Tiếng sóng nước nhẹ nhàng vỗ vọng bên tai dù êm ái như thế nào cũng đều khiến cho cái đầu của Minh Cao Hoan Linh Kỳ đau nhức, nàng nằm nửa người trên cái trường kỷ, dùng tay ra sức xoa xoa thái dương rồi lại nhìn sắc trời bên ngoài. Đã hơn một ngày trôi qua nhưng thỉnh thoảng vẫn còn binh lính của Tát Xích Na vẫn còn xuất hiện trên sông, thực sự là làm khó người ta.

Đêm hôm trước lúc nàng say đến ngất đi, không còn biết trời trăng mây gió gì nữa, nếu không Tiểu Túc đã không phải khổ sở loay hoay lâu như vậy, mang theo một người rệu rã rồi để lỡ mất thời cơ thoát ra ngoài vòng nguy hiểm. Binh lính Tát Xích Na siết chặt vòng vây quá nhanh, lại không có nàng chỉ điểm nên Tiểu Túc chỉ có thể mang nàng quay trở ngược về bến sông, trốn vào một con thuyền gần đó.

"Hai bình rượu hoa đào của ta là kẻ nào đánh tráo...? Đánh tráo rồi lại không ra tay?"

Hoặc là chưa kịp ra tay...

Minh Cao Hoan Linh Kỳ liễm mi, ánh mắt hiện lên một tia tức giận.

"May mà Tiểu Túc nhận thấy sự khác lạ của ta nên đã ra tay trước dự tính. Nếu không thực sự là rơi vào bẫy của kẻ địch rồi..."

Chỉ có điều tình hình hiện tại phải làm gì tiếp đây?

Tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào, Tiểu Túc thân cao lớn từ sau màn che quỳ tới trước mặt Minh Cao Hoan Linh Kỳ, nhỏ giọng trình bày.

"Công chúa, trên bờ là binh lính quan huyện, dưới nước là binh lính Tát Xích Na. Tuy số lượng thưa thớt hơn tối qua nhưng vẫn không dễ dàng qua mặt. Ta không dám lộ liễu đi lại trước mặt binh lính vì sợ chúng sẽ nghi ngờ rồi tìm được chỗ này..."

Chính là tình hình như vậy, nàng đã bị vây lại ở bến sông, không thể tìm được kẽ hở nào để thoát ra thực hiện bước kế tiếp. Nếu cứ thế này sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện.

"Nhất định phải tìm cách lẻn ra khỏi khu vực này. Nếu không tin tức về đến kinh thành, bệ hạ phái thêm Cẩm y vệ đến đây nữa thì sự việc sẽ vô phương giải quyết."

"Công chúa, tất cả là lỗi của ta vì đã không thể đem người thoát khỏi.", Tiểu Túc ánh mắt rũ xuống, thực sự việc vừa quan trọng tới thể diện lẫn an nguy của Công chúa như vậy mà nàng lại không thể làm tốt được, nàng quá vô dụng rồi.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nhẹ nhàng phất tay, "Không phải lỗi của ngươi, là lỗi của kẻ to gan dám tráo rượu của bản Công chúa. Nếu ta không ngất đi thì sự việc đã không tồi tệ thế này. Lần này nếu an toàn vượt qua kiếp nạn, ta nhất định phải lôi kẻ vô lại này ra cho bằng được, trừng phạt hắn dám cả gan tính kế..."

Nàng đang tức giận nhớ lại năm ly rượu khủng khiếp tối hôm qua, chưa kịp mắng hết câu thì chợt nghe thấy âm thanh nào đó nên liền im lặng.

Văng vẳng trên sóng nước vọng lại là một âm thanh chậm rãi phiêu bồng, đong đưa theo từng đợt gợn sóng mà bay đến bên tai Minh Cao Hoan Linh Kỳ. Âm thanh của loại đàn này nàng biết, thậm chí là khá quen thuộc, đây chính là Đàn Không Hầu, hay còn được gọi là Hạc Cầm, chính là loại đàn mà huynh của nàng cực kỳ yêu thích. Cầm nghệ của người này tuy không kém nhưng nghe qua vẫn cảm thấy không bằng một góc huynh của nàng. Hoặc có lẽ nên nói cây đàn này chất lượng hạ phẩm, âm thanh phát ra không tốt. Nếu người này có một cây Hạc Cầm thượng phẩm thì chắc hẳn sẽ còn tốt hơn thế này nhiều.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ hơi khép mắt để thưởng thức tiếng đàn hồi lâu thì đầu óc lại nhảy ra chuyện gì đó. Nàng bất chợt mở mắt, nhíu mày nhìn Tiểu Túc mà hỏi.

"Có người trên sông?"

Tiểu Túc cũng đang lắng nghe Hạc Cầm, nghe Công chúa bất thình lình hỏi thì nàng liền giật mình, "Người dân vẫn phải làm việc nên thuyền vẫn phải dùng a, có điều phù bài được kiểm tra gắt gao..."

Nàng vừa nghe Tiểu Túc nói xong liền tức giận cầm cái khăn tay kế bên ném thẳng vào mặt vị hộ vệ thông thái cái gì cũng biết chỉ có biết điều là không này của mình, "Ngươi đồ ngốc này, vì sao không nói sớm với bản Công chúa?"

Tiểu Túc hơi trề môi, oan ức nói, "Ta thấy chúng ta không có khả năng di chuyển với phù bài hoàng thất nên cũng không nói với người a..."

"Chúng ta không tự di chuyển được thì đi nhờ thuyền của người khác. Ngươi ngốc như vậy là do bẩm sinh hay luyện tập hả? Biết vậy ta đã đem theo cả Tiểu Liên, với đầu óc nhanh nhạy của nàng thì ta cũng không phải đau khổ từ tối qua tới giờ."

Tiểu Túc thở mạnh ra, nhăn mày nói, "Công chúa, Tiểu Liên không biết võ công. Người mang theo nàng chính là hại chết nàng a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nghe Tiểu Túc trả treo thì liền trừng mắt nhìn nàng, Tiểu Túc trông thấy liền run lên một cái cúi đầu xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, bày ra dáng vẻ biết lỗi.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ cũng không rảnh tính toán chuyện này, liền bảo Tiểu Túc ra ngoài xem thử chiếc thuyền kia trông ra sao? Tiểu Túc đi ra mạn thuyền nhìn được một chốc thì trở vào báo.

"Công chúa, chiếc thuyền đó không lớn, màn trắng che phủ không nhìn được người đang đàn là nam hay nữ. Thân thuyền cũng không có treo ký hiệu của thế gia vọng tộc. Trên thuyền cũng không có hộ vệ gì cả, trống trơn. Có vẻ là thuyền của thi nhân, thi sĩ gì đó a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ hơi xoa xoa cái vầng trán rồi miễn cưỡng suy tính trong cái đầu đang đau như búa bổ của mình, có thể thoải mái tấu đàn trên sông thế này thì chắc chắn đây không phải bách tính bình thường. Có lẽ là công tử hay tiểu thư của thế gia nào đó? Tình huống này sẽ khá nguy hiểm nếu chẳng may người này phát hiện ra thân phận của Phúc Diệp Công chúa. Tuy nhiên lại có một điểm khiến Minh Cao Hoan Linh Kỳ tự tin mình có thể nhờ vả được, chính là vì tiếng Hạc Cầm có chất liệu hạ phẩm của người này.

"Người này không có điều kiện để mua cho mình một chiếc đàn thượng phẩm, chắc chắn gia thế không hề giàu có. Người như thế này khả năng biết được Phúc Diệp Công chúa là vô cùng thấp. Gia thế nhỏ cũng dễ để ta kiểm soát hơn nếu phát hiện có sự đe dọa."

Thở dài một cái, chỉ có điều Tiểu Túc không hiểu rõ về âm luật nên không thể nói chuyện được, Minh Cao Hoan Linh Kỳ đành phải tự mình ra đứng dưới trời nắng để nói chuyện với người này rồi... Có điều đang bị cơn nhức đầu hành hạ, một màn này hẳn sẽ làm cho nàng bị say nắng đổ bệnh mất thôi. Tai lại nghe thấy tiếng đàn gần tới chỗ mình, nàng bất đắc dĩ chống người đứng dậy đi ra ngoài mạn thuyền, mắt vừa trông thấy chiếc thuyền có phát ra tiếng Đàn Không Hầu kia trôi đến, nàng cảm thấy có điều không ổn. Tiếng đàn trầm bổng càng lúc được gảy càng nhanh, chiếc thuyền cũng theo đó mà bắt đầu tăng tốc như hòa vào làm một với tiếng đàn, gấp gáp mà hào hùng.

Thấy tiết tấu bị thay đổi quá nhanh, Minh Cao Hoan Linh Kỳ liền vội vàng lên tiếng.

"Xin bái kiến các hạ!!"

Không nghe thấy sao? Có lẽ người trên thuyền thực sự quá chú tâm vào đàn mà không hề biết có người đang gọi mình, Minh Cao Hoan Linh Kỳ có chút hốt hoảng liền xoay người bảo Tiểu Túc đưa thuyền đuổi theo.

Tiểu Túc có võ công nên rất khỏe, lại thêm thuyền nhỏ nên tốc độ chèo cũng rất nhanh so với chiếc thuyền lớn hơn kia, chẳng mấy chốc đã đuổi theo gần tới. Chỉ có điều do tốc độ lao đi quá nhanh, đến khi tới gần chiếc thuyền lớn kia Tiểu Túc không làm chủ được đà lao đến liền đâm thẳng mạn thuyền mình vào thân chiếc thuyền lớn. Phúc Diệp Công chúa vốn đầu óc đã choáng váng vì đủ thứ, mạn thuyền chỗ nàng đang đứng lại bất ngờ đâm vào thuyền to làm nàng kinh hoảng trượt chân, một phát liền bị hất bay thẳng xuống nước.

Tiếng Hạc Cầm lúc này cũng ngừng lại vì bị chấn động kinh đến, người này liền chậm rãi vuốt lại dây đàn rồi đứng dậy đi ra ngoài mạn thuyền xem chuyện.

Ở phía ngoài này Tiểu Túc ôm đầu thầm nghĩ mình toi đời rồi, theo bản năng liền lao mình xuống nước cứu Công chúa lên. Minh Cao Hoan Linh Kỳ bị sốc nước nên liên tục với tay muốn bơi lên, lúc sắp ngất đi thì chợt trông thấy có người nắm lấy tay mình ôm vào người nên liền biết mình được cứu rồi. Trước hai mắt cũng bắt đầu tối dần, trước khi ngất đi, nàng còn cảm giác được cả cơ thể mình vừa được một cái bao to bọc lấy, trong vô thức lòng lập tức cả kinh.

Lưới đánh cá???

Các ngươi dám vớt bản Công chúa lên bằng lưới đánh bắt cá???

Bệnh rồi, bệnh thật rồi...

