Mạc Thanh Trần một chưởng gϊếŧ chết Đan Xí khiến lòng quân kinh hoảng vô cùng, cảm xúc kinh ngạc và hoảng sợ này theo tiếng gió mà đồn đi khắp tây bắc những ngày sau đó.

Nữ tôn của tộc Chiến Thần này dẫn một đội quân non nớt chỉ vừa mới thành lập chưa đầy hai tháng diệt sạch đoàn sát thủ đắc lực của Lục Nguyên vương gia của tộc Dĩ Án. Một việc làm khiến cho người ta khó mà một lời ca ngợi hết.

Không tính tới việc Tam Lang và Tứ Lang nắm quân cứu viện, chỉ là quân hỗ trợ phía sau, thì đối thủ của Mạc Thanh Trần chính là nhóm sát thủ của Đan Xí - chủ lực của Dĩ Án trong trận chiến Nam Thủy Địa. Nếu Thập Nguyệt Quân của nàng không tiêu diệt được chúng thì Tam Lang và Tứ Lang cũng không thể thắng lợi dễ dàng. Cho nên, trận chiến Nam Thủy Địa chính là một màn ra mắt tuyệt vời của Thần Xung Mạc Thanh Trần và Thập Nguyệt Quân của nàng.

Chỉ còn vài ngày nữa là sang năm mới, trên dưới Thần Mạc phủ tấp nập bộn bề, chuyện phụ giúp phủ chuẩn bị đón năm mới của Tư Phàm và Mạc Thanh Trần vì hậu quả sau trận chiến Nam Thủy Địa mà lại một lần nữa phải để các nàng con dâu của tộc Chiến Thần lo liệu.

Hôm qua, Tư Phàm đã nhờ A Kiều gọi Hoàn Hoàn đến giúp mình, đến buổi trưa ngày hôm nay thì Hoàn Hoàn được A Kiều dẫn về Thần Mạc phủ.

Hoàn Hoàn theo chân Tư Phàm vào tới phòng trong biệt viện riêng rồi đóng cửa lại. Rất nhanh, Tư Phàm lập tức đuổi mấy cô hầu nữ khác đi, sau đó nàng nhướng mày hỏi Hoàn Hoàn.

"Thế nào đấy? Sao trông mặt của ngươi giống như bị oan khuất gì vậy?"

"Vương gia...", Hoàn Hoàn vừa mở miệng thì nhận được ánh mắt cảnh cáo của Tư Phàm, nàng liền sửa miệng, "Tiểu thư, người lừa ta. Người nói chỉ đi một chút, sau đó tự nhiên ta nghe tin người đang ở Nam Thủy Địa. Người có mệnh hệ thì ta sẽ bị róc xương xẻ thịt mất."

Tư Phàm cười, nàng ngồi ở đầu giường búng búng ngón tay ngoắc Hoàn Hoàn tiến đến, trầm trọng nói, "Chuyến đi Nam Thủy Địa về cơ bản thì ta đã thất bại, ta vốn định dùng hiệp ước hòa bình để bình định thế cuộc nhưng rốt cuộc đều thất bại. Ta thật không biết phải làm gì tiếp đây?"

Trong ánh mắt của Tư Phàm có một tia ảm đạm mà Hoàn Hoàn chưa từng nhìn thấy. Hoàn Hoàn có chút sững sờ, sau đó nàng vội bẩm.

"Tiểu thư, người đã cố gắng lắm rồi. Nếu không thể thành toàn thì chính là do mệnh trời sắp đặt. Mà số trời thì không ai có thể thay đổi."

Ông trời làm hay con người làm còn chưa biết...

Tư Phàm lạnh lẽo nghĩ, khoé môi nàng đã mím lại thành một đường ngang, nàng thẫn thờ hỏi.

"Phúc An đâu rồi?"

Hoàn Hoàn gác cằm lên đầu gối Tư Phàm, uể oải đáp, "Hắn đang ở ngoại thành, thời gian qua hắn chạy ngược chạy xui nhiều tới mức không có thời gian gặp gỡ ai, ta muốn gặp hắn cũng rất khó khăn."

Không nhắc tới thì thôi, giờ tự nhiên nhắc tới thì Tư Phàm mới nhớ ra Hoàn Hoàn dạo này cũng rất bận, nàng bất giác nhếch môi cười lạnh.

"Đó là công việc của ngươi, ngươi chính là người kết nối tin tức giữa ta và Phúc An."

"Tiểu thư, vì sao người không để Phúc An vào Vân Thành? Có một số việc để hắn và người trực tiếp nói với nhau sẽ rõ ràng hơn là thông qua ta...", Hoàn Hoàn chu môi nói.

Tư Phàm híp mắt lại, lạnh lẽo đáp, "Bởi vì Vân Thành có một người cực kỳ nguy hiểm, ta không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Nói xong, nàng không để Hoàn Hoàn hỏi thêm câu dư thừa nào nữa, bèn véo mũi nha đầu này rồi cười đùa, "Nha đầu ngươi rong chơi nhiều rồi, nên tập làm việc nghiêm túc. Không truyền tin rõ ràng được thì phải học cho bằng được, nếu không, ta sẽ đuổi việc!!"

Hoàn Hoàn hưởng thụ sủng ái của Tư Phàm, cầm phù bài kia đi lại quanh tây bắc là một hành động rất mạo hiểm, Hoàn Hoàn chưa bao giờ phải cẩn trọng đến như vậy.

Hoàn Hoàn tròn mắt nhìn Tư Phàm như đang suy nghĩ nên mở lời thế nào để không bị mắng, sau đó nàng lại chỉ hỏi nhỏ một câu, "Tiểu thư nói trong Vân Thành có người nguy hiểm, đó là ai?"

Tư Phàm mỉm cười, gõ ngón tay lên mũi Hoàn Hoàn nói, "Lắm điều. Lát nữa ta sẽ viết một bức thư, ngươi hãy đem thư đến trạm chuyển phát ở trong thành, gửi cho lão Lâm."

Từ lần tộc Bích Tự và Lãnh Thanh Thu phản bội vương gia thì Hoàn Hoàn cũng không còn quá thích Lãnh Thanh Thu nữa, nhưng mà nói đến chuyện mừng năm mới thì nàng vẫn thấy hơi tội cho nàng ấy. Cuối năm rồi, trong vương phủ, trong hoàng cung,... có biết bao nhiêu thứ cần lo, đồng ý là vương gia không thích nữa nên vô tình lãnh đạm là đúng, nhưng viết thư cho Lâm đại phu và không thèm đếm xỉa tới vương phi thì Hoàn Hoàn cũng chạnh lòng thay. Xuất phát từ suy nghĩ muốn chu toàn cho danh tiếng của vương gia, Hoàn Hoàn không khỏi nhắc nhở vài câu.

"Tiểu thư, không phải người nên nhận được thư nên là vương phi hay sao? Người không nên chỉ gửi thư cho Lâm lão già..."

Tư Phàm nhướng một bên mày nhìn Hoàn Hoàn, sủng nịch vuốt vuốt tóc mái của nha đầu dưới chân, lại ôn thanh nói.

"Thư này là gửi cho nàng ấy, không phải cho lão Lâm. Nha đầu ngươi cứ làm theo lời ta là được."

"Dạ...", Hoàn Hoàn nhăn mũi.

Tin tức Lý Cảnh chết chắc chắn đã về tới Minh Thành, Hoàng đế sẽ không có tâm trạng tham dự gia yến với hoàng thân quốc thích. Cùng lắm là ban lộc đầu năm, việc này Lãnh Thanh Thu sẽ ứng phó được. Tư Phàm đóng phủ dưỡng bệnh, Ung Nhị Vương phủ cũng không nhiều người tới làm phiền, tất cả những thứ này đều nằm trong phạm vi mà Lãnh Thanh Thu có thể xử lý.

Suy nghĩ vừa dứt, bức thư mà Tư Phàm đọc cũng đã được Hoàn Hoàn viết xong. Hoàn Hoàn vừa dán thư vừa nghĩ thầm trong lòng, ngay cả chữ viết mà vương gia cũng không muốn ban cho vương phi, quả là vương gia tâm địa tàn nhẫn của nàng có khác.

Tư Phàm nghiêng đầu suy nghĩ, lại bảo.

"Với cả, bao giờ nhỉ? À, ngày mai ta muốn gặp Phúc An, ta cần gặp hắn để giao một thứ."

Hoàn Hoàn nghe nói vậy thì tròn mắt nhìn Tư Phàm, trong đáy mắt nàng hiện lên tia bừng tỉnh, ngữ điệu kiên định khó giấu nói, "Tuân lệnh tiểu thư, sau khi gửi thư cho lão Lâm xong, ta sẽ lập tức đi tìm hắn ngay."

Sau khi xong xuôi mọi chuyện thì Tư Phàm cho phép Hoàn Hoàn ra ngoài nhưng mãi một lúc sau nha đầu này vẫn chưa đi, cứ đứng nhìn nàng mãi. Phát giác ra có điều kỳ lạ, Tư Phàm liền hỏi.

"Còn chuyện gì nữa sao?"

Còn rất nhiều chuyện mà Hoàn Hoàn muốn hỏi nhưng nhất thời không sắp xếp trước sau được, nàng cứ đứng ngẩn ra nhìn chủ nhân của mình một lúc lâu cho tới khi Tư Phàm lên tiếng thì mới hoàn hồn, nàng quyết định đem chuyện trước mắt ra nói trước.

