Chương 33


Bất quá Lý Khanh Khanh mau chóng liền đánh mất cái ý niệm này, bởi vì bản thân Thẩm Mộ Quân là một người đàn ông rất hào phóng, nếu không phải lúc trước trạng thái thân thể hắn quá kém, mà nguyên chủ lại đột nhiên lộ bộ mặt thật của mình ra với hắn, lấy tính cách của Thẩm Mộ Quân, cũng sẽ không làm ra loại chuyện giấu tiền như thế này.
Lúc ấy Thẩm Mộ Quân không có linh thực của Lý Khanh Khanh trợ giúp, bản thân hắn ngay cả sinh hoạt hằng ngày cũng không thể tự chủ, nếu những cái tiền an ủi đó lọt vào tay nguyên chủ, cũng chỉ bị nguyên chủ xài bay hết mà thôi.

Cũng đúng là do hiện thực quá mức tàn nhẫn, mới làm một người chính trực như Thẩm Mộ Quân không thể không chi li tính toán vì cha mẹ và con cái trong nhà.
Kỳ thật, đối với chuyện Thẩm Mộ Quân giấu tiền này, trong lòng Lý Khanh Khanh cũng không có bất luận cái gì phản cảm hay bất mãn.

Nếu lúc ấy là cô đứng ở vị trí của Thẩm Mộ Quân, cô cảm thấy mình nhất định còn vô tình hơn cả Thẩm Mộ Quân nhiều.
Lý Khanh Khanh nhìn nhìn sổ con trong tay, biểu tình phức tạp thả nó lại vào tay Thẩm Mộ Quân.

"Cái tiền này tôi không thể lấy, tôi chính là đàn bà phá của, anh để chỗ tôi không chừng tôi cũng lãng phí hết."
Lý Khanh Khanh nghĩ đến hôm nay chỉ trong một lát mà cô đã tiêu hết một khoản lớn 300 đồng.

Nhiều tiền như vậy, nếu ở gia đình người khác, không chừng còn đủ tiêu hơn một năm.

Lý Khanh Khanh không phủ nhận cô là đàn bà phá của, hơn nữa lại là cái loại một khi có tiền, liền không khống chế được bản thân mở ra chế độ mua mua mua.
Quan trọng nhất chính là, bản thân cô lại không phải là người vợ chân chính của Thẩm Mộ Quân.

Cô thật không có cách nào vô tư lự mà nắm hết toàn bộ tài sản của Thẩm Mộ Quân, càng không có biện pháp yên tâm thoải mái tiêu tiền của hắn.
Đối với ý tưởng này của Lý Khanh Khanh, trong lòng Thẩm Mộ Quân rất rõ ràng.

Lý Khanh Khanh dù sao cũng là người phụ nữ hắn theo đuổi mười mấy năm, chỉ một cái liếc mắt, một nụ cười, hắn còn hiểu hơn so với bất kỳ ai.

Đừng thấy bề ngoài cô ấy ốm yếu nhu nhược, kỳ thật trong xương cốt lại là một người thập phần hiếu thắng.

Bằng không thì đời trước cô cũng sẽ không cố chấp mang Thẩm Gia Hảo đi, một mình nuôi lớn thằng bé.
Rõ ràng chỉ cần cô nguyện ý, cô chịu gật đầu, bất luận là Tôn Diệu Thành hay là Thẩm Mộ Quân hắn, đều tình nguyện bảo vệ cô dưới cánh chim.

Nhưng mà người phụ nữ này ấy, dường như có một ý chí vô cùng sắc đá, từ đầu đến cuối đều không cúi đầu khuất phục bất cứ ai.
Thẩm Mộ Quân nhìn sổ con trong tay, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một mạt bất đắc dĩ không dễ phát hiện.

Rốt cuộc cô ấy vẫn giống như đời trước vậy, thích phân rõ giới hạn với hắn.
Thẩm Mộ Quân nhìn lướt qua một phòng đầy đồ vật, nếu hắn không có đoán sai, Lý Khanh Khanh về sau kiếm được tiền, nhất định sẽ trả lại hết số tiền hôm nay cô tiêu của hắn.
Tựa như kiếp trước vậy, sau khi hai người ly hôn, Lý Khanh Khanh mang đi Thẩm Gia Hảo lúc đó không muốn rời nương, sau đó tổng cộng cầm đi 600 đồng từ trong nhà.

Lúc ấy Thẩm Mộ Quân còn chưa hiểu cô, khi nghe Lý Khanh Khanh nói về sau sẽ trả lại tiền cho hắn, trong lòng Thẩm Mộ Quân còn nhịn không được, cười lạnh một trận.
Nhưng mà một năm sau, Lý Khanh Khanh liền đem tiền trả lại thật.