Minh Cao Hoan Linh Kỳ cảm giác cả người phát run, nàng đưa tay nhanh chóng kéo tấm chăn dày lên vùi sâu hơn vào trong, cảm giác mềm mại này khiến nàng nghĩ là mình đang mơ. Thế nhưng sâu thẳm trong tiềm thức nàng vẫn còn tiếng sóng nước nhẹ nhàng vỗ vào mạn thuyền, mang theo đó là tiếng Hạc Cầm chậm rãi du dương xoa dịu cái đầu đang đau nhức của nàng, lại vỗ về nàng chìm vào giấc ngủ một lần nữa.

Bừng tỉnh khỏi giấc ngủ lần thứ hai, Minh Cao Hoan Linh Kỳ vẫn còn nghe được tiếng Hạc Cầm ở bên ngoài, chẳng lẽ nàng đã ở trên thuyền của người nọ rồi sao?

Lại nhìn từ trên xuống dưới cơ thể mình, y phục đã hoàn toàn được thay mới nàng mới kinh hoảng, "Là kẻ nào thay y phục cho ta? Người nọ sao? Nếu vậy thì phù bài của ta cũng có khả năng bị nhìn thấy rồi!!"

Nghĩ tới đây Minh Cao Hoan Linh Kỳ hít vào một ngụm khí lạnh, nàng miễn cưỡng nhấc chân xuống giường, mang theo tâm trạng âu lo cùng cơ thể mệt mỏi đi ra khỏi gian phòng nhỏ, mò mẫm tìm đến nơi đang phát ra tiếng đàn kia.

Ở bên ngoài gian thuyền chính, bốn bề đều được phủ màn che mỏng manh che đi dung nhan hai vị nữ tử ở bên trong, một người đứng, người còn lại thì đang ngồi xếp gối ở giữa. Nữ tử ngồi xếp gối gọn gàng trên đệm một thân bạch y, tóc đen xõa dài được buộc gọn hai bên tóc mai, ở bên cạnh nàng đang ôm một chiếc Đàn Không Hầu dáng đứng màu trắng, thân đàn uốn lượn một đường vòng cung mượt mà, phần đầu cong lên một đường chạm khắc một cái đầu chim cao hơn đầu nàng một chút nhưng thân đàn vẫn có thể được nàng cố định ở giữa hai đùi. Nữ tử này thân hình cao gầy, mắt phượng u lãnh hơi hẹp dài nhìn thẳng về phía tấm màn che đang bay trước mặt mà ngắm nhìn làn nước xanh ngắt ở bên ngoài, mười ngón tay vẫn như cũ bấm vào từng sợi dây đàn, thanh âm trong trẻo như ánh nắng đang phản chiếu trên mặt nước, sưởi ấm lòng người nghe.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ chống tay đứng khuất đằng sau tấm màn che chỉ có thể nhìn được góc nghiêng của nàng, tâm hồn được nuôi dưỡng từ nhỏ lại không nhịn được bắt đầu thưởng thức tiếng đàn này. Dần dần, tiếng đàn này lại giống như lần trước, càng lúc càng nhanh, bạch y nữ tử lúc này đã không còn nhìn vào làn nước trước mặt nữa, nàng từ lúc nào đã khẽ nhắm đôi mắt của mình lại, mặt bắt đầu hơi nghiêng vào thân đàn, tâm mi thoáng động, mười ngón tay lại theo nhịp độ mà gia tăng tiết tấu.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ biết nàng ấy đang làm gì, nàng ấy là đang dần chìm sâu vào nhận thức, dùng chính giác quan của mình để cảm nhận không khí xung quanh mà bấm dây đàn theo cảm xúc. Nàng bắt đầu cảm nhận được làn gió thổi từ bên dưới lòng sông cuốn lên trên thuyền, thổi tung những bức màn che đang đung đưa. Theo đó, vạt áo trắng tinh cùng dây buộc tóc của bạch y nữ tử cũng bị gió cuốn lên phất phơ, nàng vẫn ôm trong lòng Hạc Cầm mà hòa vào không gian xung quanh, khung cảnh vô cùng chấn động mắt người nhìn.

Nên biết người có thể dùng được Đàn Không Hầu cơ thể phải cao lớn, cánh tay dài và mười ngón tay cũng phải cực kỳ khỏe mới có thể chơi được loại đàn này. Nữ tử này cơ thể cao gầy là đúng, nhìn thật sự vô cùng xinh đẹp hòa hợp với cây Hạc Cầm trên người, thế nhưng Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại không nghĩ là tay của nàng lại có thể khỏe và linh hoạt đến thế. Không cần nghe đến tiếng đàn du dương thế nào, tiết tấu nhanh ra sao, chỉ cần nhìn mười ngón tay thon dài cùng vài đường gân trên mu bàn tay của nàng biến hóa linh hoạt trên hai dãy dây đàn song song kia cũng đủ khiến người xem mê đắm.

Người dùng Đàn Không Hầu đẹp đến mức này, ngoài huynh của nàng ra thì nàng cũng chưa từng nhìn thấy người nào khác thu hút như vậy. Với cả đây là nữ tử, một nữ tử bạch y xinh đẹp, nên dĩ nhiên nhìn vào hợp mắt hơn huynh của nàng gấp mấy lần...

Đang lúc mọi thứ dâng lên tới cao trào, ngón tay trỏ của bạch y nữ tử bấm mạnh vào dây thứ tám trên chiếc đàn, miết mạnh ra định tạo nên một âm vang trầm xuống thì mặt dây như chịu không nổi chấn động liền vang lên một cái đứt tung ra, âm thanh này đồng thời cũng kéo đứt luôn cả hai dòng suy nghĩ u mê nãy giờ đang đắm chìm vào nàng.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nhất thời bừng tỉnh khỏi mười ngón tay vừa rút ra khỏi dây đàn của bạch y nữ tử, trong vô thức lại nhìn đến chất liệu của Hạc Cầm. Đúng như nàng nghĩ, cây Hạc Cầm này được tạo nên bằng loại gỗ thường thấy ở các tiệm mua bán nhạc cụ hạ phẩm trên phố, dây đàn được kéo rất mảnh nên âm thanh nghe cũng không mang được độ trầm ổn du dương vốn nên có, không chịu được bàn tay quá mức điêu luyện kia nên hiển nhiên bị bấm đứt đoạn.

Tiểu Túc đang ở phía sau thuyền sắc thuốc, về phòng không thấy Công chúa đâu nên hoảng hốt đi tìm, vừa đến nơi này liền chứng kiến một màn kinh động, "Tiểu thư, sao người lại ra đây a???"

Tiếng của Tiểu Túc kéo hai vị nữ tử trên thuyền hướng sự chú ý đến Minh Cao Hoan Linh Kỳ, nàng đưa tay ra hiệu Tiểu Túc im lặng, đồng thời hướng đến vị bạch y nữ tử đang chậm rãi đứng dậy kia, "Cô nương, cầm nghệ thực sự rất tuyệt diệu...."

Vị bạch y nữ tử dùng Hạc Cầm phủi phẳng y phục của mình một cái, xoay người nhìn Minh Cao Hoan Linh Kỳ cúi đầu hỏi, "Cô nương đã khỏe chưa?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ vừa nhìn thấy trọn vẹn dung nhan vị bạch y nữ tử này thì tâm mi thoáng nhíu lại, nàng cảm thấy vị cô nương này đem lại cho mình cảm giác rất quen thuộc nhưng lại không biết lý do vì sao, tựa như đã từng thấy qua nhưng lại chưa từng gặp gỡ, quả thật lạ lẫm đến mức kỳ quái.

Tiểu Túc nhìn thấy biểu tình ngưng đọng của Công chúa liền hiểu được cảm giác này, hôm qua chính nàng cũng đã có cái biểu tình này, thậm chí còn phóng đại hơn gấp mấy lần biểu cảm của Công chúa nữa. Nhưng cả ngày hôm qua nàng đều đã tiếp xúc với hai vị nữ tử này rồi, chung quy lại không biết họ a.

Nhắc tới vị nữ tử còn lại, Tiểu Túc cũng nhìn thấy ánh mắt Công chúa thoáng lướt qua nàng, nàng cũng một thân áo trắng mà đứng bên ngoài mạn thuyền ngắm cảnh, vừa ngắm cảnh vừa nghe mỹ nhân đàn đến say mê, thực sự là đẹp như tranh vẽ. Có điều nàng khá trầm mặc, cả một ngày Tiểu Túc cũng không nói được mấy câu với nàng, nếu gặp chuyện thì đều là nữ tử dùng Hạc Cầm ra tay.

Bạch y nữ tử dùng đàn Hạc Cầm quan sát cái tâm mi của Minh Cao Hoan Linh Kỳ thì thoáng nhướng mày hỏi lại lần nữa, "Cô nương không bị làm sao chứ?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ kéo lên một nụ cười đáp, "Ta không sao, đa tạ cô nương đã cứu giúp."

Nhìn ánh mắt Minh Cao Hoan Linh Kỳ thoáng liếc ra ngoài dòng nước, nữ tử dùng Hạc Cầm liền cười nói, "Chúng ta vừa ra khỏi khu vực Bắc Thành, cô nương có thể yên tâm."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ kinh ngạc, nữ tử này lại giải thích, "Tiểu Túc cô nương đã nói lộ trình cho ta biết, vì lộ trình cũng tương đồng nên tiểu thư của ta đã đồng ý đưa hai vị cô nương đến chỗ các ngươi muốn."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ thấy Tiểu Túc khẽ gật đầu thì lại thoáng nhíu mày, hướng tới vị nữ tử đang đứng bên ngoài mạn thuyền, chắp tay bày tỏ thành kính nói, "Đa tạ cô nương..."

Lúc này vị bạch y nữ tử bên ngoài cũng bước vào trong, vừa nhìn thấy Minh Cao Hoan Linh Kỳ thì gật đầu xem như chào hỏi, nét mặt lạnh tanh nói, "Cũng sắp tới giờ cơm rồi, cô nương cũng ở đây dùng cơm với bọn ta đi."

Tiểu Túc ở đây một ngày cũng nhìn quen thái độ lãnh đạm như băng của nữ tử này nên không không quan tâm nữa, liền hướng tới đỡ Công chúa ngồi xuống.

Thừa dịp Tiểu Túc tiến tới đỡ mình thì Minh Cao Hoan Linh Kỳ dùng thanh âm cực nhỏ để hỏi.

"Là ngươi thay y phục cho ta?"

"Người yên tâm, là ta a."

"Thế còn phù bài?"

"Ta đã đem giấu vào người trước khi bọn họ vớt chúng ta lên rồi."

Phúc Diệp Công chúa nhẹ nhàng ngồi xuống, im lặng một hồi không nhịn được liền kéo Tiểu Túc cúi xuống một lần nữa gắng hỏi thêm.