"Tiểu thư, đêm đó ta giao đấu với tỷ muội họ Thanh, tuy họ phát hiện có người bày mưu nên đã quăng ta qua một bên, nhưng mà người cũng nên tính xa hơn. Bây giờ ta về Thần Mạc phủ rồi, sớm muộn gì cũng gặp họ, đến lúc đó họ sẽ phát hiện ra thân phận của người..."

Chuyện này Tư Phàm đã nghĩ tới, sau khi hai tỷ muội họ nhìn thấy mặt của nàng thì tới giờ vẫn không có động tĩnh gì, có lẽ họ tạm thời chưa nhận ra, nhưng một khi họ gặp mặt Hoàn Hoàn dưới thanh thiên bạch nhật thì mọi chuyện sẽ vỡ lở.

Tư Phàm nghĩ chỉ thấy hai chữ phiền phức, vì sao càng ngày càng có nhiều người biết nàng là nữ tử nhưng nàng vẫn tin tưởng Mạc Thanh Trần mà tiết lộ chuyện cơ mật của mình ngày một nhiều hơn?

Có phải đối với nàng, nàng ấy đã nằm trong vùng an toàn tuyệt đối rồi không?

"Nếu không qua được ải của hai tỷ muội họ thì ta sẽ rất khó hoạt động ở tây bắc. Chuyện này ta sẽ nhờ Mạc Thanh Trần nói chuyện với họ, nhưng phải chờ đến khi gặp lại nàng ấy đã."

"Mạc Thanh Trần vẫn chưa hồi phục sao ạ?", Hoản Hoàn kinh ngạc thốt lên.

Tư Phàm lắc nhẹ đầu, đôi mắt hẹp dài sắc bén bỗng chốc lại trở nên lo lắng, từ hôm từ Nam Thủy Địa trở về, nàng vẫn chưa thể gặp lại nàng ấy.

Tuy là Mạc Thanh Trần thắng Đan Xí, nhưng nàng đã bị nội thương rất nặng. Hôm trước, vị đại phu chữa thương cho Mạc Thanh Trần đã nói nàng ấy đối chưởng lần đầu với Đan Xí đã bị thương, đáng lý ngay từ khi đó đã phải nghỉ ngơi rồi. Nhưng mà trận Nam Thủy Địa vẫn tiếp diễn đến tận hai ngày sau, lúc nàng giao chiến với Đan Xí và cả lần cuối cùng nàng sử dụng Thập Nhị Kim Cang Chưởng nữa, nàng đều sử dụng nội lực quá sức, vận công mà bỏ qua các bước cơ bản dẫn đến bị phản một phần nội lực vào chính cơ thể mình.

Lúc đó, Mạc Viễn Phong đã bóp nát chén trà trong tay mắng lớn rằng, "Tiểu Thanh nhìn vẻ ngoài lãnh đạm nhưng thật chất tâm tính nó không tịnh, dễ bị kích động. Ta từng nói sớm muộn gì nó cũng bị nét tính cách này hại, giờ thành sự thật rồi đấy."

Sau đó thì mẫu thân của Mạc Thanh Trần đã an ủi và khuyên nhủ ông ấy rất nhiều.

Việc này đã làm cho Tư Phàm khá kinh ngạc, vậy ra Mạc Thanh Trần bình sinh băng lãnh nhưng tâm hồn thì lại dễ bị lay động đến thế, thảo nào...

Nàng ấy dễ đỏ mặt như vậy...

Trưa hôm đó, Hoàn Hoàn đưa thư đến trạm chuyển phát thư rồi nhanh chóng rời thành. Khi nàng vừa mới từ trạm chuyển phát thư rời đi thì đã có một nam tử từ bên ngoài đi vào, hắn gõ tay lên mặt bàn của lão quản lý trạm, nói.

"Đưa đây."

Lão quản lý của trạm vừa nghe liền hiểu, hắn lấy bức thư mà Hoàn Hoàn vừa gửi vào đưa cho nam tử trước mặt. Nam tử này cầm bức thư mỏng manh trên tay, xem xét một hồi thì hỏi.

"Bao thư và ký hiệu dán bằng sáp nến không phải là loại đặc biệt sao?"

"Công tử, bức thư này bình thường không thể bình thường hơn."

Hắn nghe vậy thì liền gật đầu, nhẹ nhàng xé một góc bì thư rồi dùng ngón tay tách bao bì thành một lỗ hổng đủ để rút bức thư bên trong ra. Sau đó, hắn liền đứng tại chỗ đọc hết toàn bộ bức thư.

Đây chỉ là một bức thư gửi cho một ông lão họ Lâm làm nghề chữa bệnh, nhà cửa trong ngóc ngách kinh thành. Nội dung cũng không có gì đặc sắc, chỉ là chúc Tết và dặn ông lão sắp xếp nhà cửa ổn thỏa, Tết này đừng chờ đợi.

Nam tử này vừa đọc thư vừa vận dụng mọi kiến thức về mật mã mà mình biết cũng không thấy có gì bất thường, thế là hắn gấp thư lại đưa cho lão quản lý trạm, ra lệnh.

"Đưa vào bao thư và gửi đi như thường."

"Dạ."

Đây chính là lý do Tư Phàm đã không viết thư gửi thẳng về vương phủ mà lại gửi cho Lâm đại phu. Đây là Vân Thành, địa bàn này là của tộc Chiến Thần, hơn hết, Mạc Thanh Trần còn từng nói rằng trạm chuyển thư cũng nhận ra phù bài của tộc Chiến Thần, vậy có khả năng nơi này cũng được kiểm soát bởi tộc Chiến Thần. Với tính tình đa nghi của mình thì Tư Phàm tuyệt đối không thể thả lỏng khi ở đây, vì thế thư này nàng chủ đích gửi cho lão Lâm, ông ấy sẽ tự biết đưa về cho Lãnh Thanh Thu.

Nam tử này hoàn thành xong nhiệm vụ thì trở về một góc khuất để bẩm báo, nơi đó có một nam tử mặc y phục màu thiên thanh đứng đợi sẵn. Không cần đợi thuộc hạ của mình lên tiếng, hắn đã nói.

"Không có sơ hở đúng không?"

"Dạ.", thuộc hạ của Mạc Vĩnh Ngạn gật đầu, sau đó liền hỏi, "Ngũ gia, nếu đại tiểu thư biết ngài nghi ngờ Tư Phàm cô nương thì nàng sẽ không thích đâu."

Mạc Vĩnh Ngạn ung dung đi ra khỏi ngõ vắng, hắn vừa đi vừa trả lời thuộc hạ của mình.

"Tứ ca đã kể với ta về kế sách giải cứu lão lục ở Nam Thủy Địa do vị cô nương này đề xuất. Trước đó, nội tổ phụ còn từng khen ngợi nàng ta nhanh nhạy trong việc phủ đầu Hoàng đế. Thú thật là ta không tin một họa sĩ lại có thể lợi hại như vậy, nhưng mà cũng không thể loại trừ trường hợp nàng ta thật sự nhạy cảm với thời thế. Vì vậy ta chỉ muốn điều tra nàng ta một chút thôi, không có ý xấu. Với cả..."

"Với cả sao ạ?", tên thuộc hạ tò mò.

Trong đầu Mạc Vĩnh Ngạn lại một lần nữa nghĩ tới Tư Phàm ở bữa cơm đầu tiên dùng cùng tộc Chiến Thần. Ngày hôm đó, hắn và Ngũ Nương vừa đến đã chạm mặt Tư Phàm ngoài chính điện, còn có Tam Lang và Bát Lang nữa. Khi đó đã có một chuyện rất lạ xảy ra.

Hắn biết Tư Phàm giả nam trong lần bắn cung đó, nhưng mà một cô gái nhã nhặn và lễ độ như thế thì làm sao mà lại không biết quy tắc *"nam tả, nữ hữu"?

* Nam bên trái, nữ bên phải.

Mạc Vĩnh Ngạn nhớ rõ ràng, hôm đó, Tư Phàm đã bước vào chính điện bằng chân trái trước...

Thậm chí, sau đó Ngũ Nương đã bước vào bằng chân phải, càng làm rõ hơn sự khác biệt vô cùng kỳ lạ này.

* Xem lại chương 36.

Lý giải duy nhất, chính là vị cô nương này đã sống trong thân phận nam tử lâu hơn thân phận nữ tử. Thời gian làm nam tử của nàng lâu tới mức quy tắc lễ độ của một nam tử đã thấm vào máu thịt, trong một đoạn thời gian ngắn không thể thay đổi kịp.

Nhưng dù sao cũng không có gì chắc chắn là nàng đang lừa chúng ta, có thể hôm đó nàng chỉ là vô tình mà thôi...

Qua một lúc lâu, Mạc Vĩnh Ngạn mới nói ra câu dang dở sau cùng.

"Nàng không có lý do gì để lừa chúng ta."

Ngoại thành Vân Thành có năm lộ giới lớn, từ năm lộ giới lớn mở ra hàng chục ngã rẽ và nhiều ngóc ngách khác tạo nên địa hình đa dạng khiến người vừa lần đầu đến đây không thể không bị lạc. Thế nhưng điều đó không thể làm khó được Hoàn Hoàn, những thông tin mà tiểu nha đầu này thu thập được đã phát huy hiệu quả tối đa khi mà Tư Phàm chỉ cần cưỡi ngựa một vòng đã đến được điểm hẹn với Phúc An.