Không chỉ trả lại hết 600 đồng kia, còn mua cho Thẩm Nhạc Hương thật nhiều quần áo xinh đẹp.
Lúc ấy Thẩm Nhạc Hương kỳ thật là muốn cùng Lý Khanh Khanh và em trai đi, nhưng con bé lại lo lắng Thẩm Mộ Quân một mình khổ sở, cho nên mới hiểu chuyện lựa chọn ở lại.
Tưởng tượng đến hình ảnh cốt nhục chia lìa lúc ấy, trong lòng Thẩm Mộ Quân liền nhịn không được co rút đau đớn một trận.

Hắn cảm thấy lúc ấy mình thật quá ngu xuẩn, không chỉ có ngu, mà còn là một kẻ máu lạnh vô tình.
Khi nghĩ như vậy, Thẩm Mộ Quân đột nhiên cảm thấy ngực bỗng nhiên như có cục đá chặn lại, không thở nổi.

Sau đó hai mắt hắn liền truyền đến một trận đau đớn, tầm mắt phía trước liền bắt đầu mờ đi.
Lý Khanh Khanh thấy sắc mặt Thẩm Mộ Quân có điểm không đúng, quỳ một gối ở trên mép giường, nhịn không được duỗi tay sờ sờ trán Thẩm Mộ Quân.
"Anh làm sao vậy? Có phải chân không thoải mái hay không?"
Lý Khanh Khanh thấy sắc mặt của hắn càng ngày càng trắng, trong đôi mắt đen kịt chợt hiện lên thần sắc thống khổ, cô vội vã cởi bớt nút áo của Thẩm Mộ Quân ra.
Thẩm Mộ Quân mím chặt đôi môi mỏng của mình, thực mau, trên trán hắn liền chảy ra một đầu mồ hôi lạnh.

Dưới cơn thống khổ kỳ quái, đồng tử của Thẩm Mộ Quân trong nháy mắt liền biến thành trắng xoá một mảnh.

Cái loại cảm giác này giống như là một người mang kính vào mùa đông, đột nhiên từ nơi rét lạnh đi vào trong nhà, mắt kính liền ám lên một màn hơi nước mờ mịt vậy.
Lý Khanh Khanh bị bộ dáng của hắn làm cho hoảng sợ, vừa vội vàng kiểm tra trên người hắn, vừa nhịn không được nói: "Thẩm Mộ Quân, Thẩm Mộ Quân, bị đau chỗ nào hả? Anh nói tôi biết đi?"
Thẩm Mộ Quân nhìn thân ảnh mơ hồ của Lý Khanh Khanh trước mắt, vội vã chớp chớp hai mắt mình, hơn nửa ngày, cái áp lực thở không nổi này mới biến mất,tầm mắt mơ hồ lại dần dần rõ ràng lên.
Khi Thẩm Mộ Quân lại một lần nữa thấy rõ đồ vật, liền thấy Lý Khanh Khanh từ trên cao nhìn xuống, trên gương mặt trắng nõn như họa hiện lên một mạt chấn động.
Lý Khanh Khanh ngơ ngác nhìn Thẩm Mộ Quân một lúc lâu, vừa rồi hình như cô mới vừa cảm nhận được trên người Thẩm Mộ Quân có dị năng dao động?
Lý Khanh Khanh không xác định cảm giác vừa mới rồi có phải ảo giác của cô hay không? Con ngươi nhìn như thủy tinh của cô vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm người nằm ở trên giường, muốn cẩn thận cảm nhận lại một chút khác lạ ban nãy.
Nhưng mà mặc kệ cô nỗ lực cảm giác như thế nào, tia dao động cực nhỏ ban nãy giống như hòn đá nhỏ quăng xuống biển, không còn thấy tăm hơi đâu.
Lý Khanh Khanh dùng sức chớp chớp hai mắt một chút, cô cảm thấy có khả năng là mình quá mức nhạy cảm, trên người Thẩm Mộ Quân sao có thể có dị năng dao động? Lúc ấy cô xem tiểu thuyết, thập phần rõ ràng thế giới này không có dị năng.
Còn cái cảm giác vừa mới trong nháy mắt kia, Lý Khanh Khanh dùng sức xoa xoa giữa mày của mình, cô cảm thấy nhất định là do mình quá mức lo lắng, mới có thể không cẩn thận sinh ra ảo giác.
Ôm ý nghĩ như vậy, sau khi xác nhận Thẩm Mộ Quân không có việc gì, Lý Khanh Khanh liền duỗi tay tắt đèn, ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Lý Khanh Khanh vốn cho rằng mình sẽ không được tự nhiên, rốt cuộc đây vẫn là lần đầu tiên cô đơn độc ngủ chung với Thẩm Mộ Quân.