"Bọn họ thực sự vớt ta lên bằng lưới đánh cá?"

"......"

Tiểu Túc nghe nàng hỏi vậy liền đơ lưỡi không dám trả lời, nhìn vẻ mặt của nàng thì Minh Cao Hoan Linh Kỳ liền hiểu, sắc mặt lúc đỏ lúc tím đan xen, cắn môi nén nhịn.

Đám người này thật sự là quá to gan!!

Nhìn hai vị nữ tử này đồng loạt ổn định vị trí, nữ tử lạnh băng kia ngồi giữa, còn nữ tử đàn Hạc Cầm thì ngồi đối diện mình, đầu óc của Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại thấy vị trí có hơi kỳ lạ. Nàng nhớ lúc nãy nữ tử đàn Hạc Cầm có gọi nữ tử băng giá kia là "tiểu thư", vậy tức là vai vế của hai nàng có cách biệt. Thế nhưng nhìn hiện tại lại có cảm giác không thích hợp lắm, vì sao tiểu thư của mình ngồi đó mà nữ tử đàn Hạc Cầm lại không bồi ở bên cạnh nàng giống như Tiểu Túc đối với Minh Cao Hoan Linh Kỳ chứ?

Nhìn không ra hai vị này xuất thân như thế nào nên nàng đành mở lời trước.

"Hai vị cô nương đã giúp đỡ ta trong lúc hoạn nạn, xin hỏi quý danh của hai vị để ta sau này có cơ hội báo đáp."

"Ta là Mạc Tâm, là người Hoành Tịch." nữ tử lạnh băng ôn tồn đáp, lại hướng về phía nữ tử dùng Hạc Cầm còn lại giới thiệu, "Nàng là Cao Quỳnh, là người hầu đàn của ta, theo ta đi ngao du khắp nơi. Lần này bọn ta đi từ Hoành Tịch về phương bắc bằng đường thủy. Chỉ là trên đường đi gặp phải chút chuyện nên đến Bắc Thành chậm mất một ngày, bỏ lỡ lễ cầu thần thật sự đáng tiếc..."

Mạc Tâm lại lướt qua gương mặt có phần đăm chiêu của Minh Cao Hoan Linh Kỳ, lén nâng môi hỏi, "Thế còn hai ngươi?"

Lúc này Cao Quỳnh ngồi phía đối diện đã uống xong một ly rượu, trong đuôi mắt vẫn còn nhìn thấy dáng vẻ trầm tư của Minh Cao Hoan Linh Kỳ, nàng liền bày ra vẻ mặt có sầu khổ mà nói, "Ta trên đường đi đều lo tập đánh đàn, không chú ý tới những chuyện xảy ra xung quanh. Thế nào lại đụng trúng thuyền của cô nương, thật thất lễ. Cô nương đừng trách ta, nếu không... tiểu thư sẽ đánh ta chết a..."

Mạc Tâm, "......"

Vốn dĩ định hỏi thêm về lai lịch của hai người nhưng Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại bị nữ tử tên Cao Quỳnh đoạt mất thời cơ. Tiểu Túc đã giấu đi phù bài thì thân phận của Minh Cao Hoan Linh Kỳ cũng đã an toàn đi rất nhiều, nàng kéo môi lên cười, "Không có đâu, ta không trách cô nương. Nếu không phải do tình hình gấp rút lúc đó thì ta thật cũng không muốn cắt ngang tiếng Hạc Cầm đó a..."

Cao Quỳnh nghe nàng nói thì liền tròn mắt hỏi, "Chuyện gấp rút gì mà làm cho cô nương phải bất chấp nguy hiểm như vậy để đuổi theo thuyền của tiểu thư ta a?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ không hiểu sao cảm thấy nhìn gương mặt Cao Quỳnh vô cùng dễ gần nên nàng cũng có chút cảm tình, ít nhất là có cảm tình hơn vị tiểu thư lạnh như băng kia. Nàng khẽ cười đáp.

"Nói ra thật ngại, ta họ Linh, tên cũng độc một chữ Linh, là một vu nữ người Minh Càn, chuyên nhảy phụ họa cho các lễ cầu thần hằng năm. Nàng ta là Tiểu Túc, là một vu nữ đang theo ta học nghề. Tối hôm qua lễ cầu thần xảy ra chút sự việc ngoài ý muốn, toàn bộ các ca kỹ và vu nữ phụ họa đều bị quan phủ áp giải đi, nghe nói đến giờ vẫn chưa được thả ra. Ta cùng Tiểu Túc lúc đó chưa lên đài cầu thần nên đã may mắn tránh thoát được một kiếp nạn, thế nhưng Bắc Thành đã đóng cửa hoàn toàn, nội bất xuất ngoại bất nhập, hai bọn ta không thể trở về đền thờ của lão sư ở ngoài thành được nên đã nghĩ ra cách nương nhờ các tàu đánh cá để theo đường thủy rời khỏi Bắc Thành, thế nhưng đợi cả ngày cũng không có tàu nào cho nương nhờ. Ta là một vu nữ, âm luật không tinh thông nhưng cũng biết một chút đủ để thưởng thức, tai vừa nghe thấy âm thanh Hạc Cầm phiêu đãng, tâm không nhịn được liền muốn diện kiến người đàn. Chỉ là quá nóng vội, tự mình hại mình, lại... ngã xuống nước..."

Nói đến vế cuối cùng, Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại âm thầm nghiến răng nghiến lợi, Tiểu Túc a Tiểu Túc, ngươi cứ đợi đó, Phúc Diệp Công chúa ta sau khi qua chuyện này nhất định bẻ gãy mười ngón tay chèo thuyền xui xẻo của ngươi!!

Tư Phàm nghe Linh Kỳ nói xong chuyện liền tròn mắt thoáng kinh ngạc, "Lễ cầu thần xảy ra chuyện? Quan phủ áp giải?"

Linh Kỳ càng nhìn gương mặt của Cao Quỳnh càng cảm thấy thuận mắt dễ nhìn, tâm tư không hiểu sao có chút tin tưởng mà buông lỏng phòng bị, nàng nhếch môi chầm chậm nói.

"Vu nữ trung tâm của lễ cầu thần năm nay là vị đích Công chúa Phúc Diệp, nàng lúc đang thực hiện nghi thức trên lễ đài thì đã đột nhiên... biến mất..."

Lần này không chỉ có Cao Quỳnh kinh động khó tin mà ngay cả Mạc Tâm luôn bất động thanh sắc kia cũng nhíu mày nhìn Minh Cao Hoan Linh Kỳ, rõ ràng đây chính là hai khuôn mặt bàng hoàng khó tin, đồng thời cũng lộ ra nét sợ hãi thực sự. Minh Cao Hoan Linh Kỳ lén giấu đi nụ cười của mình, lại bày ra vẻ mặt buồn bã nói.

"Chuyện này vốn không liên quan gì đến hai người bọn ta a, thế nhưng quan phủ lại không cho bọn ta rời thành về

nhà. Lão sư già yếu ở nơi hoang vu không ai chăm lo, ta thật sự vô cùng lo lắng cho người..."

Cao Quỳnh có chút lúng túng nhìn nàng, thấy nàng chấm chấm nước mắt trên mặt liền hòa hoãn cười nói, "Linh cô nương ủy khuất rồi. Chuyện này ta nghĩ quan phủ sẽ nhanh chóng làm sáng tỏ ngay thôi, không cần lo, tiểu thư của ta rất tốt bụng, nàng sẽ đưa hai ngươi về với lão sư ngay a..."

Tiểu Túc đứng nhìn vị Công chúa quý hóa của mình đột nhiên bày ra vẻ mặt u uất rồi khóc đến lệ rơi lã chã, rõ ràng là khung cảnh thương tâm khiến Cao Quỳnh kia đau lòng, nhưng không hiểu sao trong lòng nàng lại khẽ run một cái. Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây a...?

Mà ở đây không phải chỉ có mỗi Tiểu Túc là có cảm xúc phức tạp như vậy. Mạc Thanh Trần ngồi phía trên này đang cúi đầu nhìn trân trân vào hai bàn tay đang đặt trên đùi của chính mình. Minh Cao Hoan Tư Phàm và Minh Cao Hoan Linh Kỳ, hai cái vị tổ tông này đang làm cái trò gì ở đây vậy?

Phúc Diệp Công chúa quả nhiên không nhìn ra vị ca ca u lãnh quý giá của nàng chính là vị nữ tử Cao Quỳnh dễ xúc động đang ngồi ở trước mặt đây. Còn Tư Phàm thì lại hóa thân thành một Cao Quỳnh cảm xúc biến hóa kỳ quái mà hùa theo vị muội muội của mình. Một thì khóc lóc thương tâm, một thì xúc động rưng rưng. Nếu là người không biết gì nhìn vào sẽ cảm động không thôi, nhưng Mạc Thanh Trần lại biết rõ tất cả, nàng cảm thấy bầu không khí này vô cùng cổ quái kinh dị. Thật sự quá mức cổ quái kinh dị...

Mạc Thanh Trần không quen làm trò đóng kịch, cảm thấy không thể tiếp tục ngồi ở đây nữa liền muốn đứng dậy bỏ đi thì bên này Phúc Diệp Công chúa liền thành khẩn nói tiếp.

"Nếu có thể an toàn trở về, vượt qua kiếp nạn này. Linh Linh ta nhất định sẽ báo đáp hai vị bằng bất cứ giá nào a..."

Cao Quỳnh xúc động xong lập tức xua tay ngậm ngùi. Mạc Tâm thấy nàng lại định nói gì đó liền chậm rãi lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện kỳ quái này.

"Linh cô nương, ta giúp người vốn không cần trả ơn. Ngươi không cần đa lễ, hãy tập trung tịnh dưỡng tốt cơ thể mình trước."

Cao Quỳnh, "Phải a, tiểu thư của ta là người ôn hòa phúc hậu, chỉ cần Linh cô nương giữ sức khỏe tốt, tới khi khỏe lại là đã được về với lão sư rồi..."

Mạc Tâm, "......"

Mạc Thanh Trần mím mím môi, nàng nhớ rõ khi nãy Tư Phàm đã nói nàng sẽ đánh chết nàng ấy nếu xảy ra chuyện, còn giờ thì lại bảo nàng ôn hòa phúc hậu. Tư Phàm làm như vậy cũng quá liều rồi, không sợ Minh Cao Hoan Linh Kỳ nhìn thấy được sơ hở sao?

Minh Cao Hoan Linh Kỳ, "Ta biết Mạc tiểu thư là người rất tốt nên nàng mới ra tay cứu ta một mạng, ân tình này ta nhất định sẽ báo đáp a..."

Mạc Thanh Trần, "......"

Nàng Công chúa này thực sự định diễn theo đến cùng?