Nhìn sắc trời mà Hoàn Hoàn thở dài ngao ngán, theo lời dặn của Tư Phàm thì nàng phải sắp xếp cuộc hẹn này vào ngày hôm qua cơ, thế nhưng địa bàn hoạt động của Phúc An lại quá rộng, phải đến trưa ngày hôm nay nàng mới tìm được hắn. Vì thế, cuộc hẹn diễn ra khá muộn.

Nhìn bóng lưng của nam tử áo tím hiên ngang đứng cạnh gốc tre to, thẳng lưng, oai phong, tự tin ngập tràn... Hoàn Hoàn cũng đã đoán ra thứ mà Tư Phàm muốn trao đổi với hắn.

Vài tháng trước, khi Ung Nhị Vương phủ được giải niêm phong sau sự việc của Tư Sĩ thì Tư Phàm đã từng vắng phủ trong hai ngày. Thực ra trong khoảng thời gian đó, nàng cùng Hoàn Hoàn và Phúc An đã đi tìm hắn.

Lúc họ tìm được Tư Sĩ thì hắn đang trú trong một ngôi miếu hoang ở ngoại thành. Từ nhỏ, hắn đã ăn sung mặc sướng và không biết làm bất cứ thứ gì, bây giờ thì tính nết kiêu căng không bỏ mà đến ăn xin cũng chẳng thèm làm, chỉ biết nằm đó chờ chết.

Khi Tư Sĩ đang đói đến mờ mắt, chuẩn bị phải thật sự hạ mình đi xin ăn thì chợt ánh sáng trước mắt hắn bị chặn lại bởi hình bóng của một người. Tư Sĩ lồm cồm ngồi dậy định bỏ chạy vì sợ lại có người tìm đánh mình, nào ngờ vừa nhìn thấy người kia, nét mặt của hắn liền cứng đờ.

"Ngươi... ngươi... Tư Phàm...?"

"Điêu dân to gan, ai cho ngươi gọi thẳng tên của vương gia?!", Hoàn Hoàn lập tức chỉ mặt hắn mắng lớn.

Tư Sĩ giận tím mặt nhìn Hoàn Hoàn, tốt xấu gì hắn cũng là anh ruột của chủ nhân ả, vậy mà ả dám mắng hắn là điêu dân. Trong lòng hậm hực muốn mắng lại nhìn tới Tư Phàm, hắn đành nuốt nhục, đổi giọng nói.

"Lão nhị, chúng ta nói chuyện đi. Tên nhãi Tư Điệp hại huynh, đệ giúp huynh van xin phụ hoàng đi, nha..."

Phúc An lạnh lùng lấy tay nải trên lưng mở ra, bắt đầu đặt lên nền nhà một xấp giấy, bút, nghiên mực, một mảnh vải trắng và một con gà nướng nóng hổi cạnh bên.

Tư Phàm phong nhã ngồi xuống chiếc ghế đã được Hoàn Hoàn trải khăn lót trước đó, âm điệu lười biếng kể lể.

"Phụ hoàng phán quyết ngươi quá nhanh, lúc bản vương rời phủ thì ngươi đã bị đẩy đi rồi..."

Nàng nhướng mày, điệu bộ giống cười lại lạnh thấu xương nói.

"Còn bao nhiêu việc chúng ta cần phải giải quyết với nhau."

Nụ cười của Tư Sĩ trở nên cứng ngắc, hắn hoang mang hỏi.

"Ngươi tới đây không phải để cứu ta? Ngươi tính làm gì?"

Nhìn nam tử nhã nhặn ngồi trước mặt mình, Tư Sĩ trừng mắt mắng lớn.

"Ngươi thấy ta còn chưa đủ thảm, còn muốn gϊếŧ ta?"

Tư Phàm cười lạnh mà không đáp, thái độ của nàng làm Tư Sĩ sợ hãi, hắn rưng rưng nhìn nàng, run run nói.

"Lão nhị, đệ bình tĩnh một chút. Địch thủ của huynh đệ chúng ta là thằng nhãi Tư Điệp, dã tâm của nó rất lớn, chúng ta phải loại trừ nó..."

Tư Phàm nhàm chán nói, "Bớt nhiều lời."

Tư Sĩ thầm mắng đúng là thời thế thay đổi, tới nghiệt súc cũng có thể lên mặt được với hắn rồi. Ngoài mặt thì hắn run run giọng nói, "Lão nhị, đệ muốn gì thì cứ nói, huynh sẽ làm trâu làm bò cho đệ, chỉ cần đệ đừng gϊếŧ huynh."

Ánh mắt của Tư Phàm sắc bén nhìn hắn, lạnh lùng chỉ vào giấy bút dưới đất, nói.

"Viết lại đi."

"Viết gì?", Tư Sĩ sững sờ, "Đệ muốn huynh viết cái gì?"

"Nam Thành, tất cả mọi việc xảy ra ở Nam Thành vào năm đó, bao gồm cả sự việc của vị đại nhân họ Phúc. Trong khoảng thời gian đó ngươi nắm binh lực đã dùng chúng làm gì, tất cả đều viết lại hết cho ta."

Tư Sĩ tròn mắt nhìn nàng, bàng hoàng hỏi.

"Lão nhị, đệ vẫn còn ghi hận chuyện ở Nam Thành? Lúc đó đệ còn nhỏ tuổi, vì sao lại hẹp hòi như vậy?"

Hoàn Hoàn lập tức lớn tiếng thúc giục, "Viết hoặc là chết?"

Cùng nhau tranh đấu bao năm, Tư Sĩ hiểu rõ Tư Phàm là một kẻ không có trái tim, càng không thích nhiều lời. Trông thì có vẻ ôn nhuận như ngọc, độc sủng vương phi, nhưng thực tế một tấc da thịt của thê tử cũng chẳng chạm tới, rất lãnh huyết vô tình. Trước đây Tư Sĩ có quyền lực trong tay nên ngông nghênh một tí cũng không sao, nhưng bây giờ hắn rất sợ... Hắn sợ tên nhãi này sẽ không nể tình thủ túc mà gϊếŧ hắn thật.

Bàn tay của Tư Sĩ trầy xước khó coi vì bị thuộc hạ của mấy tên công tử bất mãn với mình lúc trước đuổi đánh, hắn run rẩy cầm bút, ngoan ngoãn cúi gằm mặt viết. Vì không biết Tư Phàm muốn biết những gì nên hắn chỉ có thể nhớ cái gì viết cái đó, suốt quá trình không dám ngước lên nhìn ánh mắt lạnh lẽo của em ruột mình lần nào, ngay cả thở mạnh một tiếng cũng không dám.

Sau một canh giờ, giấy trắng dưới đất đã được viết kín hai mươi tờ, Tư Phàm cầm từng tờ, tỉ mỉ đọc từng sự kiện được viết trên đó, càng đọc hàng chân mày càng nhíu lại, cuối cùng nàng đưa xấp giấy cho Phúc An xem rồi quay sang hỏi Tư Sĩ.

"Năm đó bản vương tuổi nhỏ vô tri, thế lực chưa có. Vì thế những chuyện ngươi làm, bản vương không có cách nào điều tra được. Thật sự bản vương rất tò mò, binh lực nằm trong tay một kẻ ngu đần sẽ có chuyện gì? Phải rồi, có không ít những thông tin trong đây có thể dùng để lập công, nhưng vì sao bao nhiêu năm qua không thấy ngươi nói gì?"

"Cái đó... Lương Tam Bảo và Dương Đình Vệ đã nói, bọn phản tặc này không gây ra nội loạn thì luật pháp Minh Càn không thể đánh được, huynh muốn xử lý cũng phải xem xét."

Tư Phàm bật cười, "Dương Đình Vệ? Hắn giấu mình tốt thật, bao nhiêu năm qua ta không hề biết hắn là người của ngươi. Ngươi cũng thông minh lắm, không ngu ngốc tới mức cãi lời hắn mà động tới các nghĩa quân này."

"Chuyện binh lực huynh không hiểu rõ, có nhiều chuyện phải hỏi ý Dương Đình Vệ..."

Tư Phàm ngừng cười, nàng hẹp mắt nhìn hắn, lạnh lẽo hỏi.

"Lâu như vậy rồi... Chắc chúng không còn ở đó nữa?"

"Lão nhị, đệ..."

Tư Sĩ còn chưa kịp thở thì Tư Phàm liền trừng mắt quát lớn.

"VƯƠNG GIA!!"

Xưng hô theo vai vế anh em? Hắn xứng à? Từ lúc nàng bước vào đây tới giờ, hắn còn chưa từng quỳ xuống hành lễ lần nào. Nàng đã ngứa mắt nãy giờ rồi.

Giật mình trước cơn thịnh nộ của Tư Phàm, Tư Sĩ run bắn lên rồi lập tức quỳ rạp xuống mếu máo sửa lại xưng hô.

"Vương gia, ngài... Minh Càn quốc chúng ta có câu an cư lạc nghiệp là việc quan trọng, huynh nghĩ... a, hạ dân nghĩ nếu không xảy ra vấn đề gì lớn thì chúng sẽ không di chuyển."

