. Chắc hẳn tấm ảnh này được chụp ở một quầy rượu nào đó, không rõ nét lắm nhưng Triệu Di Quân vẫn có thể nhìn thấy Liễu Nhất Chu dùng ánh mắt chăm chú nhìn nữ sinh bên cạnh.


Cô ta cắn răng, nhìn về phía nữ sinh đang hẹn hò với Liễu Nhất Chu kia. Vừa nhìn thế thôi mà lại ngây ngẩn cả người.


Mặc dù ánh đèn mờ ảo, nhưng gương mặt của nữ sinh kia lại có chút quen quen.


Chẳng cần mất công tới gần quan sát tỉ mỉ cũng đoán được người đó giống mình khoảng năm sáu phần rồi.


Sau khi Triệu Di Quân cứ như vậy một hồi, lại lấy tấm ảnh ra nhìn, cười không thành tiếng.


Hóa ra chỉ là thế thân của cô ta thôi.


Triệu Di Quân đóng điện thoại lại, biểu cảm trên mặt như thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ, bản gốc đã về thì thế thân cũng nên biến đi rồi.


------ Ngoài lề ------


Muốn mười phần á, xem ra tớ có thể đã hiểu lầm mình cái gì rồi. Có thể chỉ được tám phần thôi, hoặc cũng có thể là chín phần, nhưng nhìn xem eo của Cao Đại Hoa có đau hay không nè! Hic hic hic!!!