“Tiểu Ninh.” Cố Tiêu lo lắng muốn lại gần Hứa Giai Ninh, cô lại như không nhận ra hắn, theo phản xạ mà vung kiếm.

Cố Tiêu nhíu mày né tránh đường kiếm quét đến, hắn nâng tay lên khẽ chặt xuống cổ tay Hứa Giai Ninh, thanh kiếm liền rơi xuống đất, cô như mất hết sức lực đứng khựng lại.

Đôi đồng tử mờ mịt giống như một kẻ lữ hành cô độc đi trong bóng tối không tìm thấy lối ra.

Cố Tiêu đau lòng kéo cô lại ôm xiết trong lòng khàn giọng lặp đi lặp lại: “Ninh Ninh, thực xin lỗi, tôi không nên để em ở lại một mình, tôi sai rồi, tôi sai rồi…”
Hứa Giai Ninh chẳng hề phản ứng, cô vùi mặt vào lồng ngực hắn, vẻ mặt chết lặng.

Cố Tiêu lo lắng kéo cô ra kiểm tra không tìm thấy vết cào hay vết cắn nào mới bắt đầu buông lỏng tinh thần.

Hắn trầm mặt khẽ lay người cô: “Ninh Ninh, em nghe được tôi nói không?”
Hứa Giai Ninh mờ mịt ngước mắt lên nhìn hắn, đôi đồng tử đờ đẫn quan sát Cố Tiêu hồi lâu mới bắt đầu có tiêu cự.

Cô run rẩy đôi môi bật thốt lên: “Cố Tiêu…là anh sao?”
“Là tôi, tôi về rồi, Ninh Ninh, tôi về rồi đây.

Thực xin lỗi, tôi sai rồi…” Cố Tiêu vươn tay ôm lấy khuôn mặt Hứa Giai Ninh lau đi nước mắt không ngừng rơi xuống cùng dòng máu bên khóe miệng cô, đau lòng đáp lại.

Hứa Giai Ninh ôm chầm lấy hắn bật khóc, nước mắt tủi hờn, sợ hãi kèm theo sự ân hận cứ thế như vỡ đê mà tuôn ra thấm ướt ngực áo của Cô Tiêu.

Hắn chỉ nhẹ nhàng xoa lưng cô liên tục an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi, tôi sẽ không bao giờ để lại em một mình như vậy nữa…”
Hứa Giai Ninh nức nở gào khóc, rồi giống như sợ tiếng động của mình sẽ dẫn tang thi tới cô lại cắn chặt đôi môi, cố gắng ghìm chặt tiếng khóc tức tưởi bật lên trong cổ họng.

“Cố Tiêu… Chị Tiểu Lam… Chị Tiểu Lam vì cứu tôi…”
Hứa Giai Ninh nấc lên, không thể bình tĩnh mà nói được hết câu, Cố Tiêu đau lòng khẽ vỗ lưng cô trấn an: “Nào bình tĩnh lại đã.

Hít thật sâu… Chúng ta lại xem tình huống của cô ấy nhé.”
Hứa Giai Ninh ngoan ngoãn hít vào một hơi rồi lau lung tung nước mắt trên mặt.

Hai người nhanh chân chạy lại bên cạnh Vu Lâm ngồi xuống.

Cố Tiêu nhíu mày nhìn vết cào trên cổ tay phải của Vu Hiểu Lam, máu xung quanh đã bắt đầu biến đen.


Lại nhìn Vu Lâm thẫn thờ ôm chặt lấy cô ấy giống như đứa trẻ lạc đường, mất đi tất cả mọi thứ.

Mà Hứa Giai Ninh ngồi bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao, cô ngơ ngác nhìn cánh tay của Vu Hiểu Lam, sắc mặt trắng bệch, vừa đau khổ vừa ân hận, nước mắt như chuỗi hạt thi nhau chảy xuống, hai cánh môi run lên bần bật.

Cố Tiêu thở dài, hắn là người duy nhất giữ được bình tĩnh lúc này, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ phương án giải quyết.

Đúng rồi dị năng trị liệu.

“Ninh Ninh.

Mau.

Bình tĩnh lại.” Cố Tiêu vội bắt lấy hai vai Hứa Giai Ninh lay thật mạnh nhắc nhở.

“Dị năng trị liệu của em…”
Hứa Giai Ninh như bừng tỉnh vội vàng tóm chặt tay hắn vừa cười vừa nói: “Đúng rồi, dị năng trị liệu, sao tôi có thể quên mất được cơ chứ.”
Cố Tiêu lập tức lay Vu Lâm gọi hắn.

“Vu Lâm.

Đừng ôm nữa.

Đặt cô ấy xuống.

Anh nghe thấy tôi nói không.”
Thế nhưng Vu Lâm vẫn ngơ ngác không chút phản ứng, giống như bị phong bế trong thế giới của chính mình.

