Trôi theo dòng nước êm ả ở phía bắc Minh Càn quốc là rừng núi trù phú, thiên nhiên vô cùng phong phú xanh tươi. Mà lãnh hải phía bắc của Minh Càn quốc phần lớn đều do tộc Tát Xích Na nắm giữ, muốn đi đến đó phải bắt đầu đi từ Bắc Thành, sau đó thả trôi theo dòng nước ra cửa biển sẽ chạm tới được lãnh địa của Tát Xích Na. Đường đi tuy vô cùng xa xôi, nhưng phong cảnh lại rất tao nhã, thơ mộng nên người ta vẫn thường xuyên gọi khu vực Bắc Thành – Tát Xích Na là nơi ngao du đẹp nhất ở Minh Càn quốc.

Tiếng vó ngựa vang lên trải dài khắp con đường mòn không lúc nào ngơi nghỉ khiến Mạc Thanh Trần trong lòng thoáng nhẹ nhõm, vì chỉ như vậy nàng mới có thể biết được mình đã rời khỏi Minh Thành, không còn sống dưới lưỡi đao nguy hiểm của tộc Minh Thần nữa. Vẻ mặt của nàng từ lúc ra khỏi Minh Thành hiện rõ mười phần vui vẻ làm Tư Phàm thoáng kinh ngạc.

"Không nghĩ nàng lại còn vẻ mặt dễ chịu thế này?"

Hắn không mặn không nhạt nói, nhưng đáy mắt lại không giấu được vẻ thoải mái. Mạc Thanh Trần dĩ nhiên nhìn thấy, nàng nhẹ cúi đầu, trầm mặc đáp.

"Không cần phải lo nghĩ gì nhiều, tâm trạng ta làm thế nào không thoải mái? Vương gia không phải cũng thế sao...?"

Tư Phàm nghe nàng nói thế bèn nâng môi cười.

"Nàng làm sao biết ta hiện tại không phải lo nghĩ nhiều?"

Mạc Thanh Trần, "???"

"...Nàng quên rồi sao?", nói rồi Tư Phàm vung bàn tay phải lên vẫy vẫy nàng rồi nói, "Thời gian này ta đều phải trông chờ vào nàng rồi, Thần Xung đại tiểu thư..."

Mạc Thanh Trần bỗng nhiên có cảm giác mình bị rơi vào bẫy của đối phương, lòng thực sự muốn hỏi vì cái gì Ung Nhị Vương này lại nhiều lần để ý tới mình như vậy nhưng lại không dám hỏi. Nàng có một chút lo sợ câu trả lời của hắn, nghĩ thế lại thôi.

Thấy Mạc Thanh Trần khẽ thở dài, Tư Phàm có chút khó hiểu, dáng người ngồi thẳng cũng hơi nghiêng đầu sang hỏi, "Sao thế?"

Mạc Thanh Trần đưa mắt lên nhìn Tư Phàm, có chút chần chừ xong lại tìm việc khác nói, "...Ta chỉ đang có chuyện khó hiểu."

Tư Phàm không có hỏi ngay mà chỉ nhìn Mạc Thanh Trần ý bảo nàng cứ nói ra xem, biết ý nên Mạc Thanh Trần liền từ tốn trình bày.

"Mùa hạ vừa qua đi, mùa thu lại không phải thời điểm tốt để người ta hướng về Bắc Thành ngắm cảnh, thế mà vì sao cả ngày hôm nay lại có rất nhiều đoàn ngựa hướng về Bắc Thành. Vương gia, ngài có biết chuyện gì đang xảy ở đây không?"

Nghe nàng tò mò chuyện này chợt Tư Phàm hơi ngẩn ra, sau đó như nhớ ra điều gì liền nhẹ nâng môi nói.

"Mùa đông ở khu vực lãnh hải Minh Càn quốc nước sông đóng băng buộc bách tính phải ra khơi để đánh bắt, vô cùng cực khổ và nguy hiểm. Vì vậy vương gia của tộc Tát Xích Na mỗi năm vào mùa thu sẽ tổ chức lễ hội để cầu mong mùa đông đến bách tính bình an. Lễ hội này chẳng những được bách tính hưởng ứng, còn trở thành sự kiện thu hút người đến Bắc Thành ngao du vào mùa thu."

Mạc Thanh Trần nghe xong liền sững sờ, "Vương gia của tộc Tát Xích Na... thực sự tốt..."

Tư Phàm lại không mặn không nhạt nhếch môi, "Đúng vậy, lại còn rất giỏi thu phục lòng người."

Mạc Thanh Trần nghe không ra thái độ của Tư Phàm, im lặng chốc lát bèn ngập ngừng hỏi.

"Ngài không thích Tát Xích Na sao?"

Tư Phàm nhìn thái độ hoang mang của nàng lại cảm thấy thú vị, cuối cùng nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương vừa lớn, suy nghĩ chưa thể đi quá xa được, bình thường cố tỏ ra vẻ đứng đắn lạnh nhạt mà đôi lúc lại ngơ ngẩn đến có chút kỳ lạ. Nghĩ đoạn liền hướng nàng làm ra vẻ oan ức mà giải thích.

"Ta làm thế nào không thích? Hắn là người tốt, ai có thể không thích một người tốt?"

"Ta lại cảm thấy ngài không phải ý này."

Tư Phàm có hơi kinh ngạc, sau lại đạm cười, "Tát Xích Na lãnh hải rộng lớn, lại được lòng dân Bắc Thành. Không phải là ta không thích họ, mà là người ở trên ta không thích họ."

Quả nhiên vừa nghe xong Mạc Thanh Trần liền sửng sốt một phen, Tư Phàm lại mang theo vài tia cười lạnh lẽo mà giải thích, "Phúc Diệp Công chúa vốn được định sẽ gả cho thế tử tộc Tát Xích Na, hành động này là để kéo gần mối giao hảo giữa Minh Càn quốc và Tát Xích Na. Thế nhưng năm đó, Tát Xích Na căn bản là từ chối hôn phối này, chỉ nhận Công chúa là nghĩa nữ để trấn an đại cuộc. Mà nay, thế tử Tát Xích Na lại thành thân với người của tộc Dĩ Án, cũng là một thế lực khác dưới trướng Minh Càn quốc. Nếu là nàng, nàng sẽ vui vẻ đúng không? Nhưng người ở trên kia không nghĩ vậy."

Lại cười đến có chút tự giễu, " Người ở trên không thích, ta liền không thể nào làm khác đi được."

Mạc Thanh Trần không nghĩ một câu chuyện đơn giản lại có thể nghĩ ra được tới nhiều vấn đề như vậy, thầm nghĩ chẳng lẽ trong đầu của Ung Nhị Vương suốt ngày chỉ có thể suy đoán những chuyện như vậy mà sống nương theo tâm tư của Hoàng đế?

Nghĩ đến nàng có chút thấy hắn đáng thương, nếu sống dựa vào tâm tư của Hoàng đế mà suy nghĩ, vậy thì suy nghĩ thực sự của Ung Nhị Vương về những vấn đề này sẽ là thế nào?

Nếu như phải ngụy trang mình bằng những suy tính kia, vậy thì sơ tâm sau khi trở lại sẽ còn lại những gì?

Nghĩ đoạn, Mạc Thanh Trần có chút tò mò, chậm rãi hỏi, "Thế còn ngài? Ngài có vui không?"

Lần này lại đến Tư Phàm hiện lên vẻ mặt bất ngờ, Mạc Thanh Trần có thể nhìn ra trong mắt hắn nổ ra một loạt đấu tranh không mấy êm đẹp. Cuối cùng nhân lúc nàng còn không hy vọng sẽ nhận được một câu trả lời tốt đẹp nào nữa thì đột nhiên từ khóe môi hắn bật ra một chữ, "Vui."

Thấy Mạc Thanh Trần lại nhìn mình đến có chút ngốc, Tư Phàm bật cười, từ tốn nói, "Muội của ta không gả đi xa, mẫu hậu ta vui, ta dĩ nhiên vui."

Trái tim Mạc Thanh Trần từ lúc lên xe ngựa vốn đã đập có chút nhanh, giờ phút này lại bất ngờ có chút quá mạnh khiến nàng tựa hồ hơi đau mà mím môi nhịn xuống cỗ cảm xúc nhộn nhạo trong lòng, chỉ là nhịn cũng không che giấu được khóe môi câu lên nụ cười mỉm đầy thỏa mãn.

Minh Cao Hoan Tư Phàm cũng không phải lãnh khốc như nàng nghĩ...

Thấy nàng tựa hồ như rất hài lòng với câu trả lời của mình, Tư Phàm có chút ngại sờ sờ mũi, vẫn là ra khỏi Minh Thành rồi mới có thể nghĩ gì nói đó được như vậy.

Cúi đầu cười một hồi, Mạc Thanh Trần lại có chút tinh nghịch hỏi.

"Vương gia, ngài nói những thứ này với ta, không sợ ta sẽ nói lại cho bệ hạ sao?"

Tư Phàm lúc này lại đột nhiên nghiêm túc nhìn nàng, ôn tồn đáp, "Nàng sợ bệ hạ, ta cũng sợ bệ hạ, nên suy ra ta và nàng là cùng một thuyền... Nàng sẽ không nỡ làm vậy với ta đâu, đúng không?"

Nụ cười của Mạc Thanh Trần có chút tư vị lạ lẫm mà chính nàng cũng chưa bao giờ trải qua, quả nhiên là nàng lúc này phi thường vui vẻ. Ung Nhị Vương nói Tát Xích Na rất giỏi thu phục lòng người, nàng lại nghĩ chính hắn mới là người giỏi kéo gần khoảng cách với người khác nhất. Nàng liếc mắt nhìn Tư Phàm, lại làm ra vẻ lạnh nhạt đáp, "Bất quá ta sẽ xem như ngài chưa từng nói gì vậy, vương gia..."

Gương mặt của Mạc Thanh Trần được mái tóc xõa dài kết hợp với chiếc mặt nạ gần như là bị che đi mất một nửa, tuy nói bị thương nặng nên phải bất đắc dĩ che đi nhưng chỉ cần nhìn một nửa mặt còn lại cũng đủ biết nàng ấy trước kia kinh diễm đến nhường nào. Đôi mắt hoa đào của nàng ấy đã từng đánh động Tư Phàm một lần, rất sáng và rất vũ mị lòng người. Nếu gương mặt của nàng ấy hoàn toàn không bị làm sao, sau khi trang điểm sửa soạn lên thì chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân khuynh nước khuynh thành.

Tư Phàm ngắm nhìn Mạc Thanh Trần đến chăm chú chuyên sâu khiến Mạc Thanh Trần mặt liền đỏ cả lên, chỉ nhìn được một nửa mặt bên phải của nàng ấy nên Tư Phàm có chút khó nhịn cúi người xuống nghiêng nghiêng đầu nhìn rõ hơn phía bên kia, hành động này càng khiến Mạc Thanh Trần quẫn bách, tim đập đến muốn rơi ra khỏi lồng ngực. Mạc Thanh Trần chính là có hơi tức giận cái cảm giác kỳ quặc khó khống chế của mình nên liền nhìn Tư Phàm mà khó chịu hỏi.

