Từ Chu Tước môn vào cung, ước chừng cần đi hai khắc (30') mới có thể đến trước cửa Thái Cực.

Một đoàn người vừa đi vừa nghỉ, cười cười nói nói, cũng là không cảm thấy bao nhiêu lạnh.

Lăng Lâm huyện chủ nói vài câu, liền đột nhiên hỏi Tạ Cát Tường: "Gia Nguyệt, nhà các ngươi mới mở cửa hàng nước hoa phải không?"

Tài sản của Tạ gia trước đó đều bị tịch thu, hiện tại mặc dù triều đình trả lại điền sản ruộng đất, nhưng việc kinh doanh tại đại đa số cửa hàng đều bị thất bác.

Tạ Cát Tường và Tạ Thần Tinh lại mời chưởng quỹ cùng tiểu nhị, trang trí đơn giản một chút, mở mấy cửa hàng mới.

Trong đó có cửa hàng nước hoa tại phố Khánh Lân, mở vừa được mấy ngày liền thành địa điểm đắc địa của khuê tú trong kinh.

Bởi vì, Ngọc Trang Đài vốn bán tại Thanh Thủy trai, hiện tại lại thành trân phẩm đặc biệt tại cửa hàng nước hoa, một bình khó cầu.

Hiện tại trong lòng Tạ Cát Tường không còn việc phiền lòng, ngày thường ngoại trừ đi Cao Đào tư điểm danh, nếu có bản án sẽ hỗ trợ điều tra, còn không có thì ở nhà đọc sách hoặc là làm hương lộ.

Những ngày này, cửa hàng nước hoa thường có thể lên sản phẩm mới, trong lúc nhất thời khách khứa cũng đến đầy nhà.

Lăng Lâm huyện chủ biết cửa hàng này trước kia là của Tạ gia, cho nên mới có câu hỏi này.

Nàng kiểu nói này, ngay cả Nghi Tân quận chúa cũng không nhịn được nhìn qua phía Tạ Cát Tường.

"Buôn bán gì đâu" Tạ Cát Tường cười nói, "Chẳng qua là làm cho vui thôi, cứ nhàn rỗi ở nhà hoài cũng không phải việc tốt."

Nghi Tân quận chúa lại như có điều suy nghĩ: "Ngươi mà nhàn rỗi, người người trong kinh ai không biết tiểu Tạ thôi quan Cao Đào tư, phá án siêu cấp, ngươi là người có thành tựu nhất trong số chúng ta."

Tạ Cát Tường líu lưỡi: "Gì mà thành tựu, chỉ là yêu thích thôi."

Nghi Tân quận chúa nói: "Xem ra, ta cũng không thể ở nhà nhàn rỗi hoài được, cũng nên làm một số việc."

Nàng là quận chúa của một dòng họ, ở đâu ra nhàn rỗi, ngày thường chuyện trong Vinh vương phủ nàng cũng phải giúp vương phi quản lý, nếu vương phi không ở nhà, nàng cũng có thể làm chủ.

Bất quá, Tạ Cát Tường có thành tựu như thế, xác thực làm nàng có chút động tâm.

Lăng Lâm cảm thán nói: "Hiện tại ta chỉ quản lý công việc vặt trong nhà, ngược lại không có gì thú vị, ta lại không thích cái này, vẫn nên giống như Gia Nguyệt, làm chuyện mình thích."

Càng là thiên kim quý tộc, ngày thường càng bận rộn hơn.

Bây giờ các thiên hoàng quý tộc, ít có người nhàn rỗi ở nhà, cho dù là nữ nhi hay nàng dâu, cũng đều kiêm thêm việc, rất là cần cù.

Chủ yếu nhất là, có một phần thể diện, bản thân lại có tiền, căn bản không sợ người khác trói buộc.


Cho dù hôn nhân không hợp, cũng có thể quyết đoán hòa ly, đều sống rất là tự tại.

Trên đường đi cười cười nói nói, đợi đến trước cửa Thái Cực, đám người liền an tĩnh lại.

Lúc này trong cung Thái Cực điện chính giám Thạch Trọng đang canh giữ trước cửa, nhìn thấy mấy vị quý khách, liền lập tức chào đón.

Sau một hồi chào đón, liền trực tiếp đón bọn họ vào.

Vinh thân vương thế tử Lý Sùng hỏi hắn: "Những ngày này, tổng quản bận rộn lắm không."

Thạch Trọng chắp tay cười nói: "Sắp đến cửa ải cuối năm, lập tức sắp ăn tết, tuy là bận rộn, nhưng trong lòng cũng rất vui thích."

