Minh Cao Hoan Tư Phàm thiếu điều nhét cả một quả trứng gà vừa vào mồm, miếng thịt đang gắp trên đũa cũng rơi thẳng xuống bàn, nàng giật bắn mình lắc đầu nhìn xuống miếng thịt, vội vã đem chén che lại rồi lại thấp thỏm tròn mắt nhìn lên võ đài, âm thầm nuốt khan.

Vốn biết nàng sẽ thẳng tay, nhưng không ngờ nàng lại... khiếp đến thế này...

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?"

Chu Vương ngồi cạnh Tư Phàm cũng ngẩng ra nhìn trân trân vào cái xác người nằm trên đài. Hắn vì sợ hãi màn tra tấn dã man vừa rồi của Lý Hoài Yến mà tạm thời không muốn thưởng thức mấy màn đánh đấm nữa, chỉ vừa cúi xuống nhổ một chút hạt dưa ra thì ngẩng lên đã thấy trận đấu kết thúc làm đại não nhất thời không nắm bắt kịp có chuyện gì vừa xảy ra, đến khi nghe thấy tiếng tuyên bố "Thần Mạc phủ - Thiên kim Thần Xung Mạc Thanh Trần, thắng trận!!" mới lạnh toát cả mồ hôi hột, lén nhìn xem thần sắc của Đệ nhị đế phía bên trên.

Không dám nhìn lâu, Chu Vương vừa liếc nhìn lên thì lập tức lại rũ mắt xuống ly rượu trên bàn của chính mình. Sắc mặt của Đệ nhị đế lúc này vô cùng tệ, vốn dĩ hắn đang ngà ngà say nên không để ý lắm đến trận đấu dưới võ đài mà chỉ thuận tiện nhìn qua một chút. Nhưng mà trận đấu của Thần Xung Mạc Thanh Trần vốn không cần xem nhiều, chỉ cần xem đúng lúc mà thôi. Nếu như Chu Vương đã vô tình bỏ qua chiêu tất sát của Mạc Thanh Trần thì Đệ nhị đế lại ngược lại, hắn đã vừa đúng lúc trông thấy toàn bộ chiêu hạ sát của nàng. Ngay trong khoảnh khắc đó, cái đầu óc mơ mơ hồ hồ của hắn đã bừng tỉnh ngay lập tức, đáy mắt lạnh lẽo khóa lấy Mạc Thanh Trần, giọng nói lạnh lẽo mà uy nghĩ cất lên.

"Thần Xung Mạc Thanh Trần quả không hổ danh là hậu duệ có tương lai nhất của tộc Chiến Thần. Lần này quả là cho quả nhân, mở rộng tầm mắt!!"

Ngữ điệu của Đệ nhị đế càng về sau càng lớn hơn, lại nặng trịch dội xuống phía dưới khiến cho người ta cảm thấy đây không hề giống một lời khen tí nào, ngược lại nghe như đang đe dọa hơn. Rõ ràng là tâm trạng của Đệ nhị đế đang không vui cho lắm sau khi phần thắng thuộc về Thần Xung Mạc Thanh Trần, bản thân hắn cũng hiểu rõ dụng ý ngông cuồng của nàng nhưng cũng chỉ có thể âm thầm tức giận.

"Muốn dằn mặt quả nhân? Tộc Chiến Thần các ngươi chỉ mới dựa vào Bạch Vũ quân lập công một lần dưới thời của quả nhân mà đã muốn thể hiện dã tâm ngông cuồng ra rồi sao!?"

Ngươi nghĩ Thần Xung Mạc Thiết Thủ ở tận Vân Thành có thể phóng đến đây cứu ngươi kịp hả!?

Mạc Thanh Trần đợi người đưa xác đối thủ của mình xuống đài xong mới hướng lên Hoàng đế cúi đầu, "Bệ hạ hồng phúc tề thiên mới tạo cơ hội cho Thanh Trần thể hiện chút tài mọn. Nội tổ phụ biết bệ hạ trọng tộc Chiến Thần hẳn sẽ rất vui mừng."

Vui mừng sao!?

Đệ nhị đế cười khẩy, Mạc Thanh Trần có thể thắng theo nhiều cách nhưng lại chọn cách đánh kiêu ngạo như vậy, chẳng khác nào muốn thể hiện thực lực vượt trội của nàng so với người của tộc Minh Thần, lại còn thẳng tay hạ sát trước mặt Hoàng đế. Bất quá tên kia chỉ là hạ nhân, vừa rồi ái nữ của Lý Thống soái dã man như vậy hắn cũng không nói gì, bây giờ nếu vì chuyện này mà trách phạt Mạc Thanh Trần thì Hoàng đế hẳn là sẽ bị cười là phân biệt đối xử cho xem. Nghĩ đoạn hắn tức giận siết chặt quyền, nghiến răng miễn cưỡng mỉm nụ cười nửa miệng nói.

"Nếu nội tổ phụ ngươi biết ngươi ở trước mặt quả nhân cùng văn võ bá quan thể hiện tài năng xuất chúng như vậy thì hắn sẽ vui mừng đến không khép miệng được a..."

Mạc Thanh Trần mỉm cười nhẹ nhàng, cúi đầu không nói gì. Thái độ bàng quan kiêu ngạo này của nàng càng làm người ta sửng sốt, dù Thần Xung Mạc Thanh Trần không sợ chết thì nàng vẫn đang đứng giữa thiên hạ của Minh Càn quốc, cũng nên tiết chế lại một chút, cớ sao lại có thái độ ngạo mạn thế này?

Sùng Vương vì là người học võ nên có thể nhìn thấy toàn bộ chiêu thức mà Mạc Thanh Trần tung ra, thân thể nàng tựa bạch hạc uyển chuyển nhẹ nhàng nhưng sức lực lại vô cùng đáng sợ. Người không biết gì sẽ nghĩ để ra một chiêu tất sát thế này thì Mạc Thanh Trần phải ra tay rất mạnh, nhưng trên thực tế nàng căn bản không cần dùng quá nhiều sức mạnh để gϊếŧ tên thủ vệ kia, quan trọng chính là nàng nắm rõ tử huyệt trên cơ thể con người, ra tay chuẩn xác với lực vừa đủ. Điều này chứng tỏ bản thân nàng cũng phải là một người tinh thông huyệt vị, từ đó suy ra nàng là người có kiến thức rất sâu về y thuật.

Sùng Vương ngoài việc là đứa con duy nhất yêu thích võ thuật của Đệ nhị đế thì hắn càng không phải kẻ ngu si, khả năng thông thấu đại sự của hắn hoàn toàn không hề thua kém gì khi so với Ung Nhị Vương. Tuy nhiên bản thân Sùng Vương tự nhận thấy hắn không có dã tâm lớn như Ung Nhị Vương, làm đúng việc của mình, sống đúng bổn phận của mình, không mơ mộng đến những thứ trên cao. Lại đặc biệt không thích tính cách lầm lầm lì lì và âm ngoan của Ung Nhị Vương, hắn cảm thấy nhị huynh mình là dạng người không nên dây vào.

Còn nhớ lúc nhỏ, có một lần Chu Vương không hiểu vì lý do gì mà lại bị ngã ngựa dẫn đến trật khớp vai, tên thái giám phụ trách chuẩn bị ngựa ngày hôm đó đã lập tức bị lôi ra đánh chết, trước khi bị lôi đi Sùng Vương chỉ nghe hắn réo tên nhị điện hạ, tức là Ung Nhị Vương sau này. Ban đầu Sùng Vương cũng không hiểu gì, về sau mới biết tên thái giám bị đánh chết kia từng có một lần ức hiếp Ung Nhị Vương ở chuồng ngựa, nhạo báng rằng thân thể thấp bé thì nên cưỡi lừa cho an toàn. Ung Nhị Vương từ nhỏ đã không được Đệ nhị đế yêu thích nên bị hạ nhân trong cung xem thường rất nhiều, bị như vậy cũng không cách nào trả đũa. Lúc đó tuy lòng muốn trừng phạt tên cẩu nô tài đó nhưng lại không muốn bày ra dáng vẻ yếu đuối trước Đệ nhị đế, vì thế Ung Nhị Vương đã khiến Chu Vương trừng phạt hắn thay cho mình bằng cách nói với Chu Vương: Con ngựa kia tuy mạnh mẽ nhưng tầm vóc cao lớn, không thích hợp cho người thấp bé như đệ cưỡi.

Kết quả là Chu Vương vốn không được nhanh nhạy lắm vì muốn thể hiện thuật ngự mã mà bị ngựa quật té xuống, tên cẩu nô tài chuẩn bị ngự yến ở trại ngựa ngày hôm đó đã lập tức bị xử chết.

Sự việc này xảy ra khi Ung Nhị Vương chỉ vừa mới tám tuổi, một màn như vậy làm cho Sùng Vương nhỏ tuổi kinh sợ vị nhị huynh của mình cho tới tận bây giờ đã trở thành thói quen, nếu không có chuyện gì thì tuyệt đối cũng không nhờ vả tới, chỉ sợ đắc tội với quỷ dữ.

Đến giờ vẫn vậy, trong đầu của Sùng Vương, Ung Nhị Vương là người luôn đứng bên ngoài thọc gậy vào bánh xe cho lớn chuyện lên, gây nguy hiểm cho biết bao nhiêu người, lần này chắc là sẽ không tốt bụng đến mức ngồi im đó đấy chứ?

Sùng Vương cũng nhất thời khó hiểu vì sao người trầm ổn như Mạc Thanh Trần lại hành xử thiếu suy đoán như vậy, hắn chỉ lo lắng tình huống này nàng sẽ lại bị Đệ nhị đế làm khó nên muốn nhanh chóng chặn trước khi cái miệng gây sự của Ung Nhị Vương lên tiếng.

"Phụ hoàng..."

Sùng Vương bất ngờ lên tiếng lôi kéo sự chú ý của Đệ nhị đế, trong đầu khó khăn suy nghĩ tìm lý do nói cho hợp lý, trôi qua một khắc cũng không biết nói gì, Đệ nhị đế mới quay sang nhìn hắn hỏi.

"Sùng Vương có chuyện gì muốn nói sao?"

"...Nhi thần thấy... hôm qua đã trễ nải một ngày, cuộc tỷ võ này cũng không nên bị gián đoạn thêm nữa. Hay là chúng ta mau chóng cho tiếp tục đi, nhi thần muốn nhanh chóng được lên võ đài a..."

