Huyền Uyên Thành ra đòn cuối cùng đánh cho Huyền Quân Quân ngã nằm xuống đất, sau cùng chàng nâng mắt nhìn, hướng hắn ta nói: "Những trận chiến mà ngươi cho rằng bản thân thắng lợi ấy, có trận nào không thương vong nặng nề? Ba vạn chín nghìn tám trăm binh sĩ theo ngươi xuất trận, thì bây giờ còn lại một trăm người, điều phụ hoàng tức giận là vì ngươi không hề có sự thương tiếc cho những binh sĩ ấy. Quả thật chiến công của ngươi rất lớn, không ai phủ nhận được, tuy nhiên cách dùng binh quá đỗi nhẫn tâm, đến mức chẳng ai dám nhìn thẳng cái chiến công ngươi có!"

Từng chữ một rơi xuống, lọt vào tai Huyền Quân Quân, làm hắn ta ngẩn người ra, mọi cảnh tượng máu đổ, thi thể chất chồng lên nhau từ năm xưa xuất hiện trong đầu. Tráng cảnh binh sĩ hi sinh, nằm la liệt dưới đất, có người nguyện chết vì quốc gia, có người lưu luyến thân nhân ở xa, tất cả đều bỏ mạng tại sa trường, cam tâm hay không cam tâm thì cũng phải chấp nhận vì đã theo hắn ta.

Không...

Tân Phương Phương bên này đã chạy lại, vội vã đỡ chàng, "Vương gia, vết thương..."

Huyền Uyên Thành lắc đầu, nhẹ giọng trấn an: "Không sao đâu, nàng đừng lo lắng."

Nàng trông máu chàng tuôn rơi lẫn vết thương sâu đến ghê rợn, lòng liền đau như muốn đứt lìa, nét mặt vừa sợ vừa lo, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói: "Chúng ta trở về, Cung Tường, Cung Y lại đây đỡ vương gia đi trước."

Cung Tường, Cung Y đi từ hai hướng đến, cả hai nghe lời nàng đỡ lấy chàng, chàng nhìn dáng điệu Tân Phương Phương đứng yên liền hiểu rằng nàng muốn ở lại, nên cũng chẳng nhiều lời, yên ắng đi khỏi.

Rất nhanh chỉ còn lại ba người Tân Phương Phương, Hàn Phong Vũ và Huyền Quân Quân tại nơi quang cảnh rộng rãi thoáng mát này. Để không lãng phí thời gian, Tân Phương Phương đi tới cạnh Hàn Phong Vũ nói: "Giờ huynh hiểu rồi chứ, nếu hắn ta thật sự yêu huynh thì sẽ vì huynh mà nghĩ ngợi, chứ không phải lợi dụng cả thân nhân của huynh như thế. Nam nhân giống Huyền Quân Quân chỉ có chiếm hữu trong đầu, căn bản không xứng đáng để có hai chữ tình cảm, huynh hãy dứt ra sớm một chút, không thì kết quả cũng như binh sĩ đã chết kia thôi."

"Đa tạ muội, huynh đã hiểu." Hàn Phong Vũ chậm chạp đáp trả, có điều ánh mắt vẫn đặt vào Huyền Quân Quân thiếu sống thừa chết nằm trên mặt đất.

Mà Huyền Quân Quân thấy Hàn Phong Vũ nhìn mình một cách thất vọng, gân xanh trên trán hắn ta bất giác nổi lên, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo Tân Phương Phương: "Tiện nữ, đừng có giở trò tiểu nhân ly gián chúng ta! Bản vương rồi sẽ cho ngươi nếm tư vị thống khổ!"

"Đoan vương, thua rồi còn lắm miệng vậy sao?" Nàng nhếch miệng cười khẩy, khom lưng nhìn vào hắn ta, vẻ mặt tà ác nói tiếp: "Có một câu, lòng dạ nữ nhân không giống với tiểu nhân, nhưng mà nữ nhân một khi làm tiểu nhân thì ai cũng sẽ sợ hãi. Huyền Quân Quân, cái giá mà ngươi còn nợ ta, hôm nay ta đòi lại!" Nàng nói xong đem ngân châm đâm từng cái vào chân hắn ta, mạnh mẽ nhắm vào gân cốt kinh mạch đâm xuyên.

Huyền Quân Quân đau đến hét lên, trợn mắt há miệng: "Tân Phương Phương, đời này bản vương sẽ không tha cho ngươi! Ngươi đừng nghĩ rằng có Huyền Uyên Thành là bản vương không dám làm gì. Rất nhanh thôi Huyền Uyên Thành của ngươi sẽ bị tàn dư của Quân quốc lấy mạng, mạng của hắn phải chia ra trăm mảnh để trả hết cho những sinh linh vô tội tại Quân quốc do hắn gϊếŧ chết."

