"Rốt cuộc tôi đã làm sai chỗ nào? Mã Hào, anh vì một cô gái tiếp rượu, liền muốn đưa tôi vào chỗ chết?"

Trên sân thượng của tòa nhà cao 88 tầng.

Một bóng dáng người phụ nữ tiều tụy đang cố gắng nắm lấy hàng rào bảo vệ ở rìa sân thượng, nửa cơ thể cô đang ở trạng thái lơ lửng, các đầu ngón chân cật lực nhón lên, miễn cưỡng đủ để chạm tới cái bục hẹp nhô lên.

Bên dưới, là vực sâu hàng ngàn km của tòa cao ốc.

Gió lạnh vù vù, bất cứ lúc nào cô cũng có thể rơi xuống trở thành một đống thịt nát.

Cô gian nan vươn một bàn tay về phía người đàn ông cô yêu, người đã làm cô tan nát cõi lòng, nhưng lại bị đối phương không một chút lưu tình mà giẫm đạp.

"Cô gái tiếp rượu?"

Tầm mắt của người đàn ông giễu cợt trong bóng đêm mờ mịt, ánh nhìn khinh thường của anh quét trên người cô.

Chân dài mang đôi giày màu đen làm bằng loại da tốt nhất, nặng nề giẫm mạnh lên những ngón tay đang giữ chặt hàng rào của cô.

".. Ít nhất, cô ấy so với cô sạch sẽ hơn nhiều."

Đầu ngón tay đột ngột bị giẫm thô bạo, đau đớn đến tột cùng truyền thẳng tới khiến cho khuôn mặt tiều tụy phong tình nháy mắt mất nhan sắc vốn có.

Cô đã ở bên khi anh còn nghèo, trao cho anh mọi thứ cô có: Quyền lực, chức vị, tiền tài, nhà ở, xe cộ, giao thiệp, cơ hội..

Hiện tại, anh đã tạo ra tên tuổi của mình, trong mắt anh cô không khác gì một cô vợ đã trải qua hoạn nạn trong tay không có gì.

Thật đáng buồn làm sao?

Ngực cô như bị hàng ngàn hòn đá lớn thay phiên nhau nện mạnh vào, máu toàn thân dường như ngừng chảy ngay lập tức, đôi tai vang vọng những tiếng ù ù, đôi môi tái nhợt run rẩy, cô tựa hồ muốn giải thích, lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Cơn gió dữ dội trên sân thượng đột nhiên dừng lại.

[ Cô có muốn tham gia nghịch tập vả mặt không, một chiêu có thể KO tình địch; có thể thăng chức tăng lương, đủ khả năng để ăn trứng gà luộc trong trà; gả cho soái ca vừa đẹp vừa si tình, đánh tơi bời cây cải bắp phú mỹ; đảm nhiệm chức CEO, làm giám đốc điều hành các mỏ vàng mỏ bạc kim cương quặng, từ đây có thể đi lên đỉnh cao của cuộc sống? Vui lòng xác nhận để nhanh chóng kết nối với hệ thống "Cứu vớt nữ chủ".]

Đầu của một con mèo, thân mình thì giống thỏ, còn có một sừng hươu không giống con thú bình thường chính là Tượng Bất Thú không biết bằng cách nào mà xuất hiện, hai móng vuốt ngắn ngủn bám chặt trên lan can, trong hốc mắt của nó có ánh sáng ma quái xuất hiện giống như ma trơi vậy.

[ Ràng buộc nhanh chóng hệ thống để cứu vớt nữ chủ, khế ước Thần Bảo Hộ, mỏ dầu, Các khu giếng dầu mỏ đều là của cô!]

"Không ai cho cô phúc cả, chỉ có tự mình cô mới có thể có. Thiện và ác trước sau sẽ báo, như bóng với hình."

Cùng một giọng nói cứng ngắc nhưng linh hoạt mà thanh tao xuất hiện, một cô gái thần bí trong trang phục áo choàng lụa đỏ cổ trang cầm một thanh kiếm lớn đi tới trong bóng đêm. Âm thanh như máy móc của hệ thống tiến hành xác nhận thân phận.

"Ngươi là nữ chủ.. Triệu Hương Phụ?"