"Vương gia, ngài nhìn gì vậy?"

Tư Phàm lúc này mới ý cười tràn đầy, hướng nàng nhẹ nói, "Thần Xung Mạc Thanh Trần, bản vương chính là lén lút tới đây cùng nàng, thế nên nàng đừng gọi ta là vương gia nữa, có được không?"

Mạc Thanh Trần vừa nghe xong liền tròn mắt nhìn Tư Phàm, ý cười trên mặt cũng ngưng đọng lại, nét tức giận cũng không còn một mảnh mà nhường chỗ hoàn toàn cho đôi má hồng thuận. Nàng nhận biết được Ung Nhị Vương có yêu cầu này cũng là rất bình thường và vô cùng hợp lý, nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ người kia muốn thu hẹp khoảng cách với mình. Nghĩ đoạn nàng mím môi gật đầu một cái, ánh mắt nhìn Tư Phàm không khỏi có một chút sóng sánh không rời, "Ừm..."

Tư Phàm hơi nghiêng đầu nhìn nàng, hài lòng cười, "Vậy từ giờ nàng cứ gọi ta là Tư Phàm. Còn ta sẽ gọi nàng là Thanh Trần. Quyết định thế đi."

Đi qua tám ngày cuối cùng cũng đã tới gần lãnh địa Bắc Thành, chiếc xe ngựa yên tĩnh dừng bên một quán trà ven đường bị đánh động bởi một đoàn ngựa khác vừa phi tới, những kẻ này người mang theo binh khí và số lượng không dưới mười người nên khi di chuyển phát ra âm thanh kim loại va chạm phi thường rõ rệt kéo hai người đang ngồi trong xe ngựa ra khỏi không gian riêng tư của mình. Mạc Thanh Trần từ liếc nhìn gương mặt trầm tĩnh của Tư Phàm hồi lâu thấy hắn không nói gì, lại nghĩ là hắn không quen chịu cực khổ nên khẽ hỏi.

"Vương gi... có muốn vào quán ăn chút gì không? Ngồi trên xe lâu quá cũng không tốt..."

Tư Phàm có chút hít thở không thông, hồi sau mới nhẹ gật đầu làm Mạc Thanh Trần cảm thấy có chút kỳ lạ, người này lại đang suy nghĩ cái gì nữa đây?

Chung quy Mạc Thanh Trần vẫn là không dám hỏi, nàng thừa nhận là mình không nắm được tâm tư của Tư Phàm, sợ mình không đủ hiểu những lời hắn nói, lại càng sợ mình quá thấu hiểu Tư Phàm thì sẽ rất khó xử. Theo bước chân Tư Phàm bước vào quán trà, xung quanh ồn ào cũng chẳng mấy ai chú ý tới một nam tử cùng một nữ nhân đi cùng với nhau, không chút thú vị.

Mạc Thanh Trần đột nhiên có chút cảm giác an toàn, nếu hôm nay đổi lại là không có Tư Phàm thì một mình nàng bước vào chắc chắn sẽ hứng chịu không ít ánh mắt soi mói. Nữ nhân giấu mặt có hai trường hợp: hoặc là xấu xí, hoặc là mỹ lệ. Nhưng người ta nhìn vào Mạc Thanh Trần thường là theo trường hợp đầu tiên, rồi thêm vào đó là một chút ánh mắt tiếc nuối hơn, nàng không thích những ánh mắt thương hại đó. Ngoại trừ phụ mẫu cùng nội tổ phụ ra, chỉ có duy nhất Minh Cao Hoan Tư Phàm là ngắm nhìn nàng với ánh mắt thưởng thức phi thường đẹp đẽ đó thôi.

Thấy nàng khẽ mỉm cười, nét cười lại thoáng một chút dịu dàng khiến Tư Phàm có chút tò mò liền hỏi.

"Nàng là đang cười cái gì thế?"

"Chỉ là đang nghĩ tới vài chuyện vui.", Mạc Thanh Trần nhìn Tư Phàm, bỗng nhiên lại hơi nhướng mày khiêu khích, "Ngài muốn biết ta cũng sẽ không cho ngài biết đâu."

Tư Phàm hơi híp mắt nhìn nàng, trong lòng nhộn lên muốn nói gì đó lại bị bàn bên cạnh ngắt ngang, một kẻ ngồi bên bàn này bất chợt đập chén trà xuống bàn giọng tràn đầy bất mãn nói.

"Khốn kiếp, không cho chúng ta vào kinh thành thám thính. Ngược lại còn bắt đi ngược về Bắc Thành, rõ ràng là hắn không có khả năng cứu Hoàng lão đại khỏi đại lao nên muốn kéo dài thời gian hành động của chúng ta!!"

"Ngươi nói nhỏ thôi!! Vào thành cướp ngục là điều không dễ!!", một tên khác lập tức gầm giọng.

"Nói phải, bây giờ chúng ta đành phải nghe theo sự sắp xếp của người trong thành. Nếu có thể kháng cự, há nào lại dễ dàng rút lui về Bắc Thành như vậy...?", một tên khác lại thở dài, giọng nói không cam lòng hiện rõ cả sự phẫn nộ.

"Đi mười người, ngay cả một người trở về cũng không được. Lão đại còn bị bắt giữ, ta không nghĩ họ lại có thể lợi hại như thế, bọn cấm vệ qu..."

Kẻ này chưa kịp nói xong thì tên ngồi bên cạnh lập tức hốt hoảng buông đũa bịt miệng hắn lại, "Người nói nhỏ, nhưng lỗ tai con người không nhỏ. Cẩn thận vẫn hơn!!"

Nói rồi hắn quăng một thỏi vàng nhỏ lên bàn rồi nói, "Đi nhanh thôi, đường tối khó đi!!"

Thấy bọn hắn đang chuẩn bị rời đi, Mạc Thanh Trần có hơi nóng lòng định đi theo thì Tư Phàm đứng một bên liền níu lại.

"Nàng định làm gì?"

"Vương... Tư Phàm, ngươi vừa rồi cũng nghe đúng không? Bọn chúng rất có khả năng chính là..."

"Ta nghe, nhưng nàng định đi theo bọn chúng vào rừng sao?"

"Vào rừng? Không phải chúng nói là tới Bắc Thành sao?"

"Đi vào Bắc Thành thì cần gì sợ đường tối? Ta e rằng đám người này cũng không phải là vào thành..."

Mạc Thanh Trần hơi bất động nhìn Tư Phàm, sau đó mới nhíu mày hỏi.

"Tư Phàm, ngươi không lo lắng gì tới chuyện người ở trên bị hành thích sao?"

"Ý nàng là sao?", hẹp mắt nhìn Mạc Thanh Trần, Tư Phàm nhìn ra nàng ấy đang nói tới một chuyện gì đó, liền hỏi, "Ta không lo lắng chuyện đó, nàng là đang nghĩ gì?"

Hôm đó ở tiểu viện, người mà Mạc Thanh Trần trông thấy hành vi bí ẩn là nam tử mặc trường bào màu đen, có thể nói trong việc hành thích Hoàng đế thì hắn chính là nằm trong diện khả nghi nhất. Ung Nhị Vương bây giờ lại không chút quan tâm chuyện đó, hắn chẳng lẽ không muốn điều tra ra ai kẻ nào là người đã phái bọn thích khách đó trà trộn vào cung hay sao?

Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, sau lần hành thích đó, người được lợi nhất chẳng phải... chính là Ung Nhị Vương hay sao...?

Dường như nhìn ra sự nghi hoặc kỳ lạ trong mắt Mạc Thanh Trần, Tư Phàm liền thở hắt ra mà âm trầm nói.

"Mạc Thanh Trần, bản vương nói cho nàng biết, không cần biết là nàng đang suy nghĩ cái gì, nhưng nàng không được có bất cứ ý nghĩ xấu gì về bản vương!! Không được nhìn bản vương bằng cái ánh mắt nghi ngờ này nữa!!"

Lại nhìn thấy ánh mắt ẩn nhẫn của nàng, Tư Phàm bất giác không thể cương được nữa, chỉ đành thở dài, "Thôi được rồi, ta... ta đi với nàng. Nàng muốn điều tra bọn chúng, ta tra với nàng!! Nhưng ta nói trước, nếu bị phát hiện, không được đánh, mà phải lập tức quay đầu bỏ chạy ngay!! Ta không muốn một ngày nào đó bọn chúng sẽ đứng trước mặt người khác mà tố cáo ta từng xuất hiện ở Bắc Thành này cùng nàng!!"

Nói rồi Tư Phàm lại không để Mạc Thanh Trần có cơ hội phản bác, liền nhanh chóng nắm lấy tay kéo nàng đi theo đoàn người kia. Mạc Thanh Trần có chút xấu hổ, lại có chút không tin được người kia lại chiều theo ý mình. Lời nói của người kia thể hiện rõ nguyên nhân hắn không không muốn đi theo bọn người kia chính là sợ dính dáng quá nhiều chuyện, chỉ muốn âm thầm đi rồi âm thầm về. Thế nhưng chỉ vì hiểu nàng vẫn còn để trong bụng chuyện của Thanh Tâm mà hắn lại bằng lòng thỏa hiệp với nàng...

Mạc Thanh Trần không muốn thừa nhận, nhưng những hành động mà Minh Cao Hoan Tư Phàm làm cho nàng, đang khiến nàng từng chút một mà rung cảm trong lòng. Mà từ lúc ra khỏi kinh thành cho tới giờ, hành động và lời nói của Tư Phàm đối với nàng lại càng thân thiết hơn...

Đám người gồm mười tên này quả nhiên đúng như lời Ung Nhị Vương nói, đi được một đoạn cách quán trà khá xa liền thả ngựa ra mà đi thẳng vào rừng. Tư Phàm và Mạc Thanh Trần cũng âm thầm đi theo một đoạn khá xa, đến lúc này Mạc Thanh Trần mới khẽ hỏi.

"Tư Phàm, Hoành Tịch cách đây không xa, thay vì trở về lãnh địa của mình, vì sao bọn chúng lại đến khu vực gần Bắc Thành? Liệu bọn chúng có thật là người của bang Hoành Mãng hay không?"

"...Có lẽ chúng muốn tránh bị phát hiện nên mới tập trung ở ngoài lãnh địa."

"Đáng tiếc cho bọn chúng. Một Ung Nhị Vương oai phong ở kinh thành đột ngột ngồi ở một quán trà ven đường ở tận Bắc Thành xa xôi, bọn chúng có nằm mơ cũng không thể ngờ được mình lại bị bại lộ như vậy...", Mạc Thanh Trần khẽ mỉm cười nhìn Tư Phàm, nói đến việc khó tin thì Ung Nhị Vương vì nàng mà chịu bao phen nguy hiểm chắc chắn là chuyện khó tin nhất. Nghĩ đến thì trong một đám cảm giác lộn xộn trong lòng lại dâng lên thêm một tia tự mãn. Đúng là làm nàng rối lại càng thêm rối...

