Sau khi trở lại phòng mình, Lâm Đình Phong đứng ngồi không yên.

Nghĩ đến câu nói đầy mập mờ của Ngọc Điềm khiến anh tức muốn nổ phổi: "Aizzz, sao lúc trước không mua căn hộ sát vát nhà Mộc Mộc chứ! Như vậy có thể leo ban công qua nhà cô ấy khi cô ấy giận, còn có thể ngăn chặn tên nhãi nam nữ bất phân kia có ý đồ xấu động tay động chân với cô ấy nữa! Giờ thì hay rồi! Con sói xám đang lăm le con hồ ly nhỏ mình nuôi mà mình không làm gì được!"
Anh cầm tập văn kiện, ngồi thẫng thờ cả nửa tiếng mà không vào đầu được chữ nào, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên.

Phải gọi đồng minh đến thôi!
Anh lấy điện thoại ra, đánh số gọi đi, vừa kết nối thì đầu dây bên kia truyền đến tiếng nhạc sập sình nhức cả não, Lâm Đình Phong nhíu mày, nói: "Cậu lập tức đi ra chỗ khác nghe máy cho tôi!"
Lạc Tư đang ở quán bar chil chill, bị anh hạ thánh chỉ liền lục tục đi ra ngoài nghe máy: "Alo, tiểu Phong Phong, chuyện gì vậy?", tên đại ma vương này! Sao gọi giờ linh không vậy nè! không phải lăn giường thì là đi quẩy bar.
Lâm Đình Phong lạnh giọng, bảo: "Cho cậu 10 phút, đến chung cư Toro, phòng 502, gặp tôi.

Không đến, rút vốn.", nói xong anh tắt máy.
Lạc Tư thở dài, cậu đã quá quen rồi, cất điện thoại vào túi quấn, bắt xe đến nơi chỉ định.
...
15 phút sau, chuông cửa reo lên, Lâm Đình Phong đi ra mở cửa, thấy Lạc Tư đang chống hông thở hì hục.

anh không để cậu ta kịp thở, mím mím môi mỏng, nói: "Cậu đến trễ rồi! Vậy thì nhận nhiệm vụ luôn đi?"
Lạc Tư dơ tay lên: "Khoan đã, anh hai à! Ít ra cậu phải mời tôi vào nhà uống miếng nước chứ."
"Không được, mùi nước hoa của anh sẽ át mất mùi hương của Mộc Mộc."
Lạc Tư chỉ vào mặt anh, run run nói: "Cậu...!cậu là cái đồ có tí hơi gái vào là không nhận bạn bè."
Lâm Đình Phong không tranh cãi với cậu ta, chỉ tay về phía phòng đối diện, hạ lệnh: "Có tên trà xanh muốn dụ dỗ Mộc Mộc, cậu tìm cách gì dụ tên đó ra khỏi nhà cô ấy đi!"

Lạc Tư bó tay toàn tập: "Anh hai à! Không, tôi phải gọi cậu là ông nội luôn! Sao cậu không tự làm đi, cậu là bạn trai cô ấy, nên cậu sẽ dễ nói chuyện hơn tôi! Tôi thì làm gì được?"
"Cô ấy đang giận tôi.

Tôi không tiện nói."
"Vậy sao cậu không gọi Mạc Chí Thiên mà gọi tôi?"
"Bấm đại."
"...", cậu bấm đại cũng hay quá nhỉ? Coi như số tôi nhọ đi!
Nghĩ rồi Lạc Tư nói: "Được, tôi làm là được chứ gì!"
"Vậy nhờ cậu đó!", Lâm Đình Phong đóng sầm cửa lại.
Lạc Tư bất lực xoay người, ấn chuông cửa nhà Mộc Tâm.

