16.1

Ngủ cùng giường tuy không phải lần đầu tiên, nhưng lần này lại có cảm giác gió yên biển lặng.

Phòng của Diêu Viễn quay về hướng Đông , vậy nên sáng sớm mặt trời mọc, những tia nắng đầu tiên liền xuyên qua cửa sổ chiếu vào. Lúc Giang An Lan mở mắt ra thì thấy chân Diêu Viễn ở ngoài chăn, dưới ánh mặt trời gần như trong suốt.

Thật tốt.

Giang An Lan nghĩ như vậy, sau đó an nhàn nhìn xem kia vạt nắng cuối giường chậm rãi chuyển động.

Diêu Viễn tỉnh lại thấy trong phòng không có ai, quần áo trên người vẫn là đồ cô mặc tối qua, sau đó nghe được trong toilet có tiếng động liền nhìn sang trên tủ đầu giường bên cạnh có một chiếc đồng hồ đeo tay của nam và một chiếc Iphone màu đen, cuối cùng mới xác định được tối hôm qua không phải là cô nằm mơ.

Trong đầu Diêu Viễn nhất thời trống rỗng , nhưng cũng không tự chủ được mà cười một tiếng.

Rốt cuộc vẫn là về với nhau.

Thật lâu sau Diêu Viễn mới xuống giường, đi đến bên cửa sổ vén rèm nhìn ra bên ngoài ánh nắng rực rỡ.

Giang An Lan từ trong phòng tắm đi ra, chỉ đơn giản rửa mặt chải đầu một chút đã cho người ta cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái. Anh đi đến bên cạnh cô thực tự nhiên nói; “Chào buổi sáng.”

Trong khi hai người ăn sáng, anh gắp cho cô Diêu Viễn mới phát hiện trên tay anh có hai vết thương nhàn nhạt, không khỏi cau mày hỏi: “Tay anh làm sao vậy?”

Giang An Lan cũng liếc nhìn cánh tay của mình, cũng không thèm để ý: “Không có gì, bị ba dùng bút máy đánh thôi .”

Diêu Viễn lại nghĩ đến chuyện anh đổi họ, nghĩ tới Mẹ Giang Kiệt, “Anh về sau thật sự không mang họ Giang nữa sao?”

“Ừ, trên chứng minh thư đã chuyển sang dùng họ mẹ rồi, con của chúng ta về sau có thể mang họ Tần, cũng có thể mang họ Diêu, không nhất thiết phải là họ Giang.”

Diêu Viễn cũng không còn gì để nói.

Mà Giang An Lan nhìn cô cúi đầu ăn, trong đầu lại nhớ tới mấy ngày trước họp gia đình, ba dứt khoát phản đối, bác cả không đồng ý, bà thì khó xử, cuối cùng ông nói: “Tiểu Ngũ, ba con không đồng ý, con cũng không chịu nhượng bộ, vậy để ông quyết định đi. Đối với bên ngoài, con cứ giữ tên Giang Thiên, tên ‘Giang An Lan’ trong chứng minh thư con muốn sửa thế nào thì sửa.” Đây là biện pháp giải quyết tốt nhất rồi.

Diêu Hân Nhiên sáng sớm sang nhà em họ, cô có chìa khóa dự phòng cho nên trực tiếp mở cửa đi vào , kết quả vừa vào cửa nhìn thấy Giang An Lan đang dọn bàn liền đần mặt ra. Giang An Lan nghe thấy tiếng động cũng quay đầu nhìn người vừa đến, gật nhẹ đầu rồi cầm bát đũa đi thẳng vào bếp.

Bữa sáng hai người cùng làm , nấu cơm anh còn biết chút chút chứ rửa bát thì chịu, nhưng Giang An Lan nghĩ giờ không như trước nữa cho nên vẫn xắn tay áo lên, mở vòi nước, sờ soạng bắt đầu rửa.

Diêu Viễn về phòng nghe điện thoại của bà, vừa đi ra thì thấy chị họ nhà mình đang đứng ngay đơ trước cửa cùng với thân ảnh có vẻ như đang rửa bát trong bếp, trong giây lát cũng không biết nên phản ứng thế nào .

“Chị.” Diêu Viễn gọi, Diêu Hân Nhiên mãi một lúc sau mới đi tới túm chặt tay cô, thấp giọng hỏi: “Tại sao hắn lại ở đây? Hai người…”

Diêu Viễn nghĩ thầm, nếu đã quyết định sẽ ở bên anh, cũng không cần phải che giấu làm gì nên gật gật đầu. Diêu Hân Nhiên liền giơ ngón trỏ ra ấn mạnh lên trán cô, “Thế là thế nào? Không phải nói… Hắn không phải là người nhà kia sao? Có phải hắn uy hiếp em không ?”

Bên trong tiếng loảng xoảng lanh lảnh vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai chị em, Diêu Viễn lập tức quay đầu lại nhìn thì thấy trên đất có một cái bát vỡ, Giang An Lan đang cúi người định nhặt liền chạy vào bếp giữ anh lại, “Để em lấy chổi quét.”

Giang An Lan cười cười, “Ngại quá, em cứ ra với chị đi.”