Tư Phàm nghe ra ý chọc ghẹo của nàng thì chỉ khẽ híp mắt đạm cười, "Thần Xung đại tiểu thư ngày thường lãnh đạm ít nói, hóa ra cũng chỉ là một tiểu cô nương thích trêu người khác..."

Mạc Thanh Trần bị nói có chút ngượng, nàng cũng biết khi mình ở bên cạnh người này nàng tựa hồ cũng không còn là chính nàng trước kia nữa, dáng vẻ quẫn bách có chút khả ái rơi vào mắt Tư Phàm làm hắn cũng có vài tia vui vẻ nơi đáy mắt.

Mãi đến tận khi trời bắt đầu sập tối, bọn người đi phía trước mới bắt đầu dừng lại ở một mảnh đất trống nhỏ ở giữa rừng. Ở giữa mảnh đất đó le lói một ánh lửa nhỏ, ngồi cạnh là một nữ tử áo vàng dáng hình mảnh mai đơn bạc, dưới chân là một thanh kim loại ngắn tầm một cẳng tay. Phát giác mười gã nam tử đến, nữ tử áo vàng này mặt không biểu tình, chỉ khẽ liếc mắt gọi tên cầm đầu ngồi xuống cạnh mình, quà nhiên là có hẹn trước.

"Kim cô nương, công tử có nói bao giờ sẽ đưa lão đại của bọn ta ra khỏi đại lao hay không?"

"Tình hình chưa lắng xuống, công tử chưa thể. Ngược lại, bây giờ ngài ấy có việc khác cho các ngươi đây."

"Việc khác? Chưa cứu lão đại, bọn ta không làm gì cả!!", tên này tựa hồ tức giận mà quát lạnh vào mặt nữ tử áo vàng.

Nữ tử áo vàng dường như không quan tâm, chỉ lạnh như băng trầm giọng nói, "Chẳng lẽ các ngươi muốn Hoành Mãng một mống cũng không còn?!"

Ngay tức thì tên cầm đầu tái sắc mặt, hắn trừng mắt nhìn nữ tử ngồi bên cạnh mình như muốn lập tức gϊếŧ chết nàng ta, thế nhưng trải qua một lúc trấn định tinh thần hắn lại chỉ có thể nén xuống cơn giận hỏi, "Chuyện gì?"

Đứng ở đằng xa nhìn nữ tử áo vàng bỗng nhiên ghé sát vào tai tên cầm đầu nói gì đó, ngay cả Mạc Thanh Trần cũng không thể nghe được bọn chúng nói gì. Tư Phàm hơi hẹp mắt nhìn bao quát tình hình rồi lại liếc sang Mạc Thanh Trần đang tập trung vào việc nghe lén thì khẽ bật cười, "Nàng là tiểu cẩu tử hay sao?"

Mạc Thanh Trần lại bị chọc cho vành tai đỏ lên, nhất thời kích động mà không để ý ở phía sau đang có bỗng nhiên có một vật thể lạ đang đi tới. Tư Phàm nhìn nàng mà tâm tình có chút vui vẻ, ánh mắt lại vô tình lướt qua phía sau liền giật mình kéo nàng vào lòng mình tránh sang một bên, "Cẩn thận!!"

Ngay phía sau Mạc Thanh Trần là một con khuyển vô cùng lớn, toàn thân đen kịt nên đứng lẫn trong bóng tối của rừng cây khiến nàng không hề phát giác ra. Nó nhe ra hàm răng sắc nhọn đầy hung tợn mà hướng về phía Tư Phàm và Mạc Thanh Trần sủa lớn làm kinh động cả đám người bên này. Nữ tử áo vàng vừa nghe tiếng thú vật của mình gầm lên liền nhíu mày đứng phắt dậy, nghiến răng nói, "Có kẻ nghe lén!! Mau đuổi theo!!"

Dứt lời nàng xoay qua huýt lên một tiếng đanh gọn, "Khuyển Tử!!" thì ngay lập tức bên này con khuyển liền lao thẳng vào Tư Phàm và Mạc Thanh Trần.

Tư Phàm nhìn con khuyển lao đến thì hơi nhíu mày, lập tức xoay người tung cước đẩy nó ra xa rồi hướng Mạc Thanh Trần trầm giọng thúc, "Chạy mau!! Đừng chạy ra đường lớn, chúng sẽ dễ dàng bắt được ta bằng ngựa ở ngoài đó!!"

Quả nhiên cẩu từ hung dữ không có gì giỏi hơn săn người, Tư Phàm và Mạc Thanh Trần chạy một mạch không ngừng nghỉ đến cả đám người phía sau đuổi theo cũng khó khăn, thế mà con khuyển này lại bám riết không dứt, không cách nào cắt đuôi được.

"Nó đánh hơi được...", Mạc Thanh Trần gấp gáp nói.

"Dừng lại đánh nó thì bọn chúng sẽ đuổi kịp."

Nếu không phải vì nhớ tới lời dặn dò của Tư Phàm thì Mạc Thanh Trần đã bất đắc dĩ mà định bụng xử lý con khuyển rồi. Mắt thấy Mạc Thanh Trần có hơi chậm lại, Tư Phàm liền biết nàng định đánh nên thất kinh trong lòng nắm lấy tay nàng kéo đi. Đáng tiếc chỉ bằng một cái nhún chân, nữ tử áo vàng đã thi triển khinh công đuổi tới định tung cước vào Mạc Thanh Trần lúc này vẫn còn bị phân tâm bởi việc có nên bỏ thời gian ra đánh con khuyển này hay không?

Tư Phàm trông thấy quyền cước tung tới liền nhanh tay đẩy Mạc Thanh Trần sang một bên mà hứng lấy cú đá trời giáng của nữ tử áo vàng. Khóe miệng chảy ra một tia máu, Tư Phàm chưa kịp phản ứng gì đã lập tức phải thoái lui ra sau chống đỡ một loạt chiêu của nữ tử áo vàng kia đánh tới. Bên này Mạc Thanh Trần bị đẩy ra xa liền hoảng hốt không biết Ung Nhị Vương lấy đâu ra sức lực đẩy nàng cả thân nội công bay ra xa đến vậy. Ngay lập tức mười tên nam tử của bang Hoành Mãng liền chạy đến vây quanh lấy Mạc Thanh Trần, buộc nàng phải ra tay phá vỡ vòng vây mới có thể tiến đến bên kia cứu lấy Ung Nhị Vương.

Phía bên kia, Tư Phàm một thân áo đen bị một nữ tử áo vàng liên tục tấn công không cách nào chạy nổi. Nữ tử áo vàng thấy nam tử trước mắt cũng không thể phân biệt được hắn là có võ hay không? Nói không vì hắn ngoại trừ tránh né ra thì chả làm được gì, còn nói có thì... có chút không giống, bởi nàng dù có đánh nhanh đến cách mấy cũng không thể trúng hắn được.

Lửa nóng trong lòng dâng lên, nữ tử áo vàng liền nhún chân một cái tách ra khỏi Tư Phàm, hướng tới hắn

mắng.

"Nam nhân thối nhà ngươi dám giỡn mặt với ta?", mắng rồi lập tức trên môi câu ra nụ cười lạnh mà đanh gọn hét lên, "Khuyển Tử!!"

Tư Phàm hơi trợn mắt nhìn nữ tử áo vàng rồi lại nhìn qua con khuyển nhe nanh mà lao tới mình, hắn lập tức đạp vào thân cây tránh đi con khuyển, ngay tức thì kinh hãi vì nữ tử áo vàng bên này cũng đã lăng không về phía mình. Nữ tử áo vàng trên tay lúc này xuất ra thanh kim loại dài bằng cẳng tay kia, một đầu thanh kim loại lúc này bất chợt nhô ra một mũi nhọn nhỏ và dài, rõ ràng là muốn tung ra sát chiêu.

Tư Phàm nhất thời bị hai bên công đến, kinh động trong lòng mà rút từ đai lưng ra một cây roi dài phóng về phía con khuyển, tay trái căng ra siết mạnh lấy cổ nó, cẳng tay thì lập tức vung lên chống đỡ lấy đòn giáng xuống từ nữ tử áo vàng, đồng thời thu tay trái về một kích đẩy nàng ta ra xa. Nàng ta bất ngờ bị Tư Phàm đánh trả liền vài bước chệnh choạng lùi ra sau, mắt lấy con khuyển của mình bị siết cổ đến ngất đi thì nộ khí đùng đùng chỉ tay vào Tư Phàm thét lớn.

"Đồ khốn kiếp, ngươi dám đánh khuyển của ta, ta nhất định không tha cho ngươi!!"

"......"

Tư Phàm lòng ngay cũng không thể nói, chỉ còn biết nhắm mắt chịu đựng cơn thịnh nộ của nữ tử áo vàng này. Thế nhưng vì quyền cước bị trúng lúc đầu mà lúc này đau đớn tột cùng nên đã bị nàng ta nắm được thời cơ mà đẩy hắn lùi về sau hoàn toàn. Phía bên này Mạc Thanh Trần nhìn thấy cảnh vừa rồi thì thất thần một hồi, quả nhiên đúng như nàng nghĩ, Ung Nhị Vương này chính là đang che đậy tài năng... Nhưng sau đó nhìn thấy nữ tử kia liên tục tung sát chiêu khiến Tư Phàm có chút chịu không nổi thì trong lòng nàng lại nóng như lửa đốt, ánh mắt giận dữ tỏa ra sát khí mà nhìn đám nam tử xuề xòa hung tợn trước mặt mình, nàng lập tức thu nội lực vào tay, một chưởng hất tung mười gã nam tử, trong lòng thầm đánh giá bọn chúng vẫn còn yếu hơn mười tên thích khách kia rất nhiều.

Bên này Tư Phàm bị nữ tử áo vàng dùng vũ khí đánh mạnh vào ngực trái trúng vào vết thương cũ khiến hắn đau đớn kêu lên một tiếng, vết thương chưa kịp lành lại một lần nữa bị đánh vỡ, vết máu loang ra trên áo một màu đỏ thẫm rơi xuống nền cỏ phía dưới loang lổ kinh người. Âm thanh này lập tức kinh động tới Mạc Thanh Trần, nàng lúc đó cả người chợt lạnh toát, giống như nổi điên mà lao tới chỗ nữ tử áo vàng, tung kiếm lên không mà tuốt ra khỏi vỏ. Ánh quang kiếm bất ngờ lóe lên như đem khu rừng cắt ngang một mảnh, nữ tử áo vàng chói mắt nên liền nhíu mày lại, lại phát hiện có sát ý xông đến nên kinh hãi lùi ra xa, đồng thời vung trong tay áo ra thêm một thanh kim loại nữa, cấp tốc dùng cả hai thanh kim loại mà chặn lại cỗ kiếm khí kinh người chém tới mình.