Trước đây tuy rằng bọn họ cũng ngủ cùng một cái giường đất, nhưng mà lúc ấy chính giữa có kẹp hai đứa nhỏ, cô lại mỗi ngày luôn bận rộn như vậy, căn bản không có thừa tâm tư đâu mà miên man suy nghĩ.

Nhưng làm Lý Khanh Khanh thập phần ngoài ý muốn chính là, cô căn bản không có thời gian đi ngại ngùng, vừa nằm xuống giường liền thực mau ngủ mất.
Lý Khanh Khanh ngủ liền mơ thấy một giấc mộng, một giấc mộng vô cùng chân thật lại vô cùng dài dòng.

Trong mộng, cô xuyên qua không bao lâu, liền cùng Thẩm Mộ Quân ly hôn.
Bởi vì Thẩm Mộ Quân trong mộng rất kỳ quái, hắn và Thẩm Mộ Quân hiện tại không hề giống nhau một chút nào, hắn không chỉ che chở cho một đám người bên nhà cũ Thẩm gia, còn luôn là hoài nghi Lý Khanh Khanh là đặc vụ của địch.

Lý Khanh Khanh là người chịu không nổi một chút ủy khuất, dưới cơn giận dữ, không tiếc hoàn toàn huỷ hoại thanh danh mình, cuối cùng vẫn quyết cùng Thẩm Mộ Quân ly hôn.
Lý Khanh Khanh cầm 600 đồng cùng một ít quần áo, liền dẫn Thẩm Gia Hảo nguyện ý đi theo cô, rời khỏi thôn Hòa Sơn.

Trong mộng, Thẩm Nhạc Hương một đường khóc lóc đuổi theo sau lưng hai người bọn họ, tiếng khóc của con bé làm Lý Khanh Khanh thấy tim đau như bị dao cắt, nhưng cô cũng kiên quyết không dừng bước chân lại.
Nói đến cũng phải nói, Lý Khanh Khanh cũng là một người phụ nữ khá ích kỳ, cô không thể làm được chuyện vì hai đứa nhỏ mà vô tư dâng hết cuộc sống của mình vào.

Một cuộc hôn nhân không hạnh phúc chẳng giúp ích được gì, còn không bằng một mình cô tự tại sung sướng.
Sau đó, cô một mình mang theo Thẩm Gia Hảo sống mười năm, trong mười năm này, cuộc sống của cô chua chát có, ngọt bùi có.

Trong thời gian này, cô cũng quen biết không ít bè bạn, trong đó liền có Tôn Diệu Thành, Thẩm Tu Dương, cháu gái nhà Khổng gia này nọ.
Đương nhiên, cô cũng gặp không ít khó khăn hiểm trở.

Có bị những người khác cố tình làm khó, cũng có lưu manh cố ý dây dưa......!Bất quá cũng may cô vẫn còn dị năng hộ thân, bên cạnh còn có nhiều bè bạn giúp đỡ.

Cùng với......!Thẩm Mộ Quân thỉnh thoảng kịp thời yên lặng xuất hiện bảo hộ......
Trong mộng, cảm giác của cô đối với Thẩm Mộ Quân kia rất kỳ quái.

Đối với chuyện ly hôn ban đầu, Lý Khanh Khanh cũng không có bất luận cái gì oán hận, thậm chí thập phần cảm kích hắn có thể thả cho cô được tự do.
Nhưng sau đó, sau mấy lần cơ duyên xảo hợp, cô một lần lại một lần gặp Thẩm Mộ Quân.

Thẩm Mộ Quân cố ý hay vô tình giúp đỡ cô vài lần, càng như vậy, cô lại càng hiểu hắn nhiều hơn.

Lý Khanh Khanh vừa bội phục hắn lúc nào cũng nghĩ cho mọi người, nghĩ cho gia đình mà vô tư phụng hiến, vừa nhịn không được lòng mang oán trách hắn.
Trong mộng, cô hẳn là thích cái Thẩm Mộ Quân kia.