Xoạt, cửa mở ra, một gương mặt sắt bén đầy soái khí phóng to trong đôi đồng tử cửa Lạc Tư.
Ngọc Điềm hơi bất ngờ, cô nhếch môi, híp híp cặp mắt phượng: "Hello! Anh bạn sàm sỡ, cậu lại ngứa đòn à?"
Lạc Tư sợ hãi che hai cái má trắng nõn, lắp bắp: "Sao...!sao lại là cô? Đây không phải nhà của tiểu Tâm Tâm sao?", Lạc Tư bây giờ đang thầm mắng ai kia xối xả, tên đại ma vương chết tiệt, biết là cái con quỹ hung dữ này mà cũng không cảnh báo cho mình một tiếng nữa!
Ngọc Điềm dựa lên thành cửa nói: "Liên quan gì cậu, đến đây làm gì?"
Lạc Tư nuốt nước bọt, nghĩ tới nhiệm vụ cần làm, cậu đổ mồ hôi lạnh, bây giờ bỏ gánh giữa đường còn kịp không?
Cậu nhìn thẳng vào Ngọc Điềm, nghiêm túc nói: "Cô ở đây thì tốt quá, tôi đang muốn tìm cô đây!"
Ngọc Điềm nhướng mày liễu: "Ồ! Tìm tôi?"
"Đúng vậy, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?"
"Có gì nói ở đây luôn không được à?"

"Không được, chuyện này không thể nói ở nơi đơn giản như vầy."
Ngọc Điềm vò vò mái tóc ngắn mềm của mình: "Không đi, tôi chuẩn bị ngủ rồi."
"Ngủ? Cô ngủ cùng...", Lạc Tư sợ teo cẳng, nếu để cô ấy ngủ với tiểu Tâm Tâm thật, chắc mình bị Lâm Đình Phong vặn cổ quá.
"Không ngủ cùng thì ngủ ở đâu? Dưới sàn à?"
Lạc Tư dùng ánh mắt lấp lánh, đáng thương nhìn cô: "Đi cùng tôi một chuyến đi, tôi nói xong chuyện này sẽ về ngay!"
Ngọc Điềm nhìn biểu cảm kiên định của cậu ta rồi liếc mắt qua cánh cửa phòng đối diện, cô cười khẽ một tiếng, tên nam bạch liên hoa đó cũng ấu trĩ thật, con gái mà cũng ghen, sợ cô ăn mất Mộc Mộc của anh ta chắc?
Cô giả vờ thờ ơ nói: "Đợi một chút, tôi đi thay đồ.", nói rồi cô để cửa, đi vào phòng Mộc Tâm.
Lạc Tư thở phào một hơi, ôi may quá! Lạy chúa! Lạy thánh Ala! Lạy lá cờ tổ quốc thân yêu.
...
Ngọc Điềm lấy bộ đồ công sở mặc lúc nảy thay vào.

Mộc Tâm thấy vậy thì hỏi: "Sao vậy? Cậu đi đâu à?"
Ngọc Điềm lấy điện thoại và ví tiền, cười nói: "Mình có chuyện đi gấp, tối nay không ở lại được rồi, cậu ngủ sớm đi! Ngủ ngon."
Mộc Tâm nghe cô nói vậy thì cười đáp: "Ừm, cậu cũng vậy."
...
Ngọc Điềm đi theo Lạc Tư đi vào thang máy, nhìn bộ dáng bẽn lẽn, nơm nớp lo sợ của cậu ta, tự nhiên Ngọc Điềm lại dâng lên ý muốn trêu chọc.
Cô bâng quơ hỏi: "10 giờ rồi, cậu muốn đi đâu để nói chuyện? Khách sạn? Nhà tôi? Hay...!nhà cậu?"
Mặt Lạc Tư hơi đỏ lên, cậu đứng đắn nói: "Đừng có ý đồ với tôi.


Tôi nói cho cô biết, tôi không thích con gái đâu."
Ngọc Điềm giả vờ tiếc nuối: "Aiz, vậy là không có điểm chung rồi, tôi lại rất thích con gái đó."
Lạc Tư bất ngờ, mở to mắt nhìn Ngọc Điềm.

Tên đại ma vương phòng trộm tài tình thật! Nếu không gọi mình tới, biết đâu bảo bối của cậu ta bị sói ăn đến xương vụn cũng không còn.
...
Hai người đi ra ngoài, lúc này đường khá vắng xe, hai người thả bộ trên vĩa hè để đi đến đầu đường lớn, vì nơi đó dễ bắt xe hơn.
Hàn quang đêm nay bị mây che phủ mà có hơi mờ mịt, ánh sáng màu vàng cam của đèn đường hắt lên bộ đồ trắng của Lạc Tư, khiến cậu tỏa sáng như chàng trai của thanh xuân.
Bộ vest đen của Ngọc Điềm nhập nhòa trong bóng đêm tối tăm, gương mặt điềm nhiên có chút bất cần.