Nội lực của kiếm khí này rất mạnh và khí tức như gió tát qua tai khiến nữ tử áo vàng nhất thời đinh lên một tiếng trong đầu, hai tay không chống trụ nổi rung lên lập tức văng ra xa phun ra một cỗ huyết khí lớn. Mắt lờ mờ nhìn thấy Tư Phàm được Mạc Thanh Trần đỡ lên bỏ chạy, nữ tử áo vàng lập tức thều thào kêu lên với hai gã nam tử duy nhất vừa ngồi dậy được.

"Các ngươi... đuổi theo chúng..."

Mạc Thanh Trần dìu Tư Phàm chạy đi mà không hỏi bất cứ tiếng nào, chỉ biết lo lắng quan sát sắc mặt của hắn, nàng không chịu được liền hỏi.

"Tư Phàm, ngươi đừng làm ta lo, ngươi cố chịu một chút..."

Tư Phàm lúc này mồ hôi lạnh tuôn ra lấm tấm trên trán, nhìn nàng khẽ cười nhàn nhạt, "Bản vương chịu được, nàng không cần phải lo như thế đâu...Nàng vừa rồi hung dữ như vậy, dọa bản vương sợ chết khiếp..."

Đồ ngốc này...

Mạc Thanh Trần trong mắt ẩn lên đau lòng, nàng vì ai mà nộ khí lên đến mất kiểm soát như thế kia chứ?!

Trong đêm tối, càng ngày hai gã nam từ bang Hoành Mãng đuổi tới càng gần, cuối cùng Tư Phàm và Mạc Thanh Trần bị dồn tới một cái thác nước. Thác tuy thấp nhưng nước chảy khá xiết, trong đêm tối lại lởm chởm đá ngầm, cực kỳ nguy hiểm.

"Hai ngươi rõ ràng là muốn chết. Dám nghe lén bọn ta nói chuyện!!"

Vừa dứt lời, cả hai tên đều đồng loạt xông tới tấn công, Mạc Thanh Trần vừa rồi nộ khí quá mức gây mất cân bằng nội lực trong người, nàng cảm xúc kiểm soát không tốt thường xuyên bị nội tổ phụ mắng là sẽ dễ gây hỗn loạn nguyên khí trong người. Trước bởi nàng tính khí ẩn nhẫn chịu đựng tốt nên thấy nó không tổn hại gì tới mình, mà khi nãy chỉ vì tức giận Tư Phàm bị thương mà lần đầu tiên nàng cảm giác được sự nghiêm trọng của việc mà nội tổ phụ và phụ thân đã dặn dò. Lúc này nàng chưa thổ huyết ra vì bị tổn thương nguyên khí là đã may mắn lắm rồi.

Tư Phàm liếc mắt thấy Mạc Thanh Trần có vẻ không ổn lắm liền buông tay nàng ra một mình chống đỡ hai tên nam tử đang lao tới. Roi da đã bị rơi lại ở chỗ nữ tử áo vàng, Tư Phàm chỉ còn cách dùng tay không mà cố chống trụ. Hai tên nam tử này thực lực không quá cường hãn nhưng vì vết thương trên người Tư Phàm thực sự quá nặng nên cũng không chống đỡ được bao lâu, trong nháy mắt liền một tên tung quyền trúng khiến hắn văng đến làm gãy đoạn cả cành cây, tên còn lại kết hợp nhuần nhuyễn liền nhanh chóng phóng đến định bụng dùng kiếm tung chiêu kết liễu.

Mạc Thanh Trần sau một hồi đau ngực vô cùng lại nhìn thấy một màn này, nàng hoảng hốt đưa kiếm ra đỡ lấy một đường chém tới Tư Phàm, lập tức Tư Phàm cũng kết hợp nhuần nhuyễn tung cước thẳng vào ngực hắn khiến hắn văng thẳng vào gốc cây gãy đoạn khi nãy, bị cạnh nhọn đâm xuyên ngực lập tức tắt thở.

Tư Phàm nhìn thấy thanh kiếm rơi xuống đất liền nhanh tay nhặt lên đánh một đòn khiến tên còn lại lùi ra xa rồi chạy đến bên Mạc Thanh Trần đỡ nàng dậy. Mà tên còn lại sau khi thấy huynh đệ của mình bị gϊếŧ liền nổi điên lao đến đạp vào vai Mạc Thanh Trần một cái rất mạnh khiến nàng lập tức ngã thẳng về phía thác nước không kịp nắm lại bất cứ vật gì. Tư Phàm trông thấy cảnh đó liền kinh hãi lao tới, may thay lại nắm được tay nàng, nhưng cả hai người đều sức cùng lực kiệt không thể chống trụ được lâu nữa.

Lúc này tên nam tử Hoành Mãng còn lại đã đứng ngay phía trên, một bên ôm chặt vai trái đang bị thương mà nhìn xuống Tư Phàm và Mạc Thanh Trần, hắn hơi nhíu mày nhìn Mạc Thanh Trần một chốc, liền nói.

"Cũng chỉ là một xú nữ, ngươi lại cố chấp cứu nàng ta làm gì?"

Hắn tựa hồ rất đau, lại thở hổn hển nói tiếp.

"Ả tiện phụ xấu xí này làm ta bị thương nặng, gϊếŧ huynh đệ của ta, dám nghe lén làm hỏng việc của vương gia. Đáng chết!!"

Nói rồi hắn lập tức dùng kiếm đâm thẳng vào bàn tay phải đang nắm lấy nàng của Tư Phàm, nàng nhìn thấy vẻ mặt thống khổ đau đớn của hắn mà trong lòng quặn đau, bàn tay phải của Tư Phàm chính là bị trúng Song Mãng Thủ chưa khỏi. Thế nhưng Tư Phàm vẫn không buông tay nàng ra, ánh mắt hắn lúc này nhìn nàng đầy phức tạp, lại ẩn ẩn một tia dịu dàng khiến nàng không tài nào kháng cự lại nổi, đành khẽ hỏi.

"Tư Phàm, ngươi là vì sao... lại để ý tới ta như vậy? Ta... là kẻ ở gia tộc đối địch..."

Tư Phàm âm trầm nhìn nàng không đáp, hắn để ý ai còn phải xem người đó đến từ đâu sao? Hồi lâu sau vẫn không thấy Tư Phàm buông Mạc Thanh Trần ra, tên nam tử Hoành Mãng tức giận hét lên.

"Nếu hai ngươi yêu nhau, vậy ta sẽ thành toàn cho hai ngươi chết chung với nhau!!"

Nói rồi hắn lập tức nổi điên chém vào lưng của Tư Phàm một nhát rồi lại một nhát khiến cả người Tư Phàm toát lạnh, ánh mắt đau đớn chịu không nổi, nhìn nữ nhân phía dưới mình, khẽ nói.

"Bản vương đã vì nàng mà chịu thương tích đếm không hết rồi. Nàng nếu may mắn còn sống thì cho bản thương một chút tôn nghiêm, đừng cho ai biết bản vương là một kẻ vô dụng đến nhường nào..."

Tư Phàm nói có chút khô khốc cổ họng, lại chậm rãi níu Mạc Thanh Trần, bất ngờ dùng sức của mình quăng nàng lên để cả bản thân mình rơi xuống thác nước rồi xoay người dùng thanh kiếm trên tay phóng ra một tia lực đạo đủ mạnh để đâm xuyên qua tên nam tử Hoành Mãng đang đứng phía trên vách đá, tên này hiện tại đã yếu đến bước đi không nổi nên khi Tư Phàm phóng kiếm hắn không kịp né tránh đã lập tức bị kiếm xuyên qua mà chết.

Ngược lại là Mạc Thanh Trần khi bị quăng lên liền hốt hoảng với tay nắm lấy vạt áo Tư Phàm, không kịp bám vào vách đá liền đem cả hai rơi thẳng xuống dòng thác. Vốn là nàng định che chở cho Tư Phàm, rốt cuộc khi rơi xuống ánh mắt Tư Phàm có chút quẫn bách liền đem nàng đưa vào trong lòng rồi dùng thân mình che chắn cho nàng mà rơi xuống dòng nước chảy xiết.

Tư Phàm chịu toàn bộ lực tác động nên vừa rơi xuống nước đã liền ngất đi, Mạc Thanh Trần lúc này hoảng loạn không thôi, nàng lập tức kéo giữ lấy Tư Phàm trong lòng nước chảy xiết. Gương mặt thanh tú nhưng lại có nét bá đạo âm trầm của Tư Phàm giờ khắc này phản chiếu hoàn toàn trong đáy mắt Mạc Thanh Trần chỉ còn lại sự yếu ớt và mong manh. Bất giác phát hiện ra hai hàng chân mày của Tư Phàm vì khó thở mà khẽ nhăn lại, nàng lập tức mừng rỡ kéo gần khoảng cách rồi không nhịn được mà dùng chính môi mình áp vào môi Tư Phàm để ngăn hắn thoát khí dưới nước, giúp hắn chịu đựng thêm một chút.

Mãi đến khi hai người trôi đến dòng nước êm hơn, Mạc Thanh Trần mới có thể từ từ đưa Tư Phàm lên bờ, nhìn Tư Phàm gầy yếu sắc mặt ngày càng trắng bệch nàng lo đến phát rồ, vừa cố gắng kéo hắn vào chỗ kín vừa lẩm bẩm trong miệng liên hồi rằng, "Tư Phàm, ngươi không được bị làm sao cả..."

May thay bên dưới dòng suối vốn có khá nhiều sơn động nên nàng mới lập tức đưa Tư Phàm vào một sơn động gần nhất để nghỉ ngơi, sau khi đặt Tư Phàm nằm nghỉ bên một mỏm đá bằng phẳng thì lúc này nàng mới phát giác ra dòng suối ban đêm vốn mang theo hàn khí rất mạnh, nó sẽ làm cho vết thương từ Song Mãng Thủ tác phát, cộng thêm mấy vết thương từ trận chiến lúc nãy ở trên người khiến thể trạng Tư Phàm vô cùng tệ. Không nghĩ nhiều, Mạc Thanh Trầ liền dùng hết tất cả những gì mình có trên người mà tập trung loại bỏ hàn khí cho Tư Phàm mà không quản bản thân mình cũng đang rét run cả người.

Có lẽ là do cách thức luyện tập của tộc Chiến Thần, Mạc Thanh Trần hiện tại không cần phải đả động quá nhiều tới Tư Phàm, nàng khẽ nắm lấy bàn tay của Tư Phàm, đặt bàn tay của hắn úp xuống lòng bàn tay của mình rồi dùng nội lực hút thẳng hàn khí từ lòng bàn tay phải của Tư Phàm qua người mình rồi chuyển đổi thành nguyên khí tuần hoàn. Quá trình này chậm hơn rất nhiều so với cách đẩy thẳng hàn khí ra ngoài của Hoàn Hoàn, nhưng có một điểm mạnh là sẽ không bị thất thoát nguyên khí. Người của tộc Chiến Thần thường dùng cách này trong trường hợp nội lực bị cạn kiệt, nguyên khí bị tổn hại.

