Các tộc nhân lập tức vây quanh, tụm năm tụm ba hưng phấn nghị luận sôi nổi.

Đây chính là chuyện hiếm lạ! Vào mùa đông năm ngoái, chưa từng có tộc nhân nào đi ra ngoài mà vẫn có thể sống sót và mang theo thức ăn tươi sống trở về.

Cùng lắm là mọi người lấy chút tuyết ở cửa sơn động mang về nấu thành nước uống.

Chỉ cần bọn họ đi đến nơi xa thì phần lớn đều sẽ bị đông chết.

“Lợi thúc thúc, thúc mau đến đây chia phần, hôm nay mọi người ai cũng đều có thêm thức ăn, hắc hắc.

”Quân Tiểu Nam cũng không giải thích làm thế nào mà cô có được hai con mồi này, chỉ cười hì hì cùng Tiểu Bắc đón tiếp những tộc nhân khác mà thôi.

Trong một xã hội không có tôn ti trật tự, thì việc nhận biết những thứ vũ khí nguy hiểm là chuyện rất nguy hiểm.

Cô phải đợi, đợi đến khi thời cơ thích hợp thì mới có thể phổ cập kiến thức cho bọn họ.

“Thật sao? Đứa trẻ ngoan, làm tốt lắm!”“Oa~ to quá! Cảm ơn Tiểu Bắc ca ca và Tiểu Nam tỷ tỷ.


”***Các tộc nhân vui vẻ vung hai tay bắt đầu làm việc, chờ sau khi lấy đi lớp da thú liền bắt đầu xẻ thịt.

Sự cám dỗ của thịt tươi khiến họ tạm thời xem nhẹ những thứ khác.

Lợi cầm thạch đao, liếc qua liếc lại trên khối đá để dao thêm sắc bén, nhắm lấy phần cổ của thú Hô Hô hạ một đao, ngay lập tức da lông bị cắt thành một đường không quá bằng phẳng.

Sau đó dọc theo phần cổ từ trên xuống dưới liền lột được một bộ da lông hoàn chỉnh đưa cho hai anh em Tiểu Bắc.

Theo lý mà nói, hai người bọn họ bắt được con mồi, không phân biệt của ta của ngươi mà chia sẻ cho các tộc nhân hoàn toàn không thành vấn đề.

Thế nhưng, bọn lại rất hào phóng, nguyện ý chia thịt cho tất cả tộc nhân, đương nhiên tấm da lông này nên thuộc về bọn họ, những người khác sao có thể mặt dày nhận lấy cơ chứ.

Qua chuyện này, ấn tượng của mọi người đối với Nam cũng dần cải thiện thêm một bước.

Rốt cuộc trước kia Nam cũng là một oắt con rất keo kiệt, nó không cướp đoạt thức ăn của người khác là tốt lắm rồi.


Hẳn là Nam đã thật sự thay đổi!***Một lát sau, mọi người ai ai cũng vui vẻ cầm thịt quay về bên đống lửa nhà mình, dùng chăm ấm bọc kín toàn thân, chuẩn bị cùng người nhà ăn một bữa thịt tươi mới.

A mẫu của Nam là Phong cũng đang dùng gậy gỗ để xiên thịt thú Hô Hô, chuẩn bị mang đi nướng.

Bất quá hành động của bà đã nhanh chóng bị Quân Tiểu Nam cản lại.

“A mẫu chờ một chút! Con có một cách ăn mới!”Có thịt tươi đương nhiên là không thể lại nướng lên ăn, nếu không chẳng khác gì thịt khô cả.

“Cách ăn mới gì cơ?”Phong dừng động tác tay, Vạn và Tiểu Bắc cũng ghé vào nhau chờ đợi câu trả lời của Quân Tiểu Nam.

Những tộc nhân khác cũng dỏng tai lên lắng nghe, có người trắng trợn táo bạo, có người lại lén lút chờ đợi cô lên tiếng.

Nam nhắm hai mắt lại, tiến vào khu mua bán đồ dùng sinh hoạt bên trong siêu thị thuộc trung tâm thương mại.

Nồi đá lớn rắn chắc, thớt gỗ, dụng cụ cắt gọt, đũa gỗ, chén sứ… OK, thế là đủ rồi.

Qua một thời gian ngắn, thịt thú Hô Hô đã bắt đầu đông lại và hơi cứng, đúng lúc thích hợp để thái lát.

Dưới sự quan sát của mọi người, Quân Tiểu Nam bình tĩnh thể hiện kỹ năng đao pháp thượng thừa của bản thân.

.