Giang Đường Đường nhìn mấy đỉnh núi trên bản đồ nói: [Chân núi nào thích hợp nghỉ chân nhất? Tốt nhất là có nguồn nước.]

Không đợi hệ thống trả lời, Giang Đường Đường lại nói: [Ngươi không phải muốn ta nghiêm túc làm nhiệm vụ sao? Muốn ta nghiêm túc làm nhiệm vụ thì thành thật nói ra, không cần tìm lý do chó má gì để qua mặt ta.]

[Khe núi thứ ba, có điều với cước bộ hiện tại của các ngươi, ít nhất phải đi một canh giờ rưỡi mới có thể tới khe núi kia, cho dù đi đến giữa đường hối hận cũng phải đi tiếp, giữa đường không có chỗ thích hợp nghỉ chân.]

Một canh giờ rưỡi chính là ba tiếng, mà hiện tại đã mười giờ, nói cách khác, đi đến khe núi kia là một giờ chiều.

Dựa vào hiểu biết của nó đối với Giang Đường Đường, nàng khẳng định chịu không nổi cực khổ này.

Giang Đường Đường hiện tại rất muốn nghỉ ngơi, thế nhưng vẫn nói: [Ngươi xác định chỗ kia có nguồn nước?]

Hệ thống không trả lời vấn đề của nàng, chỉ nói: [Ta hảo tâm nhắc nhở ngươi, con bò này của ngươi chỉ sợ sắp chống đỡ không được bao lâu.]


Giang Đường Đường nhất thời kinh hãi: [Lời này của ngươi có ý gì?]

Không phải là ý như nàng nghĩ chứ? Con bò sắp nghẻo rồi?

Chẳng lẽ nàng sớm tìm được nam chính, lại tìm được một đại phu không tốn tiền, hoàn mỹ tránh đi kết cục bán bò, nhưng vẫn không tránh được tình tiết chịu khổ mà cẩu tác giả muốn nàng phải gánh?

[Ý trên mặt chữ.] Hệ thống nói xong lại chạy mất.

Giang Đường Đường quay đầu nhìn con bò kéo xe phía trước, càng nhìn càng uể oải.

Con bò này gầy đến da bọc xương, cảm giác mỗi bước đi đều dùng hết khí lực toàn thân.

Lần này, Giang Đường Đường không có biện pháp yên tâm thoải mái ngồi ở trên xe bò.

Nàng xuống xe bò, vẻ mặt đau khổ, suy nghĩ có cách nào phá giải hay không.

Lục Thần Ngôn thấy nàng xuống xe bò cũng muốn xuống theo.

Giang Đường Đường thấy đôi chân ngắn ngủn của nó muốn nhảy xuống đất, vội vàng ấn Lục Thần Ngôn lên xe: "Con ngồi cho đàng hoàng.”

Lục Thần Ngôn đảo mắt, dường như đang hỏi tại sao cha nương không ngồi xe bò.

Giang Đường Đường nói: "Ta ngồi lâu bị tê chân, cho nên xuống đi bộ một chút, con ngồi xe đi.”


Xe bò đi chậm, người trưởng thành không cần kêu dừng xe cũng có thể tùy ý lên xuống.

Nhưng trẻ con không được, sẽ ngã.

Lục Thần Ngôn tuy rằng thông minh, nhưng rốt cuộc là trẻ con, bị Giang Đường Đường lừa gạt thì ngoan ngoãn ngồi lại trên xe bò.

Giang Đường Đường giang nắng đi một hồi liền chịu không nổi.

Mặc dù ở trên xe bò cũng phơi nắng, cũng rất nóng, nhưng tốt xấu gì ngồi xe chân cũng không đau.

Hơn nữa con đường này không bằng phẳng như đường xi măng hiện đại.

Đường ở đây hố trũng, đá cấn chân không nói, đi đường bụi bắn tung tóe có thể bay cao nửa chân.

Giang Đường Đường một lần nữa ngồi trở lại xe bò, bắt đầu ở trong đầu gọi hệ thống, [Ta còn thiếu bao nhiêu giá trị nhân thiết mới có thể kích phát khen thưởng?]

[Giá trị nhân thiết của ngươi tăng 10 điểm thì có thể nhận được một phần thưởng ngẫu nhiên.


Đến sáng nay, ngươi đã tăng 8 điểm, chỉ cần tăng thêm 2 điểm là có thể kích hoạt phần thưởng.]

Giang Đường Đường hiện tại chỉ muốn bảo vệ phương tiện giao thông này, nàng không thể tưởng tượng nếu bò chết, con đường kế tiếp phải làm thế nào.

[Ta muốn phần thưởng định chế, ngươi ngay cả Tích Cốc Hoàn cũng có, khẳng định là có đan hoàn gì để bò không chết đúng không?]

[Toàn bộ chức năng cơ thể của con bò đều bắt đầu suy yếu, đi tới cái chết là kết cục không thể đảo ngược.]

Thấy Giang Đường Đường dáng vẻ sống không bằng chết, hệ thống lại nói: [Ngươi thay vì uổng phí công phu, còn không bằng làm nhiệm vụ để gia tăng giá trị nhân thiết, giá trị nhân thiết càng cao, thời điểm mở ra ban thưởng càng có khả năng đạt được đồ vật mà ngươi cần nhất, muốn có nhất.]

Vì để bản thân bớt chịu khổ hơn một chút, Giang Đường Đường không thể không tĩnh tâm lại nghiên cứu làm thế nào nhanh chóng nâng cao giá trị nhân thiết của mình.