Tư Phàm liếc mắt nhìn hắn, không chút độ ấm trong giọng điệu, "Phúc đại nhân bị ngươi đẩy cho tội danh hối lộ, tội hối lộ mà ngươi dám phán gϊếŧ cả nhà hắn."

"Cái này phải trách hắn... Khi đó hắn cứ nhất quyết muốn báo với Nam Bình Vương..."

Dù cho vẻ mặt của Tư Sĩ đang sợ sệt thấy rõ nhưng khi nói tới Phúc gia thì thái đội của hắn cũng không có mấy cảm xúc ăn năn, ngược lại giọng điệu còn có chút giống việc làm đó là đương nhiên. Tư Phàm vốn đã bực mình vì hắn cứ dùng cái giọng điệu anh em thân thiết nói chuyện với mình, nay lại thấy thái độ khó ưa này thì đáy lòng nàng cũng lạnh đi.

"Kẻ như ngươi làm quan không xứng, làm người cũng không xong. Thế sống làm gì?"

Câu nói này nàng cũng không cần hắn trả lời, người đã chết, hắn có giải thích gì cũng vô ích, nàng vỗ lòng bàn tay vào nhau tạo thành tràng âm thanh lớn, nhàn nhạt hỏi hắn.

"Bây giờ ngươi muốn tự mình kết thúc hay để Phúc An làm giúp?"

"Phúc An?", Tư Sĩ nhíu mày, sao vừa mới nói tới Phúc gia thì ở đây lại xuất hiện một tên họ Phúc? Nhất thời trong đầu hắn có quá nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, bèn hỏi, "Kết thúc cái gì cơ? Phúc An là ai?"

Hoàn Hoàn khoác áo lông lên người Tư Phàm, nghe hắn hỏi vậy thì Hoàn Hoàn khó tin mà hỏi.

"Ngươi thật sự không nhận ra Phúc An sao?"

Hắn nhìn đăm đăm vào gương mặt của Phúc An, nhìn có chút quen quen nhưng hắn vẫn chưa tin, lập tức phản biện, "Phúc gia đã bị diệt sạch, sao lại có thể?"

"Người ngu ngốc như ngươi cũng biết được cái gì có thể và cái gì là không thể sao?", Tư Phàm cười lạnh, nhấc chân bước đi.

Thấy Tư Phàm bỏ đi thì Tư Sĩ hoảng hốt lao tới ôm ghì chân nàng. Hắn bị dọa sợ rồi, tên nhãi Tư Phàm dám giữ tội thần nhà họ Phúc bên cạnh suốt bao nhiêu năm qua hay sao? Vì sao hắn lại không biết chuyện này? Nhưng mà cái này không quan trọng, không có cái gì quan trọng hơn việc được phục vị. Hắn bỏ qua hết thảy sự tự trọng, lao tới ôm chặt lấy chân nàng, ngôn từ trở nên lộn xộn mà cầu xin.

"Lão nhị, vương gia, vương gia, khoan đi đã, ngài đừng đi, nói chuyện tiếp đi, đệ giúp ta cầu xin phụ hoàng đi, có được không?"

Ánh mắt của Tư Phàm tối đen thăm thẳm, nàng cười lạnh.

"À, quên mất. Còn một chuyện bản vương muốn hỏi ngươi: Ngươi nghĩ, nếu đã mất mười sáu năm diệt trừ kẻ địch thì bản vương có cần thiết phải giúp hắn phục vị hay không?"

Tư Sĩ ngơ ngác khi nghe câu hỏi của Tư Phàm, hai bàn tay đang bấu vào vạt áo của nàng vô thức lơi lỏng, hắn có chút lùi ra xa, phát dại chất vấn.

"Minh Cao Hoan Tư Phàm, thủ phạm là ngươi? Không phải là Tư Điệp hãm hại ta sao?"

Hắn buông vạt áo ra, nhìn bóng lưng của Tư Phàm xa dần cho tới khi toàn thân nàng hòa dần ánh sáng. Khoảng nửa khắc sau, đầu óc hắn như bừng tỉnh sau cơn dại, hắn phát điên bật dậy lao tới chỗ Tư Phàm thì bỗng nhiên cổ bị một xấp vải trắng tròng vào từ phía sau giật mạnh cơ thể trở lại miếu hoang.

Một tay Phúc An quấn chặt lấy mảnh vải trắng vào cổ của Tư Sĩ từ phía sau, tay còn lại thì quăng đầu còn lại của mảnh vải lên xà nhà. Đáy mắt Phúc An đỏ hoe, hận thù vốn chực trào ra từ nãy giờ đã chính thức bùng nổ, hắn hét to một tiếng kéo mạnh mảnh vải trắng, trong phút chốc cả thân thể Minh Cao Hoan Tư Sĩ bị kéo lên không trung.

Tư Sĩ giãy giụa trong điên cuồng nhưng không tài nào thoát hỏi sức lực quá lớn của Phúc An, cổ của hắn bị treo lên quá mạnh mà muốn nứt toạc ra, hai hốc mắt ứ máu, căm thù nhìn bóng lưng của Tư Phàm đang đứng ngoài miếu, gầm gừ trong tuyệt vọng.

"Tư Phàm, ngươi đứng lại, kẻ lòng lang dạ thú nhà ngươi... sẽ chết... không toàn thây..."

Âm thanh ư ử rêи ɾỉ bên trong cổ họng vang vọng vào không gian tịch mịch bên trong ngôi miếu hoang, đến khi nó tắt lịm thì bầu trời cũng đã chuyển đêm.

Không khí se lạnh vào cuối đông luồn vào làm lộng lên ống tay áo của Tư Phàm khiến nàng phải phất tay áo lên, cuộn lại quanh cổ tay để gió không làm lạnh mình nữa.

Những gì Tư Sĩ viết trên hai mươi tờ giấy đó, có một số đã được Tư Phàm lọc ra rồi dâng lên cho Hoàng đế để gỡ hàm oan cho nhà họ Phúc, để cho Phúc An có thể tự do đi lại mà không cần lo lắng bị người khác làm khó, để cho hắn có thể ngẩng cao đầu mà làm người. Phần còn lại đều được chính nàng giữ cho tới giờ.

Phúc An cầm những tờ giấy mà Tư Phàm vừa đưa cho mình, nhíu mày cười.

"Vương gia, cuối cùng ngài cũng giao thứ này cho ta."

Tư Phàm nhàn nhạt nói, "Ở đây đã có người khác làm tiếp việc của ngươi rồi, phần ngươi thì hãy tạm thời rời khỏi tây bắc, làm những thứ quan trọng này cho ta."

Phúc An nở nụ cười, đáp lời nàng, "Vương gia, ngài muốn giải quyết thù hận trong hòa bình nhưng hai vụ việc tại núi Bạch Sơn và rừng Nam Thủy Địa đều bị phá hỏng. Cuối cùng vẫn phải quay về kế hoạch ban đầu, ta mừng vì ngài đã lấy lại lý trí."

Vẻ mặt Tư Phàm u tối khi nghĩ đến hai chuyện vừa qua, nàng không ngừng tự hỏi hai vụ việc đó là vô tình xảy ra hay thực sự là có kẻ đứng phía sau thao túng?

Nàng rất muốn điều tra nhưng ở Vân Thành nàng không có thế lực lớn, từng người của tộc Chiến Thần đều không thể xem thường, họ có thể phát giác ra hành tung của nàng nếu nàng bất cẩn.

Sau khi Phúc An rời đi thì trời đã sắp tối, vì lo sợ thành đóng nên Tư Phàm phải phi nước đại về thành. Hoàn Hoàn cưỡi ngựa chạy phía sau, đã không đuổi kịp lại còn ham hố hỏi.

"Vương gia, người nói còn một người có thể thay thế Phúc An là ai? Diệp Vy sao?"

Tư Phàm không đáp, hệ thống liên lạc của tộc Chiến Thần rất lớn, một mình Phúc An sẽ không thể bao trọn hết được. Mà người kia thì nàng muốn giữ kín hơn là công khai, hắn đã, đang và sắp tới sẽ bị theo dõi rất sát, nàng không muốn lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

Trời sập tối, Vân Thành đóng cửa sớm hơn dự kiến khiến cho Hoàn Hoàn hoảng hốt chặn cửa lại, van nài lính gác thành cho mình vào thành. Lúc này Tư Phàm mới tự nhiên nhớ ra chuyện quan trọng, nàng đột ngột hỏi.

"Hoàn Hoàn, phù bài của tộc Chiến Thần đã xong chưa? Rời thành thì không cần đưa phù bài, nhưng vào thành thì phải giao phù bài ra đấy."

Hoàn Hoàn khi này mới sực tỉnh, nàng quay lại nhìn Tư Phàm, há to miệng nói.

"Công tử, vẫn chưa xong, làm sao mà nhanh như vậy được...? Ngài không đem theo phù bài quận Lâm Phương sao?"

Tư Phàm khó xử nói, "Có, nhưng mà xui xẻo đụng mặt người của tộc Chiến Thần, họ hỏi ta là người phía nam mà lại cầm phù bài quận Lâm Phương thì phải làm sao?"

"Công tử, ngài nói với họ mình là người phía nam sao?", Hoàn Hoàn không thể tin vào tai mình nữa, trí thông minh của vương gia từ khi tới Vân Thành sao lại tụt giảm như vậy?