Tư Phàm nghe Sùng Vương ấp úng bày biện lý do cũng chỉ nâng môi cười ra chiều thấu hiểu, bèn lên tiếng, "Phụ hoàng, nhi thần cũng thấy vậy. Muộn một ngày, trong triều còn nhiều việc chờ phụ hoàng về giải quyết. Chúng ta nên nhanh chóng tổ chức xong cuộc tỷ võ này thôi."

Không biết phép màu nào đang xảy ra mà Ung Nhị Vương lại lên tiếng ủng hộ ý kiến của mình, Sùng Vương hẹp mắt liếc nhìn nhị huynh của mình, "Chẳng lẽ huynh ấy cũng có ý giúp Mạc Thanh Trần sao? Vô lý..."

Chu Vương thấy hai đệ đệ của mình đồng loạt lên tiếng khuyên nhủ Hoàng đế thì đã nhanh nhạy biết nếu làm theo thì chắc chắn sẽ không sai phạm, nghĩ thế hắn cũng bèn đứng dậy cúi đầu bẩm.

"Bẩm phụ hoàng, chuyện triều chính quan trọng, không thể vì một cuộc tỷ thí mà làm muộn màng được. Nhi thần khẩn mong phụ hoàng nhanh chóng cho trận đấu được tiếp tục!!"

Ba đứa con đều lên tiếng cầu xin được tiếp tục khiến Đệ nhị đế cảm giác như đang bị thúc ép, cảm giác trong lòng không mấy dễ chịu, nhìn bá quan bên dưới cũng đang ngóng chờ thánh ý mà hắn chỉ có thể hằn học phất tay bỏ qua cho Mạc Thanh Trần.

"Được rồi, cứ tiếp tục đi."

Sùng Vương vui mừng nhìn về phía Mạc Thanh Trần, chỉ đáng tiếc từ góc nhìn này của hắn chỉ có thể thấy được một nửa bên chiếc mặt nạ vô cảm của nàng, trong lòng bỗng chốc không tránh khỏi tiếc nuối, con người nho nhã của nàng khi hành động mạnh mẽ lại uy dũng như vậy, nếu là một tiểu mỹ nhân thì quá tốt rồi, chỉ đáng tiếc...

Trải qua hơn sáu lượt giao tranh, nếu xét theo nhánh thì hiện tại chỉ còn ba cặp đấu chính. Quả đúng như những gì được mọi người đã dự đoán, những ai nên có mặt ở vòng đấu này thì đều góp mặt đầy đủ.

Bản thân Sùng Vương cũng không để tâm người mình sắp sửa giao chiến là ai, bởi hắn chỉ đặt một mục tiêu duy nhất đó là gặp được Mạc Thanh Trần. Vì thế mọi người càng đánh giá cao Mạc Thanh Trần thì hắn lại càng thích, nàng càng lợi hại thì hắn lại càng tự hào hơn. Lại nhớ tới Lý Hoài Yến ác nữ kia lúc nãy ra tay dã man với người cùng phủ, Sùng Vương có chút lo lắng quay sang nói nhỏ với Mạc Thanh Trần.

"Thần Xung Mạc Thanh Trần, lúc nãy ta biết được sợi roi xích mà Lý Hoài Yến sử dụng chính là vũ khí trong quân doanh của Lý Thống soái, được thợ rèn trứ danh ở Đông Sơn thiết kế. Món vũ khí này vốn dành tặng cho Lý Thống soái trừng trị ác tặc nhưng có lẽ Lý Hoài Yến cảm thấy ưa thích nên đã lấy làm vũ khí riêng. Một lát nữa nàng phải cẩn thận một chút, đừng để bị thương."

Mạc Thanh Trần nhàn nhạt cười xem như khách khí cảm tạ, "Đa tạ Sùng Vương điện hạ đã nhắc nhở."

Thái độ lạnh nhạt của nàng lại làm Sùng Vương có chút khó chịu, hắn biết nàng không thích mình quá thân cận nên liền bất đắc dĩ đảo mắt nhìn sang chỗ khác, lẩm bẩm nói.

"Lúc nãy Lý Hoài Yến ra tay dã man như vậy, ta lo nàng vì nể mặt Lý Thống soái mà nhẹ tay với nàng ta, còn nàng ta thì lại thẳng tay với nàng."

Mạc Thanh Trần tai thính nên liền nghe được Sùng Vương u sầu tự nói chuyện với chính mình, lúc này trong lòng nàng cũng có chút áy náy. Đây là yếu điểm của Mạc Thanh Trần, nàng có khả năng thấu hiểu và đồng cảm với người khác rất tốt, không biết đây là tốt hay xấu. Đối với Sùng Vương nàng luôn biết hắn có lòng tốt với mình, nhưng nàng không muốn thân cận với người của tộc Minh Thần, cả bản thân Sùng Vương nàng cũng không muốn đáp lại lòng tốt của hắn chút nào. Nàng lo nếu mình hồi đáp một lần thì sẽ gieo rắc suy nghĩ sai lầm cho hắn, rồi sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba... Lâu dần sẽ nảy sinh thiện cảm, như vậy thì sau này sẽ chỉ rắc rối hơn thôi.

Chỉ một mình Tư Phàm là đủ rồi...

Mạc Thanh Trần rõ ràng vẫn luôn thiên vị cho Tư Phàm, nói về nảy sinh thiện cảm với người của tộc Minh Thần thì chẳng phải mối quan hệ không rõ ràng giữa nàng với Tư Phàm bây giờ là nghiêm trọng nhất sao? Chẳng qua là vì nàng yêu thích nàng ấy nên mới chấp nhận nhắm mắt đâm đầu vào hố sâu mà thôi...

Nghĩ đoạn nàng khẽ thở dài, thấp giọng nói, "Lúc nãy ta cũng đã biết vũ khí đó không bình thường rồi, đa tạ ngài đã nhắc nhở."

Sùng Vương đang quay về chỗ của mình thì đột nhiên nghe nàng nói vậy, tâm trạng phút chốc liền trở nên vui vẻ, hào quang nơi đáy mắt sáng lấp lánh, vẻ anh tuấn cùng khí chất bừng sáng bất giác nở rộ khó kìm nén, hắn nhìn nàng rồi mỉm cười rạng rỡ, mang theo nét vui vẻ quay trở về chỗ nghỉ của mình.

Sự thay đổi tâm trạng của Sùng Vương tương đối dễ nhận thấy, Mạc Thanh Trần sau khi bất giác nói xong câu an ủi hắn liền tự cảm thấy mình vừa sai phạm nghiêm trọng. Bất giác nàng hướng ánh nhìn về phía khán đài trên kia, lại bắt gặp ngay tia nhìn của Tư Phàm đang nhìn về phía mình. Đôi mắt hẹp dài của nàng ấy đang khóa chặt lấy nàng, không có chút che đậy nào mà hiện rõ mồn một vẻ suy tư cùng hoang mang, hẳn là nàng ấy đang đoán Sùng Vương và nàng vừa mới nói chuyện gì mà hắn lại vui sướng đến thế đây mà.

Không biết Mạc Thanh Trần có phải tự mình sinh ra ảo giác hay không, nhưng rõ ràng từ lúc ở trong phòng ra tới giờ Tư Phàm không giống như bình thường, nàng ấy không hề tiết chế ánh nhìn của mình lại như trước đây nữa, cứ thế mà say sưa nhìn nàng không dứt.

Suy đoán này làm cho đáy lòng Mạc Thanh Trần vô thức dâng lên cảm xúc hân hoan, nhưng nếu nàng ấy cứ như thế này thì không khéo sẽ sớm bị người ta phát hiện ra mất.

Ngẫm nghĩ một hồi, Mạc Thanh Trần hơi rũ mắt xuống làm cho Tư Phàm nhíu mày không biết nàng bị làm sao, thế rồi đột nhiên nàng ngẩng mặt lên trừng mắt một cái về phía Tư Phàm khiến nàng ấy giật mình đánh rơi viên đậu phộng trên tay xuống, cứ thế mà vừa xấu hổ vừa hoảng sợ thu hồi lại ánh nhìn lộ liễu của chính mình.

Bắt nạt được Tư Phàm nên Mạc Thanh Trần phi thường vui sướng trong lòng, nàng không tự chủ được mà hơi nhếch môi cười nhẹ, miệng không khỏi ngâm nga chút giai điệu vui vẻ rồi dời lại sự chú ý của mình lên võ đài, trận đấu của Diệp Vy và Tiểu Túc hẳn là sẽ vô cùng thú vị đây.

Bộ dáng tiêu sái ngâm nga giai điệu vui vẻ của Mạc Thanh Trần lại rơi vào tầm mắt của Lý Hoài Yến cách đó không xa. Vốn từ nãy tới giờ nàng đã luôn chú ý tới nữ nhân tộc Chiến Thần này rồi, ngang nhiên chiếm đoạt sự chú ý của mọi người trước mình thì Mạc Thanh Trần là chính là nữ tử đầu tiên. Tâm trạng Lý Hoài Yến đã có chút không vui, giờ lại nhìn thấy Mạc Thanh Trần thong thả như vậy khiến túi mật của nàng ta suýt vỡ ra.

Siết chặt sợi roi xích trên tay, Lý Hoài Yến chỉ có thể nuốt xuống cục tức rồi cười gằn một tiếng, "Kiêu ngạo như vậy còn không sợ nghiệp quật? Đợi lát nữa bổn tiểu thư sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!!"

Phúc Diệp Công chúa không ngờ là hai người từ phủ của mình lại gặp nhau sớm như vậy, chiếu theo suy nghĩ của nàng thì Tiểu Túc và Diệp Vy phải lọt vào tận vòng đấu áp cuối cơ, nhưng theo tình hình này thì có người buộc phải rớt đài rồi.

Tiểu Liên vừa đun rượu ấm xong, nhìn sang đã thấy Tiểu Túc và Diệp Vy cùng bước lên võ đài thì liền giật mình chạy đến bên cạnh Công chúa, hớn hở hỏi.

"Công chúa Công chúa, người xem, trong hai nàng thì ai sẽ thắng a???"

Phúc Diệp có vẻ lơ đễnh rồi lại rất nhanh trở về trạng thái bình thường, làm ra vẻ bâng quơ nói.

"Ai mà không được."

"Tiểu Túc không dùng vũ khí, không biết nàng sẽ làm thế nào với trường đao của Diệp bổ khoái đây?", Tiểu Liên vô cùng cao hứng dâng rượu cho Công chúa.

Phúc Diệp không biết gì về võ thuật nên không thể bình luận gì về phong cách chiến đấu của người khác, nàng chỉ biết phân tích đầu não của họ mà thôi.

