Chuyện tu hú chiếm tổ của đỗ quyên chẳng qua là do trời xui đất khiến mà thôi.

Nếu so về may mắn thì làm gì có ai may mắn hơn Tiêu Nhã Quân được chứ, xuất thân hèn mọn, cha mẹ ruột thì bí quá hoá liều, vì đứa con gái này mà sử dụng mưu hèn kế bẩn để nàng ấy có được xuất thân hiển hách, bay lên trời cao hoá thành phượng hoàng. Sau khi thân thế bị vạch trần vẫn có một vị hôn phu tiếng tăm lừng lẫy bảo vệ, cuối cùng vẫn an ổn sống hưởng phúc, dù mưa to gió lớn cũng không ảnh hưởng đến Tiêu Nhã Quân, nàng ấy quả thật chính là người thắng.

Nhưng mà kiếp này Tiêu Nhã Quân không thể may mắn như thế.

"Con mèo ở đâu ra vậy?"

Nhìn thấy Kỷ Viễn Trực, A Ngư đứng lên, cẩn thận mỉm cười: "Tự nó chạy vào đây."

Con mèo hoang kiêu ngạo khó thuần phục giờ lại nằm ngoan ngoãn trong lòng nàng, Kỷ Viễn Trực cười nói: "Nó rất thích ngươi."

A Ngư mím môi cười cười, trên đời này không có con mèo nào không thích nàng.

"Đại nhân.”

Trần ma ma được sai đến chăm sóc A ngư, trong tay bưng một bát thuốc đang bốc khói nghi ngút.

Nhìn thấy bát thuốc màu nâu kia, Kỷ Viễn Trực nhớ tới lời của thầy thuốc, thân thể và xương cốt của nàng vì làm việc mệt nhọc mà vô cùng suy nhược, cần phải cẩn thận điều trị, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.

Trần ma ma bẩm báo rằng trên người nàng có rất nhiều vết thương to nhỏ, từ eo đến đùi phải còn có một vết sẹo vô cùng dữ tợn vì bị phỏng, là do năm đó Chu Đại Trụ lo sợ bị người khác phát hiện con gái thứ hai không có vết bớt mà cố tình làm nàng bị phỏng.

Càng biết nhiều những chuyện mấy năm nay nàng phải trải qua, Kỷ Viễn Trực càng chán ghét vợ chồng nhà họ Chu, bản tính nham hiểm đã thể hiện rõ trên người bọn họ.

Kỷ Viễn Trực cười vô cùng ôn hoà, giống như một vị huynh trưởng dễ gần: "Ngươi uống thuốc trước đi."

"Đã để nguội rồi, độ ấm rất vừa phải." Ánh mắt Trần ma ma chứa đầy sự thương tiếc, đám người chết tiệt kia sao có thể nỡ ra tay chứ.

A Ngư nhận lấy bát thuốc, ngoan ngoãn cảm ơn: "Cảm ơn ma ma.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cách Một Khoảng Sân
2. Tiền Truyện Côn Sơn Ngọc
3. Chiều Hư
4. Vinh Khô Hoa Niên
=====================================

Nàng cau mày nuốt xuống thứ thuốc khó uống muốn chết này, đợi sau khi mọi chuyện giải quyết xong, nàng phải điều dưỡng khối thân thể rách nát này thật tốt, hình tượng bản thân hiện tại quả thật khiến cho người ta phát sầu.

Nàng là đứa trẻ đáng thương cơ thể không có nổi hai lạng thịt, thân hình giống như một cây gậy trúc mọc ra một cái đầu to, khuôn mặt gầy gò đến mức hai gò má hóp lại, làm cho đôi mắt trở nên to cực kỳ.

Ngũ quan của thân thể này cũng không tệ, nhưng cho dù có tốt thế nào cũng không chống đỡ được sự hành hạ của Chu gia. Không đến ba năm nữa, nguyên thân có thể sẽ bị hành hạ đến chết.

Năm đó nguyên thân có thể tức giận mà chết, chủ yếu là do trước đó sinh lực hao tổn, khi trở về Hầu phủ thì lại tâm tư phiền muộn, cũng không có thời gian tĩnh dưỡng.

Lúc này nàng đã tiếp quản thân thể này, sao có thể để bản thân trở nên khó coi như vậy. Khó khăn lắm mới có thể trở thành người, nàng tất nhiên càng phải yêu quý bản thân.

Trần ma ma bưng chén thuốc không lui xuống.

Kỷ Viễn Trực nhìn A Ngư nói: "Vợ chồng Chu Đại Trụ đã nhận tội."

Sau đó hắn kể lại vắn tắt chân tướng một lần.

A Ngư run sợ hồi lâu, trong phút chốc giống như trút bỏ được gánh nặng, thả lỏng bả vai, thì thào: "Bọn họ không thích ta, không phải vì ta không đủ tốt, chỉ là do bọn họ không phải cha mẹ ruột của ta, thật tốt, thật tốt."

Càng nói âm thanh càng nhỏ, hốc mắt dần dần ướt át, rưng rưng nước mắt, từng giọt từng giọt chảy xuống.

Trong lòng Kỷ Viễn Trực có chút buồn bã: "Ngươi là một đứa trẻ tốt, ngươi không làm sai chuyện gì, người sai chính là bọn họ.”

Nước mắt của A Ngư rơi xuống càng nhiều, tiếng khóc nức nở bật ra khỏi miệng, làm cho người nghe cũng cảm thấy đau lòng muốn khóc

Con mèo hoang nằm trong lòng nàng, nhẹ nhàng liếm tay nàng, kêu một tiếng: "Meo."

Ngay cả mèo cũng bị lừa gạt, A Ngư vừa khóc thút thít vừa suy nghĩ, kỹ năng diễn xuất của nàng càng ngày càng tốt hơn thì phải.

Kỷ phu nhân nhìn bức thư do con trai gửi về với vẻ mặt không thể tin được, một phụ nhân thôn dã lại dám đánh tráo đích nữ của Hầu phủ, không ngờ người mà mười ba năm qua được gia đình biểu muội bà ấy cưng chiều như châu như ngọc, nâng niu trong lòng bàn tay lại là một kẻ giả mạo, còn nữ nhi ruột lại bị ngược đãi ở nông thôn.

Buồn cười!

Kỷ phu nhân suy nghĩ hồi lâu, hỏi chuyện người đầy tớ đưa thư một cách cẩn thận.