Bởi vì chỉ có thích, có để ý, trong lòng mới có oán trách.
Nhưng những cái thích đó của cô, đều vì thái độ mơ hồ của Thẩm Mộ Quân khi hắn bị kẹp giữa cô và Thẩm Lệ Nghiên, mà bị Lý Khanh Khanh nhẫn tâm cố tình làm lơ.
Còn Tôn Diệu Thành? Trong mộng, Thẩm Mộ Quân hỏi cô rất nhiều lần, hỏi cô có phải có hứng thú đặc biệt với những người làm quân nhân hay không? Có phải thích quân nhân hay không?
Mỗi một lần cô đều trả lời cùng một câu, cô nói cô chỉ đơn thuần là kính trọng quân nhân, còn ý tưởng khác thì một chút cũng không có.
Sau này xảy ra một sự kiện, đối tác làm ăn buôn bán với cô liên hợp Thẩm Lệ Nghiên, cùng nhau bày mưu hãm hại cô cùng Tôn Diệu Thành, làm Thẩm Mộ Quân hiểu lầm bọn họ đã cặp với nhau.
Không đợi Lý Khanh Khanh giải thích rõ ràng với Thẩm Mộ Quân, thì cô cùng Thẩm Gia Hảo đã bị Thẩm Hiệu Quân cùng đường bắt mất.
Lúc ấy Thẩm Hiệu Quân liên quan đến một vụ án nghiêm trọng, bị đám người Tôn Diệu Thành cùng Thẩm Mộ Quân ép đến chạy trốn khắp nơi.

Đại khái là biết không còn đường sống, Thẩm Hiệu Quân tuyệt vọng, chỉ nghĩ kéo Lý Khanh Khanh cùng Thẩm Gia Hảo theo làm đệm lưng.
Trong mộng, ngày hôm đó trời mưa rất lớn.

Lý Khanh Khanh cùng Thẩm Gia Hảo bị trói trên cây cầu lớn ở thành phố G, chung quanh đều là mấy chiếc xe chở đầy xăng.


Trước đó, dị năng của Lý Khanh Khanh đã từng bùng nổ hai lần, lúc ấy cô căn bản không có cách nào khống chế dị năng của mình.
Thẩm Mộ Quân biết rõ Thẩm Hiệu Quân không muốn sống nữa, vẫn ngây ngốc chủ động đi lên đàm phán cùng hắn ta, sau đó ở thời khắc cuối cùng, Thẩm Mộ Quân lại giống như một anh hùng, giang tay che chở cho Lý Khanh Khanh cùng Thẩm Gia Hảo, cùng nhảy vào dòng sông bên dưới.
Hắn từ trước đến nay đều là anh hùng, điểm này cô chưa bao giờ hoài nghi, nhưng mà trong một khắc kia, cô lại thà rằng hắn không phải anh hùng......
Giấc mộng đó, dưới một trời biển lửa bừng bừng, khi cô nằm trong lòng Thẩm Mộ Quân rơi vào nước sông lạnh buốt, liền đột nhiên kết thúc.
Giống như là, một bộ phim điện ảnh bỗng nhiên bị đứt băng, thập phần đột ngột mà tàn nhẫn.
Lý Khanh Khanh phảng phất như từ trong cơn chết đuối tỉnh lại, thở hổn hển một hơi, mở mắt ra.

Từng giọt mồ hôi chảy dài theo gương mặt cô, từ cằm chảy xuống cổ, rơi vào bên trong cổ áo.

Cô hơi hơi chớp đôi mắt thất thần một lúc, liền phát hiện chung quanh vẫn một màu đen nhánh, bên ngoài hình như đang mưa rất lớn.
Lý Khanh Khanh trố mắt một lát, duỗi tay muốn sờ soạng cái gì, nhưng bàn tay mềm mại trắng trẻo liền sờ phải một bờ ngực cứng rắn.

Khi Lý Khanh Khanh đang nghi hoặc, tay cô đã bị một bàn tay to có hơi lạnh lẽo bắt được.
Trong bóng tối, hai mắt Thẩm Mộ Quân giống như hai viên đá quý màu đen hơi lóe sáng, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt có hơi tái nhợt của Lý Khanh Khanh.
"Em gặp ác mộng?"
Thanh âm hắn nghe vào tai thập phần trầm thấp, còn mang theo chút lười biếng và khàn khàn khi bị đánh thức.
Lý Khanh Khanh nghe vậy theo bản năng gật gật đầu, nhưng lại nghĩ đến đêm đen tối như vầy, cái nhìn cũng nhìn không thấy, liền mở miệng nói: "Đúng vậy, làm sao anh biết?"
Lý Khanh Khanh vừa mở miệng, cả cô cùng Thẩm Mộ Quân đều sửng sốt, bởi vì trong giọng nói của cô còn mang theo chút nức nở.
Thẩm Mộ Quân: "Em......!khóc."
Đời trước xảy ra nhiều chuyện như vậy, hắn đều không thấy cô chảy một giọt nước mắt nào, Thẩm Mộ Quân trong chốc lát có chút không biết làm sao.
Lý Khanh Khanh nghe vậy, duỗi tay sờ mặt mình, khóc sao, cái chữ này đối với cô thật quá xa lạ.