Tân Phương Phương nghe thế cười lạnh một tiếng, không hề để ý đâm xuống cây ngân châm cuối, sau cùng nàng đứng dậy phủi tay, nhấc áo hất mông rời đi, bỏ lại Huyền Quân Quân đau đớn thống hận. Cơ mà ngay tại lúc bóng nàng khuất dần, Huyền Quân Quân tự nhiên nở nụ cười độc ác, một nụ cười khiến Hàn Phong Vũ cạnh bên nhìn phải ớn lạnh.

Sau khi trả thù, Tân Phương Phương nhanh chóng trở về xe ngựa xem Huyền Uyên Thành, chỉ là vừa bước vào thứ đập vào mắt nàng là khung cảnh chàng cởi y phục xuống nửa người, lại đang chăm chú xem vết thương bả vai.

Bờ vai rộng, đi kèm xương quai xanh tinh tế, lồng ngực rắn chắc như ẩn như hiện dưới lớp y phục nửa vời, rõ ràng là cảnh đẹp mỹ nhân nhưng thứ Tân Phương Phương để ý lại là các vết sẹo cũ phía trên, cả vết thương mới vừa rồi. Vết thương mới kia rỉ ra tầng máu màu đen kì lạ. Nhìn lại sắc mặt Huyền Uyên Thành tái nhợt bất thường, trên trán đổ mồ hồi, mặc dù chàng không hề kêu rên mà nàng vẫn nhận thức chàng cực kì đớn đau.

Tân Phương Phương càng không nhìn được nữa, nàng vô thức xích lại gần hỏi chàng: "Vương gia, vết thương này có vấn đề đúng không?"

Huyền Uyên Thành ngẩng đầu, phát giác ánh mắt nàng dính chặt tại mình, chàng vô thức kéo y phục lên, cũng không giấu nói: "Trên chủy thủ có độc, nên vết thương đã nhiễm độc, độc tính đang phát tác trong cơ thể ta."

"Cái gì, vậy phải chăng rất nguy hiểm? Có cách nào làm chậm nó phát tác, hoặc ép bớt độc ra không?" Nàng luống cuống hỏi đến.

Huyền Uyên Thành cau mày chịu đựng độc tính, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng, chàng mím môi trả lời: "Ta đã kêu Cung Tường hái thuốc đắp vào để ép độc ra rồi, nàng yên tâm."

Tiếng vừa dứt, Cung Tường bên ngoài trở lại, đồng thời đem thuốc về, Tân Phương Phương đi ra lấy thuốc. Cung Tường biết ý dặn dò: "Vương phi, lá này người nhai hoặc giã chúng ra rồi đắp lên vết thương của vương gia, chờ đến khi nào phần đắp bị đen đi thì người vứt bỏ, lại tiếp tục đắp cái mới, đến bao giờ hết đen thì ngừng."

Nghe thế, Tân Phương Phương gật đầu, nâng bước đi vào trong xe ngựa, đúng lúc ngẩng đầu nhìn Huyền Uyên Thành không biết nhắm mắt ngất lịm từ bao giờ. Nàng mở to mắt, vội vội vàng vàng lại gần đỡ chàng, nghẹn giọng gọi: "Vương gia, vương gia?"

Tuy nhiên khi thấy chàng cau mày chặt, trán liên tiếp đổ mồ hôi thì nàng tức khắc bỏ lá thuốc vào miệng mình nhai, tay nhanh chóng cởi y phục trên người chàng xuống, rồi đắp bã thuốc vào vết thương ở vai kia.

Vừa nhai vừa đắp, vừa chờ, lòng không quên lôi mả tổ nhà Huyền Quân Quân lên chửi một phen.

Tên Huyền Quân Quân chết bầm! Nàng mà biết hắn ta chơi trò mất dạy như thế, nàng đảm bảo cho hắn ta ăn đủ bát hành xanh tươi!

Nhưng hôm nay chuyện này đủ để nàng hiểu thế nào là kết cục của nhân vật phản diện đối đầu với nhân vật chinh, thương tật trúng độc, được hưởng trọn gói hào quang đập mặt!

Thời điểm chàng đánh ngã Huyền Quân Quân, nàng còn tưởng bở bản thân may mắn chó ngáp phải ruồi, nhưng giờ thấy là mình ảo ma quá rồi. Làm gì có chuyện dễ dàng xử lý nam chính thế chứ.

[Chắc 50 chương còn lại chỉ kể về Nhân Tộc. Vì dự kiến truyện là 200 chương.]