Thế là cả buổi cơm đều diễn ra trong cái không khí đậm mùi ca kịch đó, hai vị tổ tông của tộc Minh Thần này hết nói về chuyện múa hát ở lễ cầu thần, lại bàn với nhau về âm luật và Hạc Cầm, vô cùng tâm đầu ý hợp. Cảm xúc không biết nói dối, Minh Cao Hoan Linh Kỳ dễ dàng bị sợi dây vô hình nào đó kết nối mà có được một cảm tình nhất định với Cao Quỳnh. Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy mối quan hệ của hai nàng phát triển rất nhanh, làm cho Mạc Thanh Trần có cảm giác mình ngồi ở vị trí cao nhất nhưng chỉ là tấm bình phong để che giấu đi vị trí chủ tử thật sự vốn là thuộc về vị "nữ tử hầu đàn" kia a...

Mà chuyện này rõ ràng là nằm trong tính toán của Tư Phàm, Mạc Thanh Trần sau cả một ngày gồng mình làm Mạc Tâm luôn có cảm giác mình bị lạc vào một thế giới kỳ lạ. Lúc này nàng được trở về gian phòng riêng mới âm thầm thở dài, bị nữ nhân đang cầm bầu rượu đứng trên mạn thuyền đối diện cửa phòng mình nhìn thấy liền nghiêng đầu hỏi.

"Nàng thấy vị muội muội này của ta như thế nào?"

Mạc Thanh Trần đi đến mũi thuyền nhìn xuống dòng nước phía dưới, khẽ đáp, "Ta cảm thấy nàng thông minh và đa nghi, hiện tại vẫn chưa tin tưởng chúng ta. Tư Phàm định làm thế nào để nàng giao Bích Huyết Châu cho chúng ta?"

"...Vật đó quý giá như vậy, muội ấy sẽ không tặng cho dân đen chúng ta đâu."

Mạc Thanh Trần nghe Tư Phàm tiêu sái nói ra câu này liền nhíu mày nhìn đầy hoang mang, thấy nàng ấy đang nhìn mình lại đột nhiên nâng môi cười, trong mắt phượng lại ánh lên tiếu ý, lại xoay xoay bầu rượu trên tay thì có chút quẫn bách dời mắt đi.

Nãy giờ nàng ấy cầm bình rượu đó cũng chưa uống một ngụm nào mà đã say rồi sao? Chẳng lẽ nàng ấy đã quên mất mục đích hai người đến Tát Xích Na rồi hay sao?

Tư Phàm ngắm nhìn gương mặt của Mạc Thanh Trần hồi lâu, thấy nàng hơi giận nhưng cũng không bỏ mình đi thì cười cười bước đến bên cạnh nàng.

Mạc Thanh Trần đột nhiên cảm giác hơi thở của Tư Phàm dán sát vào vành tai mình thì khẽ run lên rụt vai lại, ngay lập tức lại bị Tư Phàm dùng tay giữ lấy. Tư Phàm không biết là vô tình hay cố ý mà khí nóng phả vào vành tai Mạc Thanh Trần khiến vành tai nàng đỏ ửng lên, nàng ấy nhỏ tiếng thì thầm hỏi, "Nàng có nắm được động tác sử dụng Song Mãng Thủ không?"

Đầu óc Mạc Thanh Trần theo phản ứng lúc này chợt xoay chuyển liên tục, nàng hơi nghiêng mặt qua nhìn Tư Phàm như đang cố gắng đọc được suy tính của nàng ấy nhưng lại cảm thấy có chút mờ mịt. Ngược lại còn bị hương hoa quỳnh nhàn nhạt trên người Tư Phàm quấn lấy có chút quyến luyến không muốn vội tách ra. Mạc Thanh Trần khẽ siết chặt hai bàn tay vào mạn thuyền đến mức tưởng như sắp in cả vết móng tay lên gỗ rồi, nàng thấp giọng đáp.

"Ta không có nội công của bang Hoành Mãng, nhưng nếu mô phỏng lại động tác thì đơn giản..."

Tư Phàm khẽ cười thành tiếng bên tai Mạc Thanh Trần làm nàng không nắm được nụ cười này là mang ý gì, lại thấy Tư Phàm xoay bầu rượu trên tay phải, năm ngón tay thon dài ôm trọn lấy một bầu rượu làm nàng không tự chủ được mà liên tưởng tới dáng vẻ phiêu đãng như mây gió của Tư Phàm lúc đàn Không Hầu.

Phúc Diệp Công chúa kia chỉ mới nhìn thấy Tư Phàm đàn Hạc Cầm một lần liền tán dương không dứt lời, Mạc Thanh Trần lại là người liên tục ở cạnh nhìn Tư Phàm đàn từ lúc lên thuyền tới bây giờ thì lý nào lại thoát nổi?

Nàng ấy đàn một lần, nàng mê đắm một lần. Nàng ấy đàn mười lần, nàng cũng đều mê đắm cả mười lần. Cầm nghệ xuất thần, âm luật tinh thông, giác quan nhạy cảm, động tác linh hoạt, ngay cả dáng vẻ lúc nàng ấy chìm đắm vào cầm cũng khiến người nhìn không thể rời mắt.

Tư Phàm lý nào không phát hiện ra đôi mắt của Mạc Thanh Trần đang chăm chú nhìn vào bàn tay đang cầm bầu rượu đung đưa của mình, nàng nhẹ nhàng nâng tay phải lên, đem cả bầu rượu đều chống vào đầu mình rồi tựa vào mạn thuyền, ngước mắt lên nhìn Mạc Thanh Trần, có chút trầm thấp ái muội hỏi.

"Nàng thích như vậy sao?"

Mạc Thanh Trần, "......"

Thấy nàng hai má đỏ ửng, Tư Phàm nhất thời cao hứng liền đứng thẳng dậy, hẹp mi mắt nghi ngờ nói, "Nàng thực sự thích bình rượu này?"

"......", Mạc Thanh Trần thực sự không nghĩ tới nàng ấy lại nghĩ như vậy, trong lòng có chút phức tạp lạnh giọng đáp, "Ta không phải con sâu rượu."

"Vậy chẳng lẽ nàng..."

Mạc Thanh Trần tim đập bắt đầu có chút nhanh, nín thở để chuẩn bị nghe câu tiếp theo của Tư Phàm. Cuối cùng Tư Phàm lại hoài nghi nhìn nàng, "Chẳng lẽ nàng thích Đàn Không Hầu sao?"

Mạc Thanh Trần nghẹn nín trong cổ họng, thực sự nàng muốn xoay qua cho Minh Cao Hoan Tư Phàm một chưởng để nàng ấy lọt luôn xuống sông như vị muội muội kia của nàng ấy cho rồi. Nàng xoay qua định bụng sẽ làm thật thì lại thấy Tư Phàm đã bỏ bầu rượu xuống sàn từ lúc nào, hai tay nàng ấy lại làm theo điệu bộ lúc dùng Đàn Không Hầu, mười ngón tay lại vô cùng linh hoạt khiến nàng nhìn có chút đỏ mặt quay đầu sang nhìn chỗ khác. Tư Phàm sau khi nhìn thấy Mạc Thanh Trần đỏ mặt quay đi thì tay cũng chợt khựng lại, đôi mắt hẹp dài lại hiện lên chút ánh sáng mờ ảo như vừa nghĩ thông điều gì đó, nàng ấy hơi cười, hơi thở nồng ấm lại chậm rãi buông xuống, trầm giọng hỏi.

"...Thích tay của ta?"

"......"

Mạc Thanh Trần nhất thời cứng người, nàng đứng im lặng nhìn khóe môi hơi nâng lên của nữ nhân trước mặt nửa ngày cũng không nói được lời nào, mặt càng lúc càng nóng lên, nàng rõ ràng đang bị nữ nhân này trêu đến phát hỏa trong người, ánh mắt có chút hồng hồng không biết là sắp nổi giận, ủy khuất hay là xấu hổ... Tư Phàm giật khóe môi một cái, quyết định không trêu ghẹo nàng nữa, biểu tình vui vẻ vươn tay ra dùng ngón trỏ của mình câu lấy ngón tay trỏ của nàng, mềm giọng nói.

"Vì sao không nói? Chuyện này đâu có gì xấu xa? Ta cùng nàng cũng đâu phải chưa bao giờ nắm tay?"

Thần Xung Mạc Thanh Trần liếc xuống nhìn ngón tay của Tư Phàm đang dịu dàng khóa lấy tay mình, chẳng những không có chút cảm xúc tích cực nào mà nàng ngược lại rất nhanh rút tay mình ra, lạnh giọng nói, "Ta đi ngủ đây." rồi quay trở về gian phòng của mình, đóng cửa tắt đèn đi ngủ.

------

Trở về sau cả một ngày giả vờ cười đến cứng đơ cả cơ mặt, Minh Cao Hoan Linh Kỳ chậm rãi ngả lưng lên chiếc giường trong gian phòng nhỏ trên thuyền, tự xoa thái dương của mình một hồi thì Tiểu Túc từ bên ngoài mới đi vào, tay bưng chén thuốc đã được sắc lại dâng tới cho nàng.

"Công chúa, suốt hai ngày ta đã giám sát con thuyền này rất kỹ rồi. Ngoại trừ hai nữ tử đó cùng hai ngự trù thì không còn ai nữa, mọi người mọi vật đều là bình thường hết mức bình thường a..."

Tiểu Túc nhận lấy chén thuốc vừa được Phúc Diệp Công chúa uống cạn vừa trình bày lại những chuyện mà mình đã quan sát được trong suốt khoảng thời gian nàng bị cảm đến ngất đi. Nét mặt Phúc Diệp Công chúa không chút thay đổi nhìn trân trân vào cánh cửa đóng kín trước mặt, thấp giọng bảo.

"Bình thường hết mức bình thường, cũng có nghĩa là có bất thường."

"A...?", Tiểu Túc nghệch mặt ra nhìn Phúc Diệp Công chúa, lại như nhớ ra điều gì đó lại ngập ngừng nói, "Nói tới bất thường thì ta nhớ ra rồi a, có một chuyện bất thường đã xảy ra trong lúc Công chúa người ngất đi. Chẳng qua là lúc đó ta thấy cũng bình thường, nhưng bây giờ nhớ lại lại thấy cũng bất thường lắm a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ liếc mắt nhìn lên Tiểu Túc, lời mắng nhà ngươi đang lảm nhảm cái gì không ai hiểu nổi sắp tuôn ra khỏi miệng thì liền nén lại nuốt ngược xuống bụng, lực chú ý dồn toàn bộ vào cái điều bất thường mà Tiểu Túc đang nói tới, "Chuyện gì bất thường?"

Tiểu Túc lén đưa ánh mắt dò xét Công chúa hồi lâu, từ trong ánh mắt của nàng Minh Cao Hoan Linh Kỳ có thể nhận ra sự việc mà nàng sắp nói tuyệt đối sẽ vô cùng kỳ lạ, nếu không một người đầu óc đơn giản như Tiểu Túc sẽ không thể ngập ngừng lâu như vậy...