Cố Tiêu sốt ruột nhìn vết thương trên cổ tay của Vu Hiểu Lam đang dần tím đen lại, hắn cắn răng giật tay Vu Lâm định kéo người ra, lúc này y chợt có phản ứng, hai cánh tay Vu Lâm vội vã ôm xiết Vu Hiểu Lam thật chặt, ngăn cản ý đồ muốn cướp người của Cố Tiêu, hai mắt y đỏ sậm điên cuồng nhìn hắn.

“Cậu định làm gì?”
Biết lúc này hắn nhất định nghe không vào giải thích, vả lại cũng không còn nhiều thời gian cho họ lãng phí nữa, Cố Tiêu bắt lấy hai vai Vu Lâm, nhìn thẳng vào mắt hắn gằn từng chữ: “Vu Lâm, Muốn cứu Vu Hiểu Lam thì mau buông tay.


Nghe cho rõ đây.

Ninh Ninh là dị năng giả hệ trị liệu.

Hãy để Ninh Ninh kiểm tra cho em gái anh.”
Vu Lâm lúc này mới như tỉnh táo lại, vội vàng quay sang bắt lấy cánh tay Hứa Giai Ninh, đôi mắt đỏ sậm nhìn cô như xác nhận lại như khẩn cầu: “Cô có thể chữa khỏi cho em ấy thật sao? Cầu cô..Mau cứu em ấy.

Cô muốn tôi làm gì cũng được.

Cầu xin cô...”
Bàn tay hắn bóp quá chặt khiến Hứa Giai Ninh rên lên đau đớn, Cố Tiêu trở tay nắm lấy cổ tay Vu Lâm bóp lại gằn giọng: “Buông ra.

Bóp hỏng tay làm sao trị liệu được nữa.”
Vu Lâm sực tỉnh, cuống quýt buông tay ra nhưng ánh mắt y vẫn cố chấp nhìn Hứa Giai Ninh cầu khẩn.

Hứa Giai Ninh cảm thấy cổ họng đắng chát, cô khàn giọng chỉ đạo.

“Mau mang chị ấy vào phòng, khóa cửa lại, đề phòng tang thi đi vào.

Tôi sẽ kiểm tra cho chị ấy.”
Vu Lâm vội vàng bế người lên, đi vào phòng học định đặt Vu Hiểu Lam lên bàn, nhưng chiếc bàn học quá ngắn, mà y lại không muốn đặt cô ấy xuống nền đất, Vu Lâm đang do dự thì ngay lúc này một chiếc giường đơn đột ngột xuất hiện ngay trước mặt bọn họ.

“Mau đặt chị ấy lên.” Hứa Giai Ninh thúc giục.

Vu Lâm kinh ngạc nhìn cô sau đó nhẹ nhàng đặt Vu Hiểu Lam lên nệm.

Cố Tiêu liếc mắt ra ngoài, đám tang thi ngửi được mùi máu tươi lại bắt đầu bò lên.

Hắn nhanh tay khóa trái cửa lại nhốt bọn chúng bên ngoài.

Nhưng cánh cửa phòng học không quá chắc chắn, hắn nhìn lũ tang thi mau chóng kéo đến đập tay lên cánh cửa tìm cách xông vào, nhíu mày khẽ gọi: “Ninh Ninh, lấy tủ ra chặn...”
Hứa Giai Ninh quay lại phất tay một cái, ngay lập tức một chiếc tủ gỗ cao hơn 2m nặng nề rơi xuống chặn đứng cánh cửa ra vào.


Vu Lâm trợn to mắt nhìn một màn quỷ dị trước mặt bằng ánh mắt nghi ngờ.

Hứa Giai Ninh cũng không có thời gian rảnh rỗi mà giải thích với hắn, cô khom lưng, cúi đầu một tay nâng cổ tay bị tang thi cào của Vu Hiểu Lam lên, một tay tiến lại cách 4,5cm chỉ hai ngón tay vào miệng vết thương.

Một tia bạch quang ấm áp, dịu nhẹ lóe lên, tuôn ra từ đầu ngón tay mạnh mẽ xông vào bao lấy miệng vết thương của Vu Hiểu Lam bắt đầu tiến hành chữa trị.

Vết thương lập tức chảy nhiều máu đen hơn, nhỏ xuống ướt cả ga giường, sau một hồi thì ngừng chảy, những khu vực đã thối rữa, tím đen dường như có xu thế nhạt màu dần.

Hứa Giai Ninh trải qua một trận chém giết, lại gắng sức tuồn tất cả dị năng trong cơ thể tập chung lên đầu ngón tay chữa trị cho Vu Hiểu Lam, chẳng mấy chốc sắc mặt cô trở nên trắng bệch tới mức trong suốt, mồ hôi thi nhau nhỏ giọt xuống cằm rồi rơi trên nệm.

Cố Tiêu nhíu mày có chút lo lắng cho tình trạng của cô vội nhắc nhở: “Ninh Ninh cẩn thận đừng tiêu hao dị năng quá sức.”
Hứa Giai Ninh mím môi tạm dừng động tác, khẽ lật tay, một ly nước trong vắt liền xuất hiện trên tay cô, Hứa Giai Ninh một hơi uống cạn, sau đó nghĩ thế nào lại lấy một ly nước khác ra đưa cho Vu Lâm.

“Mau.