Cô giống như một Vampire bí ẩn mang theo nét hấp dẫn đến lạ thường.
Lạc Tư nhìn Ngọc Điềm có hơi thất thần, sao tự nhiên mình lại cảm thấy, cô ấy...!rất đẹp trai vậy?
Ngọc Điềm cảm nhận được ánh mắt của cậu ta, cô cong khóe môi, nâng lên một nụ cười tà mị: "Sao vậy? Thích tôi rồi? Có phải thấy tôi rất đẹp trai?"
Lạc Tư hơi đỏ mặt, vội quay đẩu nhìn qua hướng khác, lớn tiếng phủ nhận: "Làm gì có! Cũng thường thôi!"
Lúc đi đến dưới tán lá của một cây dẻ quạt, Ngọc Điềm dừng lại, Lạc Tư thấy vậy cũng dừng theo.

Cô đột nhiên đi lại gần Lạc Tư.

Cậu ta sợ hãi lùi ra sau, đến khi bờ lưng áp lên thân cây lạnh lẽo.

Ngọc Điềm chỉ đứng cách cậu một gang tay.

Cô nở nụ cười chọc ghẹo: "Cậu biết không?"

Lạc Tư hơi bối rối: "Biết...!biết cái gì?"
Cô đưa sát mặt lại gần mặt cậu, môi mỏng bật ra những âm thanh đầy ma lực: "Sự phủ định mạnh mẽ, chính là sự thừa nhận mạnh mẽ nhất.

Cậu gấp gáp phủ nhận như vậy! Là chột dạ sao?"
Lạc Tư ngửi thấy một mùi sữa tắm nhàn nhạt tỏa ra từ người cô, đột nhiên cảm thấy cơ thể hơi khô nóng, cậu nuốt nước bọt một cái, nói: "Chột dạ gì chứ! Tôi chỉ là...!chỉ là hơi lớn giọng chút thôi!"
Ngón tay Ngọc Điềm nâng lên, vuốt khẽ lên môi cậu: "Cái miệng nhỏ này...!lúc rên lên cũng lớn vậy sao?"
Mặt Lạc Tư đỏ rần lên như con tôm luộc, cậu nghiêng đầu né ra khỏi bàn tay của cô: "Cô...!Cô là nữ lưu manh! Cô nói chuyện đen tối gì vậy hả?".

Truyện Mỹ Thực
Nhìn gương mặt đỏ au đến tận mang tai của cậu ta, Ngọc Điềm nhịn cười đến muốn nghẹt thở.

Chọc ghẹo tên nhóc con này cũng thú vị quá đó! Dễ ngại ngùng như vậy! Thật ra nhìn kỹ thì..

cũng rất đáng yêu!
Ngọc Điềm đột nhiên có chút không muốn buông tha, cô ở bên tai của cậu thì thầm: "Đang là đêm tối, nói chuyện buổi tối thường làm thì mới thích hợp chứ!"
Hơi thở nóng hổi của cô phả lên mang tai, Lạc Tư cảm giác như máu huyết trong người đang sôi lên, cậu dùng hai tay bụm lấy hai lổ tai của mình, ánh mắt nhìn Ngọc Điềm như thôn nữ nhà lành bị ức hiếp.

Cậu tránh ra khỏi người cô, bước nhanh về phía đầu đường, miệng la lớn: "Cô đi mà nói chuyện với cái gốc cây đó đi."
Ngọc Điềm cuối cùng cũng không nhịn cười được nữa, cô chống tay lên thân cây, ôm bụng cười lớn: "Hahahahahahaha!"
Lạc Tư nghe thấy tiếng cô cười thì càng thấy mất mặt, cậu bước đi nhanh hơn.

Trong lòng thầm oán thán, vì hạnh phúc của đại ma vương mà mình xém chút nữa hy sinh tấm thân ngọc ngà này rồi! Về nhà phải đòi thêm tiền đầu tư mới được..