"Nếu Diệp Vy dùng mẹo thì có thể thắng được Tiểu Túc, nhưng đánh tay đôi thì sức lực của Tiểu Túc sẽ giã nát nàng ta."

Quả nhiên là vậy, Diệp Vy nhìn thân thể của Tiểu Túc cao hơn mình tầm nửa cái đầu mà hơi lo lắng, chiều cao này của Tiểu Túc ngang ngửa một nam nhân có tầm vóc trung bình như Ung Nhị Vương, nếu có sức càn quét mạnh thì e là Diệp Vy đang gặp phải khó khăn rất lớn.

Trong trường hợp này thì đành phải tốc chiến tốc thắng thôi...

Diệp Vy âm thầm đưa ra quyết định, nàng đã từng trông thấy Tiểu Túc xuất hiện và đẩy lùi nữ sát thủ áo vàng với tốc độ và sức mạnh kinh người nên không hề có ý xem nhẹ nữ tử có bộ não hơi hơi ngờ nghệch này.

Bình thường cơ thể càng lớn thì trọng tâm sẽ càng dễ di lệch mất ổn định, dù có nhanh nhẹn đến thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ dễ mất thăng bằng hơn người thấp rất nhiều, Diệp Vy tự nhận định đây chính là điểm vượt trội đầu tiên của nàng so với Tiểu Túc.

Điểm vượt trội thứ hai của Diệp Vy chính là nàng sử dụng vũ khí, còn Tiểu Túc thì chỉ dùng tay không. Dùng tay không chứng tỏ Tiểu Túc nghiêng về đánh cận chiến, làm thủ vệ của Công chúa chứng tỏ nàng ấy là một cao thủ có thiên hướng phòng thủ. Công và thủ có thể bất phân thắng bại, nhưng cận chiến tay không thì sẽ rất khó khăn khi đối đầu với vũ khí, vậy thì chỉ cần Diệp Vy không lọt vào tầm sát thương của sải tay Tiểu Túc là được.

Dựa vào hai điểm này, Diệp Vy tự tin rằng mình có khả năng sẽ khống chế được cục diện trận đấu.

Còn Tiểu Túc thì sao? Tiểu Túc chỉ có một thiên hướng là phòng thủ tầm gần, dĩ nhiên đối đầu với Thần Xung Mạc Thanh Trần thì hợp lý hơn, vì dường như Mạc Thanh Trần cũng cận chiến rất lợi hại. Nhưng dù sao bây giờ cũng đã gặp "người cùng một phủ" Diệp bổ khoái rồi nên nàng cũng không thể lựa chọn gì hết a...

Tiểu Túc bình thường tuy ngờ nghệch là vậy nhưng cũng phải có điểm gì đó khiến bản thân mình được tin dùng tới tận bây giờ a... Nàng không màng che giấu mà nghiêng ngả cúi lên cúi xuống quan sát Diệp Vy từ đầu đến chân, lỗ mãng tới mức nếu như nàng là nam nhân thì đã bị mắng là biếи ŧɦái rồi.

Bình thường khi hộ tống Công chúa thì Tiểu Túc chỉ mỗi nhiệm vụ là xông vào bên cạnh Công chúa, đứa nào tới gần phạm vi của mình là nàng sẽ đạp nó bay ra xa thôi, căn bản không có thời gian để quan sát đối thủ nhiều. Nhưng hôm nay thì có, Tiểu Túc biết điểm mạnh của món vũ khí bên hông Diệp bổ khoái và điểm yếu bên hông của mình, vừa nghĩ nàng vừa sờ bóp nắn vào hai bên eo của mình, trề môi ai oán.

"Nghĩa là không có cái gì bên hông cả, là mình không có vũ khí gì hết a... Lần này trở về mình phải xin Công chúa cho mình một cái vũ khí mang tính hủy diệt mạnh dã man mới được a..."

Tiểu Túc là người đơn giản, không thể phân tích thể trạng này nọ giống Diệp bổ khoái, nên chỉ có thể nhìn trân trân vào cái trường đao bên hông nàng ấy, tự lẩm bẩm nói với chính mình cùng một nụ cười thấu hiểu hồng trần trên cánh môi hồng thắm tươi.

"Chắc Diệp bổ khoái đang muốn tấn công ta bằng tầm sát thương lớn của trường đao chứ gì? Nhưng mà nàng hình như không có tính tới việc độ dài sải tay của ta còn ngang ngửa với tinh tinh a... Rất dài a... Ta có thể chụp được cán đao của nàng chỉ bằng một cú với tay a..."

Nói tới thì, Tiểu Túc nàng không suy nghĩ gì thì thôi, một khi đã suy nghĩ rồi là hầu như không còn biết trời trăng gì xung quanh, đến mức tiếng khua chiêng báo hiệu trận đấu bắt đầu mà nàng vẫn còn đứng một chỗ tự sờ mó hai bên hông chính mình rồi lẩm bẩm một mình.

Diệp Vy, "......"

Tiểu Liên, "Đồ ngốc Tiểu Túc đó đang làm gì thế? Nếu không phải là Diệp bổ khoái đứng đó thì nãy giờ chẳng phải đã bị đánh cho không ngóc đầu dậy nổi rồi sao...!?"

Phúc Diệp chỉ biết bất lực thở dài, ai nói trận đấu này sẽ phi thường thú vị chứ không phải nàng a.

"A...", Tiểu Túc chợt lên tiếng, lại nhìn Diệp Vy nói, "Diệp bổ khoái, ngươi có thể tự do sử dụng vũ khí, không cần ngại a."

Diệp Vy thẳng lưng nghiêm trang nhìn Tiểu Túc, chăm chú nghe nàng nói xong thì khẽ nâng môi cười, đúng là một khi đã là quân tử thì dù thông minh hay ngốc nghếch vẫn không che đậy được bản tính đó, nữ tử có chí khí giống như vậy lại càng đáng quý hơn gấp bội phần. Diệp Vy nghĩ vậy mà trong lòng không khỏi vui vẻ, ngay lập tức ôm quyền nghiêm túc nói, "Vậy Diệp Vy xin được phép lĩnh giáo Tiểu Túc cô nương!!"

Vừa dứt lời, Diệp Vy lập tức rút đao tấn công thẳng mặt làm cho Tiểu Túc giật bắn người.

"Khiếp nhanh thế!!"

Trường đao của Diệp Vy nhìn qua rõ ràng là to quá khổ so với thân hình nàng, thế nhưng không hiểu sao nằm trong tay nàng lại trở nên linh hoạt vô cùng, khiến cho Tiểu Túc trong một loạt chiêu đầu tiên không có cách nào chặn lại nên đành phải thoái lui ra sau. Thế nhưng mấy cái việc bị người khác tấn công dồn dập thế này với ai chứ với Tiểu Túc thì chẳng có gì là lạ, nàng là thủ vệ, chữ "thủ" trong thủ vệ chính là phòng thủ, mà phòng thủ thì việc phải chịu đựng đòn tấn công của người khác là hết sức bình thường, chỉ cần nàng không bị đẩy xuống võ đài hay bị trúng đòn là được a...

Tiểu Túc cứ như vậy tránh né được mấy lượt ra chiêu của Diệp Vy nên tâm trạng vô cùng thoải mái, nhanh tay nhanh mắt, Tiểu Túc nhân lúc Diệp Vy đưa đao lên chuẩn bị ra đòn ngang vai mình thì lập tức dang rộng sải tay của mình ra, vụt qua mặt đao sáng bóng bắt trúng bàn tay Diệp Vy ở đầu cán đao bên kia khiến Diệp Vy thất kinh.

Cái này, sao có thể...?

Hoàn toàn vượt xa khỏi dự đoán của tất cả mọi người, Tiểu Túc không để cho Diệp Vy một khắc suy tính nào, bắt được thời cơ một lần nàng lập tức giật mạnh Diệp Vy về phía mình, không chút lưu tình tung ngay một cước vào sườn Diệp Vy.

Phúc Diệp ngồi đằng xa trông thấy cảnh này liền chấn kinh đứng phắt dậy hô lên, "Tiểu Túc!!"

Hành động thất thố này của Phúc Diệp Công chúa khiến ai nấy cũng quay đầu lại nhìn nàng, chỉ thấy nàng thoáng ngượng ngùng ngồi phịch xuống lại, trong lòng ai cũng thầm hiểu, "Quả nhiên là người có xuất thân từ phủ Công chúa thì sẽ được Công chúa thiên vị hơn. Tiểu Túc cô nương chỉ mới chiếm lợi thế có một chiêu đã khiến nàng phải đứng dậy cổ vũ nhiệt tình rồi..."

Phúc Diệp thì lửa giận bốc hừng hực trong bụng.

Cổ vũ cái đầu các ngươi!!

Thực tế là nàng muốn bảo Tiểu Túc ra tay nhẹ lại một chút, sức mạnh của Tiểu Túc lớn đến thế nào nàng cũng biết rõ, chưa kể Tiểu Túc làm cái gì cũng hết sức hết mình, cái tinh thần thượng võ chết tiệt mà người học võ hay nói, cái gì mà nếu nương tay thì chẳng khác nào đang sỉ nhục đối thủ của mình nên nàng chắc chắn đòn vừa rồi Tiểu Túc đã sử dụng ít nhất bảy tám phần sức lực bình thường, hẳn là đã làm sườn của Diệp Vy bị gãy lệch đi mất rồi.

Diệp Vy sau khi bị trúng một đòn đến ứa máu thì không để cho Tiểu Túc có được cơ hội đá trúng mình lần nữa, nàng liền vặn người dùng chân đạp thẳng vào người Tiểu Túc nhằm thoát ra khỏi tay nàng ta. Tiểu Túc sau khi nghe Công chúa hô tên mình thì liền quay đầu nhìn nàng cười hì hì, kết quả là không kịp phản ứng lại với thoát chiêu của Diệp Vy, bị trúng một đạp liền buông tay Diệp Vy ra, ấy vậy thân mình Tiểu Túc cũng không mấy suy suyển, bèn nhanh tay phủi sạch bụi giày dính trên áo mình rồi lập tức thủ thế lại.

Trong khi đó, một bộ phận khác văn quan khác thì lại cười cười bàn luận, "Quả nhiên đánh nhau thì dùng đầu óc chỉ là thứ phụ, dựa vào kỹ năng mới là thứ chính."

"Người thông minh chưa chắc gì kỹ năng tốt, nhưng người kỹ năng tốt thì chắc chắn sẽ làm nên chuyện a."