Từ sau khi cha mẹ mất đi ở thời mạt thế, cô liền mất đi bản năng khóc.
Thẩm Mộ Quân cũng cẩn thận vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ sờ gương mặt có hơi ướt át của cô.

Hắn theo bản năng muốn ôm chặt người con gái trước mắt, nhưng trong nháy mắt vươn tay ra, liền cứng người lại rồi.
Không thể, hắn hiện tại còn chưa có tư cách.
Thẩm Mộ Quân áp xuống rầu rĩ lại nhói đau trong lòng, nhẹ giọng hỏi: "Em mơ thấy cái gì vậy? Sao thương tâm khổ sở đến thế?"
Lý Khanh Khanh nghe vậy, đôi mắt to hơi hơi mở lớn một giây.

Cô rõ ràng nhớ rõ, cô đã mơ một giấc mộng cực kỳ, cực kỳ dài.
Vừa rồi khi cô mở to mắt ra, rõ ràng vẫn còn nhớ được rành mạch, nhưng mà lúc này nghiêm túc nhớ lại, thì cái gì cũng nhớ không được.
Thẩm Mộ Quân yên lặng đợi một lúc lâu, cũng không nghe thấy Lý Khanh Khanh trả lời, hắn nhịn không được lên tiếng hỏi lại một lần.
Lý Khanh Khanh: "Hình như......!tôi quên mất rồi.".

Chương 34:

Lý Khanh Khanh dùng tay ấn xuống huyệt Thái Dương, cô thấy như thế nào cũng nghĩ không ra, vì thế cũng không tiếp tục ép bản thân nữa.


Cô hơi hơi chớp mắt, nghe bên ngoài truyền đến tiếng mưa rơi ào ào, mở miệng khẽ nói với Thẩm Mộ Quân: "Ngủ tiếp đi, phỏng chừng còn lâu mới hừng đông."


Khi Lý Khanh Khanh nói lời này, cũng không dấu vết kéo ra một chút khoảng cách cùng Thẩm Mộ Quân. Cô cảm thấy nếu về sau muốn ly hôn, hai người vẫn không cần quá mức thân cận thì tốt hơn.


Cặp mắt còn thâm trầm hơn cả bóng đêm của Thẩm Mộ Quân hiện lên một mạt chua xót, sau đó hắn làm bộ như không nhìn thấy động tác của Lý Khanh Khanh, xoay người về phía bên kia, chậm rãi nhắm hai mắt lại.


Hắn nói: "Ừ, cô cũng ngủ tiếp một lát đi."


Trước mạt thế, Lý Khanh Khanh được ba mẹ yêu chiều đến vô cùng khó tính, chỉ cần đồ ăn có chút không hợp khẩu vị, cô đều không muốn há mồm ăn, hoàn cảnh có chút xa lạ, cô liền không có cách nào an tâm thoải mái ngủ.


Nhưng mà trải qua mạt thế, mấy cái tật õng ương của cô cũng được sửa lại, ngay cả chuyện quen giường hay không quen giường, cô cũng không còn phân biệt nữa.


Lý Khanh Khanh nói xong, không được bao lâu, liền nhắm mắt lại ngủ rồi, nhưng Thẩm Mộ Quân một bên lại không thể nào ngủ được.


Thẩm Mộ Quân cảm thấy trong lòng buồn bực đến khó chịu, thậm chí có cảm giác không thở nổi.


Chờ đến khi hừng đông, mưa to bên ngoài đã ngừng.


Lý Khanh Khanh không cùng Thẩm Mộ Quân đi bệnh viện, cô còn muốn đi chợ đen thử thời vận thêm một lần. Vì thế cô liền thương lượng cùng Thẩm Mộ Quân, để Tiểu Tống cùng hắn đi bệnh viện, bản thân cô thì định đi huyện thành dạo thêm một hồi.


Thẩm Mộ Quân nghe vậy cũng không miễn cưỡng cô, kỳ thật hắn biết Lý Khanh Khanh đang muốn làm gì.


Đời trước, hắn không chỉ một lần thấy cô trà trộn trong chợ đen, giống như một người phụ nữ mạnh mẽ, kiếm sống nuôi bản thân cùng Thẩm Gia Hảo thật tốt.


Sau này hắn mới hiểu được...... Lý Khanh Khanh không phải thích làm người phụ nữ mạnh mẽ gì, trong xương cốt cô kỳ thật cũng chỉ là một phụ nữ yếu ớt nhạy cảm, nhưng chỉ là cô đã quen dựa vào đôi tay của chính mình, cũng không nguyện ý an tâm hưởng thụ thành quả người khác mang đến cho.


