Đường Ngọc Phỉ vừa dứt lời, Thẩm Tắc Hành cùng tình nhân của anh ta lập tức cho rằng cô là vịt chết vẫn cứng miệng.
Thật ngu ngốc, lúc này nên thành thật nhận sai mới đúng, đợi lát nữa xem cô ta hòa giải như thế nào.

Hầu như tất cả những người tự cho là hiểu biết Đường Ngọc Phỉ đều âm thầm bật cười, dùng ánh mắt thương hại nhìn cô.

Lông mày Thẩm Thủ Ý nhíu lại, cũng cho rằng Đường Ngọc Phỉ bị chọc tức nên mới nói ra những lời như vậy.

Bàn tay buông xuống bên cạnh theo bản năng nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, nhắc nhở cô không cần phải bận tâm vướng vào, tránh cho mọi việc càng trở nên khó xử lý.
Đường Ngọc Phỉ ghé sát tai anh, nói nhỏ: “Không cần lo lắng, tôi tự có cách”.

Cô dùng tay kia vỗ vỗ trấn an Thẩm Thủ Ý sau đó nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh rồi chậm rãi đi về phía sân khấu cách đó không xa.

Anh có lo lắng cho cô đâu? Thẩm Thủ Ý nhất thời có chút dở khóc dở cười.
Lòng bàn tay còn lưu lại xúc cảm mềm mại của cô ấy, không biết vì sao, anh lại không lo lắng.


Cô ấy đã tự tin như vậy, chẳng lẽ thật sự đã chuẩn bị lễ vật cho ông nội? Thẩm Thủ Ý nổi nên lòng hiếu kỳ.
Tất cả mọi người đều ung dung nhìn Đường Ngọc Phỉ chậm rãi đi về phía sân khấu, đằng sau sân khấu ban nhạc đang diễn tấu bản nhạc trữ tình, cô đứng trước mặt nghệ sĩ violin, dịu dàng nói cái gì đó, sau đó ban nhạc dừng diễn tấu, nghệ sĩ violin giao cây violin trong tay cho cô.
Cô cầm đàn bên tay trái, tay phải cầm cung đặt violin nên cổ tư thế tiêu chuẩn đứng ở trung tâm sân khấu lộ ra nụ cười rạng rỡ, nói: “ Tiếp theo đây tôi sẽ biểu diễn, đó chính là món quà sinh nhật mà tôi muốn tặng cho ông nội ”.

Diễn đàn Vietwriter.vn
Ánh đèn sân khấu vụt tắt, ánh đèn chiếu xuống một chỗ, làn váy đỏ thắm như lửa thiêu đốt,màu sắc tươi sáng, tùy ý phô trương, Da thịt nơi cánh tay được chiếu một tầng ánh sáng nhạt, vẻ đẹp giống như ngay sau đó là có thể mở cánh ra bay đi vậy.
Cô vẻn vẹn chỉ nhìn chăm chú, cười tươi một cái, làm cho tất cả mọi người đều im lặng nín thở theo dõi.
Thẩm Thủ Ý không nhìn thấy nhưng lại có thể cảm nhận được tim mình đập có chút nhanh, anh giống như có vài phần chờ mong.
Một giai điệu hoa mỹ, Đường Ngọc Phỉ nhắm mắt lại,ngón tay trái lưu loát múa trên dây đàn, cánh tay phải mềm mại khi thì nhanh chóng khi thì chậm rãi kéo cung cầm,từng nốt nhạc tựa như những tinh linh giống nhau nhảy ra ngoài.

Nhẹ nhàng, hoạt bát, nhiệt tình, gầnần như tất cả mọi người đều cảm thấy như vậy, giống như bước vào một xứ sở thần tiên, nhìn thấy tiểu nhân nhảy múa trên cánh hoa, nhảy từ chiếc lá này sang chiếc lá khác, nắm tay nhau nhảy múa.

Những người hiểu âm nhạc ở đây không thể không vỗ tay theo.
Sau đó tiếng đàn lại chuyển, tia lửa vụt tắt, trở nên uyển chuyển như một lời thì thầm.

Cô gái mang vẻ nghiêm túc như thể đang kể lại một câu chuyện xưa cũ, chất chứa một vài phần u sầu.

Ngay từ đầu mọi người lắc lư theo tiếng violin đều ngừng lại, hơi nhíu mày, dường như nhập tâm vào trong đó.
Nhưng không lâu sau, tiếng đàn lại rộn ràng lên, một lần nữa bồng bột mà tràn đầy sức sống, ngay sau đó,một tiếng đàn nhẹ nhàng bồng bềnh đầy sức sống ,lông mày mọi người lại thả lỏng ra, lộ ra ý cười.
Dưới ánh đèn sân khấu ,gương mặt góc nghiêng của Đường Ngọc Phỉ tinh xảo tuyệt mỹ, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn cô mà quên mất mục đích lúc đầu chính là cười nhạo cô.
Cho đến khi nốt cao cuối cùng hạ xuống, Đường Ngọc Phỉ mở mắt ra buông cây đàn violin xuống, động tác tao nhã cúi chào sân khấu.
Cô tỏ ra hài lòng khi nhìn cảnh tượng yên tĩnh không tiếng động, khóe môi cô gợi nên một nụ cười có chút châm chọc.