Tư Phàm nhìn ra được suy nghĩ vô lễ của Hoàn Hoàn, nàng liền mắng, "Ta không nói, bọn họ phủ đầu ta trước, họ nhìn ra ta có âm giọng phía nam!!"

"Không thể tin được!! Người của tộc Chiến Thần có thể bắt được đuôi của ngài sao???", Hoàn Hoàn ôm chặt lấy bờ má hốc hác của mình mà reo lên.

Nha đầu này hôm nay dám xuất hiện mấy cái ý xem thường chủ nhân của mình, Tư Phàm liếc mắt cười khẩy.

"Bọn họ chỉ là tinh ý phát hiện thôi, trước khi hỏi xuất thân của ta thì Nhị Lang đã cho người đi tra hỏi ở phía nam có gia tộc họ Tư nào hay không rồi. Nếu thật sự phía nam có nhà họ Tư nào đó đi nữa thì cũng chẳng có cô nương Tư Phàm nào tồn tại đâu!!"

Hoàn Hoàn nheo mắt nhìn nàng, miệng mồm méo xệch hỏi, "Ý ngài là vì người của tộc Chiến Thần đã mặc định ngài là người phía nam, cho nên ngài không thể dùng phù bài quận Lâm Phương ở phía đông nữa sao?"

"Ừ!!", thật ra là dùng cũng được, nhưng phải với điều kiện là đi trộn lẫn với đông người. Còn bây giờ trời đã tối rồi, cửa thành ngoại trừ hai người các nàng thì chẳng còn ai, có nghĩa là danh tính của hai nàng sẽ nằm ở cuối danh sách của ngày hôm nay. Điều này có bao nhiêu nguy hiểm nếu đột nhiên có người chủ đích điều tra hai nàng.

"Hay chúng ta đến chỗ của Thập Nguyệt Quân được không?"

"Không, ta muốn gặp Mạc Thanh Trần!!"

"???"

Hoàn Hoàn lại một lần nữa khinh thường chủ nhân của mình trong âm thầm, nàng bĩu môi, "Công tử, hay là chúng ta cứ vào đi?! Một ngày đông người ra vào thành như vậy thì chẳng ai đi mò tên của một người lạ làm gì?"

Tư Phàm biết rõ bản thân mình vốn không có duyên với thần may mắn lắm, nàng thường xuyên gặp rắc rối vì luôn chạm mặt kẻ mà mình không muốn gặp, và sự thật chứng minh rằng nó vẫn luôn đúng.

Khi nàng và Hoàn Hoàn vừa vượt qua cổng thành, đang cưỡi ngựa đi lộc cộc qua vài con đường thì đột nhiên nhìn thấy ánh sáng lập lòe và tiếng vó ngựa chậm rãi vang lên ở đằng xa.

Mỗi khi có cơ hội Mạc Vĩnh Ngạn luôn dành thời gian về phủ thăm Ngũ Nương đang mang thai, hôm nay cũng không ngoại lệ, chỉ là khi hắn về tới thành thì trời đã tối rồi. Hắn định sẽ ghé qua Thần Mạc phủ để đưa một hộp cao dược tốt mà mình vừa tìm được cho Mạc Thanh Trần rồi mới về với Ngũ Nương, vừa rẽ vào đường lớn thì lại thấy đằng xa có hai bóng người đang cưỡi ngựa đi phía trước. Theo thói quen thích quan sát người khác, Mạc Vĩnh Ngạn liền nhận ra hình dạng nam tử kia rất quen thuộc nên bèn lên tiếng gọi.

"Xin hãy dừng lại đã!!"

"Chết thật..."

Thấy Mạc Vĩnh Ngạn thong dong cưỡi ngựa đi đến thì toàn thân Tư Phàm phát lạnh, vì sao giờ này mà hắn lại trở về Vân Thành? Vậy có nghĩa là tên tuổi của nàng đang nằm sát tên tuổi của hắn trong danh sách những người vào thành sao?

Đối với một kẻ như Mạc Vĩnh Ngạn, thật khó để nói là hắn sẽ không nhìn qua bản danh sách đó một lần trước khi điền tên mình lên đó...

Không được, không thể để hắn biết ta nói dối thân thế... Phải thoát khỏi hắn!!

Nghĩ thế, Tư Phàm lập tức kéo Hoàn Hoàn phóng ngựa chạy vào đường khác, thế nhưng dường như đây là một quyết định sai lầm của nàng, vì Vân Thành là nhà của Mạc Vĩnh Ngạn, đối với đường xá ở đây thì hắn nắm rõ hơn hai nàng rất nhiều.

Ba con ngựa đuổi bắt nhau khắp mọi con đường ở Vân Thành suốt nửa canh giờ, cuối cùng Tư Phàm chịu không nổi nữa, nàng vội vã nói với Hoàn Hoàn.

"Không cưỡi ngựa nữa, tiếng vó ngựa cứ vang lên lớn như vậy thì chúng ta sẽ không thể thoát khỏi Mạc Vĩnh Ngạn!!"

Hoàn Hoàn bị Tư Phàm kéo đi khắp mọi ngả đường ở Vân Thành thì bắt đầu trở nên hoa mắt chóng mặt, nàng toát mồ hôi hỏi.

"Vậy công tử, chúng ta phải làm sao?"

"Chia hai ngả trước đi, cố gắng dùng khinh công để tìm chỗ nấp!!"

"Sao ạ?"

Hoàn Hoàn còn chưa kịp định hình ý của Tư Phàm thì Tư Phàm đã nhanh như chớp cưỡi ngựa bỏ chạy về bên phải. Hoàn Hoàn nhìn bóng dáng của chủ nhân mình khuất sau ngã rẽ mà lòng vang ầm câu hỏi.

"Vương gia làm gì có khinh công đâu mà chạy không cần ngựa?"

Trời xui đất khiến, Mạc Vĩnh Ngạn thay vì đuổi theo người có khinh công là Hoàn Hoàn thì hắn lại đi theo con đường mà Tư Phàm đã chạy...

Mất nửa canh giờ để kéo giãn ra được khoảng cách với Mạc Vĩnh Ngạn, Tư Phàm nhảy xuống ngựa để hạn chế tiếng vó ngựa phát ra rồi chạy men theo bức tường dài đằng đẵng kế bên nhằm tìm ngã rẽ khác để trốn đi. Ai ngờ nàng chạy không được bao xa thì chiếc bóng dài được phản chiếu từ ánh trăng xuống nền đường của Mạc Vĩnh Ngạn đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt khiến nàng đứng tim.

"Lạ nhỉ? Mới đây đâu mất rồi?"

Giọng nói và tiếng vó ngựa cách chỗ Tư Phàm đang đứng đúng một ngã rẽ, nàng quay lại nhìn con ngựa của mình đang đứng cách đó không xa, đắn đo hồi lâu thì quyết định chạy ngược lại lấy ngựa bỏ chạy. Nhưng khi vừa bước nửa chân ra thì Tư Phàm giật mình phát giác được bóng của mình cũng đang in trên đường, chỉ có duy nhất một khu vực nhỏ nàng đang đứng là bị vách tường cao che khuất nên không thấy bóng.

Tư Phàm hoảng sợ tột độ, nàng nuốt nước bọt một cái đến đau cả cổ họng, nhìn thấy Mạc Vĩnh Ngạn càng lúc càng tiến đến gần chỗ mình, nàng lại nhìn sang bên còn lại chỉ có một cái lu đầy nước vừa lớn vừa cao, hoảng loạn nghĩ.

"Không được, chui vào cái lu này thì ta chỉ có nước chết ngộp..."

Chỉ còn một cách...

Mạc Vĩnh Ngạn bước đến ngã rẽ nhưng nhìn khắp con đường dài lại không thấy một bóng người nào, con ngựa ở phía xa cứ loanh quanh một chỗ khiến hắn tò mò đi đến gần, bình thường ngựa được thả tự do sẽ có xu hướng trở về chuồng của nó nhưng mà con ngựa này cứ đứng yên ở đó như thể nó đã đến nhà của mình rồi vậy.

Khi đi ngang qua cái lu nước lớn thì bước chân của Mạc Vĩnh Ngạn dừng lại, hắn nhìn vài vệt nước dưới đất rồi ngẩng đầu nhìn lên lu nước, xong lại hướng ánh mắt lên vách tường sát bên, nếu như hắn không nhớ lầm thì chỗ này chính là...

------

Mạc Thanh Trần mất ba ngày để chữa lành nội thương, may mắn là thể chất của nàng tốt nên đã bình phục hoàn toàn vào chiều ngày hôm nay. Trong mấy ngày qua, Mạc Thanh Trần đã cố nhịn lại nỗi nhớ nhung Tư Phàm, cho nên khi vết thương vừa khỏi, nàng đã lập tức đi đến biệt viện của nàng ấy. Nào ngờ khi đến nơi thì A Kiều báo Tư Phàm đã rời Thần Mạc phủ từ lâu nên nàng đành lủi thủi quay trở về phòng mình.

Lúc đi qua chính điện thì vừa hay đại phu trị thương của Mạc Thanh Trần vừa tới, ông ấy đã bắt mạch cho nàng lần nữa và khuyên nàng hãy thực hiện một vài bước trị liệu để có thể hồi phục nguyên khí tốt hơn.

