Trò chuyện được một lúc thì Mộc Tâm và Lâm Đình Phong ra về.

Đến chung cư Toro thì hai người ai về phòng nấy ngủ.
Vừa mới cởi áo khoác treo lên giá, điện thoại trong túi Lâm Đình Phong reo lên, anh đưa tay lấy điện thoại ra, nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, ánh mắt anh ánh lên nét lạnh lẽo.
Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay, ngã lưng ra sau, hai ngón tay thon dài bật nắp chiếc hộp thiếc bạc, rút ra một điếu thuốc đưa lên miệng.

"Tách! Tách" hai tiếng ma sát phát ra từ chiếc zippo mạ vàng, một ngọn lửa đỏ rực bật ra bao lấy đầu thuốc lá, nhuộm lên đấy một ánh cam bắt mắt.
Đến khi điện thoại sắp tắt máy, anh mới nhã ra từng ngụm khói trắng mờ sương, thong thả ấn nút nhận cuộc gọi, lạnh lùng nói: "Có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia truyền lại một giọng nam trầm khàn pha lẫn chút tức giận: "Thằng bất hiếu! Mày nói chuyện với ba mày kiểu vậy đó hả? Có chuyện mới được gọi cho mày sao?"
Lâm Đình Phong không mấy kiên nhẫn, anh vẫy vẫy điếu thuốc để tàn thuốc rơi vào gạt tàn: "Nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây.".

truyện ngôn tình
"Khụ, khụ!" đầu dây truyền đến tiếng ho khẽ, sau đó là một giọng nói bình bình: "Nghe nói hôm nay mày dắt một cô gái đến bửa tiệc của Mạc gia phải không."
Nghe thấy ông đặt câu hỏi cho mình, nhưng thực chất lại là câu khẳng định, anh cười khẽ: "Tin tức cũng nhanh nhạy quá nhỉ?"
"Cô gái đó là tiểu thư nhà ai? Hôm nào dắt về ra mắt đi."
"Không phải tiểu thư nhà ai hết! Ba cũng đừng lo chuyện này làm gì."

Nghe được thằng con trai thẳng thừng từ chối, Lâm Trí Viễn lạnh giọng ra lệnh: "Cuối tuần này dắt cô ta về nhà chính ăn cơm.

Nếu không...!ba sẽ tự mình đi gặp.", nói rồi ông thẳng tay dập máy.
Nghe thấy bên tai truyền đến những tiếng "Tút!" dài, Lâm Đình Phong nhíu chặt mày kiếm, anh đặt điện thoại lên bàn, dụi điếu thuốc lá vào trong gạt tàn, rồi châm một điếu thuốc khác, anh xoay ghế, đưa mắt nhìn về phía giá sách.

Trên đó đặt một khung ảnh bằng gỗ tùng, tấm ảnh bên trong đã bạc màu.
Trong tấm ảnh, một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, cô đang cười rất rạng rỡ, trên tay bế một bé trai miệng ngậm kẹo mút.

Mặc dù chỉ là nhìn qua tấm ảnh, nhưng có thể cảm nhận được, cô ấy đã rất hạnh phúc trong khoảnh khắc ấy.
Đôi đồng tử đen láy bị bóng tối bao trùm không nhìn rõ tâm tư, chỉ thấy bờ môi mỏng bạc đang mấp máy những âm thanh thỏ thẻ: "Mẹ! ông ấy xứng đáng để mẹ hy sinh nhiều vậy sao?"
...
Những ngày tiếp theo, mọi chuyện dần đi vào guồng quay quỹ đạo của nó.

Lâm Đình Phong và Mộc Tâm vẫn đi làm cùng nhau.
Ngoài thời gian ở công ty, đa phần Mộc Tâm sẽ dành thời gian xây dựng bộ máy vận hành cho công ty trang sức Sunset.

Em trai của Mộc Tâm – Mộc Kiến Vĩ đã được cô đưa đến công ty mới này để nhậm chức giám đốc đầu tư.

Do thiếu nhân sự, cho nên một mình Trịnh Sâm phải đồng thời đảm nhận chức giám đốc thiết kế và giám đốc điều hành.

Mộc Tâm thì vừa làm tổng giám đốc vừa quản lý bộ phận marketing.
Nên biết rằng, đối với một công ty kinh doanh, phòng marketing có thể nói là quan trọng nhất.

Vì nó là nơi đảm bảo nguồn khách hàng để thu lại lợi nhuận.

Đồng thời, nó cũng là nơi cho ra đời các chiến dịch thương hiệu có tầm ảnh hưởng rất lớn đến nền mống phát triển của công ty sau này.

Vì thế, Mộc Tâm chưa chọn được một ai khiến cô ưng ý cho vị trí quan trọng này.

