La Tiểu Vi không dám đối đầu với Thái Hồng Loan.

Bây giờ phòng ngủ của nữ chỉ có hai người họ, La Tiểu Vi muốn lười biếng cũng chẳng được.

Thái Hồng Loan không phải là kẻ chỉ biết nén giận cho qua.
Vì công việc rất nhiều nên buổi cơm tân gia cũng là bữa cơm cuối cùng trong ngày, ăn vào lúc trời đã chập tối.
Sau khi ăn xong, thím Lan phụ Dương Gia Nghi rửa dọn rồi mới ra về, còn Dương Hữu Đức thì theo đội trưởng để về nhà ông ấy ngủ nhờ.
Dương Gia Nghi khoá cổng thật kỹ rồi vào phòng.

Nhìn sơ mọi thứ vẫn còn chưa được đầy đủ nhưng cô cảm thấy yên tâm hẳn.
Cô sẽ ở nơi này tận mười năm.

Tự dưng cảm thấy ngôi nhà thân thiết lạ thường.
Dương Gia Nghi leo lên giường.

Cô kiểm tra số điểm của mình có được.
Mấy hôm nay bận quá nên không thể hoàn thành hết nhiệm vụ mỗi ngày.

Gần nửa tháng trời mà số điểm của cô mới vừa cán mốc 100.

Có điều như vậy cũng đủ cho cô mua thịt thú Tát Á rồi.
Dương Gia Nghi mở siêu thị ra, mở khoá, một dãy thịt thú Tát Á hiện ra trước mắt.

Lúc này cô mới biết thịt này được chia làm nhiều loại, giá thành cũng khác nhau, dao động từ 50 đến 60 điểm cho một lạng.
Cô đảo mắt một vòng, chọn loại thịt được đánh giá cao nhất rồi ấn nút.

Một cái hộp giấy hiện ra trước mặt.
Dương Gia Nghi mở ra, bên trong là một khối tựa thịt sấy khô, có vẻ như đã được ướp gia vị sẵn rồi.
Cô hỏi 3333: "Bé Ba, thịt này ăn như thế nào? Có cần phải nấu lại hay không?"
Bé Ba đáp: "Không cần nấu đâu, thịt này đã chín sẵn rồi."
Dương Gia Nghi nghe vậy thì tỏ vẻ đồng ý.

Cô rửa tay, sau đó xé một miếng thịt bỏ vào miệng.
Thịt thú Tát Á hơi dai, gia vị nêm vừa phải, có độ cay nhất định.
Rất ngon!
Chẳng mấy chốc mà cô đã ăn xong.

Dương Gia Nghi mua một cái sọt rác để vào trong phòng làm việc, rồi quăng vỏ hộp giấy vào, đợi đến khi đầy rác thì bỏ tiền để hệ thống gửi đi xử lý.

Giá xử lý rác không đắt, một điểm được năm lần.

Đồ trong siêu thị đều có in nhãn mác xuất xứ, không vứt lung tung được.
Mới mua một phần thịt mà số điểm của Dương Gia Nghi đã tụt xuống chỉ còn lại 30.

Thời buổi này làm ăn quá khó khăn mà.
Nhưng thôi, mua được một phần thịt thú Tát Á cũng xem như hoàn thành mục tiêu rồi.

Cô cảm thấy mình có đôi chút phấn khởi xen lẫn hồi hộp.
Dương Gia Nghi quyết định ngồi chờ phản ứng của cơ thể.
Mười phút trôi qua...
Mười lăm phút trôi qua...
Ba mươi phút...
Dương Gia Nghi:...
Có khi nào 70 điểm bay theo gió mà chẳng được tích sự gì không?

Cô nuốt nước bọt: "Bé Ba, có khi nào thịt thú Tát Á không có tác dụng không?"
3333 chần chờ: "Chắc là không đâu..."
Dương Gia Nghi hoài nghi: "Chẳng lẽ hết hạn sử dụng?"
Một người một thống im lặng vài giây, sau đó cùng nhau lục lại sọt rác, tìm ra cái hộp đựng thịt khi nãy.
May quá, vẫn còn hạn sử dụng.

Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sao mãi mà chẳng thấy có thay đổi gì?
Dương Gia Nghi gãi gãi đầu: "Hay là không có tác dụng đối với thân thể này?"
Dù sao cũng là hàng nhập lậu, nếu phép tắc không cho phép thì có thể sẽ không có tác dụng thật.
Cô nghĩ mãi chẳng ra nên quyết định quăng vấn đề này sang một bên để đi làm nhiệm vụ.

Dù sao chuyện gì tới sẽ tới, ngồi đây suy nghĩ mãi chỉ tốn thời gian mà thôi.
"Ký chủ, cô đã đạt được cấp 3 rồi, có một gói quà lên cấp mới với lại gói quà lần trước vẫn chưa mở, cô có muốn mở luôn không?"
Dương Gia Nghi nghe vậy thì vội nhìn hồ sơ của mình.
Ký chủ: Dương Gia Nghi
Hệ thống: Hệ thống Viết văn 3333
Cấp: 3 (140 kinh nghiệm/1000 kinh nghiệm)
Điểm: 30
Túi quà: hai túi quà lên cấp (chưa mở)
Kết nối: siêu thị (đã mở khoá), trang cá nhân (chưa mở).
Bảng nhiệm vụ cũng được đổi mới.
Nhiệm vụ 1: viết một truyện dài trên 100000 chữ (mỗi chương nhiều hơn 1000 chữ, đạt được từ 1 đến 5 điểm).
Nhiệm vụ 2: viết cốt truyện (50 điểm).
Cả hai nhiệm vụ đều không có thời hạn, có lẽ sẽ kéo dài cho đến khi hoàn thành.

Dương Gia Nghi quyết định mở túi quà trước.

Cô hy vọng có điều gì đó bất ngờ.
Người máy hiện lên, phần quà nhanh chóng được mở ra.
[Chúc mừng ký chủ Dương Gia Nghi đạt được một cái rương trống chứa đồ, thể tích một mét khối.]
[Chúc mừng ký chủ Dương Gia Nghi đạt được ba lần cảnh báo nguy hiểm.]
Bé Ba reo hò: "Ký chủ, ký chủ, cô mở được ba lần cảnh báo này!"
Dương Gia Nghi cũng vui mừng.

Lần này thì không có cái bánh bao không nhân nào cả.
Bé Ba nói tiếp: "Cô có thể hợp hai cái rương trống lại thành một rương, như vậy ta sẽ có một cái rương chứa đồ hai mét khối."
Hai cái một mét khối và một cái hai mét khối rất khác nhau nên Dương Gia Nghi đồng ý.
Xong việc, cô nhớ ra mình đã bỏ qua điều gì: "Bé Ba, trang cá nhân đã được phép mở, em tạo cho chị nhé!"
"Okey!"
Trang cá nhân của Dương Gia Nghi nhanh chóng được tạo thành.

Ngoài tên cô và thuộc tính của hệ thống ra thì trống trơn, chẳng có gì cả.
Số liệu trong đầu bé Ba nhảy vài cái: "Ký chủ, cô làm nhiệm vụ trước nhé, tôi bận một chút.".