"Không sao, cha giặt cho con, con không buồn ngủ sao? Ngày mai còn phải đi học nữa".

Lần này Lâm Bối Bối lại rất kiên trì, kiên trì không cho cha kéo mình đi: — "Cha ơi, con lớn rồi, đã mười một tuổi, con có thể giặt quần áo.

Giáo viên của con nói là công việc riêng của mình phải tự mình làm".

Trước đây quần áo của cô là cha giặt cho, kiếp trước thậm chí trước khi cô qua đời quần áo của đều do ông giặt.

Kỳ thật chính cô cũng biết điều này là không nên, nhưng cô chính là lười, cứ như vậy coi như không nhìn thấy.

Bản thân nằm ở trong phòng an ổn ngủ, cha vất vả đi làm ca đêm trở về còn phải giúp cô giặt đồ.

Hiện tại Lâm Bối Bối dù thế nào cũng không muốn làm như vậy nữa.

Cuối cùng Lâm Dũng không thể ngăn cản được con gái.

Ông vui mừng nhìn Lâm Bối Bối, rất muốn sờ tóc con gái nhưng lại sợ cô bé tức giận, cho nên ông nhẫn nhịn nhưng trong lòng vẫn nói: — "Bối Bối của mình lớn rồi, cũng hiểu chuyện rồi".

Kỳ thật Lâm Dũng không cảm giấy giặt quần áo của con gái là chuyện mệt mỏi, mấy năm nay bởi vì xa cách với con gái, thỉnh thoảng còn cãi nhau, làm cho nhiều lúc Lâm Dũng khi đối mặt với cô đều rất nơm nớp lo sợ, sợ không chú ý một chút con gái sẽ tức giận.


Nếu ông làm nhiều hơn một chút mà con gái ông có thể không tức giận, thì ông cũng sẵn sàng làm nhiều hơn nữa.

Lúc trước ông từng rất sợ quan hệ giữa mình và con gái không có cách nào hòa hoãn, nhưng hai ngày nay Bối Bối giống như có chút thay đổi, đêm nay còn đi đưa cơm cho ông.

Lâm Dũng thặt sự rất vui vẻ.

Lâm Bối Bối giặt quần áo xong mới lên giường, nhưng cô không ngủ mà tiến vào không gian học thần bắt đầu học tập.

Hiện tại cô nằm ngủ ở trong không gian học thần, dù sao tốc độ thời gian ở đây chậm hơn bên ngoài nhiều như vậy, cô ngủ ở đây tám chín tiếng, bên ngoài chỉ mới trôi qua hơn nửa tiếng, mà thời gian còn lại cô đều có thể học tập, đến sáng mai thức dậy không chỉ học được kiến thức mà tinh thần cũng dồi dào.

Cô đã hoàn thành khóa học kỳ hai của lớp hai.

"009, chuẩn bị kiểm tra cho tôi".

[ Được rồi, bây giờ sẽ sắp xếp kiểm tra cho ký chủ.

Nếu thi được 200 điểm, cô có thể bắt đầu học toán Olympic lớp hai! ]
Vì thế Lâm Bối Bối nhanh chóng tham gia thi cử.


Trong phòng cho thuê, Lâm Dũng tắm rửa xong lại giặt quần áo, rồi phơi lên, sau đó cũng tắt đèn lên cái giường nhỏ trong phòng khách, lâm vào giấc ngủ thật sâu.

Nửa đêm, khoảng hơn hai giờ, Lâm Bối Bối từ không gian học thần đi ra, đứng lên đi vệ sinh, nghe được từng trận tiếng ngáy truyền đến từ trong phòng khách.

Nếu ở kiếp trước có lẽ cô sẽ cảm thấy rất không kiên nhẫn, trong lòng cũng nảy sinh chán ghét.

Nhưng bây giờ cô biết, đó là bởi vì cha rất rất mệt mỏi.

Ông vì nuôi gia đình, nuôi cô mà đã rất là vất vả.

Lâm Bối Bối đi vệ sinh xong, lại một lần nữa lao vào học tập.

Nếu sau này có thể tham dự cuộc thi thì tốt biết mấy, cô nhất định phải cố gắng tham gia, tranh thủ lấy tiền thưởng, đến lúc đó đổi một chỗ ở tốt hơn, có thể đổi cho cha một cái giường lớn!
-
Thời gian chớp mắt đã trôi qua nửa tháng.

Nửa tháng, tình cảm của Lâm Bối Bối và cha càng ngày càng tốt, ít nhất hai người không cãi nhau nữa, Lâm Dũng có thể cảm giác được con gái thân thiết với mình hơn rất nhiều, thế cho nên mỗi ngày mặc dù đi sớm về khuya làm việc nhưng Lâm Dũng vẫn vui vè như trước.

Hiện tại Lâm Dũng cũng nghe lời con gái, buổi tối sẽ mang theo đồ ăn khuya đi.

Thế cho nên trước kia thỉnh thoảng sẽ sau dạ dày nhưng sau một khoảng thời gian không còn đau nữa.

Nửa tháng này Lâm Bối Bối cũng rất bận rộn, cô bận học toán trong không gian học thần.

.