Trên mặt hắn vui vẻ, thần thái tự nhiên, mấy vị thế tử vương gia thấy thế, không hẹn mà cùng trao đổi một ánh mắt.

Thiên Bảo đế đã bệnh thời gian thật dài.

Bắt đầu từ cuối tháng bảy, cho tới bây giờ, hắn vẫn triền miên trên giường bệnh, không làm sao khoẻ mạnh lên được.

Dù trong triều bây giờ có chút an ủi, thái tử cũng đã giám quốc, nhưng thánh thượng xế chiều, vẫn để lại trong lòng người tiếc hận.

Thần thái Thạch Trọng như thế, ngược lại khiến người thoáng nhẹ nhàng thở ra.

Ít ra, năm này có thể trôi quá tốt đẹp.

Chờ đến Thái Cực điện, đám người tìm chỗ ngồi xuống, Tạ Cát Tường cùng ca ca ngồi cạnh Nghi Tân quận chúa, sát bên đôi huynh muội tôn thất này.

Đây cũng là Thạch Trọng biết Nghi Tân quận chúa và Vĩnh Ninh huyện chủ quan hệ tốt, đặc biệt sắp xếp chỗ ngồi như vậy.

Nghi Tân quận chúa hiển nhiên rất hài lòng với an bài này, nghiêng người nói nhỏ vào tai Tạ Cát Tường.

Tạ Thần Tinh lắc đầu, bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Tạ Cát Tường.

Tạ Cát Tường không để ý tới ca ca, chỉ kiên nhẫn nghe Nghi Tân quận chúa.

Nghi Tân quận chúa vừa lúc đang hỏi Tạ Thần Tinh.

"Gia Nguyệt, ca ca ngươi đầu năm vẫn phải đi Mạc Nam, bên kia như thế nào?"

Tạ Thần Tinh trước đó lãnh binh cứu giá, công tích trác tuyệt, được trực tiếp an bài nhậm chức Binh bộ, là Binh bộ Mạc Nam viên ngoại lang, lại kiêm chức chỉ huy sứ đại doanh Kim Ngô vệ Mạc Nam, trong lúc nhất thời danh tiếng vô song.


Vốn nhờ như thế, qua năm hắn còn phải quay về Mạc Nam, cần đóng giữ tại Mạc Nam ba năm.

Tạ Cát Tường đại khái cũng biết vì sao Nghi Tân quận chúa hỏi như thế, nàng dừng một chút, vẫn nói: "Dù sao Mạc Nam cũng là biên quan, bão cát rất lớn, hoàn cảnh ác liệt, thiếu ăn thiếu mặc, cho dù là trong quân, cũng thường xuyên không có nước dùng, khác rất xa trong kinh."

Tạ Cát Tường dừng một chút, còn nói: "Hơn bữa biên quan cách Yên kinh xa xôi, chủ yếu lấy ăn thịt là chính, thường ngày đều là ăn thịt dê, ngươi cũng không thích."

Nghi Tân quận chúa lập tức liền biết vì sao Tạ Cát Tường nói như thế, vỗ nhẹ nàng một chút: "Gia Nguyệt, tiểu quỷ nhà ngươi."

Tạ Cát Tường nhếch miệng cười.

Bọn họ nói chuyện một hồi, Thái Cực điện liền không tự giác an tĩnh lại, lúc này trong đại điện cơ hồ đã ngồi đầy, cung nhân lần lượt bưng trà nóng lên, cho người ấm miệng.

Tạ Cát Tường cùng Nghi Tân quận chúa trao đổi một ánh mắt, hai người không hẹn mà cùng ngồi thẳng thân thể, không nhiều lời nữa.

Đợi một khắc (15p) sau, tam hoàng tử cùng tứ hoàng tử theo Thạch Trọng tiến vào đại điện, hai người bọn họ cùng nhau ngồi xuống bên tay phải ngự tọa, nhu thuận gật đầu chào hỏi Tiêu Bác Viễn, sau đó liền rũ mắt không nói.

Lại đợi một lát, thái tử điện hạ Lý Hi mang theo thái tử phi Vinh thị cùng nhau bước vào đại điện.

Mấy tháng nay, thái tử giám quốc phụ chính, kiên định mà quả quyết, dù còn rất trẻ, nhưng khí độ uy nghi trên người, lại ngày càng sâu nặng.

Thấy phu thê bọn họ cùng nhau đến, triều thần đồng loạt đứng dậy, hành lễ với hai người.