Mạc Thanh Trần thuộc thể hàn nên cơ thể dễ bị lạnh, giờ nàng cần xông hơi và tắm rượu ấm, rượu ấm sẽ giúp nguyên khí của nàng nhanh hồi phục. Vì thế, hồ nước nóng lớn nằm sâu trong rừng đào và thác nước ở Thần Mạc phủ đêm nay là dành riêng cho Mạc Thanh Trần.

Vào nửa canh giờ trước, mẫu thân của Mạc Thanh Trần cũng đã đích thân nấu rượu để con gái sử dụng. Giờ Tuất vừa điểm, mẫu thân nàng một lần nữa bước ra ngoài thì vẫn thấy con gái mình ngồi ở đó, lúc này bà mới bước đến bên cạnh cười hỏi.

"Tiểu Thanh đang đợi ai đấy?"

"Dạ...", Mạc Thanh Trần thấy mẫu thân mình bước tới thì khẽ cười, "Không sao ạ..."

"Đợi tiểu Phàm sao?"

Mẫu thân của Mạc Thanh Trần rất tinh tế, vừa hỏi đã đúng trọng điểm khiến nàng lập tức nghẹn lời. Nhìn thái độ lúng túng của nàng, bà cười nói.

"Đoán đúng rồi, tiểu Thanh không giấu được mẹ đâu..."

Mạc Thanh Trần mím môi, xụ mặt nói, "Cả ngày hôm nay nàng ấy đi mất, có lẽ đêm nay cũng sẽ không về..."

"Nếu đã biết Tiểu Phàm không về, vậy sao con còn ngồi đây?"

"Con... muốn đợi..."

Ánh mắt của mẫu thân thâm thúy nhìn Mạc Thanh Trần, bà ấy đưa tay lên vuốt tóc con gái mình, dịu dàng nói.

"Thân là nữ tử, có một số chuyện nên biết giới hạn. Nếu người ta quan tâm con thì sẽ không để con ở đây đợi lâu như vậy... Con đợi lâu như vậy, thấy xứng đáng không?"

Nghe mẫu thân nói, Mạc Thanh Trần bất giác dâng lên cảm giác buồn bã không nói sao cho hết. Vì sao mẫu thân lại đột nhiên nói như vậy? Chẳng lẽ mẫu thân nghi ngờ mối quan hệ giữa hai người? Bà nói vậy cũng là có ý muốn nàng nên biết giới hạn mà dừng lại sao?

Vừa buồn vừa lo, Mạc Thanh Trần vì muốn tránh nói dài, nói dai thành nói dại trước mẫu thân của mình nên nàng đành chào bà ấy rồi tiến đến thác nước sau phủ một mình.

Vì rượu của tộc Chiến Thần thường được dùng để đãi các chiến sĩ và mưu sĩ nên có nồng độ rất mạnh, khi được đun lên thì thậm chí còn trở nên nồng hơn rất nhiều. Ngay cả Mạc Thanh Trần từ nhỏ đã ngửi quen rồi, nhưng đến khi cơ thể trơn nhẵn của nàng vừa ngâm xuống hồ thì đầu óc cũng bị hơi rượu làm cho choáng váng đến suýt ngã xuống nước.

"Mạnh quá... Hôm sau phải bảo A Kiều dùng loại rượu nhẹ hơn..."

Mạc Thanh Trần ngâm thân thể mình kín mít trong hồ rượu nóng, nàng ngồi xuống những tảng đá to dùng làm chỗ ngồi thư giãn bên dưới hồ, tuột xuống một chút chỉ để lộ mỗi cái đầu lên trên để hít thở, nhắm mắt hưởng thụ hơi ấm nồng của rượu quẩn quanh mình.

Được một lúc lâu thì cơ thể của nàng cũng đã ửng hồng như quả đào chín, hơi rượu xông lên cũng rất mạnh làm nàng ngà ngà say, bắt đầu ngủ gà ngủ gật bên dưới hồ. Mà cũng vì đầu óc mơ mơ màng màng như vậy nên nàng không hề biết có người vừa từ trên vách tường ngã xuống bãi cỏ sau rừng anh đào rậm rạp.

Khu vực phía sau Thần Mạc phủ là biệt phủ dành riêng cho Thất Lang và Bát Lang để sau này bọn hắn thành thân sẽ dọn ra riêng. Cho nên con đường mà Tư Phàm đã đạp vào lu nước để leo tường vào hầu như không có ai qua lại, thêm khu rừng anh đào trải dài cùng thác nước thơ mộng trước mắt đã làm cho nơi này yên tĩnh vô cùng, rất thích hợp làm nơi đặt hồ nước nóng nghỉ dưỡng.

Tư Phàm chưa từng đến khu vực phía sau Thần Mạc phủ nên nàng không hề biết nơi này có nhiều cảnh vật tươi đẹp như vậy, lúc vừa ngã từ trên tường xuống thì nàng còn tưởng là mình bị lạc vào khu rừng hoa anh đào nào đó.

"Đây là chỗ nào...? Ai cha, đau quá đi mất..."

Cái chân trật lần trước chưa khỏi, nay lại tiếp tục bị ngã nên Tư Phàm phải đi tập tễnh về phía trước, vừa ra khỏi rừng anh đào thì đột nhiên từ bên ngoài vọng lại tiếng ồn ào khiến Tư Phàm giật mình.

"Ngũ gia!!"

Mạc Vĩnh Ngạn? Đây là biệt phủ của Mạc Vĩnh Ngạn sao?

Mạc Vĩnh Ngạn vừa từ bên ngoài đi tới, vì để tránh làm kinh động đến nội tổ phụ mà hắn chỉ có thể trầm giọng nói nhỏ.

"Nhanh vào bên trong tìm người..."

Tiếng đối đáp của Mạc Vĩnh Ngạn và mấy gã thuộc hạ vang lên ở bên ngoài khiến Tư Phàm hoảng sợ vô cùng, nàng bối rối nhìn một vòng xung quanh, trong lòng không ngừng tự trấn tĩnh.

"Phải tìm chỗ nấp... Phải tìm chỗ nấp..."

Đi qua đi lại giữa rừng anh đào để tìm được một chỗ trốn an toàn, không hiểu thế nào mà Tư Phàm lại nhìn trúng cái hồ nước nồng nặc mùi rượu và bốc khói nghi ngút tới trước mặt.

"Cái hồ lớn như vậy, mình nép vào mấy tảng đá bên kia thì sẽ ổn thôi... nhỉ...?"

Nghe thấy tiếng bước chân đi vào đã rất gần, Tư Phàm nhanh như cắt lết cái thân mình xuống hồ nước, ra sức bơi dần dần về phía bờ bên kia, trong quá trình này nàng cũng đã bị nồng độ của rượu làm cho hoảng hốt.

"Tên Mạc Vĩnh Ngạn này có sở thích tắm rượu mạnh đến thế này sao? Thật kỳ quặc..."

Vì sợ phát ra tiếng đạp nước nên Tư Phàm bơi rất nhẹ, rón ra rón rén cũng sắp đến được chỗ mấy hòn đá phía xa, nhưng nàng lại cảm giác có chuyện rất lạ. Hơi rượu bốc lên làm nàng rất khó quan sát trước mặt, nhưng hình như là đang có ai đó đang ngồi tựa vào mấy tảng đá.

Có người?

Tư Phàm phát hiện có người đang tắm trước mặt thì thất kinh dừng lại động tác, bất ngờ tiếng vỗ nước từ tay của nàng vang lên, tuy rất khẽ nhưng ngay lập tức đánh thức người trước mặt. Người này vừa phát hiện có kẻ gan to tày đình dám làm việc đồi bại trước mặt mình thì liền dùng trảo bóp lấy bả vai Tư Phàm siết lại, quát lạnh.

"Ngươi là kẻ nào?"

Mạc Thanh Trần???

Tư Phàm ngẩn ngơ khi nghe thấy giọng mắng phía sau lưng mình. Không xong rồi, nàng thật tình không muốn để nàng ấy hiểu lầm mình là người hư hỏng như vậy đâu!!

Khỏi cần nói, Mạc Thanh Trần chỉ cần nhìn qua đã biết người đang nhìn trộm mình tắm là Tư Phàm. Mặt của nàng lập tức nóng ran, tim lại đập đến không thể kiểm soát, thấy nàng ấy sắp vùng lên bỏ chạy thì đầu óc nàng chưa kịp suy nghĩ gì mà bàn tay đã lập tức giữ lại, giọng nói không giấu được sự xấu hổ lẫn kích động mà thỏ thẻ hỏi.

"Phàm, là nàng sao?"

Rõ ràng là Mạc Thanh Trần rồi!! Tiêu thật rồi...

Cả cơ thể Tư Phàm trở nên mềm nhũn, không xong rồi, nàng ấy đã nhận ra nàng rồi, phen này nàng có nhảy xuống biển cũng không rửa hết oan khuất...

Phía bờ bên kia cũng đồng thời vang lên tiếng bước chân sắp vào tới hồ nước làm cho Tư Phàm càng thêm muốn phát điên. Nàng lại muốn một lần nữa giãy giụa leo lên bờ thì bất ngờ Mạc Thanh Trần lại ghì vai mạnh hơn khiến nàng suýt chảy nước mắt, nàng ấy lại còn lạnh giọng mắng.

"Kẻ nào vô lễ dám vào đây!!"