Lý Y Quang ngồi nghe xung quanh mình bàn tán xôn xao thì chỉ lắc đầu cười khẩy, tiểu tướng bên cạnh thấy vậy bèn hỏi, "Thống soái, bọn quan văn nhược này nói Tiểu Túc cô nương không cần dùng đầu óc để chiếm được lợi thế này, đúng là ngu xuẩn!!"

Lý Y Quang cười, "Kỹ năng tuy là quan trọng, nhưng Tiểu Túc cô nương rõ ràng là biết tính toán chiến thuật lẫn cân đo đong đếm vũ khí của đối phương, nắm bắt cơ hội phản công tốt, cái này thì không thể gọi là ngốc nghếch được."

Tiểu tướng nọ lại cười hỏi, "Vậy Thống soái hẳn là tin tưởng Tiểu Túc cô nương sẽ thắng?"

Lý Y Quang liếc mắt sang phía sau võ đài một chút, lại nghiêm nghị nói, "Không nói trước được, Tiểu Túc cô nương tuy nắm được cơ hội phản công nhưng không thể tận dụng triệt để nhằm hạ gục ngay đối thủ. Chứng tỏ..."

"Chứng tỏ thế nào ạ?", tiểu tướng nọ tò mò hỏi.

Nhìn dáng vẻ thẳng tắp nghiêm trang mà vô cùng bình tĩnh và thanh nhã của Thần Xung Mạc Thanh Trần ở phía sau võ đài, Lý Y Quang thừa biết Mạc Thanh Trần cũng đã nhìn ra điểm này, ai nói kẻ dùng đầu óc sẽ không bằng kẻ dùng kỹ năng chứ? Ở đây có người có cả hai thứ đó a.

Lý Y Quang đáp, "Chứng tỏ Tiểu Túc cô nương chỉ mới có tính toán tới đó thôi, không thể tính sâu hơn được nữa haha."

Tiểu tướng nọ liền tròn mắt vỗ hai bàn tay vào nhau ra chiều thấu hiểu, "Hóa ra là thế, vậy thì dù Tiểu Túc cô nương có chiếm được bao nhiêu lợi thế đi chăng nữa thì cũng khó lòng kết thúc trận đấu được. Trong giao đấu có luật lệ thế này thì có được một cơ hội không nhiều, nếu Tiểu Túc cô nương bỏ lỡ quá nhiều cơ hội thì không chừng cũng sẽ lỡ mất thiên cơ a..."

Quan sát trận giao đấu khốc liệt giữa hai nữ tử phía trên võ đài mà ai cũng tỏ vẻ thích thú, Chu Vương còn hướng tới Phúc Diệp cười lớn.

"Phúc Diệp, hai nàng đều là người của phủ Công chúa muội a, chẳng trách sao dáng vẻ hai nàng ai cũng đều đặc biệt như thế. Muội nói thử xem trong hai nàng thì ai là người muội xem trọng hơn?"

Phúc Diệp thầm cười lạnh trong bụng, Chu Vương này là ăn nói vô duyên hay vô tư không biết, bỗng dưng hỏi nàng câu này trước mặt nhiều người như vậy thì nàng phải trả lời thế nào cho hợp lòng đôi bên đây?

Tính tình Tiểu Túc vô tư lự nên dù nàng có trả lời thế nào cũng không ảnh hưởng tới tình cảm chủ tớ, nhưng ở trước mặt nhiều người thế này nàng vẫn muốn giữ thể diện cho nàng. Còn Diệp Vy tính tình vui buồn khó đoán, là một người rất nhạy cảm, nói bừa không chừng nàng ta sẽ lại giận nàng cho xem...

Nghĩ một hồi, Phúc Diệp liền mỉm cười đến có vài phần chói lóa, thanh âm cao cao đầy khiêu khích đáp lời Chu Vương.

"Diệp Vy tính ra là người ở Bắc Thành chứ không phải xuất thân từ phủ Công chúa của muội như Tiểu Túc..."

Chu Vương liền ngửa đầu lên trời cười, "Quả đúng, Tiểu Túc cô nương kia theo muội đã lâu, chẳng trách được muội thiên vị nàng hơn Diệp bổ khoái haha."

Tiểu Túc nghe màn đối thoại của Công chúa và Chu Vương như xa như gần cũng không để bụng nhiều, đó là điều hiển nhiên a, mình vừa là thủ vệ vừa là nô tì vừa là đồ chơi của Công chúa, Công chúa dĩ nhiên sẽ thích mình hơn a.

Nhưng Diệp Vy lại không mang tâm tình vô tư như Tiểu Túc, nàng vừa nghe Linh Kỳ trả lời Chu Vương xong thì tâm trạng lập tức rối loạn, cơ thể thì đau còn tâm tình thì lại vô cùng khó chịu. Lần trước rõ là vì chuyện tương tự mà Diệp Vy mới nổi giận với Công chúa, bây giờ nàng ấy lại tiếp tục cầm kim nhọn chọc vào gan nàng.

Diệp Vy uất ức vô cùng, ở đây nàng ấy là người duy nhất mà Diệp Vy dựa vào, mà bây giờ ngay cả nàng ấy cũng không cần nàng nữa khiến trong phút chốc Diệp Vy liền cảm thấy bản thân mình vô cùng cô độc ở Minh Thành hoa lệ này, tâm tình lập tức suy sụp nghiêm trọng.

Vì sao nàng cứ phải nói mấy lời khó nghe này với ta thì mới chịu được chứ!?

Bàn tay phải nàng siết mạnh vào cán đao, lập tức muốn chứng minh tài năng vượt trội của mình cho người kia thấy mà xem trọng mình hơn, nàng nhanh như một tia chớp lao đến ngay trước mặt Tiểu Túc rồi tung một đường đao đẩy lùi đối phương.

Phía bên này Tiểu Túc chưa kịp định thần lại thì lại tiếp tục hứng chịu một loạt đao pháp khác từ phía Diệp Vy, chiêu pháp nhanh như chớp cắt qua một mảnh áo của Tiểu Túc khiến nàng kinh ngạc không thôi.

Vì sao Diệp bổ khoái lạ lạ vậy a...?

Rõ ràng là khí chất lãnh đạm của Diệp Vy vừa thay đổi, có thể trông thấy cả nộ khí lẫn hàn khí, ngay cả Tiểu Túc cũng nhận ra điều này thì chứng tỏ Diệp Vy bây giờ đang có đe dọa rất lớn tới nàng.

Tiểu Túc giật mình thu quyền chống đỡ, hai lần định đánh bay trường đao của Diệp Vy nhưng căn bản nàng không hề biết cách tước vũ khí nên lần nào cũng đấm hụt. Diệp Vy hai chân lại lướt như bay trên võ đài, từng bước chân trụ vô cùng vững vàng thực hiện một đòn xoay người, mang theo trường đao tạo thành một cơn lốc đánh về phía Tiểu Túc.

Không còn cách nào khác, Tiểu Túc trước tình hình bị đe dọa và bị Diệp Vy lấn át khí lực, để tránh đòn hiểm đành phải lui về góc võ đài, đây là tình huống mà không ai ngờ được khi Tiểu Túc lại bị Diệp Vy chèn ép tới đường cùng.

"Đáng sợ a..."

Tiểu Túc tự thì thầm than trong miệng mình, đao pháp của Diệp Vy vô cùng mạnh mẽ nên dù nàng ấy có sử dụng một nửa khí lực đi chăng nữa thì sát thương vẫn là rất lớn, cũng may là tốc độ của nàng ấy vì phải vác theo trường đao quá lớn mà bị trì trệ đi không ít. Với đầu óc của Tiểu Túc, chỉ có duy nhất một cách là lao tới và đánh đối thủ văng thẳng xuống đài, nhưng mà Diệp Vy bây giờ như vậy thì nàng không cách nào tới gần được.

Tiểu Túc len lén liếc mắt nhìn về phía Phúc Diệp Công chúa, thấy nàng đỏ mắt nhìn về phía này thì rét run trong lòng, Công chúa không muốn Diệp bổ khoái thắng, vậy lỡ nàng không thắng nổi Diệp bổ khoái thì Công chúa sẽ phạt nàng mất...

"Liều... liều mạng một lần vậy..."

Tiểu Túc âm thầm ra quyết định, được rồi, nếu ta liều chết lao vào Diệp bổ khoái như thế này thì Công chúa sẽ không thể mắng ta a...

Ngay tức thì, Tiểu Túc giẫm mạnh gót chân vào sàn, lấy đà lao tới tấn công Diệp Vy, đây là lần đầu tiên Tiểu Túc thực hiện một đòn tấn công chứ không phải là phòng thủ nên ai nấy cũng đều rất bất ngờ.

Diệp Vy thì dường như chỉ chờ có nhiêu đó. Sau một loạt đợt tấn công đầu tiên, nàng chẳng những không đả động gì tới Tiểu Túc được mà còn bị Tiểu Túc phản công gây thương tích lại cho chính mình, ấy vậy mà còn cú đạp của nàng cũng không thể khiến Tiểu Túc suy suyển. Vì vậy Diệp Vy nhận thấy được sức bền của Tiểu Túc lớn hơn mình rất nhiều, cho dù nàng có tiếp tục tấn công hay Tiểu Túc có tiếp tục bỏ qua bao nhiêu cơ hội đi chăng nữa thì chắc chắn người kiệt sức trước chính là nàng.

Tiểu Túc vốn là người đơn giản, nàng ấy sẽ không thể tìm ra bất cứ kế nào khả thi để hạ gục Diệp Vy nhanh được, nên Diệp Vy đành phải là người làm việc này thôi. Đầu tiên là nàng sẽ gây áp lực cực mạnh, đe dọa đến sự ổn định của Tiểu Túc, khiến nàng ấy buộc phải nghĩ đến khả năng không thể cứ tiếp tục để trận đấu kéo dài được nữa.

Tiểu Túc tham gia cuộc thi này hẳn là vì phần thưởng, sống ở phủ Công chúa lại xa hoa tráng lệ như thế nên hạ nhân cũng chẳng thiếu thốn cái gì, Tiểu Túc lại càng chẳng có tâm cơ tới mức đòi hỏi cái gì quá lớn. Vì thế đối với Tiểu Túc, cái phần thưởng này vốn không có quan trọng bằng da thịt của chính mình. Bởi lẽ này, Tiểu Túc sẽ muốn rút lui nhiều hơn là đánh tiếp.