Bất quá hắn cũng biết, trước khi trở thành chỗ dựa để Lý Khanh Khanh nguyện ý dựa vào, hắn phải tôn trọng lựa chọn của cô trước.


Chờ đến khi Thẩm Mộ Quân rời khỏi nhà khách, Lý Khanh Khanh thay một bộ quần áo sạch sẽ, buộc mái tóc đen dài như thác nước thành một cái đuôi ngựa gọn gàng, liền cõng sọt của mình rời khỏi nhà khách.


Khi Lý Khanh Khanh một thân nhiệt quyết đi ra cửa, bác gái phụ trách trông coi cổng kia, nhìn theo bóng dáng Lý Khanh Khanh mà bĩu môi.


Những người phụ nữ ở tuổi như bà đều không thích mấy cô gái lớn lên quá xinh đẹp. Bà thích cái loại phụ nữ da ngăm ngăm, nhìn gọn gàng sạch sẽ, cao ráo đô con, lại mông lớn. Nghe thế hệ trước nói, phụ nữ như vậy không chỉ dễ sinh đẻ, mà còn có thể làm việc nhà rất nhiều.


Những phụ nữ như Lý Khanh Khanh, người mỏng manh gầy gầy, da dẻ lại trắng nõn, đôi mắt lại rất câu người như vậy, rõ ràng là cái loại không an phận thủ thường.


Bác gái liên tưởng đến Thẩm Mộ Quân tàn phế kia, nhịn không được liền ở trong lòng tưởng tượng ra một tuồng cô vợ hồng hạnh xuất tường, người chồng tàn phế bị vứt bỏ bị ngược đãi. Kỳ thật có nhiều điểm bác gái tưởng tượng ra không phải không đúng, rốt cuộc trước khi Lý Khanh Khanh xuyên tới, nguyên chủ xác thật là đối đãi Thẩm Mộ Quân như vậy.


Hôm nay, Lý Khanh Khanh đi một cái chợ đen khá xa, trong huyện thành bọn họ, có không ít mấy cái chợ đen hẻo lánh thế này. Sở dĩ có nhiều chợ đen như vậy, chính là vì phòng ngừa gặp phải mấy anh dân binh mang băng tay đỏ, thì tất cả nhà buôn đều bị một lưới bắt hết.





Nhưng mấy năm nay quản lý tương đối lỏng, cho dù có một số người cũng đi tố cáo, nhưng chỉ cần không phải quá lộ liễu, thì mấy người bên trên cũng sẽ không thật sự so đo.


Lý Khanh Khanh sau một ngày hôm qua sờ soạng khắp nơi, cũng xem như có đại khái hiểu biết với tình hình thị trường chợ đen hiện tại.


Hiện giờ mỗi nhà đều ăn không đủ no, mọi người đều vô cùng coi trọng các loại lương thực, đối với mấy thứ đồ ăn vặt linh tinh hay hàng xa xỉ cũng không có hứng thú. Cho nên hôm nay Lý Khanh Khanh quyết định lấy ra đều là lương thực, bột mì, gạo, gạo kê, màn thầu này nọ, cũng không lấy thêm đồ ăn vặt trong không gian ra.


Nhưng mà làm Lý Khanh Khanh không nghĩ tới chính là, cô còn chưa đuổi tới cái chợ đen kia, thì trên đường đi đã bị người ngăn cản lại. Người ngăn Lý Khanh Khanh không phải ai khác, đúng là khách hàng lớn vung tiền như rác sáng hôm qua, chính là cô gái nhỏ không tiếc dùng nhiều tiền mua hết đồ ăn vặt trong tay Lý Khanh Khanh.


Hôm nay tuy Lý Khanh Khanh đã đổi một bộ quần áo khác, nhưng đối phương vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra cô. Chủ yếu là hóa trang trên mặt Lý Khanh Khanh quá đặc biệt, cô còn cố tình vẽ một nốt ruồi đen lớn bên cạnh mũi.


Cô gái nhỏ nhảy từ trên xe xuống, mặt mày vui vẻ chạy về phía Lý Khanh Khanh. "Chị gái, sao lại trùng hợp thế này, em đang muốn đi tìm chị đây này, không ngờ lại có thể gặp được ở đây."


Cô gái nhỏ trắng nõn đáng yêu, khi cười rộ lên trên mặt còn có má lúm đồng tiền, thập phần làm người yêu thích.


Lý Khanh Khanh bị nụ cười chói lọi của cô gái làm cho ngây người một chút, sau đó nhanh chóng nhìn lướt qua bốn phía, thấy chung quanh cũng không có ai chú ý hai cô, lúc này cô mới nhỏ giọng hỏi: "Em tìm chị có chuyện gì sao?"