Ở trong đường sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, người phụ nữ dường như quên đi hoàn cảnh của mình, cô cố gắng hết sức nâng cổ lên, nhìn chằm chằm vào cô gái mặc trang phục cổ đại vừa xuất hiện trong không khí, miệng lầm bầm hỏi: "Cô biết tôi ư? Cô là.."

Theo bản năng cô nhìn lướt qua chồng mình, anh ta giống như bị ấn nút tạm dừng, cơ thể bị đình trệ bất động, phảng phất như không nhìn thấy được những chuyện đang diễn ra trước mắt.

"Tôi tên là Ngôn La, là Thần Bảo Hộ của cô." Một tay của cô gái ấn ở trên chuôi kiếm, thân kiếm cũng rung lên như đồng ý lời cô nói. "Thế nhân gọi ta - Thần Bảo Hộ nữ chủ".

" Nữ chủ.. Thần Bảo Hộ? "

Đêm khuya trên sân thượng.

Thiếu nữ ấy xuất hiện trong không gian trống rỗng.

Thân thể Triệu Hương Phụ run rẩy lung lay sắp đổ đột nhiên được nâng lên, cảm giác không trọng lực có khả năng khiến cô ngã xuống bất cứ lúc nào cũng có thể thịt nát xương tan tự dưng biến mất.

Nhất thời đầu óc cô trở nên đần độn, vội vàng liếc nhìn người chồng yêu quý gắn bó bao năm của mình - Mã Hào.

Người đàn ông này đã không còn trẻ nữa, nét phúc hậu trên khuôn mặt đầy dầu sáng bóng.

Nhưng ngay cả khi nó nhờn, hiện tại đã già, ngay cả khi anh không biết xấu hổ muốn giết cô, cô vẫn như cũ yêu anh sâu đậm.

Cô nghĩ, đại khái đây là tình yêu đi.

"... "

[..]

Một người một thú nhìn nhau, không có từ ngữ gì để nói nên đành im lặng.

Mấy năm nay xem những người tuổi trẻ yêu đương, ngay cả đã đến tình trạng này rồi vẫn không tưởng tượng ra sao cô ta vẫn còn như thế?

" Tay của lão tử hơi ngứa. "Mặt Ngôn La nghiêm túc hỏi," Cô có phiền không nếu tôi đánh cho cô tỉnh táo lại? "

[ Bình tĩnh Ngôn La lão tỷ! Người này không phải là nữ chủ hào quang sao? Nếu cô làm như thế thì sẽ nhận được mấy kịch bản đau khổ vì tình đấy. Người nên biết trong kịch bản, ngay cả khi nam chính giết cả nhà nữ chính thì nữ chính vẫn luôn bướng bỉnh và luôn yêu anh ta.

]

" Này, thế nào mà nam chủ lại lớn lên với khuôn mặt cũng quá béo đi, chẳng lẽ mắt chó của cô ta bị mù mất đi cặp mắt được làm bằng hợp kim Titan, hay là cô ta bị cận thị ngàn độ? "Vẻ mặt Ngôn La không chút nào che dấu ghét bỏ," Tốt xấu gì cũng đã nói là soái ca sáu múi chung tình trong nhà còn có quặng mỏ cơ mà, định luật nam chủ ở đâu ra vậy? "

Nàng phảng phất như xuyên vào một quyển tiểu thuyết giả vậy.

[Khụ, không cần để ý những chi tiết này, đây quả thật là một cuốn tiểu thuyết giá thật hàng thật, tác giả này nói không chừng là một nữ nhà văn tiềm tàng lớn tuổi còn ế nên mới viết cuốn tiểu thuyết đầy bi kịch này đi tìm người đàn ông thì sao?

Các tiểu thuyết trên đời đại khái được chia làm ba loại, một loại ngọt sủng, một loại ngược tình, còn có một loại ngọt sủng đan xen, hay còn được gọi là" Đường trộn với bã thủy tinh ".

Nữ chủ trong ngọt văn đương nhiên có thể tận tình mà trở thành ngốc bạch còn có ánh hào quang của Mary Sue che chở, cả ngày chỉ việc đợi soái ca tới miệng, người trong thiên hạ tất cả đều dưới váy của cô ta.

Nhưng tiểu thuyết bi kịch lại không giống như vậy, giá trị của nữ chủ ở đây là bị ngược mà chết, nếu có hào quang Mary Sue thì chí ít cũng đỡ hơn nhiều.