Tiếp sau đó, căn cứ theo những gì mà Phúc Diệp Công chúa mong muốn thì Tiểu Túc tuyệt đối không dám chịu thua lộ liễu, nàng ấy chỉ còn một cách là nhắm mắt lao vào nàng hòng năm ăn năm thua mà thôi.

Diệp Vy trừng mắt, tay vung trường đao lên, hô lớn một tiếng liền lao thẳng tới Tiểu Túc.

Tiểu Túc trông thấy Diệp Vy cũng như thế lao về phía mình, bỗng nhiên trên đầu lại xuất hiện một bức tượng đồng cùng dòng niệm, "Trời cao phù hộ, đất lành phù hộ, cha mẹ phù hộ, Công chúa phù hộ cho thanh trường đao kia đừng cắt trúng thịt con... Diệp bổ khoái lần sau ta sẽ không dám đá ngươi nữa, lạy ngươi..."

Tiểu Túc thét lớn một tràng dài, vung đấm đẩy lùi Diệp Vy ra sau. Nắm đấm của Tiểu Túc sượt qua mặt Diệp Vy khiến nàng hoảng hốt tránh đi, cơ thể không tự chủ lại một lần nữa bị Tiểu Túc hất ra.

Diệp Vy thì cứ thế bị Tiểu Túc điên cuồng đánh lùi dần đến mép võ đài, ở nắm đấm cuối cùng nàng lùi lại hai bước khiến Tiểu Túc phải lấy đà đấm mạnh hơn. Chỉ chờ có vậy, Diệp Vy ngay lập tức lách người sang một bên khiến cho Tiểu Túc đấm hụt rồi trượt thẳng về phía mép võ đài. Nhìn Tiểu Túc chới với nửa muốn rơi xuống nửa không muốn, Diệp Vy khóe môi hơi cười, nhẹ nhàng đưa tay đẩy vào giữa lưng Tiểu Túc một cái khiến nàng ấy rớt thẳng xuống võ đài.

Chiến thắng nhẹ nhàng...

"Phúc Diệp phủ - Bổ khoái Diệp Vy, thắng trận!!"

Cái chiến thắng này không khỏi khiến Tư Phàm bật cười, Diệp Vy này cũng quá là thú vị đi, trò như vậy mà cũng nghĩ ra được, chả trách sao tiểu muội muội của nàng lại yêu thích nàng ta như vậy.

Mạc Thanh Trần cũng khẽ mỉm cười, cái này thật giống rung cây dọa khỉ, chỉ là con khỉ này bị dọa một cái liền rơi luôn xuống cây, khiến người ta không khỏi thích thú.

Tất cả đều có phản ứng vui vẻ, chỉ riêng Phúc Diệp Công chúa là một chút biểu cảm cũng không có. Nàng là muốn Diệp Vy thua chứ không phải thắng, nhưng không hiểu sao ngay lúc này đây nàng lại cảm thấy Diệp Vy thắng Tiểu Túc thì cũng chả sao... Nàng không tức giận vì Tiểu Túc không thực hiện được nhiệm vụ nàng giao, nhưng nàng cũng không hẳn là vui mừng. Vì nàng có cảm giác, lúc đó Diệp Vy là thực sự tức giận chứ không phải là giả vờ dọa Tiểu Túc.

Nàng vốn đâu thể nói ngược lại để củng cố thêm lòng tin cho Diệp Vy chứ, chỉ là nàng không ngờ mình phũ phàng như vậy lại làm Diệp Vy càng nung nấu ý chí chiến thắng hơn...

Lại thở dài, nàng nói với Tiểu Liên, "Vừa rồi Diệp Vy bị trúng một đòn của Tiểu Túc hẳn là bị thương không nhẹ, ngươi dắt thái y đi xem thử đi. Trận tiếp theo nàng ta nhất định phải lành lặn đấy."

Tiểu Liên nghe theo dặn dò của Phúc Diệp nên thành kính gật đầu rồi lui ra ngoài, tới lúc Phúc Diệp muốn ăn thêm trái cây thì nhìn lại đã không còn ai bên cạnh, nàng thở một hơi dài thượt, đành chịu thôi, ai bảo nàng làm chuyện dư thừa chứ?

Nhìn sang một thị nữ lạ mặt đứng cách đó không xa, Phúc Diệp Công chúa liền lên tiếng gọi.

"Ngươi, đến đây, tách vỏ nho ra cho ta!!"

Trận tiếp theo là của Sùng Vương, đối thủ của hắn là một tướng sĩ nhỏ dưới tay Lý Y Quang. Đúng ra thì mấy trận đấu của hắn đều có đối thủ là nam tử, những nam tử này giao chiến với nhau bằng sự lăng xả và máu thịt hẳn là sẽ có nhiều người hứng thú hơn, thế nhưng vì cách biệt về thân phận của Sùng Vương mà đã âm thầm xuất hiện sự lễ trọng không đáng có. Chính vì thế sự máu lửa trong các trận đấu của Sùng Vương đã bị giảm xuống đáng kể, thậm chí có thể nói là không có một chút sức hút nào so với hai trận giao chiến của các nữ nhân kia, một trận là hai cao thủ cuối cùng của Phúc Diệp phủ, trận còn lại chưa diễn ra chính là trận so tài giữa hai hậu duệ của hai vị đại tướng lừng danh nhất Minh Càn quốc.

"Hây da... Nghĩ tới thật là mong chờ tới trận đấu giữa Thần Xung Mạc Thanh Trần và thiên kim Lý Hoài Yến a..."

Trận đấu của Sùng Vương chỉ vừa mới bắt đầu mà đã có không ít người nhịn không nổi móng lòng chờ đợi trận đấu tiếp theo, Mạc Thanh Trần một lần nữa kiểm tra lại kiếm của mình cũng nghe xung quanh bàn tán không dứt. Nàng nhìn sang vài tiểu thái giám cùng thị nữ đứng ngoài rìa khu vực võ đài nói cười với nhau, cảm thấy người hầu còn nhiều hơn cả hộ vệ, thật chẳng thể hiểu nổi.

"Nè nè, các ngươi có nghe tin đồn gì chưa?", một thị nữ ra vẻ thần thần bí bí chụm tay lại nói nhỏ với đám người của mình, bất quá Mạc Thanh Trần là người học võ, nội công cũng có nên vẫn có thể nghe rõ được những gì bọn họ đang nói.

"Tin đồn gì? Tin đồn gì?"

"Các ngươi có để ý hôm qua lúc khai hội, vương phi của Chu Vương đã vắng mặt hay không?"

"A... Không phải là vương phi bị bệnh nên xin hồi phủ nghỉ ngơi sao?"

"Các ngươi nghĩ thế thật sao?"

"Chứ còn thế nào? Chu Vương điện hạ đã báo với bệ hạ như thế còn gì?"

"Hoàn toàn không phải a... Ta nghe đồn rằng, vương phi bị Chu Vương điện hạ bạo hành, thương tích nặng đến mức không thể che giấu được, vì thế Chu Vương mới phải tống vương phi về phủ lại a..."

Tới đây lập tức có một thị nữ khác lập bịt miệng thị nữ đang kể chuyện lại, gắt gỏng nói.

"Các ngươi nói chuyện không có ý gì cả, chuyện này không thể nói năng bừa đâu. Nếu bị phát hiện ra thì sẽ là tội chết a..."

"Tỷ tỷ của ta ơi, tin này đã đồn ầm ĩ ở ngoài kia rồi, cũng đâu phải một mình ta bịa chuyện đâu..."

"Đã lan xa như thế rồi sao?"

"Đúng thế, ta không nói thì cũng sẽ có người khác nói a... Cứ thế này không sớm thì muộn sự việc cũng sẽ tới tai Mạnh Quận công a..."

Mạc Thanh Trần nhướng mày suy tư, chuyện này nếu là sự thật thì xem ra Chu Vương lần này nguy to thật rồi. Thế lực của Chu Vương đến nay có thể lớn mạnh như vậy chính là nhờ có sự trợ giúp của Sước Thái sư và Mạnh Quận công, nhưng ngày hôm qua vì khiến Sước Thu bất mãn toàn cục nên hắn đã gần như mất trắng một nửa thế lực này. Nếu hôm nay chuyện bạo hành Mạnh An Xuyên là sự thật thì nói không chừng Mạnh Quận công sẽ là thế lực tiếp theo trở mặt với Chu Vương. Đến lúc đó, cánh tay phải lẫn cánh tay trái đều không còn nữa, nếu "đột nhiên" có tai họa ập xuống đầu thì xem như Chu Vương sẽ rơi vào tình cảnh thân cô thế cô, bốn phía là địch, khó lòng mà trở mình nổi.

Vấn đề là cái tai họa sắp sửa dội xuống đây có đủ để khiến Hoàng đế xuống tay mà không màng tới phụ tử tình thâm hay không...?

Nói tới chuyện Mạnh An Xuyên bị bạo hành, Chu Vương tuy ngu ngốc nhưng cũng đâu đến mức đứng giữa thanh thiên bạch nhật mà ra tay chứ?

"Chẳng lẽ là Lương Tam Bảo tung tin?"

Nàng ngẫm nghĩ một hồi liền nhẹ lắc đầu.

"Không có khả năng, Lương Tam Bảo lén lút đến đây rồi bỏ chạy ngay lập tức, hoàn toàn không có đủ thời gian để chứng kiến sự việc lẫn tung tin. Với cả, thời gian hắn bỏ chạy và thời gian tin đồn xuất hiện cách nhau quá xa..."

Chẳng lẽ...

Mạc Thanh Trần chợt nghĩ ra điều gì, trong đầu hiện ra hình ảnh cái giếng ở chuồng ngựa lẫn bộ dạng Tiểu Thất Tử ở kho chứa củi, trong lòng liền thông thấu. Lúc này Thanh Tâm lại hối hả từ phía xa chạy đến chỗ nàng, thở hổn hển nói.

"Tiểu thư, ta vừa trở về thì có nghe tin đồn..."

Mạc Thanh Trần lập tức giơ tay chặn miệng, "Ta biết rồi, chuyện đó là thật sao?"

Thanh Tâm đăm chiêu nói, "Không có lửa làm sao có khói, chuyện Chu Vương bạo hành vương phi của hắn xem ra là thật... Tiểu thư, chuyện này liệu có ảnh hưởng gì tới tộc Chiến Thần chúng ta hay không?"