"Cứ nói thử xem, bản Công chúa sẽ không mắng ngươi."

"Vâng Công chúa...", Tiểu Túc hơi mím môi, hơi nâng mày hạ giọng nói, "Người tên Cao Quỳnh kia, trong thời gian Công chúa người mê man, nàng đã rất lo lắng cho người a..."

"......", Minh Cao Hoan Linh Kỳ dáng vẻ nửa nằm ở trên giường dùng tay chống đầu nghe Tiểu Túc thần thần bí bí nói xong điểm này thì tâm mi nàng thoáng nhíu lại, "Nàng lo lắng cho ta thế nào?"

"Công chúa không biết tình hình lúc đó a. Lúc chúng ta được vớt từ dưới nước lên, ta tuy một thân võ công cũng không nhanh tay bằng Cao Quỳnh đó, thoắt một cái nàng đã đến bên cạnh người kiểm tra tình trạng của người, lúc đó ta thoáng thấy nàng thở ra một hơi rất dài a... Dường như nàng vừa trút được nỗi lo vì người không bị nguy hiểm tới tính mạng. Còn cả thuốc mà ta sắc cho Công chúa người uống cũng là do nàng ta tìm cách lên bờ đi mang về. Trong thời gian người bị cảm lạnh, ngoại trừ ta thường xuyên chăm sóc người ra cũng chỉ có mỗi Cao Quỳnh đó là thường xuyên tới lui đốt than sưởi ấm cho người a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ càng nghe thì mày vặn lại càng sâu, sau cùng vẻ mặt bình tĩnh như không đáp.

"Nàng là người hầu của thuyền này, thay chủ nhân chiếu cố ta là chuyện bình thường, có gì lạ?"

Thế nhưng Tiểu Túc lại không nghĩ vậy, cứ mỗi canh giờ đều đến xem xét là chuyện thường tình sao? Nghĩ vậy nàng liền muốn thể hiện một chút trí thông minh của mình, bắt đầu phân tích.

"Nàng ta cứ cách mỗi canh giờ đều lén đến để xem xét Công chúa a, nếu không phải ta mấy lần nhìn thấy thì căn bản không biết là nàng ta có đến. Ban đầu ta thấy bình thường thôi, nhưng vừa nãy ta mới vừa nghĩ ra, nếu như là thân phận của Công chúa thì nàng ta lo lắng như vậy có thể hiểu được, thế nhưng nàng ta còn chẳng biết người là ai đã chăm sóc ân cần như thế, Công chúa người nói xem có phải là bất thường hay không?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ giãn tâm mi ra nghe Tiểu Túc phân tích tình hình tựa như đang nghe một bài văn mà một đứa con nít cũng có thể viết được, mắt phượng nâng lên tiếu ý, "Thế?"

"Thế? Thế... thế cho nên ta đang nghĩ tới một lý do...Lý do mà nàng lại lo lắng cho người như vậy a...", Tiểu Túc nâng lên một nụ cười bí ẩn, nháy mắt nhìn Phúc Diệp Công chúa.

Nàng cũng không nói gì, lẳng lặng nghe tiếp vị hộ vệ quái đản này lại sắp nói ra thứ gì kỳ quặc nữa đây. Nào ngờ vừa nghe xong nàng đã ngay lập tức muốn bật dậy xử chết vị hộ vệ này ngay tại chỗ.

"Công chúa a, ta nghĩ... có lẽ nào nữ tử Cao Quỳnh đó... mến mộ người không? Nàng ta hôm nay thể hiện tài năng và đồng cảm cho người xem rất nhiều, rõ ràng là rất yêu thích người a..."

Vẻ mặt của Minh Cao Hoan Linh Kỳ bất giác cứng ngắc, từ vẻ sững sờ dần dần chuyển đỏ ửng rồi lại xanh ngắt, nàng lập tức ngồi bật dậy run run tay chỉ thẳng vào mặt Tiểu Túc, lại sợ mình quá to tiếng nên dù nổi giận cũng chỉ dám khẽ quát.

"Ngươi cái đồ đần độn này đang nói cái gì đấy? Ý ngươi nàng ta biết rõ ta là Công chúa nên cố tình tiếp cận ta, chuyện ta tự bắt cóc mình bị bại lộ như thế, ta gϊếŧ cả dòng họ nàng ta không cho kẻ nào sống sót!!"

Tiểu Túc bị mắng liền bày ra vẻ mặt oan khuất thấp giọng nói, "Ta còn chưa nghĩ tới chuyện này a... Ta chỉ nói là Cao Quỳnh thích Công chúa..."

"Câm mồm!!", Minh Cao Hoan Linh Kỳ quát lạnh bắt Tiểu Túc lập tức im miệng, còn bản thân mình thì lại đứng ngồi không yên lắp bắp nói, "Ta... ta và nàng đều cùng là nữ tử, cái loại chuyện đồng tính luyến ái hoang đường thế này mà ngươi dám nói trước mặt ta, không sợ ta gϊếŧ luôn cả ngươi sao hả!?"

Tiểu Túc ánh mắt lóe lên chút hoang mang nhìn vị Công chúa vốn luôn bình tĩnh trước mặt nàng đột nhiên thái độ quái lạ thì liền biết mình đã nói ra điều gì đó không đúng, chỉ biết cúi đầu nhận lỗi gấp.

"Công chúa ơi, là ta không tốt, đáng lý ta không nên suy nghĩ mấy chuyện nhảm nhí này làm người tức giận a. Ngươi gϊếŧ mỗi dòng họ của nàng ta là được rồi, đừng gϊếŧ cả nhà ta a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ thực sự không tin được cái đầu óc của Tiểu Túc còn có thể nghĩ ra cái loại chuyện này, tức quá hóa cười. Nàng sống đến từng tuổi này còn chưa hề biết cảm giác động tâm trước một người là gì, như thế nào lần đầu tiên dính vào tin đồn tình yêu thì lại là với một người cùng giới tính, hỏi nàng không tức làm sao được?

Tức đến đầu muốn bốc hỏa, nàng lập tức bảo Tiểu Túc không cần ở đây hầu mình nữa, còn bản thân thì lại một mình ra mạn thuyền giải tỏa. Nhưng thế nào vừa tới mạn thuyền nàng đã trông thấy cảnh Mạc Tâm cùng nữ hầu đàn Cao Quỳnh kia đang đứng cùng nhau.

Vừa bị Tiểu Túc làm cho nổi giận, Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại ngay lập tức gặp được Cao Quỳnh nên tâm trạng có chút không vui, nàng vừa định quay lưng bỏ đi thì ánh mắt lại lướt trúng hình ảnh Cao Quỳnh dùng ngón tay của mình câu lấy ngón tay của Mạc Tâm.

Nói tới chuyện nữ tử ở cùng nhau, Minh Cao Hoan Linh Kỳ thấy cảnh này vô cùng bình thường, các cung nữ trong cung hay các nữ tử ngoài cung cũng thường quấn lấy nhau như vậy nên nàng cũng sẽ không nghĩ nhiều. Thế nhưng vừa rồi nàng bị cái đầu óc ngốc nghếch của Tiểu Túc khai mở hơi rộng, cho nên bây giờ nhìn cảnh trước mặt nàng lại cảm giác có chút ái muội kỳ quái, không thể ngừng tự hỏi hai người các nàng là cái dạng gì?

Ngay sau đó Mạc Tâm quay trở vào trong khoang thuyền, Minh Cao Hoan Linh Kỳ lại thấy Cao Quỳnh đứng yên trên mạn thuyền, tay nàng cầm bầu rượu lắc lư nhẹ một hồi lâu cũng không uống ngụm nào, từng đợt gió từ mặt nước thổi tung vạt áo nàng mang theo vài giọt nước ẩm ướt bám vào tóc mai, bộ dáng phong lưu lại trầm trầm u buồn khiến trong lòng Minh Cao Hoan Linh Kỳ sửng sốt hồi lâu. Cứ thế nàng lại không tự chủ được mà liền lén lút đi theo sau bóng lưng Cao Quỳnh chậm rãi bước về khoang thuyền lớn

Cao Quỳnh vừa bước vào phía trong sảnh lớn, đi lại vài vòng như đang tìm kiếm gì đó khiến Minh Cao Hoan Linh Kỳ tò mò dâng lên, quyết định lùi ra xa một chút để quan sát để tránh làm Cao Quỳnh phát hiện. Sau một lúc thì nàng trông thấy bóng hình đơn bạc của Cao Quỳnh mềm mại ngồi xuống, một mình xem xét sửa chữa lại Hạc Cầm đã đứt dây lúc sáng. Vẻ mặt của Cao Quỳnh lúc này trầm tĩnh và nhu hòa vô cùng, khác hẳn với điệu bộ lúc diễn trò với nàng, lại càng giống với dáng vẻ của nàng ấy lúc đàn Hạc Cầm hơn. Chỉ là khung cảnh về đêm tịch mịch làm cho Cao Quỳnh phủ thêm một lớp cô độc âm lãnh, trông có chút gì đó quen thuộc tới mức khiến Minh Cao Hoan Linh Kỳ vô thức ngắm nhìn không rời mắt, chính điều này đã làm cho tâm nàng có chút dao động kỳ quái.

Minh Cao Hoan Linh Kỳ lần đầu tiên gặp mặt Cao Quỳnh, cảm giác thân thuộc không biết từ đâu trỗi dậy, nàng nhận biết được mình dễ dàng trở nên tâm đầu ý hợp với nữ tử xa lạ này, đây là điều từ trước đến nay chưa từng xảy ra. Cảm giác không thể hiểu rõ được cái gì đó sâu trong tâm mình làm nàng lo lắng bất an vô cùng.

"Cây đàn chất lượng hạ phẩm như vậy, chẳng lẽ tiểu thư của nàng không chịu bỏ tiền ra mua cho nàng một cây Đàn Không Hầu chất lượng tốt hơn sao?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nhìn ngón tay của Cao Quỳnh dịu dàng lướt trên hai hàng dây đàn, cảm thấy cây đàn hạ phẩm như vậy không hề xứng với cầm nghệ của nàng, vị trí nàng đánh đàn cũng không thích hợp, ngay cả chủ nhân của nàng, người mỗi ngày thưởng thức cầm nghệ của nàng lại càng không xứng đáng. Trong vô thức nàng đã nghĩ bản thân nàng có thể đem lại cho Cao Quỳnh nhiều thứ còn tốt hơn so với Mạc Tâm kia gấp mấy vạn lần.

Thoáng rùng mình với suy nghĩ của mình, Minh Cao Hoan Linh Kỳ trên đường trở về gian phòng nhỏ đã ra sức thuyết phục mình, nàng là vì cảm nhận cầm nghệ tuyệt đỉnh của Cao Quỳnh mà thôi. Nếu có thể báo đáp ân tình đã đưa nàng về Tát Xích Na an toàn thì trong số đó nhất định phải là dành cho Cao Quỳnh một cây đàn thượng phẩm cùng một số tiền lớn chuộc thân nàng ra khỏi vị chủ nhân máu lạnh Mạc Tâm kia...