Ai nói, quà mừng thọ của cô nhất định phải là một hiện vật?
Tư liệu ghi lại, nguyên chủ thực ra là một nghệ sĩ violin tài năng nổi tiếng, đoạt giải quốc gia khi chỉ mới bảy tuổi.


Chẳng qua từ nhỏ đã được nâng nên quá cao, ở Anh lại chỉ lo chơi đùa nên đã dần quên hết những kỹ năng chơi violin của mình.

Nhưng Đường Ngọc Phỉ đã đi qua nhiều thế giới có nhiều nhiệm vụ như vậy, kỹ năng cô luyện được đã vượt quá sức tưởng tượng.

Trong điều kiện tiên quyết kế thừa ký ức nguyên chủ, thoải mái đàn ra vũ khúc Poland điệu D trưởng một cách hoàn mỹ.
Sau một phút, ông Thẩm cũng đã phục hồi lại tinh thần, dẫn đầu vỗ tay, cười híp mắt lại, đối với Đường Ngọc Phỉ càng thêm hài lòng.
“Tốt, ta thấy đây mới là món quà chân chính có tâm ý, mọi người ở đây ai có thể so sánh được với Đường tiểu thư?”
Tình nhân của Thẩm Tắc Hành bị vả mặt trước mọi người, sắc mặt khó coi như ăn phải phân.

Đường Ngọc Phỉ sảng khoái trong lòng, mang đàn violin trả lại cho người nghệ sĩ violin của ban nhạc, lúc này mới cười tủm tỉm đi xuống sân khấu khoác tay Thẩm lão gia lấy lòng: “Ông nội, chúc ông sinh nhật vui vẻ!”
“Đầu cơ trục lợi, khoe khoang lấy lòng mọi người.” Tình nhân của Thẩm Tắc Hành thập phần khó chịu, nói thầm một câu.
Cô ta không chú ý hạ thấp giọng nói, rơi vào trong tai người bên cạnh rất rõ ràng.

Giọng ông Thẩm lạnh hẳn đi, chỉ vào cô ta rồi nói với bảo vệ : “Ai đưa cô ta vào? Bữa tiệc sinh nhật này của tôi không chào đón những người như vậy.”
Những lúc ông Thẩm không cười đều mang mười phần uy hiếp, ánh mắt như chim ưng, nhất thời nhìn đến nỗi sắc mặt cô tái nhợt, đứng tại chỗ không biết làm gì.
Biết không thể gạt được ông Thẩm nữa, Thẩm Tắc Hành có chút ngại ngùng đi ra nói : “Thật sự xin lỗi ông nội, người bạn của con không hiểu chuyện, con lập tức mang cô ấy đi ngay”.
Vừa dứt lời anh không nói lời nào tiến lên nắm tay đối phương, đồng thời ẩn chứa sự tức giận ánh mắt liếc cô một cái, tràn đầy ý uy hiếp.
Người đáng ghét cũng đã đi rồi, Đường Ngọc Phỉ cũng cảm thấy không khí trong lành hơn nhiều, vì thế nụ cười trên mặt hiện lên rạng rỡ.


Đi theo bên cạnh ông nội vỗ mông ngựa một lúc, lúc này mới nên tinh thân bồi dưỡng tình cảm quay về trước mặt Thẩm Thủ Ý.
Người trợ lý vẫn mang vẻ mặt đề phòng cướp kia, Đường Ngọc Phỉ mặc kệ anh ta, khẩn trương hỏi Thẩm Thủ Ý : ” Vừa rồi tôi kéo đàn như nào?” Diễn đàn Vietwriter.vn
“Không nghĩ rằng Đường tiểu thư có thể kéo đàn violin”.Đường nét trên mặt của Thẩm Thủ Ý cũng nhu hoà một chút, ít nhất không còn lạnh lùng như lúc đầu.

Dù sao cô cũng không phá hoại thọ yến của ông nội , lại còn khiến cho lão nhân gia vui vẻ như vậy, hôm nay anh đối xử với cô vô luận ra sao cũng không trách nổi.
“Tôi còn biết rất nhiều, sau này anh có thể chậm rãi hiểu rõ” Đường Ngọc Phỉ theo bản năng nói ra.
Thẩm Thủ Ý dừng một chút, sau đó giọng lại phai nhạt vài phần: “Đường tiểu thư cứ nói đùa.”
Bịu môi ,Đường Ngọc Phỉ cũng không khó chịu ,cô biết độ hảo cảm không phải thoáng cái là có thể kéo về, dù sao điểm xuất phát của mình không phải bằng không,mà là âm tám trăm!
Tiệc mừng thọ nhờ có khúc violin của Đường Ngọc Phỉ trở nên hoà hợp hơn rất nhiều, có nhiều người cảm xúc bị cảm hoá cũng chậm rãi thả lỏng, hiển nhiên quan trọng nhất là tâm trạng của Thẩm lão gia tử cực kỳ tốt , trên mặt vẫn luôn nở nụ cười.
Trạng thái như vậy kéo dài đến khi thọ yến kết thúc, khách chủ vui vẻ đến cùng.
Trước khi đi, ông Thẩm còn vỗ vai Thẩm Thủ Ý, đặc biệt dặn dò anh ta phải đích thân đưa Đường Ngọc Phỉ trở về, không được lơ là với người khác.

.