Mạc Thanh Trần thở dài lắc đầu, "Ta không thể biết được", nàng thật sự không biết Tư Phàm định làm gì tiếp theo, việc này chẳng có chút can hệ gì tới bên ngoài ngoại trừ việc khiến Mạnh Quận công trở mặt với Chu Vương cả. Nghĩ đoạn không ra, nàng lại tiếp tục giao phó, "Thanh Tâm, ngươi điều tra thử xem tin đồn này từ đâu mà có? Nếu không tra được thì đừng cố, kẻo để lại dấu vết không hay."

Nàng nghĩ Thanh Tâm có khả năng sẽ tra ra được nguồn gốc tin đồn do thân phận nô tỳ sẽ dễ trà trộn vào các khu vực thị nữ để lấy tin tức hơn, nhưng nàng lo Thanh Tâm sẽ giống như nàng mà tìm tới được cái giếng sau chuồng ngựa đó, nếu không cẩn thận sẽ để lại hậu hoạn khó lường nên phải rào trước Thanh Tâm cho chắc ăn.

Trên thực tế Mạc Thanh Trần đã đánh giá Thanh Tâm hơi cao hơn so với năng lực của nàng ấy, Thanh Tâm dù có tinh tường đến thế nào thì cũng khó lòng phát hiện ra ẩn tình phía sau, thậm chí không có khả năng tìm ra cái giếng sau chuồng ngựa đó do không thể đi kiểm tra toàn bộ sáu cái giếng được, nàng ấy chỉ có thể tìm ra nguồn gốc của tin đồn mà thôi. Chuyện này không khó để điều tra do người có khả năng chứng kiến và lan truyền tin tức ra trong khoảng thời gian diễn ra trận bạo hành đó chỉ có một người duy nhất.

Mạc Thanh Trần sau khi nghe báo cáo lại từ Thanh Tâm không lâu sau đó cũng đã hiểu ra sự việc. Đúng như nàng đã suy đoán, thực tế thì chuyện này không hề liên quan gì tới Thần Mạc phủ, nhưng không hiểu sao Mạc Thanh Trần lại cảm thấy lo âu vô cùng, nàng có cảm giác mọi chuyện không thể đơn giản như vậy được.

Lúc Mạc Thanh Trần trở lại võ đài lần nữa thì trận giao chiến của Sùng Vương đã gần tới lúc mãn cuộc. Ở đòn đánh cuối cùng của Sùng Vương, hắn đã nhanh gọn triệt hạ đối thủ của mình bằng một liên hoàn chiêu và chiến thắng vô cùng nhanh chóng. Với nhận xét công tâm nhất của Mạc Thanh Trần thì liên hoàn chiêu này của Sùng Vương rất mạnh mẽ và uy lực, chỉ đáng tiếc bây giờ nàng lại không có tâm tư để ý tới hắn.

Không khí ồn ào náo nhiệt như vậy, cũng chẳng ai dám đưa một cái tin đồn chưa xác thực tới tai Hoàng đế và Mạnh Quận công.

Mạc Thanh Trần thầm nghĩ trong lòng không biết Mạnh Quận công sẽ phản ứng thế nào nếu hay tin nữ nhi của mình bị người ta hành hung đến không thể chường mặt ra ngoài. Lúc đó Chu Vương sẽ thế nào đây? Xin lỗi Mạnh Quận công sao? Như vậy cũng khó lòng gương vỡ lại lành...

Hay là ngay cả Chu Vương cũng có phương án dự phòng cho tình huống bị bại lộ này nhỉ...!?

Vừa hay Sùng Vương bước xuống đài trông thấy vẻ mặt suy tư của nàng thì liền nhỏ giọng hỏi.

"Mạc Thanh Trần nàng không chúc mừng ta sao?"

Nàng lúc này mới khôi phục lại vẻ thanh tỉnh, ôm quyền kính cẩn, "Chúc mừng Sùng Vương điện hạ chiến thắng..."

Sùng Vương híp mắt nhìn nàng, mỉm cười có chút không cam lòng, bất mãn nói, "Xem nàng kìa, dáng vẻ không thành khẩn chút nào, nàng chúc mừng ta như thế này không sợ ta buồn hả?"

Nàng thở dài, bất đắc dĩ đáp, "Là lỗi của ta, mong vương gia thứ tội."

Hắn bật cười, xua tay nói, "Thôi được rồi, bản vương không nhận nổi a... Chỉ sợ lát nữa nàng sẽ trả thù, đánh ta tơi tả..."

Tính tình của Sùng Vương vui vẻ sảng khoái, nói đùa cũng khiến Mạc Thanh Trần không thể không mỉm cười hưởng ứng.

"Chỉ sợ ta không đánh lại Lý tiểu thư."

"Ấy, nàng khiêm tốn như vậy là sao? Theo ta thấy nàng phải đánh bại nàng ta mười lần..."

Đúng lúc này Lý Hoài Yến cũng vừa đi tới, nghe được câu nói của Sùng Vương thì liền cười lạnh, "Sùng Vương điện hạ cũng thật phong lưu, thấy người ta bị hủy dung nhan nên liền ngọt giọng an ủi, đúng là ai cũng không tha..."

Sùng Vương nhìn thấy Lý Hoài Yến thì chỉ có thể khó chịu làm lơ, nữ nhi mà Lý Thống soái sủng trong lòng bàn tay này hắn đã gặp gỡ vài lần nhưng lần nào gặp cũng là trong tình trạng máu tươi văng khắp nơi bởi đòn roi của ả ta. Còn nhỏ tuổi mà tính tình đã ngang ngược độc ác làm hắn chẳng muốn kết giao tí nào, chẳng qua vì địa vị của Lý Thống soái mà ai cũng phải lấy lòng ả ta mấy phần. Sùng Vương cũng không ngoại lệ, nếu đã không thể trừng phạt thì chỉ còn cách làm lơ ả ta mà thôi.

Đợi Lý Hoài Yến bước đi rồi Sùng Vương mới nhìn Mạc Thanh Trần đang chuẩn bị bước lên đài, níu nàng lại cười nói.

"Mạc Thanh Trần, nếu hôm nay nàng đánh bại được Lý Hoài Yến thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người thần tượng nàng đấy."

Mạc Thanh Trần không đáp nữa, nàng nhàn nhã bước lên võ đài đứng đối diện với Lý Hoài Yến, thanh kiếm trong tay được nàng kiểm tra kỹ lưỡng một lần cuối cùng sau đó nàng lập tức ôm quyền, nhoẻn miệng cười, "Lý tiểu thư, xin chỉ giáo."

Lý Hoài Yến cũng nhếch miệng cười, "Xin chỉ giáo..."

Tiếng khua chiêng lại một lần nữa vang lên, Lý Hoài Yến mang trên người roi xích dày cộm, phút chốc sợi xích bung ra có chiều dài gấp bốn lần một sợi roi quất ngựa bình thường của Tư Phàm, cộng thêm sức nặng bởi vật liệu bằng sắt nên trông chẳng khác nào phiên bản linh động hơn của một cây quyền trượng lớn. Nhưng dẫu vậy, món vũ khí này khi nằm trong tay Lý Hoài Yến cũng chẳng khác nào một sợi dây câu cá thông thường, có cảm giác vô cùng nhẹ nhàng và linh hoạt. Nàng ta quất một cái, roi xích từ đầu võ đài bên này có thể vươn dài đến tận mép võ đài bên kia. Dây xích vụt ngang mặt Mạc Thanh Trần rồi ghim thẳng vào cọc gỗ ở góc võ đài, Lý Hoài Yến càng không chần chừ vận nội lực giật bay cái cọc gỗ khiến nó suýt tí nữa đã văng trúng vào lưng Mạc Thanh Trần.

Đầu xích cắm vào cọc gỗ tạo thành một lỗ sâu hoắm khóa chặt vào nhau, ngay khi nó vừa vụt qua vai Mạc Thanh Trần thì nàng không để cho Lý Hoài Yến có thời gian để phá vỡ cọc gỗ, nàng lập tức xoay người hạ thấp trọng tâm lao đến phía sau cọc gỗ làm cho Lý Hoài Yến không tài nào quan sát được nàng đang làm cái gì phía sau cọc gỗ. Đồng lúc đó, tay nàng bỗng xuất ra một chưởng lực phóng thanh kiếm ra từ phía dưới cọc gỗ khiến Lý Hoài Yến thất kinh.

Lý Hoài Yến mắt vừa trông thấy kiếm dưới cọc gỗ lao ra thì lập tức vận nội lực xoáy roi xích thật mạnh, xích bị xoắn lại theo hình xoắn ốc tạo ra lực thoát khớp kinh hồn, trong nháy mắt cọc gỗ bị đập mạnh xuống sàn lắc tung sàn đấu lên, đồng thời vỡ tung ra làm trăm mảnh, đánh văng thanh kiếm bên dưới.

Mảnh vỡ bị văng loạn khắp nơi, khán đài tuy ở xa, căn bản không thể bị đả động tới nhưng đôi lúc cũng có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, một vài mảnh gỗ bị thổi tung về phía Bích Tự Lãnh Thanh Thu khiến nàng giật mình không thể né tránh, Hoàn Hoàn thì đã đi làm việc nên bên cạnh nàng bây giờ chỉ còn mỗi Tư Phàm, nàng không còn cách nào ngoại trừ bám vào tay Tư Phàm trông chờ vào sự che chở của nàng ấy. Tư Phàm cũng giật mình vì nội lực bộc phát của Lý Hoài Yến mạnh như vậy, thấy mảnh gỗ bay về phía Lãnh Thanh Thu thì nàng liền kéo nàng ấy vào lòng mình rồi đưa tay lên chống đỡ, may thay vạt áo nàng dày cộm và to đủ để bảo vệ được Lãnh Thanh Thu nên cũng không có thương tích gì.

Tư Phàm đưa tay ra hiệu không sao, lại thấy Lãnh Thanh Thu nép trong lòng mình, nét mặt vẫn còn hoảng sợ, nàng nhàn nhạt cười.

"Đã không sao rồi... Ở đây nguy hiểm, hay là nàng về tiểu viện nghỉ ngơi một chút đi?"

Lãnh Thanh Thu bám vào hai tay Tư Phàm, dịu dàng cười, miễn cưỡng nói, "Ta không sao, vương gia đừng lo. Bây giờ cũng đã không còn nguy hiểm nữa rồi..."

Tư Phàm dù lòng vẫn còn lo lắng nhưng cũng không ép buộc, "Được rồi, vậy nàng ở đây..."

Lãnh Thanh Thu mỉm cười, ánh mắt có chút vui sướng liền nhẹ nhàng nói, "Ta có thể ngồi sát bên vương gia chứ? Như vậy ngài có thể bảo vệ ta... sẽ an toàn hơn..."