Tiếng vó ngựa phía bên bờ sông liên tục vọng lại đến trên thuyền gây ra sự chú ý cho Minh Cao Hoan Linh Kỳ, sáng hôm nay nàng thức dậy từ rất sớm, dự định sẽ nhân lúc mọi người trên thuyền còn chưa thức giấc sẽ tìm cách hỏi thăm tình hình qua vài chiếc thuyền nhỏ đang trên đường đi đánh cá sát bên. Trên đường đi dọc tới mạn thuyền, nàng chú ý nhìn những kẻ cưỡi ngựa kia toàn bộ đều mặc quần áo của binh lính Tát Xích Na liền cảm thấy kỳ lạ. Đáng lẽ lúc này ở kinh thành đã biết rõ chuyện này rồi chứ? Vậy tại sao quan phủ ở Bắc Thành lại không tăng cường binh lính ra khỏi Bắc Thành tìm kiếm Công chúa? Từ lúc ra khỏi Bắc Thành tới nay chỉ thấy mỗi bóng dáng của Tát Xích Na vội vã đi đi về về, còn binh lính của Minh Càn quốc lại không hề có động tĩnh gì lớn...

"Chẳng lẽ tin tức chưa được truyền tới kinh thành?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ tự hỏi chính mình, bước đến mạn thuyền phía sau thì lại trông thấy thân ảnh một bạch y nữ tử cao gầy đang ngồi ung dung câu cá. Dường như nhận thấy có người tới gần, nữ tử này khẽ mở mắt nhìn về phía nàng, cười rạng rỡ nói.

"Linh cô nương vì sao thức sớm thế a? Ngươi ngủ không ngon sao?"

Cao Quỳnh hôm nay có vẻ rất cao hứng, cũng không theo hầu Mạc Tâm mà ngồi một chỗ như vậy từ sớm làm Minh Cao Hoan Linh Kỳ có chút ngạc nhiên, "Ta thức sớm, còn ngươi thì sao?"

"Lương thực trên thuyền sắp hết, ta phải câu cá cho tiểu thư và Linh cô nương ăn a..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nâng mày khó tin nhưng cũng không thể hiện gì, nàng chậm rãi bước đến bên cạnh Cao Quỳnh ngồi xuống nói.

"Ngươi đúng là một người người kỳ lạ, vì sao không mua cá lại từ các bến tàu mà lại tốn công ngồi đây câu cá?"

Cao Quỳnh nhếch môi cười, thần thần bí bí nháy mắt nói, "Không được a, ngươi không biết chuyện gì đang xảy ra ở trên bờ đâu..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ trí tò mò, nàng cũng đang muốn biết tình hình trên bờ mà đúng lúc này Cao Quỳnh lại gợi ra chuyện này thì làm sao nàng không hứng thú được?

"Có chuyện gì sao?"

"Mấy ngày nay quân lính Tát Xích Na tuần tra liên tục tại các bến sông, thuyền cập bến đều bị lục soát đến nát bấy a, chiếc thuyền này là tài sản quý giá nhất của tiểu

thư ta, ta làm sao dám cập bến chứ? Xui xẻo lại bị dính tới đám lính soát tàu đó thì nguy mất... Với cả..."

Nói rồi Cao Quỳnh lại hơi ngập ngừng làm cho Minh Cao Hoan Linh Kỳ chờ đợi tới sốt ruột, cuối cùng không chịu được cũng xoay lại nhìn thấy ánh mắt nàng ấy đang dán vào mình chăm chú. Cơ thể nàng bị ánh mắt này chọc cho có chút không tự nhiên, lúc này Cao Quỳnh liền bất ngờ cúi sát người nói nhỏ vào tai nàng, "Ngươi nhìn bên bến sông chỗ bán bồ câu kia đi a, những nơi có khả năng tin tức được truyền đi đều được rà soát rất chặt chẽ..."

Vành tai Minh Cao Hoan Linh Kỳ bị khí nóng thổi vào liền đỏ ửng lên, nàng lập tức muốn lui ra xa lại bị Cao Quỳnh dùng tay giữ vai nàng lại, kín đáo nhắc nhở, "Ngươi đừng quấy, bọn lính trong đó thấy chúng ta nhìn lâu sẽ nghi ngờ a."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ nghe lời Cao Quỳnh, có chút ngượng ngùng giữ nguyên tư thế hơi dựa sát vào nàng ấy, chóp mũi lại bị mùi hường nhàn nhạt của nàng ấy bao bọc lấy làm nàng có chút bối rối lơ đễnh. Lại theo lời nàng ấy đưa mắt nhìn về phía bến sông, bên đó quả thực có một chỗ bán bồ câu đưa thư nhỏ, người đi du ngoạn tới Tát Xích Na lâu ngày thường đem theo bồ câu để thư từ qua lại với người nhà, nếu không có bồ câu thì ở những bến thuyền này luôn có những tay buôn bồ câu đưa thư như vậy. Nhưng dựa theo tình hình Phúc Diệp Công chúa mất tích hiện nay, những phương tiện đưa tin như thế này bị siết chặt lại khiến cho Minh Cao Hoan Linh Kỳ nghi ngờ tin tức nàng bị bắt cóc đã bị phong tỏa, không để lọt ra khỏi phương bắc.

Nàng nhất thời kinh hoảng, Tát Xích Na đến tận bây giờ rồi vẫn còn che giấu Hoàng đế Minh Càn quốc chuyện Công chúa bị mất tích? Lúc Minh Cao Hoan Linh Kỳ còn bị mắc kẹt trong Bắc Thành thì nàng thực sự cầu mong tin tức khoan hãy truyền đến kinh thành, thế nhưng bây giờ nếu ở kinh thành vẫn không biết tin thì đến bao giờ bệ hạ mới có thể truyền chỉ trách phạt và đàn áp được khí thế của Tát Xích Na đây? Kéo dài quá lâu chỉ e rằng nàng sẽ sớm bị Tát Xích Na tìm ra trước mất thôi...

"Bọn người này quả thực to gan..."

Minh Cao Hoan Linh Kỳ thầm thì trong miệng nhưng cũng đủ để Tư Phàm nghe thấy. Khẽ nâng lên một nụ cười thâm thúy, Tư Phàm lại hỏi.

"Tình hình trên bờ có vẻ rất nguy hiểm, ngươi thực sự định lên bờ trong nay mai hay sao?"

Minh Cao Hoan Linh Kỳ lén đưa mắt nhìn Cao Quỳnh, hai nàng bây giờ có chút sát nhau khiến cơ thể nàng cũng không được tự nhiên lắm, bên ngoài thì cứng đơ mà trong lòng lại có chút nhộn nhạo không tự nhiên, gương mặt lại nóng như bị sốt khiến nàng hơi run giọng nói, "Ta tất nhiên phải về, lão sư của ta cần người chăm sóc a."

Tư Phàm thoáng nhướng mày, thầm hiểu Linh Kỳ sẽ tiếp tục kế hoạch của mình nên cũng gật gật thấu hiểu, nàng lập tức buông tay rồi nhấc cần câu lên, quả nhiên là có một con cá vừa cắn câu làm cho Linh Kỳ kinh ngạc vô cùng.

"Ngươi gắn sẵn con cá vào sao? Nãy giờ ta không thấy cần câu rung a..."

Tư Phàm đứng dậy dự định đi vào trong, nghe Linh Kỳ nói thì kinh ngạc híp mắt lại.

"Ngươi bị sao vậy a? Lúc ta hỏi chuyện ngươi thì cần câu rung rất mãnh liệt a, lúc đó ngươi mơ mơ màng màng đi đâu thế?"

Nói rồi lại nhếch môi bỏ đi để lại Minh Cao Hoan Linh Kỳ với một gương mặt đỏ ửng, hoảng loạn trong lòng nghĩ chẳng lẽ vì lúc nãy mình quá tập trung vào cảm xúc riêng tư kia mà không để ý cả chuyện này...?

Trở về phòng mình với trái tim đập loạn, Minh Cao Hoan Linh Kỳ không biết phải làm sao để đè ép lại cái cảm giác kỳ lạ lúc này, cảm giác kỳ lạ không thể khống chế được này khiến nàng lo sợ và bất an vô cùng.

Mà ở phía Mạc Thanh Trần nàng dĩ nhiên cũng nhìn ra điều kỳ lạ đang xảy ra ở trên bờ, quan phủ ở Bắc Thành cũng giống tình trạng của tộc Chiến Thần của nàng ở Vân Thành, có binh sĩ nhưng không có binh quyền, không có ý chỉ của Hoàng đế thì không thể tự ý xuất binh ra khỏi thành... Chỉ khác một điều là tộc Chiến Thần của nàng có rất nhiều binh lực rải rác nằm ngoài quyền kiểm soát của Hoàng đế, thế nên tộc của nàng mới bị Hoàng đế đưa vào tầm nguy hiểm. Nhắc tới chuyện này, Mạc Thanh Trần không biết ở phía bắc này có tồn tại binh lực của tộc Chiến Thần nàng hay không? Nếu có thì làm thế nào để tập hợp được họ? Nội tổ phụ và phụ thân chưa từng nói cho nàng biết chuyện này.

Tạch tạch tạch...

Tiếng đàn bị đứt gãy vang lên liên tục bên tai khiến Mạc Thanh Trần nhíu mày xoay lại, Minh Cao Hoan Tư Phàm từ hôm qua tới giờ liên tục sửa chữa sợi dây đàn bị đứt của Hạc Cầm nhưng sửa cả đêm vẫn không được, ngược lại tiếng đàn vang lên vô cùng khó nghe. Từ sáng nàng ấy sau khi đem cá vào bếp thì đã ngồi trong gian phòng của nàng nghịch cây đàn hỏng suốt cả ngày khiến nàng nhức đầu vô cùng...

"Ta đúng là không có năng khiếu căng dây đàn a..."

Tư Phàm nâng môi cười, lại nhìn đến Mạc Thanh Trần nói, "Đêm qua nàng không chữa thương cho ta, ta lạnh đến không ngủ được."

Mạc Thanh Trần khẽ nâng mày, gương mặt lạnh lùng nhưng ngữ âm phát ra lại hơi cao hơn so với bình thường, "Vương gia ngài chẳng phải hai ba ngày nay đã không còn bị Song Mãng Thủ hành hạ nữa sao, hàn khí tiêu trừ đã hết rồi, vì sao vẫn còn lạnh?"