Cô gái nhỏ thấy vẻ mặt Lý Khanh Khanh khẩn trương như vậy, lúc này mới nhớ tới Lý Khanh Khanh chính là buôn bán chợ đen, nghề như vậy dù sao cũng không thể ra ánh sáng.


Nhớ đến mình ngay trên đường lại cản người lại như vậy, thật rất dễ dàng làm cho người khác chú ý, còn gây cho Lý Khanh Khanh không ít phiền toái.


Khi cô gái nhỏ nghĩ vậy, bản thân cũng khẩn trương theo Lý Khanh Khanh. Cô gái nhanh chóng nhìn lướt qua bốn phía, thấy cách đó không xa có một cái ngõ khá kín đáo, liền kéo Lý Khanh Khanh đi về hướng bên kia.


Hai người một trước một sau vào ngõ, cô gái nhỏ lập tức mặt đầy chờ mong nhìn Lý Khanh Khanh nói: "Chị gái, bánh quy hôm qua chị bán cho em, có còn không?"


Lý Khanh Khanh nghe vậy trong lòng nhịn không được tiếc rẻ một trận, cô vốn cho rằng sẽ không mấy ai muốn bỏ tiền mua mấy đồ ăn vặt này, nói gì thì nói, mấy thứ đó ăn cũng không no được, cho nên hôm nay cô cố ý mang theo đều là lương thực.


Lý Khanh Khanh: "Em gái à, xin lỗi nha, hôm nay chị đi không có mang những cái đó, hay là lần sau......"


Không đợi Lý Khanh Khanh nói hết lời, cô gái nhỏ tức khắc nôn nóng nói: "Ui, sao chị lại không mang chứ? Hôm qua em lỡ nói với tiểu Phát rồi, muốn mua mấy món ăn vặt ngon đãi nó."


Ngày hôm qua cô gái vốn mua không nhiều đồ ăn vặt lắm, trên đường về tình cờ gặp cô bạn thân, liền bị cướp mất một nửa. Sau đó về nhà lại bị đám cháu nhãi ranh con của anh cả cướp thêm một ít, cuối cùng bản thân cũng chưa ăn được bao nhiêu.


Đều nói vật hiếm thì quý, bản thân cô ta vốn đã không ăn được bao nhiêu, mấy thứ này trên thị trường lại mua không được, càng thêm vò đầu bứt tai muốn ăn.


Con người của cô ta nha, chả có yêu thích gì lớn, chỉ có mỗi mấy món ăn vặt này là kiềm không được. Cho nên tiền tiêu vặt hằng ngày của đều phần lớn đổ vào trong đồ ăn thôi.


Vốn dĩ còn lo lắng hôm nay tìm không thấy Lý Khanh Khanh, nói gì thì nói, mấy người buôn bán chợ đen này, có người chỉ mang đến bán một lần, kiếm được một số tiền rồi thôi, có người lại không ngừng đổi chỗ buôn bán, chính là sợ lỡ như bị người ta tra được sẽ rước lấy phiền toái.


Nhưng cô gái nhỏ hoàn toàn không ngờ được, cô cùng Lý Khanh Khanh vẫn rất có duyên phận, cô mới ra đường không bao lâu liền gặp ngay trên đường.


Nhưng cô gái nhỏ còn chưa kịp vui mừng, liền nghe được Lý Khanh Khanh nói không có mang những thứ đó, nói cách khác, là muốn mua đồ ăn vặt cũng không được.


Lý Khanh Khanh thấy cô gái nhỏ thật sự rất muốn mua, mà bản thân cô cũng thật sự rất muốn bán, nên đành phải nói: "Không thôi như vầy đi, em đứng chỗ này chờ chốc lát, chị trở về lấy một ít lại đây."





Cô gái nhỏ nghe vậy ánh mắt sáng lên, vội gật gật đầu nói: "Vậy em ở trên xe đậu ven đường chờ chị, chị đi nhanh nhanh nha."


Lý Khanh Khanh gật đầu một cái, liền muốn cõng sọt trên mặt đất lên, xoay người rời đi.


Cô gái nhỏ thấy cái sọt kia của Lý Khanh Khanh nặng trĩu, vì thế thập phần hảo tâm hỏi: "Chị cõng đến cõng đi như vậy có mệt quá không? Hay chị để lại đây đi, em trông chừng cho chị?"


Cô gái nhỏ nói xong liền có chút hối hận, cô sợ Lý Khanh Khanh sẽ hiểu lầm cô muốn trộm hàng hóa, vội lại mở miệng giải thích nói: "Em không có ý gì khác, nếu chị không yên tâm, em mua hết đồ của chị là được."


