“Phán Đệ, Phán Đệ.”

Chu mẫu đột nhiên kêu lớn lên.

A Ngư quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt đang mong chờ vào tia hy vọng cứu mạng cuối cùng của Chu mẫu.

Chu mẫu van xin: “Ta xin lỗi con, ta cầu xin con hãy xem ta đã từng là mẫu thân của con...”

“Câm miệng, ngươi cũng xứng đáng để nhắc đến từ đó sao.”



Du thị gầm gừ như một con thú mẹ đang nổi cơn thịnh nộ.

Chu mẫu bị dọa cho rụt người lại, nhìn Du thị đang tức giận, trong lòng vô cùng sợ sệt.

A Ngư trấn an đi theo sau lưng Du thị, vẻ mặt uể oải nhìn Chu mẫu đang im lặng như thóc:

“Có phải ngươi muốn nói, vì những năm qua ngươi đối xử tốt với ta nên muốn nhờ ta cầu xin sự thương xót cho Chu Chiêu Đệ, Chu Tiểu Bảo và cả con gái ở kinh thành của ngươi?”

Chu mẫu dùng ánh mắt chứa đầy sự cầu xin nhìn nàng: “Ta cầu xin con, cầu xin con.”

A Ngư kiên định nhìn thẳng vào Chu mẫu, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng khắc cốt. Nguyên thân oán hận Chu phụ từ đầu đến cuối, nhưng nàng lại có tình cảm với Chu mẫu, khi nàng bị đánh thương tích đầy mình, Chu mẫu thỉnh thoảng sẽ có một chút thương xót nàng. Đối với những người quanh năm sống trong bóng tối, một chút ánh sáng cũng đủ để họ cảm thấy cảm động rơi nước mắt. Thế nhưng khi nguyên chủ biết được Chu mẫu mới chính là kẻ cầm đầu gây ra bi kịch trong đời mình, nàng gần như suy sụp. Thương yêu sâu đậm bao nhiêu thì nỗi hận sẽ sâu sắc bấy nhiêu.

“Điều mà ngươi nói đối xử tốt với ta, chính là ngươi biết Chu Đại Trụ uống rượu say là sẽ thích đánh người. Ngươi sợ bị đánh, cho nên để ta đưa rượu và đồ ăn đến, thu dọn bát đũa, lúc ta bị đánh, ngươi lại dẫn theo con gái và con trai trốn đi rất xa.

Chu Chiêu Đệ trộm đồ ăn của Chu Tiểu Bảo, Chu Chiêu Đệ nói là do ta trộm, ngươi rõ ràng là biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn im lặng.




Đợi khi ta bị đánh bán sống bán chết, ngươi mới xuất hiện với vẻ mặt đau khổ và rơi vài giọt nước mắt.

Vết thương của ta còn chưa lành, những việc bẩn thỉu nặng nhọc ngươi không muốn làm, cũng không muốn gọi Chu Chiêu Đệ, thì ngươi lại đi gọi ta.

Đây là cái mà người gọi là đối xử tốt với ta? Làm sao người còn mặt mũi để cầu xin ta chứ?”

Khóe miệng Chu mẫu run run, ra sức muốn mở miệng nhưng lại không thốt ra được lời nào, chỉ có thể kinh ngạc nhìn A Ngư, cảm giác nàng xa lạ như chưa từng quen biết. Bà ta chưa từng thấy nàng như vậy bao giờ, khuôn mặt không chút biểu cảm, ánh mắt sáng long lanh lạnh như băng tuyết mùa đông. Chu mẫu không tự chủ được rùng mình một cái, kinh hoảng tránh ra.

A Ngư cười lạnh lùng một tiếng, so với Chu phụ xấu xa vô liêm sỉ, thì nàng lại càng chán ghét Chu mẫu hơn, một kẻ làm làm điều ác nhưng lại muốn mang tiếng tốt.

Du thị nghe vậy thì nghiến răng, sự thù hận cuồn cuộn ngất trời đã bóp méo dung mạo dịu dàng của bà ấy. Du thị hận không thể ăn thịt lột da đôi phu thê này, bà ấy nhất định khiến cho bọn họ phải trả một cái giá đắt!

A Ngư đỡ Du thị đang giận run lên: “Mẫu thân, chúng ta đi thôi.”

Du thị đau lòng nắm lấy tay của nàng, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của con gái, trong lòng lại càng đau đớn, chỉ có người bị tổn thương đến mức tê dại mới có thể bình thản nói ra được những lời nói như thế này.

Khi quay người lại, Du thị nháy mắt với con trai đang đứng ở phía sau. Tiêu Dương hiểu ý, cố ý đi chậm lại, đưa cho lao đầu một tấm ngân phiếu: “Thiết đãi bọn họ “tử tế” một chút, đừng để nguy hiểm đến tính mạng.”

Chu phụ Chu mẫu còn chưa bị kéo đi đã sợ hồn bay phách lạc, hoảng loạn cầu xin tha mạng.

Lao đầu hiểu ý, cười nịnh bợ: “Công tử yên tâm.”

Tiêu Dương kinh tởm liếc nhìn Chu phụ Chu mẫu một cái rồi quay người bỏ đi, những kẻ xấu xa như vậy đáng bị sống không bằng chết.