Dạo này, mặc dù ở Lâm thị cô chưa nhận dự án nào mới, nhưng ôm đòm công việc cả hai nơi gần như vắt kiệt sức của cô.

Lúc tan làm ở nhà đợi cơm tối, cô ôm chồng văn kiện dày cộm đi ra phòng khách xem, nhìn báo cáo tài chính được gửi qua, thấy con số thua lỗ, Mộc Tâm ỉu xìu nằm dài ra ghế: "Ôi! Tiền của chị! Các bé yêu của chị!"
Lâm Đình Phong đang trong bếp làm món sườn nướng sốt cay mà cô thích, nghe cô dài giọng than thở, anh cong môi cười, lấy đũa gắp một miếng thịt đi ra phòng khách đút vào cái miệng nhỏ của cô.

Nhìn cô phồng má nhai nhai như một con hamster, anh nhịn không được đưa tay véo má cô một cái: "Sao vậy? Việc công ty không thuận lợi à? Có cần anh giúp gì không?"
Mộc Tâm đưa cặp mắt hoa đào nhìn anh, cô gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu.

Nuốt miếng thịt vào bụng, cô dựa lên lưng ghế, nói: "Em tự giải quyết được, chỉ là chút khó khăn chổ đầu ra thôi.

Nếu nhắm tới con đường trang sức cao cấp thì phải có một cú nổ thương hiệu mới được.

Nhưng biết kiếm ngòi nổ ở đâu đây?"
Lâm Đình Phong cầm chiếc giá múc canh cho ra tô, nhẹ nhàng nói: "Muốn kích nổ thương hiệu thì thứ cần nhất là lòng tin của khách hàng.

Hiện tại ngành trang sức trong nước đang bão hòa, trước hết chúng ta phải tạo ra trào lưu để kích thích tiêu dùng."
Mộc Tâm đặt tập văn kiện xuống, đi vào bếp bưng đồ ăn dọn ra bàn, môi mọng mấp máy: "Điều anh nói em cũng có nghĩ tới, chỉ là chưa tìm được hướng đi."
Lâm Đình Phong cầm đĩa thức ăn cuối cùng đặt xuống bàn, anh đưa tay vuốt lên tóc cô, cười nói: "Ăn cơm đi, vừa ăn vừa nghĩ."
Cô nghe anh nói thì cười tươi, xoa xoa hai tay, ngồi xuống bàn: "Đúng vậy, có thực mới vực được đạo."
Mộc Tâm gắp một miếng thịt sườn yêu thích để vào chén của anh, quan tâm hỏi: "Mấy hôm nay, anh theo sát dự án ngọn núi phía đông tỉnh Q như thế nào rồi?"

Lâm Đình Phòng lột một con tôm cho vào chén của cô rồi đáp: "Anh cho người dùng máy dò quặng khảo sát rồi, chắc là ngày mai sẽ có kết quả."
Cô vui vẻ ăn con tôm, sau đó cười hì hì, nói: "Nếu cho ra kết quả tốt, có phải em đã giúp anh một việc lớn không? Phải chăng sẽ có thưởng?", nói rồi cô chớp chớp cặp mắt to tròn nhìn anh.
Lâm Đình Phong thấy biểu cảm trông đợi của cô thì cong môi cười, gắp miếng sườn lên ăn, sau đó hờ hững nói: "Tiền thì không có, nhưng có người đây! Em muốn lấy thì lấy đi!"
Cô nghe anh nói thì mất hứng, bĩu môi: "Xùy...!ai thèm lấy anh!"
Anh nhướng mày: "Không lấy anh thì em lấy ai?"
"Có cả trăm người xếp hàng dài chờ em lấy đó!"
Lâm Đình Phong vẫn hờ hững ăn cơm: "Sẽ không ai dám lấy em đâu."
Lòng tự ái bị đụng chạm nghiêm trọng, Mộc Tâm liếc mắt: "Sao anh biết không ai dám?"
"Những người khác ngại tán em, tại ngán anh.", ai đó xem tóp tóp quá 180 phút một ngày cho hay.
Mộc Tâm nghe anh nói thì phì cười: "Phụt! Hahaha, em nói này boss đại nhân, anh xem tóp tóp ít thôi!"
Thấy cô cười vui vẻ như vậy, Lâm Đình Phong liền ghi chú lại trong đầu, mấy clip ngắn do tên Lạc Tư đó gửi cũng có ích quá chứ.

Có lẽ nên đầu tư thêm vài triệu cho bệnh viện của cậu ta vậy!
...
Ở căn phòng mờ tối nào đó, Lạc Tư đang ăn bimbim và trùm chăn xem phim ma thì...!"Hắc xì!", cậu đưa cái móng heo lên xoa xoa mũi: "Hình như ai đó lại nhớ mình thì phải!".