Lý Khanh Khanh nghe vậy, vừa buồn cười lại bất đắc dĩ nhìn cô gái nhỏ một cái, cô cảm thấy cái cô bé trước mắt này thật giống như mình trước khi mạt thế, đúng là một cô bé nhỏ được người nhà yêu thương đùm bọc đến vô cùng ngây thơ như vậy.


Lý Khanh Khanh để sọt qua một bên, sau đó cười nói: "Cũng không có cái gì quý giá, chị tin được em mà."


Nếu như những người khác nói muốn giúp cô trông chừng sọt lương thực, Lý Khanh Khanh nhất định sẽ cảm thấy đối phương muốn trộm đồ của cô.


Nhưng mà...... cái cô bé trước mắt này thì không giống vậy, cô bé có thể tiêu một đống tiền mua đồ ăn vặt, đi ra ngoài chơi còn ngồi ô tô. Người có gia cảnh như vậy, tham mấy cân lương thực của cô để làm gì chứ?


Càng quan trọng hơn chính là, trong sọt cô cũng không có bao nhiêu thứ, chỉ có một ít bột mì, gạo cùng hoa màu. Mấy đồ quý đều đã cất trong nhẫn không gian của Lý Khanh Khanh rồi.


Còn...... vì sao Lý Khanh Khanh không dùng cái sọt che lấy một chút, giả vờ cho tay vào lấy đồ ăn vặt trong không gian ra?


Chủ yếu là bởi vì rất nhiều thứ trong không gian đều được đóng gói rất cẩn thận, cho dù cô có thể cho tay vào sọt lấy được đồ ra, cũng không kịp xé bao bì rồi giấu đi.


Sau khi Lý Khanh Khanh rời khỏi đó, vì không để người hoài nghi, sau khi lấy được đồ ra rồi, còn cố ý trì hoãn một hồi mới trở về. Rốt cuộc cô phải đi về lấy "hàng", nếu mới xoay người đi chưa được bao lâu đã trở lại, rất dễ dàng làm người nhịn không được sinh hoài nghi.


Lần này Lý Khanh Khanh mang theo không ít bánh quy tới, có loại bánh quy có nhân ngày hôm qua bán cho cô gái nhỏ, còn thêm một số đồ ăn vặt thoạt nhìn tương đối bình thường. Lý Khanh Khanh không dám lấy ra những thứ quá đặc thù, lo lắng cô gái nhỏ và người nhà cô bé sẽ nhìn ra manh mối.


Lần này, cô gái nhỏ một hơi mua hết 30 đồng tiền ăn vặt, đại khái cảm thấy mình làm chậm trễ thời gian Lý Khanh Khanh đi "buôn bán", cô gái còn mua thêm mười cân gạo thơm của Lý Khanh Khanh.


Sau khi Lý Khanh Khanh cùng cô gái nhỏ tách ra, liền lập tức đi chợ đen, có thể là do mối làm ăn đầu tiên của hôm nay thật thuận lợi, nên việc buôn bán của Lý Khanh Khanh khá trôi chảy. Cô ở chợ đen không bao lâu, liền bán hết toàn bộ lương thực lúc sáng đã chuẩn bị, còn bán thêm được hai túi bánh quy và một túi trái cây khô.


Lý Khanh Khanh nhìn trong tay có thêm 50 đồng tiền, đột nhiên cảm thấy, về sau nếu cứ buôn bán được như thế này, không chừng thật sự có thể kiếm đủ tiền xây nhà chứ chẳng chơi.


Sau khi Lý Khanh Khanh rời khỏi chợ đen, định trực tiếp mua mấy cái bánh bao, coi như đối phó cho qua bữa trưa.


Kết quả khi cô xách theo bánh bao trở về, liền thấy Tiểu Tống ngồi trong xe jeep chờ ở bên ngoài nhà khách, vừa thấy liền biết đã ở chỗ này đợi không ít thời gian.


Tiểu Tống vừa nhìn thấy thân ảnh Lý Khanh Khanh, lập tức hướng về phía cô dùng sức phất phất tay. "Chị dâu, chị rốt cuộc đã trở lại, em cùng Thẩm đại ca chờ chị đã lâu."


Lý Khanh Khanh nghe vậy, có chút khó hiểu hỏi: "Chờ tôi làm gì?"


Tiểu Tống nhìn lướt qua người trong xe, lập tức trả lời nói: "Thẩm đại ca nói muốn dẫn chị dâu đi mua một hai bộ quần áo, cho nên vừa cầm báo cáo kết quả xong, hai anh em liền chờ ở nơi này."