Mặt trời chói chang như lửa, mặt đất xám xịt, phảng phất như bốc lên một luồng khói nhẹ.


Ánh mắt Giang Đường Đường dại ra nhìn bà lão sắc mặt vàng như nến, gầy như củi khô trước mặt, có chút phản ứng không kịp.


Tại sao nàng lại xuyên sách rồi?

Lão phụ nhân không biết người trước mặt đã thay đổi, còn nước miếng tung bay nói: "Rốt cuộc có bán hay không? Không bán ta đi đây! Đứa nhỏ Phương gia bên cạnh còn lớn hơn hài tử nhà ngươi mà chỉ muốn nửa túi lương khô.

Hài tử nhà ngươi nhỏ thó như vậy, ta cho ngươi một túi mì trắng đã là giá trên trời rồi!”

Giang Đường Đường rốt cục phục hồi tinh thần lại, "Không bán!”

Nàng điên rồi mới bán con! Nguyên chủ không biết, nhưng nàng thì biết, Triệu bà tử này đi mua hài tử căn bản không phải đưa đến nhà giàu làm công, mà là cho nhi tử bị bệnh lao của bà ta ăn.


Sau khi nam chính biết kết cục của đứa bé, quả thực hận chết nàng, cuối cùng vì con báo thù một kiếm chém chết nàng.


Nghĩ đến cảnh tượng kia, Giang Đường Đường liền cảm thấy cổ lạnh lẽo, nhịn không được rùng mình một cái.



Sao nàng lại xui xẻo như vậy chứ? Người ta xuyên thư xuyên tổng tài văn, xuyên cung đấu văn, nàng ngược lại xuyên đến chạy nạn văn chịu khổ, còn gặp phải phu quân lạnh lùng tuyệt tình như vậy.


Nàng còn có thể sống sao?

[Có thể! Chỉ cần ổn định nhân thiết làm tinh*, khiến nam chính yêu ngươi là được.

]

*Làm tinh: ra vẻ, làm bộ làm tịch, hay yêu cầu đòi hỏi…

Trong đầu đột nhiên vang lên một thanh âm.


Giang Đường Đường lại há hốc mồm, không rõ đây là tình huống gì!

“Ngươi không bán còn tới tìm lão bà tử, làm lão nương tốn thời gian!" Triệu bà tử quay đầu bước đi.


Đại Chu năm trước tuyết rơi, năm ngoái lũ lụt, năm nay lại hạn hán, triều đình còn mặc kệ, mấy vương cả ngày tranh tới đấu lui, bốn bề chiến loạn.


Dân gian đã sớm đói khát đến mức ăn thịt trẻ con.

Muốn mua một người là chuyện cực kỳ dễ dàng, bà ta căn bản lười dây dưa với Giang Đường Đường.


Sau khi Triệu bà tử đi, Giang Đường Đường cũng trao đổi xong với hệ thống trong đầu, biết rõ tình huống cơ bản.


Biết nhiệm vụ hiện giờ của nàng chính là duy trì nhân thiết làm tinh của nữ phụ, cuối cùng khiến nam chính yêu mình, nghịch tập trở thành nữ chính.


Nếu không, nàng chỉ có một con đường chết.


Giang Đường Đường suy nghĩ nửa phút, rốt cuộc vẫn không nỡ chết, cuối cùng quyết định cẩu mệnh đi nội dung trong sách.



Nàng đưa tay dắt củ cải nhỏ bên cạnh nói: "Đi thôi!”

Lục Thần Ngôn tuy rằng mới ba tuổi rưỡi, nhưng đã sớm hiểu chuyện.


Biết mẫu thân buổi trưa hôm nay dụ nó lên núi hái quả dại, kỳ thật là dự định bán nó đổi lấy lương thực.


Nó bĩu môi, ủy khuất rụt tay lại, tránh tay Giang Đường Đường.


Giang Đường Đường là một con sâu gạo sống dựa vào mấy tòa nhà của cha ruột, đột nhiên xuyên việt thành thân phận bi thảm như thế, nào có tâm tình dỗ đứa nhỏ, trong nháy mắt rụt tay lại nói: "Không cần ta dắt, vậy tự mình đi.



Nói xong, nàng liền quay đầu ở trên núi tìm kiếm.


Nguyên chủ cũng không biết đã bao lâu chưa ăn chưa uống, nàng hiện tại đói đến mức bụng co rút đau đớn, cổ họng cũng khô đến mức sắp phun ra lửa.


Nhưng trên núi rất sạch sẽ, đừng nói có quả dại ăn được, rất nhiều vỏ cây đều bị lột sạch.


Giang Đường Đường tìm một vòng, cái gì cũng không tìm được, hỏi hệ thống nói: [Có thể khai thông hệ thống thương thành không? Trước tiên cho ta mua chút đồ ăn nước uống?]


[Bản hệ thống không có chức năng này!] Thanh âm lạnh lùng vang lên trong đầu Giang Đường Đường.


[Vậy ngươi có thể làm gì?] Giang Đường Đường cạn lời, [Ngươi không phải không có tác dụng gì chứ?]

[Ổn định nhân thiết, thời điểm hoàn thành nhiệm vụ sẽ tự động phát động ban thưởng ngẫu nhiên của hệ thống.

]

Hệ thống cao lãnh nói xong những lời này liền giống như đã chết, mặc cho Giang Đường Đường kêu thế nào cũng không lên tiếng.


Giang Đường Đường tức giận phồng mang, cố nhịn cơn đói khát đi về phía nhà họ Lục.


Vừa đi vừa không chết tâm ở trên núi tìm kiếm, muốn nhìn xem có thể tìm được cái gì giải khát hoặc đỡ đói hay không.


Ngọn núi này không biết bị dân chạy nạn tới vơ vét bao nhiêu lần, Giang Đường Đường tự nhiên là cái gì cũng không tìm được.