Mạc Vĩnh Ngạn hiếm khi lộ ra vẻ thất thố, hắn điếng người khi nghe thấy giọng của Mạc Thanh Trần phát ra từ bên trong, tròn miệng hỏi.

"Thanh Trần? Là muội sao? Sao giờ này muội lại ở đây?"

"Ngũ ca? Sao giờ này huynh còn ở Thần Mạc phủ? À, đại phu đã bảo muội nên ngâm mình trong rượu thuốc được đun ấm để hỗ trợ hồi phục nguyên khí nhanh hơn...", Mạc Thanh Trần nhàn nhạt đáp, trong nét bình tĩnh của nàng là thái độ băng lãnh vốn có. Nếu không có đủ những sắc thái này thì nàng lo Mạc Vĩnh Ngạn sẽ sinh nghi.

"Ra vậy..."

Mạc Vĩnh Ngạn cảm thấy may mắn vì hắn đã không bất cẩn vào thác nước, hắn lạnh giọng hỏi.

"Tiểu Thanh, nãy giờ muội có thấy kẻ lạ nào ở trong đó không?"

"......", Mạc Thanh Trần nhất thời im lặng, kẻ lạ mặt mà ngũ ca vừa hỏi chắc không phải là Tư Phàm của nàng đấy chứ?

Nhìn thấy vài chiếc lá trên vai và tóc Tư Phàm thì nàng cũng hiểu suy nghĩ của mình chính xác, bất giác mùi rượu cay nồng bay lên làm Mạc Thanh Trần phải khịt mũi một tiếng, nàng khẽ cười.

"Nếu nãy giờ có người lạ nào đó đột nhập vào đây thì muội làm gì còn tâm trạng mà nói chuyện phiếm với huynh chứ?"

Vì nàng đang ngà ngà say nên điệu cười khẽ khàng này mang theo chút mềm nhẹ, phát âm còn có chút kéo dài làm cho Tư Phàm đang bịt mắt bịt tai ở kế bên bất giác run lên, hai chân còn vô thức khép chặt lại.

Nghe ra giọng nói và hơi thở của Mạc Thanh Trần lúc này rất trầm, Tư Phàm biết nàng ấy đã say rồi, chỉ là nàng không biết được, nàng ấy khi say lại có hơi thở và giọng nói quyến rũ đến như vậy...

Mạc Thanh Trần lạnh lùng khịt mũi thêm một tiếng, nói với Mạc Vĩnh Ngạn ở bên ngoài.

"Ngũ ca, muội rất an toàn, huynh đừng lo."

Mạc Vĩnh Ngạn dù có chút không tin nhưng mà hắn cũng không tiện bước vào, cuối cùng chỉ đành gật đầu.

"Được rồi, vậy ta cũng không làm phiền muội nghỉ ngơi nữa. Phải rồi, ta còn đem về một lọ cao dược dùng rất tốt, ta để ngoài đây, buổi tối trước khi đi ngủ muội hãy dùng đấy nhé."

"Dạ ~"

"......", Mạc Vĩnh Ngạn ngây người trước giọng nói nhè nhẹ quái lạ của Mạc Thanh Trần, hắn lo lắng hỏi, "Tiểu Thanh, muội say à?"

"......", ngừng một lúc, nàng nói, "Muội không sao hết, ngũ ca đi về đi..."

Mạc Vĩnh Ngạn không có cách tiến vào bên trong, em gái lại hạ lệnh đuổi về nên dù trong lòng còn nghi ngờ thì hắn cũng không thể làm gì được, đành rút lui.

"Ừ... muội nhớ cẩn thận..."

Mạc Vĩnh Ngạn đi rồi, không gian lại trở về với dáng vẻ yên bình của nó, chỉ còn lại tiếng suối chảy róc rách và âm thanh xào xạc của những tán cây anh đào cọ vào nhau, lòng người cũng tĩnh lặng.

Cảm nhận được bàn tay của Mạc Thanh Trần đang đặt trên vai trượt từ từ xuống rồi bất ngờ giữ chặt lấy vạt áo của mình khiến Tư Phàm giật mình, nàng vội vàng xoay người lại để đỡ lấy cơ thể không vững vàng của nàng ấy vào lòng. Bàn tay nàng vừa chạm vào da thịt trơn nhẵn của Mạc Thanh Trần thì lập tức lông tóc cả người đều dựng đứng, không nhịn được kích động mà hít sâu lại hơi.

Tư Phàm lúng túng, nàng không biết có nên giữ chặt lấy eo nàng ấy hay không? Giữ thì sợ quá lỗ mãng, không giữ thì sợ nàng ấy sẽ ngã. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng chỉ có thể dịch tay lên một chút đỡ lấy cánh tay nàng ấy, thái độ ân cần dịu dàng, lại giống như đang than thở mà hỏi.

"Thanh Trần, nàng say rồi phải không? Ta sẽ đưa nàng về phòng, được chứ?"

Tư Phàm không nhìn ta lấy một lần, có phải là nàng ấy đang chê ta không đẹp hay không?

Vì bị những lời nói của mẫu thân dọa sợ, cho nên hiện tại Mạc Thanh Trần rất nhạy cảm với thái độ giữ khoảng cách của Tư Phàm. Nàng buồn bã cụp mắt xuống, vừa thất vọng vừa không cam lòng mà nảy ra ý định muốn mượn rượu làm càn.

Lá gan của Mạc Thanh Trần trở nên lớn hơn, nàng tiến về phía trước sau đó giả vờ ngã cơ thể về phía Tư Phàm, vùi mặt vào lòng nàng ấy, ủ rũ lắc đầu, "Không về đâu."

Cú ngã của Mạc Thanh Trần trực tiếp làm cho Tư Phàm ôm chặt lấy cơ thể nàng ấy vào lòng trong tình trạng không mảnh vải che thân. Nàng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn vừa đúng một vòng tay, còn cảm nhận được hai khối mềm mại to tròn của Mạc Thanh Trần đè ép vào người mình.

Bị tấn công bằng xúc giác đã khiến đầu óc Tư Phàm lập tức bốc hỏa, mặt của nàng đỏ au, cố lia ánh mắt đến một khoảng không vô định, đến cả thân thể cũng trở nên nóng bừng.

Cũng may đây là hồ nước nóng, thân nhiệt tăng lên cũng không dễ bị phát hiện. Nếu không...

Tư Phàm hít sâu một hơi để trấn định lại đầu óc của mình, nàng nhắm mắt định thần, làm ra vẻ đứng đắn, không hài lòng mà hỏi, "Không về phòng nghỉ thế nàng đi đâu?"

Mạc Thanh Trần nghe thấy nhịp tim đập loạn của Tư Phàm thì trong lòng cũng rộn ràng gió xuân, tai vừa nghe câu hỏi của nàng ấy thì trái tim mềm yếu cũng liền muốn được dỗ dành, nàng lập tức giận dỗi ngẩng mặt lên, ảo não hỏi, "Vậy nàng nói đi, nàng đã đi đâu mà về muộn như vậy?"

"Ta?"

Mạc Thanh Trần cắn chặt hàm răng để ngăn không cho khóe môi của mình kéo xuống, thế nhưng đôi mắt sóng sánh đã không giấu được nỗi buồn, uất ức bảo.

"Ta đã đợi nàng cả ngày. Sắp tới Tết Nguyên Đán rồi, nàng bất ngờ biến mất như vậy mà không báo với ai trong phủ, ta tưởng... tưởng nàng đã trở về... trở về Minh Thành rồi..."

Mạc Thanh Trần rất buồn, những lời mà mẫu thân nói đã giày vò nàng suốt từ tối đến giờ khiến nàng rất không vui. Thân của nàng thì chìm trong hồ rượu ấm nhưng tâm hồn thì đã bay phiêu dạt đến tận nơi nào, nàng tự hỏi đêm nay Tư Phàm có trở về hay không? Nếu nàng ấy không trở lại thì liệu có phải lời mẫu thân nói là đúng, nàng ấy không hề quan tâm nàng nhiều như nàng tưởng tượng?

Dáng vẻ ủy khuất của Mạc Thanh Trần làm Tư Phàm mềm lòng, nàng cười khẽ nói dỗ.

"Chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh thần của nàng, ta về Minh Thành kịp sao? Về tới đó rồi chẳng lẽ ta đón năm mới với ma? Chẳng thà cứ ở lại Thần Mạc phủ, cùng nàng làm lễ Trừ tịch còn hay hơn..."

Lời Tư Phàm nói nửa đùa nửa thật nhưng đủ để làm Mạc Thanh Trần vui vẻ, đồng tử đen láy của nàng bỗng chốc sáng lên lấp lánh nhìn trân trân nàng ấy, mọi buồn bã khi nãy cũng phút chốc tan biến... Nàng ngượng ngùng nói.

"Phàm, mỗi năm, ta đều cùng mẫu thân làm lễ Trừ tịch, sau đó thì cùng cả nhà mừng Tết Nguyên Đán, xem như cho gia nhân trong nhà hưởng thụ cảm giác mừng Tết thật sự. Ngày đầu năm, chỉ có gia yến diễn ra vào buổi tối là thời gian dành cho sinh thần của ta..."

Mạc Thanh Trần rành mạch kể cho Tư Phàm nghe hành trình ngày đầu năm của nàng, tâm trạng thấp thỏm vừa muốn nàng ấy biết ý đồ của mình, lại vừa xấu hổ vì hành vi mất phẩm giá này.