".. Loại bi kịch của khổ tình này, nhưng có cách nào để phá giải không? "

[ Đương nhiên là có! Kết cục BE, một người chết hoặc là chết một đôi, hoặc tất cả đều chết hết, chắc chắn sẽ làm cho người đọc sảng khoái đến mức tiến cử hạng nhất đấy.]

Trong thanh âm của Tứ Bất Tượng thú tràn ngập phấn khích. [Đương nhiên, xem ngươi cũng là Thần Bảo Hộ của nữ chủ chứ không phải cái hệ thống Thần Bảo Hộ nam chủ đâu, khẳng định không thể làm nữ chủ chết thẳng cẳng.]

".. Ồ. "

Ngôn La cảm thấy bản thân thật vĩ đại.

Cô dường như đã học được kỹ năng nghiệp vụ quan trọng nào đấy. Nếu không thể làm nữ chủ chết thẳng cẳng, vậy làm nam chủ chết thẳng cẳng cũng tốt.

Nam chủ Mã Hào vẫn luôn duy trì tư thế dẫm đạp lên những ngón tay của nữ chủ Triệu Hương Phụ, như thể bị một bàn tay vô hình nhấn nút tạm dừng, hồi lâu không có nhúc nhích.

Mà những ngón tay của Triệu Hương Phụ đã không còn cảm giác đau đớn gì nữa.

Thật lạ và kỳ quái.

Triệu Hương Phụ thử di chuyển các ngón chân, thình lình phát hiện thân thể của cô vẫn ổn định vững chắc đứng giữa không trung.

Thời gian, dừng lại sao?

Suy nghĩ của Triệu Hương Phụ chưa vì thế mà mất cảnh giác.

Ngôn La nhàn nhạt liếc mắt về phía cô hơi hơi gật đầu, lấy ra tấm thiệp nhỏ để xác nhận thân phận của mình.

" Công lược loại hình: Mặc sách, khổ tình văn.

Nữ chủ được chọn: Triệu Hương Phụ.

Thời gian: Ngân hà năm 128 năm của Thiên Hà.

Địa điểm được chọn: Sân thượng của cao ốc Hoa Thụy.

Đối chiếu với đặc điểm được miêu tả trên tấm thiệp, Ngôn La tận chức tận trách nghiêm túc giới thiệu mình với nữ chủ Triệu Hương Phụ.

Mau xuyên chủ tuyến hệ thống "Cứu vớt nữ chủ", nữ chủ được chọn sẽ được chỉ đạo để hoàn thành các nhiệm vụ của hệ thống.

Phạm vi nhiệm vụ bao gồm:

Giải cứu nữ chủ khổ vì tình.

Phòng ngừa nữ chủ đi tìm đường chết.

Trợ giúp nữ chủ vặn đảo các nữ tình địch khác.

Giúp cho nữ chủ đoạt được nam nhân để mở rộng hậu cung.

Đánh người thay nữ chủ.

Giúp nữ chủ hạ độc thủ.

Gánh thay nữ chủ.. "

Triệu Hương Phụ mơ mơ màng màng mà phản ứng lại," Cô nói, cô tới bảo hộ tôi? Có phải hay không tôi kêu cô làm gì thì cô làm đó đúng không? "

" Trên nguyên tắc thì đúng là như vậy. "

" Vậy cô mau kéo tôi lên! "Triệu Hương Phụ gần như hỏng mất, âm thanh chất vấn nói," Không phải cô nói sẽ bảo hộ tôi sao? Đây mà là cách mà cô bảo hộ tôi hả? "

Văn nữ chủ khổ vì tình không hổ là nữ chủ, có thể bị nam chủ, nữ tình địch, nam tình địch hai ba bốn lần cùng nhau từ đầu đến cuối đều bị ngược chết, trong suốt quá trình bi kịch của nữ chủ cô không thể xuất hiện được, không phải là không có lý do nha.

" Thực xin lỗi, chúng ta còn chưa có ký kết khế ước, cô sống hay chết, đều không quan hệ với tôi, hiện tại tôi không có nghĩa vụ bảo hộ cô. "Ngôn La không nóng không lạnh mà trả lời," Nữ chủ đại nhân, nếu muốn yêu cầu người khác làm việc, thì phải có thái độ của người đi cầu, cô nói có phải không?"

Editor & Beta: Tân Sinh