Nhắc tới chuyện này, từ lúc tới Bắc Thành đến giờ, đêm nào Mạc Thanh Trần cũng phải tiêu trừ hàn khí cho Tư Phàm, tình hình chuyển biến rất tốt. Khi nãy nghe nàng ấy nói bị lạnh thì nàng cũng rất lo lắng nhưng lại nhớ tới chuyện hôm qua bị trêu chọc đến ruột gan nóng lên lại cảm thấy lạnh người đi, quyết định không hỏi thăm nữa.

"Ta lạnh là lạnh cái khác, không phải lạnh vì vết thương."

Tư Phàm nhếch môi cười, trông thấy nàng xoay mặt đi lại chuyển đề tài hỏi.

"Nàng đang suy nghĩ cái gì?"

"Ta đang nghĩ vì sao binh lính của Minh Càn quốc lại không rời khỏi thành để tìm Công chúa? Chẳng lẽ họ không nhận được ý chỉ xuất thành của người ở trên?"

"Chuyện này nếu để cho người ở trên nhúng tay vào thì sẽ hỏng ngay. Nhất định không được để tin này truyền tới kinh thành hoặc để ý chỉ xuất binh của người ở trên được truyền tới đây."

Tư Phàm vẻ mặt bình đạm nói ra câu này liền khiến cho Mạc Thanh Trần nhăn mày suy nghĩ, vì sao lại phải như vậy?

Lại nhớ tới sáng nay lúc nàng dùng khinh công vừa đáp xuống thuyền thì đã trông thấy Tư Phàm và Công chúa ngồi cùng nhau, ngẫm nghĩ nàng ấy nếu không có chuyện sẽ không mạo hiểm trực tiếp gặp mặt Công chúa nên có chút tò mò, "Sáng nay ta thấy nàng và Công chúa ngồi câu cá cùng nhau, nàng đã làm gì vậy?"

Tư Phàm cười cười, "Muội ấy bị giữ chân trên thuyền mấy ngày qua có vẻ rất sốt ruột nên ta đã báo cho muội ấy biết tình hình hiện tại trên đất liền, để xem muội ấy định làm gì tiếp theo..."

Sáng nay nếu Tư Phàm không ra ngồi câu cá trước một bước ngăn cản lại hành động của Linh Kỳ thì có lẽ vị muội muội của nàng đã tìm cách mua bồ câu đưa tin bên bến thuyền rồi, như vậy thì kiểu gì cũng sẽ bị binh lính Tát Xích Na tóm.

Mạc Thanh Trần thoáng nâng mí mắt, "Nàng đoán được cả chuyện này sao?"

Tư Phàm tròn mắt nhìn Mạc Thanh Trần, phủ nhận nói, "Không có, ta là muốn câu cá cho nàng ăn nên mới thức sớm như thế. May mắn gặp được muội ấy thôi."

Nàng khẽ cười, lời này Tư Phàm nói nàng làm sao tin được, nàng ấy làm việc lại có thể giải thích là may mắn sao? Chẳng qua là trong lòng nàng lại không nhịn được dâng lên ngọt ngào, tâm tình vì một câu dỗ dành làm lành này mà tốt lên rất nhiều, "Nàng là đang lấy lòng ta?"

Đêm qua Mạc Thanh Trần giận dỗi bỏ đi, Tư Phàm không hiểu nguyên nhân cho lắm nhưng bàn thân nàng lại có chút vừa không thoải mái vừa buồn cười. Chiếc thuyền tồi tàn này nàng mua là để che mắt Linh Kỳ, đồ vật cũng phi thường kém để nói dối về gia cảnh nên không có gì đáng giá để nàng lấy ra dỗ dành vị tiểu cô nương mặt tuy lạnh nhưng lòng cuộn sóng trào này.

Sáng nay lúc Tư Phàm đi ra mạn thuyền có nhìn thấy ngư dân đang tụ tập ở bến thuyền, định bụng sẽ mua cá để nấu một món xem như làm làm lành với Mạc Thanh Trần. Thế nhưng khi nhìn thấy binh lính Tát Xích Na lảng vảng quanh đó thì nàng liền đổi ý không vào bờ nữa mà trực tiếp tự mình câu cá đem về, chỉ là vừa có cá xong lại phát hiện Mạc Thanh Trần đã trở về nên nàng đành để cá dưới bếp cho ngự trù chế biến mà đến phòng nàng ấy. Vì Tư Phàm biết đi một chuyến như vậy, Mạc Thanh Trần chắc chắn có chuyện muốn hỏi nàng.

"Lấy lòng người khác không phải phong cách của ta, nhưng nếu so với chuyện nàng không thèm nhìn ta thì ta thà lấy lòng nàng một chút còn hơn."

"Dẻo miệng.", Mạc Thanh Trần đỏ mặt bật cười, nàng nhận ra Minh Cao Hoan Tư Phàm đặc biệt khá năng động nghịch ngợm, ăn nói lại rất giảo hoạt lấy lòng người. Hoặc là nàng ấy chỉ đối với mỗi nàng như thế thôi. Biết là khó có khả năng này nhưng Mạc Thanh Trần vẫn không nhịn được nuôi dưỡng một chút hy vọng ái tình trong lòng.

Phát hiện ra khía cạnh khác của Tư Phàm làm Mạc Thanh Trần vô thức mỉm cười ngọt ngào, dáng vẻ thực sự dịu dàng hiếm gặp khiến Tư Phàm vô cùng yêu thích.

Tư Phàm lại chậm rãi đi đến bên cạnh, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt bị nàng chọc ghẹo đến đỏ ửng lúc này, lại nghiêm túc đề nghị, "Phải rồi, lần này ta muốn nàng đi tìm một người nữa."

------

"Đại nhân!!"

Từ bên ngoài đại sảnh vang lên tiếng gọi của một nữ nhân cả người mặc quan phục màu đỏ sẫm, nàng hướng đến Thẩm Kiêu đang ngồi ngay giữa sảnh hét lên làm Thẩm Kiêu nhăn mặt, lập tức đứng dậy hốt hoảng hỏi.

"Thế nào? Lại nữa sao?"

Nữ nhân này quỳ xuống chắp tay, thở hổn hển nói, "Bẩm đại nhân, lại nữa."

"Trời ơi..."

Lúc này Thẩm Kiêu giống như muốn ngã ngửa ra sau, may là được người hầu ở phía sau nhanh tay đỡ lấy. Thẩm Kiêu là Tứ phẩm Tri phủ cai quản một quận lớn ở Bắc Thành, lễ cầu thần diễn ra ngay dưới khu vực cai quản của hắn. Sau khi Phúc Diệp Công chúa bị bắt cóc mất hắn đã lập tức phối hợp với quân lực Tát Xích Na siết chặt lại tin tức, không để tin đồn lan ra xa nên mới đóng cửa toàn thành, cũng là để ngăn thích khách mang Công chúa chạy đi. Thế nhưng suốt ba bốn ngày nay dù lật cả ba tấc đất ở Bắc Thành lên vẫn không thấy bóng dáng Công chúa đâu, ngay cả danh sách từ các khách điếm cũng không có lấy nửa điểm đáng ngờ. Thật sự là làm hắn mấy đêm trời không dám chợp mắt, người gầy đi cả mấy vòng.

Cuối cùng chỉ lo sợ sự việc biến chuyển ngoài tầm kiểm soát nên Thẩm Kiêu đã giấu Tát Xích Na, lén phái người đi kinh thành báo tin tức đến cho bệ hạ. Dù cho có bị bệ hạ trách mắng thì nếu được hạ thánh chỉ toàn quyền sử dụng binh lực, hắn vẫn có một tia hy vọng nhỏ sẽ tìm được Công chúa, lấy công chuộc tội. Đến lúc đó hắn mất hết chức quan cũng được nhưng ít nhất là vẫn sẽ giữ được cái đầu cho gia quyến. Còn hơn là ngồi im chờ chết như bây giờ, thế nhưng... thế nhưng mà...

"Là kẻ nào? Là kẻ nào đã năm lần bảy lượt chặn đi tin tức của ta a...?", Thẩm Kiêu than một tiếng, thực sự là lực bất tòng tâm.

Thẩm Kiêu tổng cộng đã phái đi mười người truyền tin, hai mươi con bồ câu đưa tin, kết quả khi vừa ra khỏi Bắc Thành năm dặm cả người lẫn bồ câu đều bị bắn hạ toàn bộ, chặn đi toàn bộ tin tức truyền ra bên ngoài. Điều đáng sợ là không biết kẻ nào đã gây ra chuyện này? Là người Tát Xích Na hay là kẻ nào khác?

Sở dĩ Thẩm Kiêu biết toàn bộ người và bồ câu truyền tin đều bị gϊếŧ chết hết là do nữ nhân đang đứng bên cạnh đây là một trong số những người truyền tin đã may mắn sống sót quay ngược về báo lại, Diệp Vy. Kể từ lần Diệp Vy trở về được liền nghĩ ra cách tìm hiểu chuyện gì xảy ra, rốt cuộc suốt mấy chục lần đều trông thấy một mũi tên từ rừng hướng ra hắn hạ toàn bộ những người vượt qua năm dặm Bắc Thành. Xạ tiễn của kẻ đó vô cùng đáng sợ, không hề dùng đến mũi tên thứ hai để tiêu diệt mục tiêu, lại bắn từ khoảng cách rất sâu trong rừng nên Diệp Vy căn bản là không cách nào ngăn cản được.

Hôm nay vì muốn bảo hộ huynh đệ truyền tin của mình mà Diệp Vy đã đứng ra thu hút sự chú ý của xạ thủ đó, kết quả là bị xuyên qua cánh tay một mũi tên. Sau khi để hổng mất mục tiêu thì tên xạ thủ đó cũng không tốn công bắn hạ Diệp Vy nữa. Những tưởng rằng huynh đệ mình đã thoát đi an toàn, ai ngờ khi Diệp Vy đứng trên vách núi quan sát lộ trình của huynh đệ mình thì trông thấy một góc rừng chim bay lên đầy trời, nhắm đến con sông nằm trong lộ trình đến kinh thành của huynh đệ mình suốt hai canh giờ cũng không thấy người đâu, Diệp Vy biết góc rừng kia đã trở thành nơi chôn xác huynh đệ mình rồi...

"Đại nhân, bọn người này bố trí nhiều lớp phục kích, ta chỉ biết được có hai lớp phục kích này thôi, xa hơn nữa chắc chắn vẫn còn. Chúng ta căn bản là vô lực, không thể báo tin về kinh thành được.", Diệp Vy thở dài.

"Vậy ý ngươi là, chúng ta ở đây đợi bọn thích khách kia thả Công chúa a? Vì sao ba ngày qua rồi bọn chúng cũng không có động tĩnh gì? Bắt cóc Công chúa mà không giao ra điều kiện gì, muốn làm cho ta đau tim mà chết hay sao a?"

"Đại nhân, bây giờ toàn bộ sự việc này đều phải trông chờ vào một mình tộc Tát Xích Na rồi, hy vọng ở phía vương gia có thể mau chóng giải quyết cho xong...", Diệp Vy nghiêm mặt nói.