Tư Phàm trông thấy vừa buồn cười vừa thương, nàng vô cùng cưng chiều vuốt má Mạc Thanh Trần, nhẹ nhàng nói.

"Vậy thì sau khi làm lễ Trừ tịch xong, nàng ở với ta, được không?"

Mạc Thanh Trần không trả lời nhưng nàng đã mỉm cười, gương mặt đỏ hồng, đôi mắt ướŧ áŧ vì say mà tăng thêm mấy phần quyến rũ, đôi môi mướt mắt căng mọng khẽ cười càng làm say đắm lòng người. Lại thêm... lại thêm thân thể nóng bỏng trời sinh đang dính lấy Tư Phàm không buông khiến cho Tư Phàm ý loạn tình mê.

Tư Phàm nguyên mẫu là người đứng đắn đàng hoàng, nhưng giờ phút này nàng đã không kìm chế được mà sinh ra cảm giác hưởng thụ. Đôi tay không nhịn được siết lấy vòng eo của Mạc Thanh Trần, kéo nàng ấy đến gần mình hơn, một tay giữ lấy cằm nàng ấy mà dịu dàng đặt vào đôi môi đang mời gọi trước mặt mình một nụ hôn sâu.

Đêm nay, Mạc Thanh Trần có thêm sự trợ lực của rượu mà trở nên rất táo bạo, nàng khẽ than thở một tiếng trước nụ hôn ngọt ngào, âm thanh thoát ra giữa cánh môi tản ra mị lực khiến Tư Phàm cuống quít vuốt ve. Nàng đưa vòng tay lên câu lấy cổ Tư Phàm, chủ động áp sát và kéo nàng ấy vào một nụ hôn ướŧ áŧ.

Bên trên môi lưỡi triền miên khiến trái tim của đôi lứa nổ tung vì ái tình, còn bên dưới thì thân thể quấn lấy thân thể, Mạc Thanh Trần chủ động cọ bầu ngực của mình vào người Tư Phàm khiến nàng ấy nặng nề thở ra một hơi khổ sở. Sự nín nhịn cơn động tình của Tư Phàm càng làm cho Mạc Thanh Trần ham muốn dẫn dụ nàng ấy vượt qua ranh giới nhiều hơn.

Vì cơn say và ham muốn độc chiếm chôn giấu bao lâu nay bỗng nhiên ngùn ngụt trỗi dậy mà một chút ngượng ngùng ban đầu của Mạc Thanh Trần biến mất một cách chóng vánh. Nàng hôn Tư Phàm đến mê muội, tận hưởng hương vị ngọt ngào từ đôi môi của Tư Phàm rồi lần nữa chủ động cởi y phục của nàng ấy ra, làm cho hai cỗ thân thể không còn bị bất cứ thứ gì ngăn cách nữa.

"Phàm..."

Yêu nàng...

Hơi thở trầm nóng của Mạc Thanh Trần kíƈɦ ŧɦíƈɦ đầu óc Tư Phàm một cách mạnh mẽ, ngay khi Tư Phàm còn đang choáng váng vì cảm giác nhẵn nhụi đến từ sự ma sát giữa hai thân thể thì đột nhiên Mạc Thanh Trần nắm lấy bàn tay nàng và áp lên bầu ngực nàng ấy.

Hành động táo bạo này khiến cho một chút lý trí còn sót lại của Tư Phàm bị đánh vỡ tan tành, nàng đỏ mặt tía tai nhìn khối đầy đặn mà lòng bàn tay mình không thể bao trọn. Hạt đậu hồng hào dựng đứng nơi đầu ngón tay trực tiếp hút lấy hồn phách của Tư Phàm, bởi vì nàng chưa bao giờ nhìn thấy một thứ gì xinh đẹp như vậy.

Cùng là nữ tử, nhưng Mạc Thanh Trần lại giống như nha phiến khiến Tư Phàm không thể cưỡng lại. Nàng không thể trốn thoát con quỷ du͙ƈ vọиɠ đang xâm chiếm toàn bộ đầu óc mình, sự kích động dữ dội làm cho nàng không nén được run rẩy đầu ngón tay một chút.

Hành động này đã mạnh mẽ công phá Mạc Thanh Trần, khiến cho nàng không nhịn được mà khẽ kêu một tiếng giữa hơi thở ngắt quãng. Cả thân thể nàng giống như một khối băng bị trêu chọc đến chảy nước, sự mềm yếu dần dần lộ rõ khi từng tấc da thịt bị thiêu đốt bởi đôi bàn tay của người yêu.

Có lẽ lần này cả hai nàng đều đã say, Tư Phàm đưa Mạc Thanh Trần lên bờ, đến trên cái trường kỷ đặt trong khu vực nghỉ ngơi của hồ nước. Sau đó, Tư Phàm lại tiếp tục phủ lên người nàng cảm giác tê dại đến từng dây thần kinh bởi những nụ hôn triền miên và từng cái vuốt ve đầy ma thuật.

"Nếu đau thì nàng phải nói cho ta biết..."

Sống lưng của Mạc Thanh Trần mảnh khảnh xinh đẹp, trước sự xâm nhập dịu dàng đến từ bên ngoài vào trong cơ thể mình, nàng khẽ ngâm nga một tiếng, đồng thời cong người lên vì đau. Đau nhói. Nhưng hạnh phúc. Động tác này làm lộ rõ từng đường sống lưng cùng hai cái lúm đồng tiền đầy gợi cảm phía dưới.

Bên tai nàng là tiếng hỏi han đầy lo lắng và khàn khàn của Tư Phàm.

"Tiểu Thanh... đau lắm phải không...?"

Trong đôi mắt hừng hực lửa tình của Tư Phàm đã hiện lên sự bất an hiếm có khiến Mạc Thanh Trần yêu thích đến mức cảm thấy mọi sự chịu đựng của nàng đều là xứng đáng. Lại không muốn trả lời, nàng tiếp tục nồng nhiệt kéo Tư Phàm xuống hôn say đắm, cơ thể chủ động di chuyển phối hợp với ngón tay của nàng ấy cho đến khi đôi mắt hoa cả lên vì thủy triều vỡ tung.

Những giọt nước mắt của nàng đã thấm đẫm trên mặt từ lúc nào mà đến cả nàng cũng không hề hay biết, mãi tới khi chúng được dịu dàng lau đi bởi những nụ hôn của Tư Phàm thì nàng mới phát giác ra.

Xương quai xanh của nàng được Tư Phàm tham luyến lưu lại những đốm hoa đỏ hồng là minh chứng cho việc hai nàng vừa làm, chúng cho nàng cảm giác vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào như được tắm trong biển mật.

Thật muốn một lần nữa...

Mạc Thanh Trần xấu hổ với suy nghĩ của chính mình, tự mình dẹp bỏ ý nghĩ này, nàng đưa đôi mắt đào hoa ướŧ áŧ lên ngắm nhìn Tư Phàm thì đột nhiên trông thấy nàng ấy cũng đang nhìn đăm đăm mình bằng ánh mắt đầy ý cười.

Chẳng lẽ nàng ấy phát hiện ra tâm tư của mình...?

Tư Phàm không nói không rằng, nàng ấy một lần nữa áp thân thể lên người nàng, hôn vào vành tai nàng một cái chớp nhoáng, sau đó trầm thấp cười.

"Hơi nhanh..."

"......"

Tim Mạc Thanh Trần đập thình thịch trong lồng ngực, thân thể nàng vừa mới ổn định lại một chút thì lập tức bị hai chữ "hơi nhanh" này trêu ghẹo đến đỏ ửng. Có phải là Tư Phàm đang khi dễ nàng đạt cực khoái quá nhanh không? Ý nàng ấy là nàng...

Mạc Thanh Trần vô cùng xấu hổ, nhưng Tư Phàm cũng không cho nàng cơ hội để xấu hổ. Nhanh như chớp, nàng ấy chặn lại miệng của nàng bằng môi của mình, chặt đứt mọi nỗ lực muốn bào chữa cho chính mình của nàng và muốn trực tiếp nghiệm chứng lần nữa.

Và cũng nhanh như chớp, nàng lại trở nên mụ mị trước những cơn thủy triều cứ đến rồi đi dưới vòng tay của Tư Phàm...

Hai nàng cứ thế quấn quýt nhau không rời suốt cả một đêm, toàn bộ cơ thể và đầu óc của Mạc Thanh Trần đều trở nên rã rời sau khi tự biến mình thành một đầm nước để mặc cho Tư Phàm yêu đến mức ngủ thiếp đi.

Rạng sáng ngày hôm sau, Tư Phàm bế nàng về phòng ngủ lúc nào nàng cũng không hay biết...

------

Lời tác giả muốn nói:

Lời thứ nhất:

Hello mọi người, mình vẫn chưa về VN nhưng cảm thấy hôm nay có hứng nên đăng luôn chương mới XD

Bản viết ban đầu của chương này chính là H kéo rèm và "Sáng hôm sau", nguyên nhân là bởi vì mình không tự tin khi viết H mở full rèm :))))))))))

Nhưng vài ngày trước mình suy nghĩ lại, và thế là H buông 50% rèm ra đời :"))))))

Những chương tiếp theo sẽ khá nhẹ nhàng vì mốc thời gian trong truyện đã tới Tết rồi, nên để cho các tình iu bé nhỏ được hưởng thái bình một chút