Và nếu nói về ưu điểm, thì cách trung chuyển nguyên khí này cũng có một nhược điểm, đó chính là vì nguyên lý vận chuyển nguyên khí từ cơ thể người này sang cơ thể người kia như vậy, nên người của tộc Chiến Thần chỉ sử dụng nó dành riêng cho vợ chồng, con cái của mình...

Lần trước Thanh Tâm bị tổn hại cả cơ thể nhưng cũng may là còn Thanh Loan ở đó nên mọi chuyện vẫn có thể kiểm soát được, còn bây giờ ở đây chỉ có mỗi nàng và Tư Phạm, nàng nghĩ thế nào cũng không thể lựa chọn cách khác được nữa. Nếu Tư Phàm không qua khỏi đêm nay, nàng thực sự... không cách nào có chịu được, nghĩ tới thôi đã khiến trong lòng nàng hoảng sợ đến phát run...

Rốt cuộc nàng lại vì sao lo sợ như vậy? Nàng vì sao cố gắng như vậy?

Bàn tay của Tư Phàm thon dài và không hề có chút khô ráp cứng cáp nào khiến Mạc Thanh Trần có tư vị khó nói nên lời, lại ngẫm nghĩ một hồi không biết đã trôi đi đâu khiến nàng có chút thất thần ngắm nhìn gương mặt của Tư Phàm. Ánh mắt Mạc Thanh Trần nhất thời hơi rũ xuống, hiện ra tầng tầng ẩn nhẫn đau khổ cùng khó xử.

Minh Cao Hoan Tư Phàm là người của tộc Minh Thần...

Chỉ một chút suy nghĩ này thôi cũng đủ làm cảm xúc của nàng rối loạn, cố gắng trung chuyển hàn khí từ vết thương Song Mãng Thủ trên tay Tư Phàm ra xong Mạc Thanh Trần liền hơi váng đầu, nhưng ý chí cho nàng biết trên người Tư Phàm vẫn còn rất nhiều vết thương cần nàng chăm sóc. Nàng đỡ lấy thân hình Tư Phàm nằm xuống đất, lại từ từ cởϊ áσ hắn ra để xem xét vết thương trên người, cuối cùng lại có chút mệt mỏi vì tại sao hắn lại mặc y phục dày như vậy.

Mãi đến khi chỉ còn lại một lớp trung y mỏng, Mạc Thanh Trần mới phát hiện dáng vóc của Tư Phàm cũng phi thường mảnh mai, bình thường đối với các nam nhân khác Tư Phàm chỉ ở mức vừa người và không quá tráng kiện, nhưng giờ cởi bỏ gần hết y phục mới thấy hắn còn gầy hơn rất nhiều, tựa hồ chỉ... ngang ngửa bản thân Mạc Thanh Trần mà thôi. Mạc Thanh Trần vô cùng đau lòng, lại nhìn thấy toàn bộ bờ vai trái thấm đẫm vết máu, tuy đã nhòa đi bớt do ngâm trong nước nhưng cũng chính vì vậy mà máu cũng không thể đông lại được, thầm nghĩ vì sao vết thương này lại nặng như vậy...

Nữ tử áo vàng kia chỉ là đánh trúng bằng thân thanh kim loại chứ cái đầu nhọn đó chưa hề đâm vào vai hắn kia mà?

Không thể đoán ra lý do được, Mạc Thanh Trần có hơi ngượng cởi ra lớp áo cuối cùng của Tư Phàm, tức thì trong mắt liền hiện lên choáng váng tới ngã bệch xuống đất. Đáng lý ra đây chính là lớp áo cuối cùng rồi, vì sao... vì sao lại còn một lớp vải quấn quanh ngực Tư Phàm nữa?

Mạc Thanh Trần dường như hít thở không thông, nhìn chăm chăm vào hai khỏa trước ngực Tư Phàm, mày vặn lại càng lúc càng chặt. Nàng là bị cái gì đây? Tại sao đêm nay hết chuyện này tới chuyện kia đều làm cho nàng giống như từ trên trời rớt xuống vậy?

Mạc Thanh Trần vô cùng hoảng loạn, nàng bàng hoàng quay mặt đi chỗ khác mà nhắm mắt trấn định tinh thần, "Từ từ đã nào, ta là quá mệt mỏi rồi nên bị hoa mắt thôi... "

Đêm nay, nàng phát hiện ra bản thân mình đã nảy sinh một thứ gì đó không đúng lắm với Minh Cao Hoan Tư Phàm. Nàng chưa thể xác định được nó là gì, nhưng thứ này lại khiến cho nàng thống khổ vô cùng. Tới tận bây giờ, nàng những nghĩ mình đã nắm được một loạt các bí mật cực lớn của Ung Nhị Vương để chuẩn bị báo về gia tộc: Ung Nhị Vương chính là người đáng nghi nhất trong vụ việc ám sát Đệ nhị đế, giấu kín tài năng để qua mặt hoàng thất, tự ý đi đến Tát Xích Na,... chỉ cần một trong những việc này bị hé lộ ra thôi cũng đủ khiến cho Minh Càn Đệ nhị đế chèn Ung Nhị Vương đến chết rồi.

Thế mà hiện tại ngay lúc này đây, nàng lại phát hiện ra một bí mật còn động trời hơn hết thảy những thứ kia: Ung Nhị Vương là nữ nhân. Chỉ cần một việc này thôi, không chỉ mỗi Ung Nhị Vương và Minh Trung Hoàng hậu, mà cả tộc Minh Trung cũng sẽ bị tru di cửu tộc không còn một mống. Nhất quốc chi mẫu bị xảy ra tình trạng này nhất định sẽ khiến Minh Càn quốc lòng dân loạn lạc bất an, một kích này tộc Minh Thần chắc chắn sẽ trụ không nổi...

Nhưng mà...

Mạc Thanh Trần chậm rãi mở mắt nhìn Tư Phàm đang nằm bên cạnh mình, sắc mặt nàng ấy tựa hồ vô cùng khó chịu khiến nàng ẩn ẩn đau xót. Từ nhỏ Tư Phàm đã phải sống với thân phận như vậy chỉ vì Minh Trung Hoàng hậu không có con trai sao? Thay bà ấy gánh vác cả tộc Minh Trung trên vai dù không có nghĩa vụ phải làm như thế? Tư Phàm là nữ tử nhưng lại phải lấy vợ, vậy nếu cả đời sống như vậy, nàng ấy sẽ vĩnh viễn không thể đem lòng yêu một nam tử nào khác được sao?

Nghĩ đến đây Mạc Thanh Trần vô cùng đau lòng, nàng không biết bình thường Tư Phàm đối xử với mình là chiếc mặt nạ thứ mấy, người mà nàng luôn luôn nhìn thấy đây liệu có phải là Tư Phàm thật sự không? Hay chỉ là một ai đó mà Tư Phàm bày ra cho nàng thấy?

Mắt nàng quan sát kỹ càng gương mặt của Tư Phàm, gương mặt thanh tú này, đôi bàn tay thon dài này, thân hình mảnh mai này, cả cái mùi hương hoa quỳnh đầy mê người đó... Đúng rồi, làm sao mà thể là nam tử được cơ chứ. Lại quét mắt xuống vết thương rỉ máu trên bả vai trái của Tư Phàm, Mạc Thanh Trần nhất thời kinh động nơi đáy mắt.

Đây là... vết kiếm đâm chứ không phải là vết thương do một thanh sắt tròn có thể gây ra...

Trái tim trong lồng ngực trái Mạc Thanh Trần bất giác lại đập vô cùng kịch liệt tới có chút đau đớn, ánh mắt xót xa cùng dịu dàng dâng đầy một cỗ không thể cưỡng chế xuống được. Vết kiếm trên ngực trái của Tư Phàm, vết thương từ Song Mãng Thủ, vết đâm ở lòng bàn tay, vết kiếm chém trên lưng... tất cả những thứ này đều là Tư Phàm vì nàng mà hứng chịu, không phải sao?

Bộ mặt thứ mấy mà có thể chịu đựng thay cho nàng chừng này thứ đây chứ?

"Bản vương đã vì nàng mà chịu thương tích đếm không hết rồi. Nàng nếu may mắn còn sống thì cho bản thương một chút tôn nghiêm, đừng cho ai biết bản vương là một kẻ vô dụng đến nhường nào..."

Nghĩ đến đây Mạc Thanh Trần cười khổ, "Có lẽ Tư Phàm đã dự trù được tình huống bị ta phát hiện...?", trong đáy mắt nàng ánh lên một tầng sương mỏng ướŧ áŧ vuốt lấy sườn mặt của Tư Phàm, thì thầm than, "...Tư Phàm, đừng bị làm sao... Ta chữa trị cho ngươi, giúp ngươi khỏe lại..."

Nói rồi nàng cả đêm lại thay nàng ấy xử lý tất cả các vết thương trên người, một mực tỉ mỉ cùng cẩn thận, vô cùng trân quý cơ thể người trước mắt mình. Cuối cùng đến khi trời rạng đông, nàng sức cùng lực kiệt mới nằm hẳn bên cạnh Tư Phàm mà ngủ thiếp đi, trong lúc ngủ nàng vẫn còn mơ màng ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của hoa quỳnh bên cạnh, giấc mộng này... nàng thật sự vĩnh viễn không muốn tỉnh lại...

------

Toàn thân trở nên đau nhức khiến Tư Phàm vô cùng khổ sở mở mắt ra, lại phát hiện mình đang nằm ở dưới đất trong một cái hang động ẩm ướt, bên cạnh lại là một nữ nhân áo trắng đã mấy phần lấm bẩn khiến nàng giật mình muốn vùng dậy thì phát giác ra toàn thân mình đã vô lực cử động. Tư Phàm thả người xuống nền đất một tiếng kình rất to mang theo một tia thở dài ưu phiền khiến Mạc Thanh Trần nằm bên cạnh từ trong giấc mộng ngát hương hoa quỳnh giật mình tỉnh dậy. Mắt còn chưa kịp mở thì miệng đã theo phản xạ kêu lên.

"Tư Phàm!!"

Tư Phàm nghiêng đầu sang nhìn Mạc Thanh Trần, ánh mắt không nóng không lạnh khóa lấy nữ tử đang ngồi cả người thẳng tắp bên cạnh mình, vẻ mặt của nàng lo lắng cùng tiều tụy chỉ sau một đêm. Tư Phàm không phải là kẻ ngốc, phát hiện cơ thể mình thương thế đã được xử lý tốt, lại nhìn đến vẻ mặt của nàng ấy thì trong lòng liền biết đã lộ chuyện, chỉ là nàng đang tìm thứ gì đó trong biểu tình của nàng ấy, tìm thật kỹ. Cái không khí giữa hai người bây giờ phi thường căng thẳng, mắt nhìn thấy Mạc Thanh Trần cả người không được tự nhiên, Tư Phàm hơi thở có chút ngưng đọng trầm hỏi.

"Nàng không có gì muốn hỏi sao?"