Đút cho chị ấy uống.”
Vu Lâm nãy giờ vẫn đang kinh ngạc nhìn động tác chữa trị của cô, thấy cô phân phó cũng không hỏi nhiều lập tức gật đầu nhận lấy.

Hứa Giai Ninh đưa nước cho hắn xong lại tiếp tục chuyên tâm chữa trị miệng vết thương.

Cố Tiêu đứng bên cạnh không dám làm phiền cô, nhìn Vu Lâm loay hoay với ly nước không biết nên cho Vu Hiểu Lam uống như thế nào bất đắc dĩ nhắc nhở.

“Cô ấy bất tỉnh rồi, không đút từng thìa được đâu.

Dùng miệng đi.”
Vu Lâm trợn mắt nhìn Cố Tiêu thản nhiên nói ra một phương pháp mờ ám kinh người bằng vẻ mặt lạnh lùng, chính trực mà không biết phải nói sao.

Cuối cùng y quyết định chẳng thèm để ý tới hắn.

Vu Lâm đút thử một thìa thấy Vu Hiểu Lam đúng là không thể tự mình nuốt xuống, y bất đắc dĩ nhìn Cố Tiêu, tên kia đứng đó khoanh tay nhướng mày nhếch mép cười nhạo.

Trên mặt viết đầy chữ: Xem đi, tôi nói có sai không?
Vu Lâm không còn cách nào khác đành tự mình nhấp một ngụm nước lại nắm cằm Vu Hiểu Lam khẽ bóp lấy, để cô ấy hơi hé miệng rồi cúi đầu chạm môi mình xuống từ từ đẩy nước đi vào.

Y hơi nâng cằm Vu Hiểu Lam lên tạo thành một độ dốc để nước dễ dàng đi xuống rồi lặp đi lặp lại cho tới khi Vu Hiểu Lam uống hết sạch ly nước mà Hứa Giai Ninh đưa cho mới dừng lại.

Cảm nhận dư vị ngọt ngào, thanh mát của nước trong ly, Vu Lâm hơi nhíu mày nhìn Hứa Giai Ninh, bỗng nhiên một ánh nhìn sắc lạnh bắn tới, hắn quay sang bắt gặp Cố Tiêu đang lạnh lùng nhìn mình cảnh cáo.


“Tôi sẽ không hỏi, cũng sẽ không nói ra.

Chỉ cần chữa trị khỏi cho A Lam.

Cô ấy muốn tôi ngậm miệng cả đời cũng được.” Vu Lâm nghiêm mặt nhìn Cố Tiêu gằn từng câu từng chữ như thề thốt.

Cố Tiêu nghe xong thu hồi lại ánh mắt sắc lạnh, chăm chú nhìn hắn: “Ninh Ninh là dị năng giả không gian và chữa trị.

Hai dị năng này đều quá mức gây sự chú ý.

Tôi không muốn cô ấy gặp nguy hiểm.”
“Tôi hiểu.

Tôi thề sẽ không nói ra.

Xin hãy tin tôi.” Vu Lâm nghiêm túc lặp lại.

Trong suốt một tiếng, sau mấy lần phải dừng lại uống linh thủy để hồi phục trạng thái và tiếp tục chữa trị, ngay khi vết thương của Vu Hiểu Lam biến mất, làn da cũng trở lại trạng thái ban đầu, Hứa Giai Ninh không vội thu tay về ngay mà cẩn thận dẫn dắt dị năng du tẩu một vòng điều tra khắp cơ thể cô ấy, thấy không còn máu đen nhiễm bẩn trong người Vu Hiểu Lam nữa, vấn đề duy nhất là trái tim đang đập yếu ớt trên lồng ngực.

Thế nhưng do quá mức mệt mỏi, lại cạn kiệt dị năng, Hứa Giai Ninh không thể tiếp tục điều trị thêm được nữa chỉ đành thu tay về khàn giọng nói: “Máu độc đã được thanh tẩy toàn bộ, cô ấy đã không sao nữa rồi.” Nói xong không chống đỡ được mà ngất đi.

Cố Tiêu nhanh tay đỡ được cô, ôm vào lòng.

Vu Lâm và Cố Tiêu nhìn hai cô gái ngủ vùi trên giường, hòn đá nén chặt trong cuống họng cuối cùng cũng biến mất, hai người lặng lẽ trao đổi ánh mắt.

Chuyện ngày hôm nay nhất định không thoát khỏi có liên quan tới đám người kia.

Lời của tác giả: Được rồi.

Thật không nỡ để cô gái dịu dàng này chết đi.

Nếu không Vu Lâm của chúng ta sẽ hắc hoá như trong tiểu thuyết nguyên bản đó.

Hẳn mọi người đã đoán ra phải không.

Trong tiểu thuyết hai anh em họ cũng gặp phải tình huống này, chẳng qua lúc đó không có Hứa Giai Ninh ở bên giúp đỡ cho nên khi Vu Lâm trăm cay ngàn đắng một mình tìm được thuốc trở về, chờ đợi anh chính là một cỗ thi thể đã bị tang thi gặm cắn gần hết....