Tư Phàm kinh ngạc nhìn Lãnh Thanh Thu, xung quanh ai cũng đang nhìn phu thê Ung Nhị Vương tình cảm sâu đậm như vậy nên nàng cũng không tiện khước từ. Dù sao bây giờ nàng thể hiện ra sự sủng ái vương phi của mình cũng rất hợp lý, nàng bèn cười nói, "Cũng được... Đến đây ngồi cùng bản vương..."

Lãnh Thanh Thu vô cùng hạnh phúc, nàng được sự đồng ý từ Tư Phàm nên cứ như vậy ngồi nép sát một bên nàng ấy, thỏ thẻ nói, "Đa tạ vương gia."

Lại nói về phía Mạc Thanh Trần, trong khoảnh khắc cái cọc gỗ bị nội công của Lý Hoài Yến ép đến vỡ tung, nàng lại nâng cao trọng tâm phóng lên cái cọc gỗ trước nửa khắc, từ đó đứng vững trên thân xích rồi lao thẳng tới chỗ Lý Hoài Yến. Kỳ thật nàng vốn muốn ngăn chặn Lý Hoài Yến phá vỡ cọc gỗ này vì đoán được nàng ta sẽ làm rất mạnh tay, khi cọc gỗ vỡ có thể mảnh vụn sẽ bay đi rất xa gây ảnh hưởng tới cục diện không ít. Trong đầu nàng lúc đó có hai phương án là dùng nội lực đá bay cọc gỗ về phía Lý Hoài Yến để khiến nàng ta bị thương nặng và lợi dụng sự che chở của cọc gỗ để tiếp cận khống chế Lý Hoài Yến. Tuy nhiên việc nàng chọn phương án thứ hai để thực hiện là có nguyên nhân riêng.

Nàng không muốn đắc tội với Lý Y Quang, kính trọng và nể mặt là hai lý do chính trong việc nàng không muốn làm Lý Hoài Yến bị thương quá nặng.

Chỉ là Mạc Thanh Trần không nghĩ tới có lúc nàng sẽ hối hận vì chính sự suy tính kỹ lưỡng của mình.

Ngay khoảnh khắc cọc gỗ vỡ tung, đuôi mắt nàng theo bản năng mà liếc nhìn về phía Tư Phàm vì lo sợ nàng ấy bị văng trúng, nào ngờ nàng ấy chẳng những không bị sao mà còn thuận tay bảo hộ Bích Tự Lãnh Thanh Thu ở trong lòng. Trong phút chốc, Mạc Thanh Trần cảm thấy lúc nãy mình không nên chọn cách tấn công rườm rà đó.

Nàng biết là Tư Phàm cố tình làm như vậy cho Hoàng đế nhìn thấy để sau này hắn càng tức giận với hành động bạo lực với thê tử của Chu Vương hơn.

Nhưng nàng không thích!!

Mạc Thanh Trần vẫn là một cô nương đang trong độ tuổi dậy thì, tâm tính tuy ổn định hơn so với những nữ tử thông thường khác nhưng nàng chung quy không phải hoàn hảo, cũng có đôi khi cảm xúc ảnh hưởng đến cách hành xử tới mức có chút ấu trĩ.

Khối khí nóng trong lồng ngực không cách nào phát tiết ra nên Mạc Thanh Trần không cách nào khác liền biến nó thành hành động. Nàng theo sợi xích dài của Lý Hoài Yến mà tiếp cận được nàng ta, ngay trong lúc Lý Hoài Yến còn chưa kịp định thần thì đã thấy nàng xuất hiện ngay trước mắt, nàng ta nhắm tới yết hầu của nàng rồi tung một sát chiêu bằng đầu nhọn của chuôi cầm vũ khí nhưng ngay tức thì đã bị nàng dùng cẳng tay đánh bật xích sắt ra ngoài.

Trong phút chốc cả hai từ giao đấu bằng vũ khí đã trở thành đánh nhau cận chiến bằng quyền thủ. Lý Hoài Yến từng chiêu tà ác tung ra đều nhắm tới tử huyệt trên người Mạc Thanh Trần, chỉ đáng tiếc đều bị nàng thành công phá vỡ.

Mạc Thanh Trần ánh mắt hàn khí lạnh lẽo, từng chiêu tung ra sắc lẹm tuy không lập tức đánh gục Lý Hoài Yến nhưng đều khiến nàng ta chịu đau mà có chút nhăn mặt.

Đúng vậy, nàng là đang giận chó đánh mèo.

Lý Hoài Yến thực sự kinh hãi với Mạc Thanh Trần, rốt cuộc da thịt của nàng ta làm bằng đá hay sao mà không biết đau vậy? Da thịt rõ là trơn nhẵn, trắng trẻo, mềm mịn mà không hiểu sao va chạm với nàng bằng lực mạnh như nãy giờ mà vẫn không thấy nàng ta suy suyển tí nào.

Còn hơn cả người tập luyện đến da thịt chai sạn nữa...

Thực sự Mạc Thanh Trần có mẹo để có thể giảm thiểu đau đớn về mặt thể xác khi cận chiến, nếu là cao thủ thì chắc chắn sẽ nhìn ra việc nàng luôn sử dụng các bộ phận cứng cáp nhất trên cơ thể mình để ra chiêu. Nhưng như thế không có nghĩa là nàng không biết đau, chỉ là vì nàng chịu đau quá giỏi mà thôi...

Ngược lại, Lý Hoài Yến nhịn đau gần như không nổi nên liền tung cước đẩy Mạc Thanh Trần ra xa rồi nhanh nhẹn luồn cúi xuống nắm lấy sợi xích rơi trên sàn, quất xích đến chỗ Mạc Thanh Trần khiến nàng phải đưa cơ thể mình cúi xuống sát đất mới có thể tránh được sát chiêu.

Tuy nhiên Lý Hoài Yến vốn không muốn để Mạc Thanh Trần thoát hiểm dễ dàng như vậy, vì trả đũa nên Lý Hoài Yến ngay lúc quất roi đã kín đáo phóng thêm một cây đinh cố định bên trong cái cọc gỗ bị đánh vỡ mà nàng ta nhặt được lúc nãy. Mạc Thanh Trần ở thế bị động nhìn thấy xích và đinh cùng lúc lao tới ở hai phía thì trong đầu nàng liền nhanh nhạy phản ứng. Nàng cầm vạt áo phía sau mình phất lên, đúng lúc cây đinh vừa lao tới thì liền xoay vạt áo cuốn lấy nó, đồng thời vặn người tránh né dây xích đang lao thẳng vào mặt mình. Sự việc này xảy ra khiến tà áo của nàng bị rách bung bét, nàng tránh được sát chiêu của dây xích nhưng gai sắt trên thân xích thì lại khó lòng tránh được, chúng cứa ngang bàn chân phải của nàng gây ra một vệt máu đỏ thẫm thấm cả ra ngoài khiến ai chứng kiến cũng nín thở chấn kinh.

Sùng Vương nhìn thấy tình huống này thì hoảng hốt hét to, "Mạc Thanh Trần, cẩn thận một chút!! Nàng ta chuẩn bị siết lấy nàng!!"

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Bích Tự Lãnh Thanh Thu đột nhiên có cảm giác cơ tay ẩn giấu đằng sau lớp áo dày của Tư Phàm khẽ giật mạnh một cái, nàng hoài nghi nhìn lên người đang ngồi kế mình thì chỉ thấy gương mặt của nàng ấy vẫn như cũ không có chút cảm xúc nào quá mãnh liệt, chỉ là u lãnh nơi đáy mắt giống như một cái hố đen xoáy sâu vào khoảng không phía trước, cánh môi nàng ấy khẽ hé mở thở ra một làn khói trắng xóa. Thời khắc đó, Lãnh Thanh Thu thậm chí còn có thể trông thấy hai hàm răng trắng tinh của nàng ấy nhẹ nhàng siết vào nhau, khóe miệng uyển chuyển nâng lên tạo thành một nụ cười có chút gai góc rợn người.

Vương gia... lại đang suy tính cái gì đó...

Chuyện Lý Hoài Yến có thể đả thương Mạc Thanh Trần trước là chuyện không ai ngờ tới, ngay cả Đệ nhị đế đang say đến nửa tỉnh nửa mê cũng phải cố trợn mắt lên nhìn cho rõ, không nhịn được hô lớn một tiếng, "Hay!!"

Lý Y Quang khẽ cúi đầu trước mấy lời tán dương của văn võ bá quan xung quanh mình, cũng không quá tự kiêu mà thầm nghĩ vì sao lúc nãy Thần Xung Mạc Thanh Trần lại có vẻ mất đi bình tĩnh như vậy? Nhưng khi hắn trông thấy nàng vô cùng nhanh nhẹn lướt trên sàn rồi thuận tiện bắt lấy thanh kiếm của mình, chân trụ vô cùng vững chãi đứng thẳng lưng thủ thế, đồng thời lại kín đáo thả một cây đinh sắt từ trong vạt áo xuống sàn thì lập tức thấu hiểu.

Đứa con gái này của hắn, hy vọng là lần này sẽ được Mạc Thanh Trần dạy dỗ một bài học thích đáng...

Trái ngược với suy đoán của Sùng Vương, cánh tay Lý Hoài Yến vì thủ thế trước Mạc Thanh Trần quá lâu mà trở nên tê rần, không thể tiếp tục vung roi siết lấy nàng được. Chuyện này ngoại trừ chính Lý Hoài Yến ra thì chỉ có Mạc Thanh Trần là rõ, bởi vì hai tay nàng hiện tại cũng khá đau, Lý Hoài Yến này quả không hổ danh xuất thân là con nhà võ, võ nghệ của nàng ta có thể không thắng nàng, kỹ năng lẫn nội lực của nàng ta cũng có thể không bằng nàng, thế nhưng sức chịu đựng thì tuyệt nhiên không phải hạng tầm thường, cũng gọi là có khả năng cao.

Lý Y Quang tay nắm trọng binh, lại thuộc phe tộc Minh Thần, nếu sau này binh biến nổi lên thì tộc Chiến Thần chắc hẳn sẽ không tránh khỏi va chạm với Lý Thống soái. Thần Xung Mạc Thanh Trần thực sự mà nói là rất thiện chiến, Lý Y Quang trong câu chuyện của Thần Xung Mạc Thiết Thủ là một người đầu đội trời chân đạp đất, chính vì thế Mạc Thanh Trần cũng không tự chủ được muốn giữ thể diện cho ông ta.

Ngoài ra thì còn một lý do nữa...