Mạc Thanh Trần nghe thấy Tư Phàm mở lời trước thì hơi ngập ngừng gật đầu, "Ngươi còn đau chỗ nào không?"

Quả nhiên Tư Phàm liền hẹp đuôi mắt lại nhìn nàng chăm chú, trong mắt lại lộ ra một chút khó hiểu, nàng ấy thực sự không cảm thấy chuyện này quá mức nghiêm trọng hay sao? Đêm qua, Tư Phàm không nghĩ mình sẽ sống sót, bởi vì nếu nàng sống sót thì chắc chắn sau khi tỉnh dậy, đợi chờ nàng chính là ba tấc lụa trắng treo sẵn trên đầu.

Tư Phàm thậm chí đã tưởng tượng Mạc Thanh Trần sau khi biết chuyện sẽ lập tức đem tin về tộc Chiến Thần, công bố thiên hạ để cho nàng khốn khổ mà sống suốt phần đời còn lại. Vì thế vào lúc đó, Tư Phàm chính xác là đã van xin Mạc Thanh Trần, nàng ấy nếu muốn gϊếŧ nàng thì có thể gϊếŧ, nhưng nàng đã van xin nàng ấy dù có bất cứ tâm tư gì thì cũng đừng tiết lộ chuyện này. Một mình nàng ngã xuống, không thể kéo theo cả gia tộc của mẫu hậu nàng được...

Chính vì thế sau khi tỉnh dậy, Tư Phàm không nghĩ là còn có ai ở bên cạnh mình nữa, mắt vừa nhìn thấy nàng vẻ mặt lo lắng mình thì Tư Phàm vừa vui mừng lại vừa lo sợ. Dù nàng có trăm kế ngàn kế cũng không nghĩ ra được Mạc Thanh Trần tính làm cái gì, cuối cùng lời duy nhất mà nàng ấy thốt lên lại chính là tên của nàng khiến nàng có chút khó nói nên lời.

"Nàng..."

Tư Phàm khô cổ họng lên tiếng, vừa nghe thấy giọng nói hơi khàn của nàng, Mạc Thanh Trần liền nhanh lẹ nói, "Ngươi khát nước? Để ta đi lấy nước cho ngươi. Ngươi đợi ta ở đây."

Nói rồi nàng nhanh chóng quay lưng chạy ra ngoài để lại trong mắt Tư Phàm một bóng lưng gầy yếu đến đau lòng. Sau khi được Mạc Thanh Trần bồi tiếp uống nước một cách cẩn thận, Tư Phàm lúc này mới hơi nhíu mày trầm giọng hỏi.

"Bây giờ nàng không hành động, không sợ sau này sẽ hối hận sao?"

Mạc Thanh Trần đưa mắt nhìn Tư Phàm, mím môi đáp, "Nếu sợ hối hận thì ta đã không năm lần bảy lượt ở cùng với ngươi."

Tư Phàm có chút nhíu mày như đang suy nghĩ gì đó, khóe môi lại câu lên nụ cười có chút thâm thúy khiến Mạc Thanh Trần cảm giác giống như bị nhìn thấu mà bất giác đỏ mặt. Lại nhìn thấy Mạc Thanh Trần y phục đều đã bẩn cả, Tư Phàm hơi đạm nhạt hỏi.

"Hôm qua nàng bị tên Hoành Mãng kia đạp trúng một cước, có bị làm sao không?"

"Ta không sao, một lát nữa tự ta

sẽ chữa cho mình.", Mạc Thanh Trần nhẹ lắc đầu, "Ngược lại là ngươi, vết thương mới chồng lên vết thương cũ như vậy sẽ khiến thương thế nặng hơn. Bắc Thành cách đây không xa nhưng ta cũng không thể vào đó mua thuốc. ta lo... ngươi nằm ở đây một mình sẽ không an toàn..."

Tư Phàm nhướng mày nhìn nàng, nàng cảm thấy nàng ấy có gì đó hơi khác so với lúc trước, đừng nói là tại vì phát hiện ra nàng là nữ nhân nên nàng ấy mới đột nhiên đối xử dịu dàng hơn đi? Tư Phàm hơi liễm mi, lại nói tiếp.

"...Nàng có thể vào đó mua thêm vài bộ y phục, thuận tiện mua thêm thuốc từ đại phu. Nhưng vì bọn người đêm qua rất có thể đang mai phục chúng ta ở Bắc Thành... nên nàng cứ ở đây cùng ta. Khi nào ta khỏe lại, chúng ta sẽ cùng tìm đường vào Bắc Thành sau."

Mạc Thanh Trần vừa nghe liền hiểu, trong lòng nàng dâng lên một cỗ ấm áp ngập tràn, chỉ là hôm qua nàng mới chỉ kịp xử lý y phục cho Tư Phàm, còn mình thì chả ra làm sao. Nàng chưa bao giờ xuất hiện trước mặt Tư Phàm mà chưa sửa soạn gì cả nên liền cảm thấy bản thân thật sự mất mặt, nghĩ đoạn thì nói, "Tư Phàm, hay là để ta giặt sạch y phục trước. Dẫu sao chúng ta cũng không thể mang bộ dáng này vào Bắc Thành được?"

Tư Phàm có hơi liếc mắt nhìn xung quanh, quả thật mặt đất phi thường ẩm ướt này đối với vết thương trên người của mình không hề tốt, cần phải nhanh chóng mặc y phục vào để giữ ấm thì mới ổn. Nghĩ thế nên Tư Phàm hơi khép hờ mắt, nhàn nhạt đáp, "Đa tạ nàng, ta nhờ nàng vậy..."

Mạc Thanh Trần có chút bối rối ngồi nhìn Tư Phàm yên vị nhắm mắt, hồi lâu không thấy nàng ấy động đậy gì nàng mới bắt đầu xoay lưng lại chuẩn bị cởi y phục của mình ra để xem xét vết thương. Tiếng dây buộc thắt lưng bị kéo ra, tiếng vải áo trượt ra khỏi cơ thể của nữ nhân một đường nghe vô cùng mịn màng đồng thời vang lên bên tai Minh Cao Hoan Tư Phàm khiến nàng tuy nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng tinh thần lại không thể nào yên tĩnh được. Vô thức nuốt khan một tiếng, vành tai nàng có chút đỏ và đầu óc thì không thể bỏ qua bất cứ âm thanh nào ở bên cạnh mình, Tư Phàm chậm rãi mở mắt ra, hơi chật vật nghiêng đầu sang nhìn nữ nhân đang ngồi bên cạnh mình.

Minh Cao Hoan Tư Phàm thực sự vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy Mạc Thanh Trần trong bộ dạng này. Mạc Thanh Trần là hậu duệ của tộc Chiến Thần, là người học võ nên vốn dĩ hình dáng sẽ không quá gầy, thế nhưng là thân hình nàng ấy lại vô cùng mềm mại, không có một chút dáng vóc nào là của một người học võ từ nhỏ. Thần Xung Mạc Thanh Trần năm nay vừa tròn 18 tuổi, thân hình lại quyến rũ mê người có chút khó tin, đến cả một tấm lưng trần thôi cũng đã mị hoặc đến mức khiến Tư Phàm hơi khô cổ họng. Nếu Mạc Thanh Trần chưa từng ở trước mặt Tư Phàm bạo phát nội lực thì thay vì học võ, nói nàng ấy học múa chắc Tư Phàm cũng tin. Tình huống khiến nàng có chút vừa ngạc nhiên vừa hâm mộ, không tự chủ mà mê luyến nhìn từng cử động của nàng ấy không chớp mắt.

Chỉ là Mạc Thanh Trần lại hoàn toàn phát giác ra ánh mắt của Minh Cao Hoan Tư Phàm đang dán lấy mình có chút nóng bỏng, nàng có thể cảm nhận được đôi mắt của nàng ấy vừa lia tới đâu, ngay tức thì chỗ đó liền nhộn nhạo không chịu được, nhất thời khiến nhịp tim nàng đập nhanh đến không kiểm soát được mà mặt đỏ lên như tôm luộc. Mạc Thanh Trần cúi mặt mỉm cười có chút thẹn, lập tức vội vội vàng vàng dùng nội lực chữa trị vết bầm trên vai mình thật nhanh chóng rồi gấp gáp đem toàn bộ y phục vén lên một lượt.

Tư Phàm trông thấy động tác của nàng ấy vô cùng nhanh gọn nên cũng lập tức dứt ra rồi nhắm mắt lại như cũ. Bên này Mạc Thanh Trần quay lại nhìn đã thấy nữ nhân kia nhắm mắt giả vờ ngủ thì bèn híp mắt cười, bất quá vành tai của nàng ấy đỏ ửng thế kia cũng khiến nàng vô cùng thỏa mãn mà vui vẻ thu gom đồ đạc đi ra khỏi hang động.

Mãi tới khi Mạc Thanh Trần trở về, tay đem theo một gà rừng thì đã thấy Tư Phàm ngồi trên mỏm đá ngưng thần dưỡng thương, nàng có chút ngạc nhiên vì tốc độ hồi phục của Tư Phàm khá nhanh nên liền tán tụng.

"Tư Phàm, võ công của ngươi thực sự không tệ, mới đó mà đã ngồi dậy được rồi..."

Tư Phàm khẽ cười nhạt, "Tộc Minh Trung của mẫu hậu ta năm xưa trấn giữ Nam Thành, vốn có nguồn gốc là võ tướng. Vì đó là quê ngoại ta nên phụ hoàng luôn phái ta đến Nam Thành làm việc, rất thuận tiện cho việc học võ... Chỉ là từ khi Tư Điệp được phong vương lại thường xuyên được phái đi cùng với ta, rất khó để qua mặt đệ ấy..."

Mạc Thanh Trần quan sát biểu tình của Tư Phàm thì một cỗ tò mò hiện lên, nàng không biết Ung Nhị Vương đối với ai là đề phòng hơn, Chu Vương hay Sùng Vương? Nghĩ tới lại không dám hỏi, nàng không chắc là mình muốn từ chỗ của nàng ấy mà biết được điều gì từ tộc Minh Thần nữa. Lập tức nàng mỉm cười khoe với Tư Phàm.

"Tư Phàm, ta vừa bắt được con gà này, tối nay chúng ta không bị đói rồi, ngươi có thích không?"

"Công phu của tộc Chiến Thần lại dùng để bắt gà cho bản vương ăn, bản vương thật sự cảm kích vô cùng...", Tư Phàm nhếch môi cười.

Nàng lại nheo mắt, "Bắt con gà cũng không cần dùng tới công phu..." rồi lại nhìn Tư Phàm cười ngọt ngào, "Vương gia, ngài cứ ngồi đó dưỡng thương. Ta nướng xong sẽ hầu ngài ăn thật no..."

