Edit by Cá Trèo Cây
Từ ngày ấy đem Quân Khanh Mặc cột vào trên cây, sau khi rời đi, Diệp Mộ Sanh liền cầm đàn, một bộ hồng y, dùng y thuật tế thế cứu nhân giống nguyên chủ, lưu lạc giang hồ.
Mấy tháng sau, Diệp Mộ Sanh đã dần dần có danh tiếng. Không cần cậu chủ động đi tìm bệnh nhân, liền sẽ có người tự động đưa tới cửa. Sau đó, Diệp Mộ Sanh cứu được chi tử võ lâm minh chủ Thu Chỉ Vọng, hoàn toàn đạt được danh thần y.
Diệp Mộ Sanh không yêu thích bạch y xuất trần thoát tục để phù hợp thân phận y giả giống nguyên chủ, ngược lại cậu thường xuyên mặc một bộ hồng y yêu dã.
Hồng y như máu tươi càng nổi bật làn da như sứ của Diệp Mộ Sanh, mặt mày như họa, đặc biệt là cặp mắt hoa đào trong sáng như nước lưu động, luôn mang theo ý cười nhè nhẹ, một loại mị lực không thể miêu tả.
Mỗi khi gió nhẹ phất qua, hồng y yêu diễm, tóc dài đen như mực hỗn loạn theo gió phiêu lãng, khóe miệng Diệp Mộ Sanh mỉm cười, mị nhãn như tơ, chỉ có thể dùng hai chữ kinh diễm để hình dung, quả thực là một yêu nghiệt!
Bởi vậy dung mạo của Diệp Mộ Sanh cũng nổi tiếng khắp thiên hạ giống y thuật của cậu, điều này làm cho Diệp Mộ Sanh rất là bất đắc dĩ.
Cậu thích mặc hồng y, không phải bởi vì màu đó kinh diễm lóa mắt cỡ nào, mà là bởi vì như màu huyết, cũng giống màu của hoa hải đường.
Ngày hôm nay, sau cơn mưa trời lại sáng, Diệp Mộ Sanh mặt mày mỉm cười dừng bước ở trước một phủ đệ lịch sự tao nhã.
Trên đại môn phủ đệ giắt tấm biển gỗ, mặt trên rồng bay phượng múa đề to hai chữ “Kỳ phủ”, mưa to qua đi còn vương vài giọt nước ở mái hiên yên lặng nhỏ giọt xuống trên mặt đất thành một vòng gợn sóng.
Bên trong có một thủ vệ gia đinh, hắn nhìn thấy Diệp Mộ Sanh đứng ở ngoài phủ, liền nói vài câu với một gia đinh khác rồi mở cửa cho Diệp Mộ Sanh vào phủ.
Thoáng nhìn một màn này, trên mặt Diệp Mộ Sanh tươi cười càng sâu. Cậu bước chân đi qua phủ đệ bước về phía trước, cùng lúc đó tên gia đinh kia cũng chạy chậm lại về phía Diệp Mộ Sanh.
“Kỳ phủ” này nổi tiếng khắp hậu thế về dùng đàn, hiện giờ là một trong năm đại gia tộc lớn nhất trên giang hồ, Giang Nam Yên Vũ Kỳ gia.
Kỳ thật hơn hai mươi năm trước, Kỳ gia ở trên giang hồ còn chỉ là một nhị lưu không tính là gia tộc. Sau này lại bởi vì đương gia Kỳ Đình Tuyết cầm kỹ cao siêu, một bộ phối cầm “Khinh Vũ Mộ Tuyết”, xuất thần nhập hóa, người đàn hợp nhất, nổi tiếng giang hồ. Khiến cho Kỳ gia thành gia tộc có danh tiếng trên giang hồ, hiện tại càng là đại gia tộc đứng đầu trên năm đại gia tộc.
Bởi vì Kỳ gia giống Diệp gia lấy đàn làm vũ khí. Thế nên Diệp Mộ Sanh vẫn luôn ngẫm nghĩ đến Kỳ gia này, nhưng lại vẫn luôn không có cơ hội tìm hiểu.
Bất quá trùng hợp trước đó vài ngày, cậu nhận được tin đương gia Kỳ gia - Kỳ Đình Tuyết. Vì thế liền lấy cớ, tiến đến Giang Nam.
“Xin hỏi công tử chính là thần y Diệp Mộ Sanh Diệp?” Đi đến trước mặt Diệp Mộ Sanh, gia đinh hơi hơi khom lưng, cung kính hỏi.
“Tại hạ là Diệp Mộ Sanh, bất quá, từ 'thần y', Diệp mỗ không dám đương.” Diệp Mộ Sanh tuy rằng nói như vậy, trên mặt lại là bộ dáng không có khiêm tốn chút nào, nhưng cũng không kiêu ngạo tự đại.
Nhìn hồng y nam tử trước mắt cười như gió xuân, nhất cử nhất động câu hồn người, trong lúc nhất thời gia đinh có chút ngây ngẩn cả người “…………”
Diệp Mộ Sanh nhướng mày, đang muốn mở miệng, lại nghe thấy âm thanh đại môn mở ra, quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy, một vị nam nhân trung niên mặc áo xanh thanh nhã, khí chất thật tốt đi cùng vài vị nam nữ cũng mặc quần áo màu xanh lá, đi tới phía cậu.
Nam nhân trung niên nho nhã này là đương gia Kỳ gia, Kỳ Đình Tuyết. Đương khi Diệp Mộ Sanh cũng đi tới cùng đối diện ánh mắt Kỳ Đình Tuyết, Kỳ Đình Tuyết gật gật đầu, Diệp Mộ Sanh lễ phép cười.
********
Editor có lời muốn nói: Mình có edit thêm 1 bộ đam nữa nên cập nhật chương hơi muộn, mong mọi người vẫn ủng hộ QwQ