Lý Hi có khuôn mặt vô cùng giống Thiên Bảo đế, chỉ là bởi vì hắn trẻ tuổi khoẻ mạnh, mặt mày lại có nét giống Minh Đức hoàng hậu, cho nên càng thêm tuấn lãng.

Khuôn mặt vui vẻ, nói cười liến thoắng, nhưng không ai dám mạo phạm mảy may.

Thấy chúng thần đứng dậy hành lễ, Lý Hi liền khoát tay, cười nói: "Ngày hội hôm nay, tùy ý là được, đều ngồi đi."

Hắn và thái tử phi cùng ngồi bên trái ngự tọa, gật gật đầu với đệ đệ ở đối diện, hai tiểu hoàng tử liền đứng dậy, hành lễ ca ca và tẩu tẩu.

Đợi bọn họ hành lễ xong, ánh mắt Lý Hi lại đảo qua mọi người ở đây, sau đó liền gọi Thạch Trọng tới nói nhỏ vài câu.

Đại khái là đang hỏi triều thần phải chăng đều đến đông đủ, chờ Thạch Trọng cho câu trả lời chắc chắn, Lý Hi liền lệnh Thạch Trọng xuống dưới an bài thay hắn.

Thạch Trọng cho tư lạc* gõ vang chiêng trống, nhân tiện nói: "Lên tiệc."

*tư lạc: chức quan coi sóc về phần đàn nhạc ca múa

Theo thanh âm hắn vang lên, cung nhân lần lượt dâng trà rượu thức ăn.

Lý Hi đổ đầy một chén rượu, đứng dậy cất cao giọng nói: "Ngày cũ đã qua, tuổi mới lại đến, Đại Tề một năm mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an, cô ở đây ghi tạc chư vị đại nhân hết sức giúp đỡ, cảm tạ chư vị thức khuya dậy sớm, cần cù vì nước."

Lời này nói xong, hắn ngửa đầu uống cạn một ly, sau đó cười nói: "Hôm nay ngày hội giao thừa, mọi người không say không về."

Triều thần nhao nhao nâng chén, trăm miệng một lời: "Không say không về!"

Lời ấy rơi xuống, tiếng cổ nhạc vang lên, các vũ cơ cùng tiến lên trước, nhảy lên điệu múa thiên thu.

Tạ Cát Tường giơ ly rượu lên, kính ca ca một ly.

Tạ Thần Tinh có chút ngập ngừng, cũng cười giơ ly rượu lên: "Hai huynh muội chúng ta, còn cần nói thêm gì sao?"

Tạ Cát Tường nói: "Tự nhiên là phải nói."

Nàng chỉnh thần sắc trang nghiêm, nói: "Ca ca, muội không có nguyện vọng nào khác, chỉ hi vọng ca ca về sau có thể khỏe mạnh vui vẻ, dương dương tự đắc."

Lúc đầu huynh trưởng là tài tử nổi danh trong kinh, Tạ Cát Tường biết hắn và Triệu Thụy đã từng cùng nhau luyện võ, nhưng muốn làm văn thần trị quốc như phụ thân, đã từng là mơ ước của huynh trưởng.

Nhưng mà số phận nhiều thăng trầm, hắn nhất định phải rời nhà, một thân một mình đi Mạc Nam xa xôi, hắn làm sao có thể vào doanh trại Mạc Nam, rồi làm sao có thể từng bước đi đến hôm nay, hắn chưa hề nhắc với Tạ Cát Tường dù chỉ một chữ.

Mấy tháng nay, huynh muội ngày ngày ở chung, cố gắng khôi phục Tạ gia về trạng thái ban đầu, bất luận Tạ Cát Tường hỏi như thế nào, hắn luôn luôn cười nói: "Hai năm qua ta sống rất tốt."

Tạ Cát Tường cũng hiểu được, thế gian này làm gì có chuyện làm xong một lần?

Hắn đã trải qua, thứ để hắn nhẫn nại, thứ để hắn phấn đấu, đơn giản chỉ là một chữ Tạ.

Vì "nhà" cha mẹ đã từng gầy dựng, hắn trở thành hắn ở hiện tại, tài tử vân đạm phong khinh của quá khứ đã không còn, chỉ còn lại Tạ chỉ huy sử già dặn nghiêm túc của bây giờ.

Thậm chí sau khi qua năm mới, Tạ Thần Tinh còn đi biên quan, đóng giữ sa trường.

Hắn chưa bao giờ có ý không muốn, cũng chưa từng có hận ý, Tạ Cát Tường không biết hắn có cam tâm tình nguyện hay không.