Minh Cao Hoan Tư Phàm cảm thấy Thần Xung Mạc Thanh Trần dường như không còn là nữ tử lạnh nhạt mà ngày đó nàng biết nữa, ngày đó nàng ấy càng cường thế bao nhiêu thì bây giờ lại càng khả ái bấy nhiêu. Bằng chứng là việc nàng ấy bây giờ đang loay hoay một chỗ tìm cách nướng thịt cho nàng ăn, vừa vụng về lại vừa vô cùng đáng yêu, quả nhiên là rất cố gắng làm vui lòng nàng. Tư Phàm nghiêng đầu nhìn một nửa gương mặt của nàng ấy hồi lâu thì lên tiếng nhắc nhở.

"Nàng chỉ cần thổi lửa vừa thôi, lửa lớn quá sẽ làm thịt bị cháy và khô, bên trong lại không kịp chín..."

Mạc Thanh Trần vừa nghe xong liền tròn mắt nhìn Tư Phàm, tay thì làm theo nhưng lại mò tò, "Ngươi thân là vương gia, vì sao hiểu rõ những thứ này như vậy?"

Tư Phàm hơi cười đáp, "Cũng không tính là rõ, chỉ là trong ba hoàng tử thì ta nổi tiếng không giỏi săn bắn nhất, tự nhiên sẽ tìm thứ khác để làm thay."

Mạc Thanh Trần liền bật cười tán thưởng, "Trong mắt người khác ngươi luôn thể hiện là mình không giỏi cái gì cả, nhưng thực chất trong mắt ta, ngươi mới là người lợi hại nhất!!"

"Vì sao nàng nói vậy?"

Mạc Thanh Trần quan sát nét mặt Tư Phàm, thấy nàng ấy gương mặt ôn hòa nhìn nàng đầy ý cười mới chậm rãi nói, "Chu Vương thông minh nhưng kiêu ngạo, Sùng Vương có dũng có mưu nhưng hấp tấp vội vàng. Những điểm yếu này không thể là giả vờ được. Chỉ có mỗi Ung Nhị Vương là trầm tĩnh thâm sâu thôi, tuy là thể trạng so ra yếu ớt hơn hai vị kia nhưng bây giờ ta cũng đã biết, ngài ấy cũng không phải là quá yếu..."

Tư Phàm mỉm cười lắc đầu, lại khổ sở nói, "Ấy thế mà vừa rồi ngài ấy suýt chết dưới tay họ."

Mạc Thanh Trần thấy thịt có vẻ đã chín nên liền đem tới chỗ Tư Phàm, ngồi xuống bên cạnh còn đưa cho nàng ấy một cái đùi to, lo lắng hỏi.

"Ý ngươi là bọn Hoành Mãng hôm qua?"

Lại nhớ ta điều gì đó, nàng liền nhíu mày nói, "Hôm qua tên đó nói là chúng ta làm hỏng việc của vương gia đúng không? Vậy thì chẳng lẽ thực sự là một trong hai người bọn họ đã...?"

Mạc Thanh Trần trong lòng có chút hối hận vì đêm qua đã nghi ngờ Ung Nhị Vương có dính dáng đến việc ám sát Hoàng đế, dẫn tới hệ lụy làm Thanh Tâm bị thương nặng. Bây giờ xem ra kẻ mặc trường bào đen trong tiểu viện kia chính là Chu Vương rồi. Hôm yến tiệc ngoài Tư Phàm ra cũng chỉ có mỗi hắn là mặc trường bào màu đen mà thôi.

Tư Phàm cười lạnh, nghe Mạc Thanh Trần ngồi cạnh mình suy luận mà ánh mắt cũng trở nên u lãnh trầm tư. Khuôn mặt này của nàng làm Mạc Thanh Trần có chút cứng người, đây chính là cái dáng vẻ mà Mạc Thanh Trần sợ nhất của nàng ấy, không thể đoán được nàng ấy đang nghĩ cái gì?

Mím mím môi, Mạc Thanh Trần lại chuyển sang chủ đề khác, "Thế nào? Có ngon không?"

"Ăn cũng không tệ...", Tư Phàm hơi cười, lại thấy nét mặt Mạc Thanh Trần nhất thời đông cứng lại, ánh mắt hơi rũ xuống có chút buồn bã thì nàng liền nhu thuận bồi thêm, "Cái gì không tốt thì có thể học thêm. Thực tế con gà này nàng nướng không tệ, là do ta khẩu vị cao thôi."

Mạc Thanh Trần nghe ra ý vị dỗ dành của Tư Phàm thì trong lòng liền nở hoa, tức thì liền vui vẻ mỉm cười, nụ cười tuy vẫn đoan chính nhưng lại che giấu không nổi vài tia dịu dàng như gió xuân khiến Tư Phàm ngắm nhìn nàng có chút thất thần. Đến khi tiếng lửa tách lách nổ bắt đầu vang lên hơi lớn mới khiến nàng giật mình khẽ ho một tiếng, Mạc Thanh Trần nhận ra cũng hơi ngượng ngùng nên cũng lập tức thu gom đồ đứng dậy nói, "Ta ra ngoài xem y phục của ngươi đã khô chưa..." rồi cũng bỏ đi ra ngoài, để lại một mình Tư Phàm ngồi trên mỏm đá, khẽ cười than.

"Ta còn chưa ăn xong, nàng đã vội dọn dẹp..."

......

Về đêm, có lẽ do sắp tới mùa đông, dòng suối nước chảy xiết mạnh làm hơi nước phủ kín lối đi đặc biệt dày hơn tình trạng mấy hôm trước, vì thế hàn khí cũng bắt đầu xộc lên mạnh mẽ hơn. Mạc Thanh Trần quan sát không khí xung quanh mình càng lúc càng lạnh liền có cảm giác lo lắng không thôi, hàn khí mạnh như vậy e là thương thế của Minh Cao Hoan Tư Phàm sẽ không dễ chịu. Nghĩ vậy nàng liền nhanh chóng trở về hang động để xem xét tình trạng của Tư Phàm, nào ngờ vừa vào đã thấy Tư Phàm sắc mặt phi thường kém, trong lòng nàng giật thót một cái, liền vội vã chạy đến bên nàng ấy lo lắng hỏi.

"Tư Phàm, ngươi bị làm sao vậy? Ta chỉ mới ra ngoài một chút thôi mà..."

"...Không khí thực sự... có hơi lạnh...", Tư Phàm nhạt nhẽo nhếch môi, "Nàng đi lâu như vậy, là chỉ để đem y phục của ta đi thu gom thôi sao?"

Sắc mặt Mạc Thanh Trần thoáng nóng bừng, nàng ấy còn dám chọc ghẹo nàng như vậy... Vừa thẹn vừa giận, Mạc Thanh Trần không biết làm sao liền khẽ hừ một tiếng.

"Ngươi chỉ biết lấy ta ra đùa giỡn cho qua chuyện... Để ta xem thử thương thế của ngươi đã..."

Nói rồi nàng lại thu hết can đảm, mạnh dạn nắm lấy bàn tay phải của Tư Phàm lật lên xem vết thương từ Song Mãng Thủ, lòng bàn tay tới giờ phút này đã không còn dấu vết gì nữa nhưng quả nhiên không khí quá lạnh đã ảnh hưởng tới quá trình bình phục. Tư Phàm biết rõ điều này nên liền nói.

"Sáng mai chúng ta sẽ vào Bắc Thành nhé, qua được đêm nay ta sẽ ổn thôi."

"...Xin lỗi ngươi, đáng lẽ ra ta không nên kéo ngươi vào chuyện này."

Mạc Thanh Trần ánh mắt ngưng đọng buồn bã, nàng rời khỏi Thần Mạc Các đã gần mười ngày, đừng nói tới việc gặp được mặt Phúc Diệp Công chúa, ngay cả đặt chân vào Bắc Thành còn chưa được. Vậy mà còn làm Tư Phàm bị thương thế hành hạ như vậy... Nghĩ tới tâm nàng khổ sở vô cùng, hôm trước nếu nàng không muốn trả thù cho Thanh Tâm mà một mực muốn đi theo bọn người Hoành Mãng thì bây giờ đã không xảy ra cớ sự này.

Thấy nàng âm trầm suy nghĩ, ánh mắt rũ xuống, Tư Phàm lại khẽ cười, nâng tay xoa đầu nàng một cái, an ủi nói, "Nàng không cần tự trách mình. Là ta nguyện ý nghe theo lời nàng muốn."

Nghe xong mắt nàng liền ngơ ngác giơ lên nhìn Tư Phàm, mặt cũng đỏ lên mà cay cay khóe mắt nhưng lập tức dời đi chỗ khác ngay, không để cho Tư Phàm nhìn ra là tâm tình nàng đang rối loạn.

Tư Phàm trông ra biểu tình của nàng cũng thở phào nhẹ nhõm nói tiếp.

"Thương thế của ta là vì nàng mà bị, ta thấy cũng đáng. Với cả, võ công của nàng lợi hại như vậy thì ta làm sao bị gì đây? Chúng ta vừa di chuyển vừa chữa trị là được. Về phần này, ta có thể đợi được, nhưng người trong kinh thành lại đợi không được!!"

Tư Phàm vừa nói xong lại một tràng ho ào tới, Mạc Thanh Trần trông thấy liền hốt hoảng đem y phục đã khô khoác lên người Tư Phàm rồi lại tiếp tục dùng nội lực của mình chữa trị cho nàng ấy. Không biết Minh Cao Hoan Tư Phàm có cảm nhận được cách chữa trị nội thương này hơi khác lạ không mà cũng hơi cứng người lại, hẹp mắt nhìn chăm chăm vào cái mi tâm xinh đẹp của nữ nhân trước mặt nàng đang nhíu nhíu lại. Biểu tình trên mặt Tư Phàm hơi phức tạp, Mạc Thanh Trần lại nhìn không ra là nàng ấy đang cảm thấy như thế nào, lại lo sợ nàng ấy phát hiện ra cảm xúc quái lạ của mình nên liền hé miệng chống chế.

"Ngươi đừng nghĩ nhiều, nếu ở đây có thêm một người nữa thì ta cũng không cần sử dụng tới cách này. Chúng ta... cùng là nữ tử... Sẽ không sao..."

"Ý nàng sao là sao?"

Tư Phàm hơi nghiêng đầu nhìn nàng, khóe miệng lại nâng lên nụ cười đầy thâm thúy khiến nàng quẫn bách đỏ mặt khẽ mắng.

"Ngươi đừng quấy nữa, an tĩnh một chút được không?"

Tư Phàm nghe xong lập tức nhướng mày cười, "Được!!"

......