"Tát Xích Na...", Thẩm Kiêu như bừng tỉnh ra đại ngộ, liền kêu lên, "Chúng ta vẫn qua lại được với Tát Xích Na, vậy thì ta phải đi gặp vương gia để cùng ngài ấy bàn ra đối sách giải quyết ngay, bất cứ lý do gì, bất cứ điều kiện gì cũng phải quyết đưa Công chúa lành lặn da thịt về tới kinh thành a..."

Diệp Vy nhìn nét mặt của Thẩm Kiêu cuối cùng cũng có một biểu cảm khác so với vẻ hốt hoảng và tiều tụy mấy qua cũng không thể hiện gì, vẫn nghiêm mặt hỏi lại.

"Vậy... ta sẽ đưa tin tới Tát Xích Na, nói là đại nhân muốn gặp mặt vương gia...?"

"Làm ngay đi làm ngay đi."

Diệp Vy cúi đầu nhận lệnh đi ra khỏi phủ, vừa bước ra tới cổng thì bên trong Thẩm Kiêu lại gọi, Diệp Vy vừa quay lại thì Thẩm Kiêu liền nói.

"Tay của ngươi bị thương nặng lắm, nên nhanh chóng chữa thương a. Ta cần ngươi trong thời gian sắp tới..."

Diệp Vy nhìn Thẩm Kiêu ánh mắt thoáng chút lo lắng cho mình cũng không có chút biểu tình gì, chỉ khẽ đáp lại, "...Tuân lệnh đại nhân." rồi nhanh chóng rời khỏi tầm mắt hắn.

Trời tối, Diệp Vy ngồi trên lưng ngựa phi nước đại một mạch muốn tiến tới lãnh hải Tát Xích Na, trên đường đi gió thổi lạnh lẽo chọc người có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi, Diệp Vy vẫn không ngừng ngựa, nàng muốn mau chóng tiến tới bến thuyền để đến Tát Xích Na ngay. Mặc dù phải đổi qua hai tuyến đường đi để tránh những kẻ đang bám theo mình nhưng vẫn không thoát được, điều này khiến cho Diệp Vy con ngươi trở nên lạnh lẽo, tay nàng siết chặt lấy thanh trường đao bên hông, chuẩn bị rút đao ra bất cứ lúc nào.

Bỗng nhiên một luồng kình phong tạt đến từ bên phải khiến Diệp Vy hốt hoảng dừng ngựa lại, nàng phản ứng theo bản năng lập tức nhảy ra khỏi lưng ngựa, ngay tức thì luồng nội lực đó va đập thẳng vào thân ngựa đúng ngay chỗ Diệp Vy vừa ngồi khiến cả một con ngựa lớn trúng chiêu mà ngã ầm xuống mặt đất, chết tươi.

Diệp Vy hắc tuyến nổi lên trên mặt, trước nàng lúc này xuất hiện hai hắc y nhân, nàng lạnh giọng quát, "Các ngươi là kẻ nào? Có biết ta là mệnh quan triều đình được phái đi làm công vụ hay không?"

Hiển nhiên là biết rồi, Diệp Vy còn mặc nguyên quan phục thì làm sao chúng lại không biết? Chúng theo chân Diệp Vy từ lúc nàng vừa ra khỏi cổng thành thì chắc chắn là có ý hạ thủ rồi, Diệp Vy trong lòng biết rõ nhưng càng không cam lòng, không thể chết mà không minh bạch được.

"Huynh đệ của ta đi đưa tin tới kinh thành đều là do các ngươi ra tay hạ sát?"

Trời quá tối, Diệp Vy không tài nào nhìn thấy được biểu cảm nào của hai kẻ này, ngay cả ánh mắt một trong hai tên vừa thoáng nhíu lại nàng căn bản cũng không thể nhìn thấy.

"Hỏng rồi. Nếu chúng gϊếŧ ta ở đây thì tức là chúng muốn hoàn toàn cô lập Bắc Thành?"

Nhìn thấy Diệp Vy toan quay lưng bỏ chạy, cả hai hắc y nhân đồng loạt xông tới, tay của Diệp Vy từ sáng đã bị tay xạ thủ nấp trong rừng kia bắn thủng một lỗ, giờ phút này một lượt chống lại hai hắc y nhân thực sự giống như lấy trứng chọi với đá.

Diệp Vy rút trường đao ra chống đỡ nhưng cũng không thể chịu được lâu, hai tên hắc y nhân này võ công thực sự vô cùng lợi hại, đừng nói là hai tên, dù chỉ là một tên thì trong lúc cơ thể Diệp Vy sung sức nhất cũng khó nắm chắc phần thắng. Trong lúc đánh nhau, một trong hai tên lại vô tình vung một cú đấm thẳng vào cánh tay bị thương của Diệp Vy khiến nàng đau đớn không chịu nổi mà nghiến răng trừng mắt, nàng nổi giận dùng quyền cước cùng một chút sức lực còn sót lại đá thẳng vào bụng khiến tên này văng ra đằng xa. Tên hắc y nhân còn lại trông thấy tình huống đột ngột biến chuyển liền nổi lên hàn khí vô cùng mạnh mẽ làm Diệp Vy dù đang đứng cách xa vẫn bị ép đến rùng mình, nàng nâng đao lên định bụng dùng một chiêu cuối cùng để phân thắng bại với tên hắc y nhân này thì lại thấy hắn đột nhiên lao tới sát bên mình. Chưa kịp phản ứng với tốc độ vượt quá sức tưởng tượng của tên hắc y nhân này thì Diệp Vy liếc mắt một cái đã nhìn thấy hắn thu vào trong tay nội lực vô cùng cường hãn, dùng sức mạnh kinh hồn bạt vía mà tung thẳng vào người nàng song chưởng.

"Cái này là... Song Mãng...", Diệp Vy kinh hoàng chưa kịp nghĩ tròn câu đã bị giáng một đòn nằm la liệt dưới đất, máu từ vùng ngực vừa bị tổn thương trào ngược ra ngoài, không thể đứng dậy nổi nữa.

Vùng lãnh hải phía bắc, vương gia Tát Xích Na Bá Lự đang ngồi chống đầu đầy vẻ ưu tư, hắn vừa cho toàn bộ thần tử của mình lui ra ngoài, u sầu nghĩ tới chuyện Phúc Diệp Công chúa biến mất đến quên mất cả ăn ngủ thì chợt nghe thấy một tiếng vun vút lao thẳng vào phòng, thứ đó lao thẳng vào bình hoa đặt cạnh chỗ ngồi của Tát Xích Na Bá Lự làm bình hoa vỡ toang một tiếng lớn, đánh thức hắn khỏi giấc ngủ ngắn. Ngay lập tức tên ngoài vang lên tiếng kêu lớn.

"Có thích khách, có thích khách!!"

Tát Xích Na Bá Lự ngồi im một chỗ nhìn vào bình hoa vỡ toang bên cạnh mình, lại nhìn những hộ vệ hốt hoảng đang đứng trước mặt thì liền giơ tay bảo bọn hắn lui ra, chỉ giữ lại duy nhất thế tử Tát Xích Na Bá Hưng bên cạnh.

"Hưng nhi, ngươi xem thử bình hoa có gì?"

Tát Xích Na Bá Hưng lập tức nghe lời phụ vương mình, tiến đến xem thử bình hoa vỡ, lật từng mảnh gốm lên liền thấy bên dưới là một mũi tên, bên trên mũi tên có một tờ giấy được xuyên qua.

"Phụ vương, cái này..."

"Lấy lên đọc xem trên đó viết gì..."

Tát Xích Na Bá Hưng nhanh chóng đem tờ giấy lật ra xem, nét mặt trở nên phức tạp vô cùng, không nhìn ra là hắn đang tức giận hay là đang kinh ngạc, nhìn Tát Xích Na Bá Lự vẫn đang chờ mình đọc, Tát Xích Na Bá Hưng chậm rãi đọc to nội dung thư.

"Nếu muốn sự việc êm đẹp, giao ra... Bích Huyết Châu..."

"Bích Huyết Châu?", Tát Xích Na Bá Lự lại lặp lại thêm một lần nữa lời trong bức thư, "Đây là thứ Phúc Diệp Công chúa dâng lên mừng hỷ sự của ngươi..."

"Phụ vương, ta không hiểu, Bích Huyết Châu này có gì quý giá lắm sao mà bọn người này lại liều mạng bắt cóc Phúc Diệp Công chúa chỉ để lấy một viên ngọc châu giúp phụ nữ dưỡng thai?"

Tát Xích Na Bá Lự vuốt vuốt bộ râu dài của mình, thực sự hắn suy nghĩ không ra ý đồ của những kẻ này, "Thực sự chỉ là muốn một viên Bích Huyết Châu?"

"Báo!!!!!"

Đúng lúc này từ bên ngoài lại vọng vào tiếng gọi của một binh sĩ gác cổng, Tát Xích Na Bá Hưng vừa giấu đi tờ giấy cũng là lúc gã binh sĩ vừa tiến vào.

"Báo vương gia!!"

"Có chuyện gì lại gấp gáp như vậy?"

"Bẩm vương gia, tứ phẩm Tri phủ Thẩm đại nhân phái người đến đây đưa tin!!"

"Ngươi thật là, chỉ có vậy thôi cũng làm um sùm lên...", Tát Xích Na Bá Hưng thở một hơi dài, giọng đầy vẻ chán ngán trách móc.

"Thưa... thưa thế tử, là vì người này khi đến đây thì trên người hoàn toàn là một màu máu tươi, bị thương vô cùng nặng..."

"Cái gì???", cả hai phụ tử vương gia Tát Xích Na đều đồng loạt bật dậy kinh hãi.

"Hắn ở đâu rồi?", Tát Xích Na Bá Lự nhíu mày hỏi.

"Bẩm vương gia, người đang được chữa trị ở phòng riêng."

"Phụ vương, để ta đi xem hắn thế nào."

Tát Xích Na Bá Hưng quay lưng định đi thì gã binh sĩ này liền vội vàng ngăn lại.

"Thế tử, người bình tĩnh đã. Người không thể vào phòng chữa thương bây giờ."

Tát Xích Na Bá Hưng trừng mắt nổi giận, "Vì sao?"

"Bởi vì... người tới đưa tin là một nữ nhân, toàn thân nàng bị đều là thương tích, bị thương rất nặng nên thế tử không thể vào đó a..."

"Cái gì cơ? Nữ nhân?", Tát Xích Na Bá Hưng kinh ngạc thốt lên.

Vương gia Tát Xích Na như nghĩ ra gì đó, liền bảo gã binh sĩ lui xuống, lệnh thêm người tới chữa trị cho người kia, lại nhìn sang thế tử vẻ mặt đầy hoang mang thì nói.

"Ngươi không nên gấp gáp, nàng ta sẽ không sao..."

"Phụ vương, làm