Tạ Thần Tinh còn chưa kịp chuẩn bị lại nghe được lời muội muội nói như vậy, sóng mắt lưu chuyển, dập dờn ra một chút ôn nhu.

Hắn đụng đụng ly của nàng, nghiêm túc đáp: "Tốt, ta sẽ thật tốt, muội cũng thế."

Tạ Thần Tinh cảm thán nói: "Muội trưởng thành rồi, vi huynh rất vui mừng, bất quá về sau ta ở biên quan xa xôi, nếu tiểu tử kia khi dễ muội, phải làm sao mới được đây?"

Hắn đang nói chuyện, "tiểu tử kia" tới trước mời rượu đại cữu ca lập tức mở miệng: "Sao vậy được, đại ca, ngài vấn lương tâm nói thử xem, từ nhỏ tới lớn hai chúng ta ai khi dễ ai?"

Tạ Thần Tinh vấn lương tâm, nghiêm túc trả lời: "Ngươi khi dễ nàng."


Triệu Thụy: "..."

Tạ Cát Tường: "..."

Tạ Cát Tường nhịn không được cười ra tiếng.

Triệu Thụy lắc đầu bất đắc dĩ, lập tức lại bưng chén rượu lên: "Vậy hôm nay tại Thái Cực điện ta hứa lần nữa, về sau chắc chắn để Cát Tường khi dễ, tuyệt không dám chọc nàng thương tâm."

Tạ Thần Tinh lúc này mới thả lỏng mặt mày: "Không sao, dù sao ta còn có thật nhiều huynh đệ lưu tại Yến Kinh, đều sẽ thay ta trông chừng ngươi."

Bọn họ bên này rượu vào lời ra, một bên khác trong đại điện cũng có chút náo nhiệt.

Bởi vì trận cung biến ngày mười lăm tháng tám kia, bây giờ ngồi tại đây đều là công thần, thăng quan tiến tước chắc chắn không thiếu, tự nhiên mỗi người đều vui vẻ ra mặt.

Thừa dịp thánh thượng còn chưa tới, Triệu Thụy và Tạ Thần Tinh liền đến các nơi mời rượu, Tạ Cát Tường cũng trò chuyện với Nghi Tân quận chúa, cùng mấy tiểu tỷ muội cười cười nói nói.

Trong lúc nhất thời, trong Thái Cực điện tất nhiên là ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt.

Qua ba lượt rượu, mắt thấy thời gian trôi qua kha khá, đám người trong Thái Cực điện lần lượt trở về chỗ ngồi của mình, yên tĩnh uống rượu dùng bữa.

Đúng lúc này, tay áo bên trái của Tạ Cát Tường bị người giật giật.

Tạ Cát Tường quay đầu nhìn lại, liền thấy Nghi Tân quận chúa sắc mặt ửng đỏ, có chút trạng thái đáng yêu: "Gia Nguyệt, ta muốn mời lệnh huynh một chén rượu."

Tạ Cát Tường: "..."

Tạ Cát Tường có chút chần chờ: "Viện nhi, ngươi có phải uống say rồi hay không?"

Nàng đang muốn kêu Vinh vương thế tử một tiếng, để hắn coi chừng muội muội một chút, kết quả là Nghi Tân quận chúa nhanh nhẹn đứng dậy, xông đến gần Tạ Thần Tinh nói: "Nghi Tân ta đời này bội phục nhất là anh hùng, kính ngươi một ly."

Lúc này trong điện cũng không náo nhiệt.

Ngoại trừ tiếng vang sáo trúc, chính là tiếng đám người bàn luận xôn xao.

Một câu này của Nghi Tân quận chúa không lớn không nhỏ, lại có thể để đám người xung quanh nghe được không sót một chữ.

Tạ Thần Tinh còn chưa kịp lấy lại tinh thần, liền nghe Nghi Tân còn nói: "Sao vậy, Tạ chỉ huy sứ không dám uống chén rượu này của ta?"

Nghi Tân quận chúa trước kia chưa từng như thế, hôm nay nói thật hết lòng, trong lòng bị đè nén không chỗ phát ti3t, lúc này mới có một lần như thế.

Tạ Thần Tinh trầm thấp thở dài, nhưng cũng không thể để cho nàng bị người chế giễu, tiện thể đứng dậy, nâng chén liền muốn đáp lễ.

Đúng lúc này, một tiếng nói quen thuộc ôn hòa vang lên: "Hôm nay ngược lại thật náo nhiệt."