Trải qua mấy canh giờ tình trạng của Minh Cao Hoan Tư Phàm cũng tốt hơn, Mạc Thanh Trần dần buông tay nàng ra rồi im lặng quan sát nàng ngồi nhắm mắt ngưng thần để ổn định lại nguyên khí. Thấy Tư Phàm tuôn mồ hôi lạnh ra nhiều, lại sợ mồ hôi sẽ thấm vào vết thương, Mạc Thanh Trần ánh mắt ôn nhu chủ động giúp nàng lau đi mồ hôi. Từ vầng trán cao, đôi chân mày dày cùng đôi mắt hẹp dài làm cho gương mặt nàng phủ lên một tầng bá khí, mi mắt dài cùng chiếc mũi cao thanh thoát lại làm gương mặt nhu hòa thanh tú. Hai thái cực này mang lại cảm giác khác nhau nhưng lại bổ sung cho nhau khiến gương mặt nàng không quá cường thế, lại càng không quá mềm mại. Lại lướt chiếc khăn đến phần cổ trắng ngần rồi xuống đến cổ áo được siết lại không chặt mà hơi trễ xuống, Mạc Thanh Trần có hơi khựng lại một chút. Ánh mắt nàng như đang làm chuyện xấu mà hết nâng lên nhìn Tư Phàm đang nhắm mắt có vẻ không chú ý gì tới vị trí đặt khăn của nàng, rồi lại hạ xuống chầm chậm mở một bên vai áo bên trái của Tư Phàm ra, run run tay mà thấm mồ hôi.

Mặt Mạc Thanh Trần đỏ lên thành một mảnh, ánh mắt không tự chủ được lại lướt xuống dưới thêm một chút nữa nhưng căn bản phần còn lại đã bị trung y che mất, không thể nhìn thấy. Cơ thể Tư Phàm mảnh khảnh xinh đẹp, ngực lúc này cũng không còn được quấn lại nữa nên lấp ló bên dưới lớp trung y mỏng là một cảnh đẹp vô cùng mê người. Chả biết bản thân mình bị rối loạn cảm xúc hay sao mà bỗng nhiên nàng cảm thấy chút thất vọng vì cổ áo Tư Phàm chỉ trễ xuống có đến đây thôi, trong người lại len lỏi thêm một chút cảm giác khô nóng.

Tư Phàm lúc này đầy tư vị mỹ nhân, chọc cho Mạc Thanh Trần một phen sóng gió trong lòng. Lại nhớ đến nụ hôn kia với nàng ấy, Mạc Thanh Trần vô thức liếm liếm môi, lúc đó ở dưới nước nên môi nàng ấy rất lạnh, bây giờ thì vì mồ hôi nên trông vô cùng mướt mắt khiến nàng lại muốn...

Lại tự muốn tát mặt mình một cái, Mạc Thanh Trần sống trên thế gian này mười tám năm, không ngờ lại có lúc bản thân nàng lại có những ý nghĩ nhuốm màu sắc dục như thế này, thật sự là có lỗi với tổ tiên tộc Chiến Thần.

Đột nhiên bàn tay nàng đang đặt chiếc khăn hờ hững nơi ngực của Tư Phàm bị một bàn tay khác bắt lấy khiến nàng giật thót cả người. Mạc Thanh Trần thề đây là lần đầu tiên nàng bị hù dọa đến suýt nhảy dựng như vậy.

Tư Phàm tay phải bắt lấy cái cổ tay thon nhỏ trên người mình, ánh mắt phức tạp khóa lấy gương mặt ửng đỏ đến mềm mại như nước của Mạc Thanh Trần, gương mặt hơi mệt mỏi không chút ý cười nào hỏi.

"Nàng định làm gì?"

Cảm giác bị bắt gian tại trận này là lần đầu tiên Mạc Thanh Trần gặp phải, nàng nhất thời không biết nói gì mà cứ "Ta... ta..." cả một lúc sau vẫn chưa nói thành câu, làm cho ánh mắt Tư Phàm càng nhìn càng hẹp lại, ánh nhìn lại càng sâu hơn.

"Nàng định... làm gì...?"

"Làm... ta chỉ... giúp ngươi lau...", Mạc Thanh Trần cố gắng trấn định tinh thần nhưng lời phát ra lại bị vấp liên tục khiến nàng ngay lập tức muốn tự đào hố mà chui xuống trốn, thật sự... quá mức xấu hổ rồi...

Tư Phàm liếc nhìn chiếc cổ tay trắng ngần trong lòng bàn tay mình, thon gầy lả lướt như một nhành liễu, đường gân xanh ẩn ẩn hiện hiện bên dưới lớp da thịt mềm nhẵn giống như những nhánh liễu ẩn ẩn hiện hiện trên nền tuyết trắng trông phi thường xinh đẹp. Lại khẽ lẩm bẩm.

"Lau mồ hôi... cũng ngập ngừng lâu như vậy?"

Mạc Thanh Trần nhất thời nghẹn lời mặt đỏ ửng nói, "Ta chỉ... lo sẽ trúng vết thương của ngươi thôi..." rồi lại vô thức đưa tay lên sờ vào chiếc mặt nạ trên mặt mình chỉnh lại, cũng là để che đi phản ứng quá mức lộ liễu của mình...

Tư Phàm khẽ cười, bất ngờ cúi người đến gần Mạc Thanh Trần làm cho gương mặt hai người lúc này phi thường gần nhau. Mạc Thanh Trần thậm chí có cảm giác như chóp mũi cũng đã gần như chạm trúng nhau rồi. Tư Phàm có lẽ do mất khá nhiều sức sau khi trị thương nên ánh mắt cũng không còn sắc bén như thường ngày nữa, ngược lại còn pha lẫn chút khí tức dịu dàng khiến Mạc Thanh Trần không thể kháng cự lại được, đôi mắt hoa đào của nàng lại ướŧ áŧ lay động đáp trả lại.

Đang lúc không khí xung quanh càng lúc càng quỷ dị, Tư Phàm chợt mở lời nói.

"Ta đang nghĩ đến việc ngày mai làm sao có thể đi chuyển trong Bắc Thành an toàn được?"

Nói rồi Tư Phàm lại nghiêng người đi, động tác chậm rãi chống đỡ thân mình muốn nằm xuống, Mạc Thanh Trần lập tức khôi phục ý thức giúp nàng nằm xuống nghỉ ngơi. Kỳ thực lúc chiều Mạc Thanh Trần cũng đã nghĩ đến chuyện này, thân phận của Ung Nhị Vương rất đặc thù, văn võ bá quan lại có mặt ở khắp nơi trên lãnh thổ Minh Càn, sở dĩ suốt chín mười ngày qua có thể tránh được mắt nhìn của thiên hạ là vì Tư Phàm liên tục ngồi yên trong xe ngựa, toàn bộ sinh hoạt đều do phu xe và Mạc Thanh Trần giúp đỡ. Thế nhưng bây giờ chỉ còn lại hai người các nàng, việc di chuyển trong thành thực sự không phải chỉ ngồi im trên xe ngựa mà có thể tránh thoát được, các nàng phải nhanh chóng nghĩ ra cách để qua mắt được không chỉ là bọn Hoành Mãng mà còn là tay chân trong triều đình, tiếp cận Phúc Diệp Công chúa lại càng khó khăn hơn.

Mạc Thanh Trần trong lúc đỡ Tư Phàm nằm xuống vẫn luôn để bàn tay hai người siết chặt lấy nhau, cảm thấy bàn tay của Tư Phàm lúc này phi thường mềm yếu, vô cùng nữ tính, Minh Trung Hoàng hậu cũng chăm sóc rất kỹ vẻ ngoài của nàng ấy. Chợt nghĩ ra cái gì đó, Mạc Thanh Trần hơi nhếch môi, cúi người xuống nói.

"Tư Phàm, từ nhỏ tới giờ, ngươi đã từng mặc y phục... nữ nhân chưa...?"

Minh Cao Hoan Tư Phàm đang định nhắm mắt ngủ thì nghe Thần Xung Mạc Thanh Trần ở bên hỏi một câu này, mắt liền mở lớn.

"Ý nàng là gì?"

Mạc Thanh Trần thoáng trông thấy nét hốt hoảng trong đáy mắt Tư Phàm, dù rất nhanh bị nàng ấy tiêu trừ đi nhưng nàng vẫn có thể phát giác ra huyền cơ. Nghĩ nghĩ một hồi nàng liền nén cười, giọng nói giả vờ nghiêm túc bội phần.

"Ngươi hẳn là từ nhỏ luôn mặc phẫn nam trang? Vậy có nghĩa là bộ dáng nữ tử của ngươi trước giờ chưa từng có ai nhìn thấy qua? Bây giờ ngươi chỉ cần mặc váy, trang điểm thật lộng lẫy vào thì có thể di chuyển khắp nơi mà không bị phát giác rồi?"

Quả đúng như những gì Mạc Thanh Trần dự đoán, Tư Phàm vừa nghe được ý tưởng này thì mặt hơi đỏ lên, lập tức phản đối.

"Không được, bản vương sao có thể mặc y phục nữ nhân. Thế này không ổn!!"

"Sao lại không ổn?", Mạc Thanh Trần khẽ nhướng mày, "Ngươi vốn là nữ nhân, không phải sao?"

"Bản vương..."

"Vương gia...", Mạc Thanh Trần hơi híp mắt, ngữ điệu lại có vẻ cao hứng nói, "Ngươi xấu hổ mặc váy sao? Hay là ngươi không biết trang điểm?"

Tâm mi của Tư Phàm nhíu lại thành ba đường sọc nhỏ, mặt lại càng đỏ hơn, từ nhỏ nàng không thể tiếp xúc với những vật nữ tính quá nhiều. Kể từ khi Hoàn Hoàn bắt đầu bộc lộ tâm tình thiếu nữ, liên tục mua phấn hoa, trang sức về để sửa soạn thì Tư Phàm liền cảm thấy tò mò vô cùng. Bất quá cũng không thể làm gì khác được, Hoàn Hoàn liền bày ra cho Tư Phàm một thứ được gọi là chất làm thơm cơ thể, đó chính là vật duy nhất của nữ tử mà Tư Phàm có thể dùng.

Trong phủ của Ung Nhị Vương có trồng nhiều hoa quỳnh nên Tư Phàm cũng đã phái người chế tạo ra chất làm thơm hương hoa quỳnh, để có khi có người ngửi thấy thắc mắc nàng cũng có lý do mà trả lời. Thế nhưng mọi việc chỉ có thể đến đấy thôi, Minh Cao Hoan Tư Phàm quả thực chưa từng có cơ hội tiếp xúc qua những thứ làm đẹp khác của nữ tử. Ngay cả Lãnh Thanh Thu, Tư Phàm cũng chưa bao giờ hỏi nàng ấy quá nhiều về những vật làm đẹp đó, nàng cảm thấy không thích hợp.

Mà nay, đang có một nữ tử không biết trời cao đất dày, ngang nhiên khích tướng, muốn bức ép Minh Cao Hoan Tư Phàm động vào những vật đó!!

Minh Cao Hoan Tư Phàm không muốn bị mất mặt!!

"Bản vương có thể nghĩ ra cách khác, nhất quyết sẽ không mặc y phục nữ tử..."

"Vương gia, ngươi dù có cải trang thành một tên nam nhân khác cũng vô dụng. Căn bản là ngươi đang bị thương, một nam nhân bị thương thì không có gì lạ, nhưng nếu là một nam nhân mặc cho thương tích đầy mình vẫn đường xá xa xôi đi tới Bắc Thành ngắm cảnh, bộ dáng lại