Mạc Thanh Trần vung thanh kiếm lên ngang vai biểu thị cho một đòn tấn công trực diện, Lý Hoài Yến vừa nhìn thấy đã biết không ổn nên liền nghiến lợi xuất thủ trước, nàng ta phía sau giấu lấy một hạ chiêu, phía trước lại lập tức vận nội lực quất roi xích thẳng về phía Mạc Thanh Trần. Cái chốt nơi đầu dây xích vừa nặng vừa bắt mắt, trông qua như một con rết khổng lồ đang ồ ạt lao tới, chỉ một vết cắn đã có thể lấy mạng người. Nó muốn vồ lấy chiếc cổ trắng ngần của Mạc Thanh Trần nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng tránh đi.

Sau khi lưu lại trên vạt áo nàng một vết cắt, nó theo sự điều khiển của Lý Hoài Yến mà đập nhả liên tục về phía Mạc Thanh Trần làm cho nàng tránh né vô cùng khó khăn. Thanh kiếm trên tay nàng không phải là bảo kiếm, năm lần bảy lượt phải chống đỡ từng cú vung roi của Lý Hoài Yến khiến lưỡi kiếm bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Không có nhiều thời gian trước khi món vũ khí trên tay mình bị vô hiệu hóa, Mạc Thanh Trần hơi nới lỏng bàn tay, đợi cú vung roi xích tiếp theo của Lý Hoài Yến vừa tới, nàng liền dùng cái cổ tay dẻo dai của mình điều khiển mũi kiếm đâm một lượt xuyên qua bảy cái mắt xích trên roi. Bề ngang của bảy cái mắt xích cũng chính là chiều dài của cái chốt nằm trên đầu roi xích sắt, khi Mạc Thanh Trần nương theo lực phát động của Lý Hoài Yến phía đầu dây bên kia, dùng chính các khớp nối bị xiên trên kiếm của mình khóa chặt chốt xích thì chúng ăn khớp với nhau đến mức không thể nào dùng một lực tác động thông thường để gỡ ra được.

Thanh kiếm của nàng khóa chặt chốt xích của Lý Hoài Yến, nàng ta vùng vẫy hai lần đều không thể thu lại xích liền nổi giận quát to, "Khốn kiếp, ngươi tiện nhân!!"

Lý Hoài Yến một tay giữ chặt chuôi xích, tay còn lại lập tức muốn dụng lấy hạ sách sau đai lưng mình, nhưng hành động của nàng ta lập tức bị Mạc Thanh Trần nhìn thấu, nàng vận lực xoay người đâm kiếm xuyên xuống mặt đất phía dưới, kéo theo cả bảy cái móc sắt lẫn chốt xích của Lý Hoài Yến lún xuống sàn đấu. Vì dây xích bất ngờ bị kéo mạnh khiến Lý Hoài Yến chống cự không nổi liền mất trụ bay thẳng về phía Mạc Thanh Trần. Cơ thể nàng ta vừa bay tới, ngoại trừ mười bốn tử huyệt, Mạc Thanh Trần đều mạnh mẽ xuất quyền vào tất cả những nơi trọng yếu đủ để nàng ta nằm yên trên giường mười ngày nửa tháng tới.

Vì sức lực lúc hai nàng nắm lại được vũ khí của chính mình quá chênh lệch khiến người xem có chút hoảng hốt, Bích Tự Lãnh Thanh Thu tuy không biết nhiều về võ nghệ cũng có khả năng nhận ra độ khó khăn để thực hiện trong từng chiêu thức của Mạc Thanh Trần, nàng liền nói với Tư Phàm.

"Vương gia, Thần Xung Mạc Thanh Trần cô nương này thật sự quá lợi hại, dùng một mũi kiếm đã mòn đâm xuyên qua bảy cái mắt xích nhỏ trong trạng thái dây xích đang tấn công chính mình, đây không phải là việc một người bình thường có thể làm được."

Nếu là bảo kiếm của Mạc Thanh Trần thì nàng ấy liền có thể phá hủy roi xích ngay lúc đó rồi, Tư Phàm thầm nghĩ cũng không dám nói ra suy nghĩ này của mình vì sợ Lãnh Thanh Thu sẽ thắc mắc tại sao nàng biết chuyện này. Nàng cười nhạt, bình luận theo.

"Kiến thức y thuật cũng rất tốt, liên hoàn chiêu cuối cùng nhìn vô cùng tàn bạo nhưng lại không đánh nhầm vào một cái tử huyệt nào. Nếu nàng ấy muốn gϊếŧ một người, máu không thấy chảy nhưng tim đã ngừng đập cũng không phải là nói quá..."

"Ừm...", Lãnh Thanh Thu chỉ khẽ cười trong miệng một tiếng rồi thôi, nói về kiến thức y thuật, Tư Phàm từ lúc nào lại biết rõ về huyệt vị và tử huyệt của con người đến vậy, ngay cả người hằng ngày chung đụng như nàng cũng không biết, "Vương gia thật sự am hiểu về y thuật..."

Tư Phàm, "......"

Chết thật, sao ta lại sơ ý như vậy?

Nếu Tư Phàm nói câu bình luận về huyệt vị kia với người khác thì tuyệt đối sẽ không có ai nghi ngờ gì, nhưng mà người nghe bây giờ lại là Bích Tự Lãnh Thanh Thu, người mà ngoại trừ Hoàn Hoàn ra thì chính là người ở bên cạnh nàng lâu nhất, hiển nhiên nàng ấy sẽ biết những loại sách mà nàng đọc nhiều nhất là gì, kiến thức mà nàng nắm giữ bao gồm những phương diện nào... Y thuật thì có thể bào chữa là mới tìm hiểu dạo gần đây, nhưng mà với sự xuất hiện của Thần Xung Mạc Thanh Trần thì lại quá đỗi trùng hợp...

Trước đó có thể công khai với nàng, sau này cũng còn khả năng, nhưng bây giờ thì không được.

Tư Phàm tự nhủ với lòng mình như vậy, rồi lại hướng tới Lãnh Thanh Thu giải thích, "Do lão Lâm lớn tuổi rồi, động một chút là gọi hắn ra cũng không tiện nên ta đã bảo hắn chỉ điểm lại một chút cách bấm huyệt, chỉ đủ... chỉ đủ để tự trị nhức mỏi của mình thôi... Có điều hắn lớn tuổi rồi nên chỉ điểm hạn chế, chính vì vậy ta cũng không tính là hiểu biết quá nhiều..."

Nghe cũng có lý, Lãnh Thanh Thu lại dịu dàng mỉm cười, vui vẻ nói, "Vương gia thông minh như vậy nên cái gì cũng học thật nhanh, ta thật tình rất hâm mộ, hay là về sau vương gia cũng chỉ điểm cho ta một tí, để ta tiện dùng hầu hạ ngài hơn!?"

Tư Phàm bất giác hẹp mí mắt nhìn Lãnh Thanh Thu, nụ cười có chút lạnh, "Được thôi, nếu sau này có thời gian ta sẽ dạy nàng."

Lúc này trên võ đài, Mạc Thanh Trần đã đỡ lấy cơ thể Lý Hoài Yến rệu rã ngã xuống sao cho va chạm tới thương tích nhẹ nhàng nhất có thể, nhân cơ hội nàng cũng bèn nhanh tay rút ra ba cây châm được giấu kỹ phía sau lưng nàng ta ra, thần không biết quỷ không hay mà cất vào người mình.

Phải mất một lúc sau để xác định Lý Hoài Yến không còn ngồi dậy được nữa thì quyết định mới được tuyên bố, "...Thần Mạc phủ - Thiên kim Thần Xung Mạc Thanh Trần, thắng trận."

Lần này thì hỏng cả võ đài, Đệ nhị đế nóng hừng hực trong người muốn phát tiết, Chu Vương lại thấy khi nãy Hoàng đế khen ngợi nên nghĩ hắn đang rất cao hứng, liền đứng dậy bẩm.

"Phụ hoàng đừng nóng vội, nhi thần sẽ lập tức cho người sửa lại võ đài ngay."

"Sửa lại?", Hoàng đế lạnh lùng nhìn Chu Vương.

"Đúng vậy, chỉ còn vài trận nữa, võ đài cũng sửa rất nhanh, xin phụ hoàng hãy chờ thêm một chút."

Hoàng đế cười lạnh nói, "Còn vài trận thì sửa làm gì? Dẹp hết đi, đánh dưới đất. Trận vừa rồi quả nhân thấy cao trào rất hay, mấy trận còn lại đánh y như vậy đi. Ai gục ngã trước thì người đó thua, không cần luật rơi xuống võ đài nữa."

Chu Vương nghe vậy lập tức ngơ ngác, ấp úng nói, "Vậy thì... vậy thì..."

Tư Phàm trước giờ vốn ít khi xen vào lời của Chu Vương, nhưng nay đột nhiên lại hướng tới Đệ nhị đế nói, "Phụ hoàng, vậy thì cũng cần thời gian dọn dẹp võ đài. Thuận tiện để cho mọi người nghỉ ngơi một lát, thời gian hẵng còn sớm..."

"...Vậy đi.", Đệ nhị đế quẳng đôi đũa xuống bàn rồi đi thẳng vào trong, hắn muốn rửa mặt một chút cho hạ hỏa.

Thần Xung Mạc Thanh Trần này cứ luôn dùng mấy cái trò làm mọi người há hốc mồm mà nhìn, ngày hôm nay chẳng khác nào là một cái vũ hội mà nàng ta đã chiếm trọn sự chú ý. Minh Thành rộng lớn như vậy, hoa lệ như vậy, thần tử dưới chân hắn đông đảo như vậy mà lại không có lấy một kẻ nào áp chế được hỏa khí của một nữ tử của tộc Chiến Thần. Đối với nhiều người thì chuyện này không tính là gì, nhưng đối với một vị Hoàng đế thuộc tộc Minh Thần như hắn thì đây chính là một chuyện vô cùng nhục nhã. Phụ thân của hắn, Đệ nhất đế là một người tài giỏi như thế nào, đã áp chế được không chỉ một Thần Xung Mạc Thiết Thủ dũng mãnh ngang tàng, mà còn là toàn bộ mãnh tướng của tộc Chiến Thần đang khí thịnh hưng tràn khi xưa. Vậy mà bây giờ hắn ngay cả một nữ tử nhỏ nhoi của tộc Chiến Thần cũng không tìm ra nổi một lỗ hổng nào để trừng trị. Hỏi làm sao hắn không nổi giận cho được?

------