Diêu Viễn không nói gì, lúc cô vào góc khuất trong bếp lấy chổi thì Giang An Lan rửa tay đi vào phòng khách, ngang qua Diêu Hân Nhiên thấp giọng nói: “Chuyện của tôi và Viễn cô tốt nhất đừng nhúng tay vào.”

Diêu Hân Nhiên luôn tùy tiện cẩu thả, xảo biện dẻo mồm cũng không e ngại thế lực hắc ám thế nhưng bị một câu nhẹ bẫng này khiến cho như hóc phải xương, chỉ cảm thấy người trước mắt này bản tính xác thực là loại độc tài, trước đây mỗi lần gặp hắn đều khá lịch sự chẳng qua là bởi vì còn chưa dẫm vào chân hắn mà thôi.

“Con bé là em tôi, chúng tôi cùng nhau lớn lên từ nhỏ, anh có biết cho đến hôm nay nó sống như thế nào không?”

Giang An Lan nhìn ngón tay mình, vừa rồi rửa bát chỉnh nước nóng không cẩn thân nên bị bỏng, có chút sưng đỏ, “Tôi không biết, nhưng tôi có thể cam đoan từ hôm nay về sau sẽ cho cô ấy cuốc sống tốt nhất.”

Diêu Hân Nhiên biết, lời này anh nói không phải cho cô nghe , thậm chí ngay cả Diêu Viễn có lẽ cũng sẽ không được nghe.

Diêu Viễn đi ra chỉ thấy chị họ ra sô pha đặt mông ngồi xuống, sau đó mở TV xem. Giang An Lan quay đầu cười với cô, “Dọn xong rồi sao?”

Kỳ thực đối với cục diện trước mắt này Diêu Viễn cũng không biết làm thế nào, “Hay là hai người xem tivi đi? Em đi giặt quần áo.”

Diêu Hân Nhiên ngay lập tức nhảy dựng lên, “Được rồi được rồi, tôi đi là được chứ gì, rảnh thì gọi điện đi.”

“Chị.”

Diêu Hân Nhiên nhìn Giang An Lan: “Xin nhớ kỹ lời anh vừa nói.” Sau đó phất tay với Diêu Viễn, “Chị đi đây.”

Diêu Hân Nhiên có thể nói là vội vã trở về vội vã ra đi rồi.

Cửa vừa đóng, trong phòng chìm vào im lặng mãi cho đến khi Giang An Lan mở miệng: “Tiếp theo chúng ta làm gì?”

Buổi trưa, Giang An Trình mang cho em trai hai bộ quần áo, đứng dưới nhà Diêu Viễn hỏi: “Nhìn xem còn thiếu gì không?”

“Đủ rồi, cám ơn anh.”

Giang An Trình cong môi, “Anh em khách sáo làm gì?”

Giang An Lan gật đầu, “Em lên đây, có việc thì gọi điện nhé.”

“Ừ, anh cũng phải đi có việc.”

Hai anh em rất dứt khoát nói lời tạm biệt. Giang An Trình vừa lên xe liền nhận được điện thoại của mẹ tiểu Ngũ có ở đó không. Giang An Trình nhìn kính chiếu hậu, vuốt lại tóc, “Mẹ, chuyện nhà chú hai mẹ cứ kệ đi .”

“Nó mua nhà ở Giang Nính rồi?”

“Chuyện này mà mẹ cũng biết?” Giang An Trình chuyển sang dùng tai nghe bluetooth, khởi động xe, “Thực ra chuyện này vốn cũng không định giấu mọi người. Mẹ, An Lan muốn kết hôn , đối tượng là ai còn quan trọng sao?”

Đầu dây bên kia thở dài, “Thì vẫn phải môn đăng hộ đối chút chứ?”

Giang An Trình cười nói: “An Lan không mưu quyền, cũng không thiếu tiền, công ty nó tự mở nuôi mấy nhà cũng dư dả, Triệu Tử Kiệt không phải mua đến hai cái nhà, xe cũng đổi mấy lần rồi đấy sao?”

Bác gái cả Giang Đại, “Cái công ty nho nhỏ đó có thể so với xí nghiệp của chú hai sao?”

Giang An Trình nói chuyện với mẹ một hồi, cúp máy xong liền mở lớn âm lượng, ngón tay nhịp nhịp lên vô lăng theo nhạc, thong thả lái xe.

Gia tộc thời đại này duy chỉ có anh là theo quan nghiệp, “Cảm giác nắm đại quyền cũng không đến nỗi nào nhỉ.”

Lại nói Giang An Trình khi còn trẻ quả đúng là hỗn thế ma vương, mà người này tuy rằng rách giời rơi xuống, tâm tư lại cũng lanh lợi, Triệu Tử Kiệt ăn chơi trác táng như vậy mà đặt trước mặt anh còn phải khấu đầu gọi sư phụ. Đương nhiên, hiện giờ Giang An Trình đã thu liễm rất nhiều, giấu đi một thân tài hoa, lại khéo đưa đẩy, nhìn qua thì có cảm giác đối với ai cũng rất nể tình, bộ dáng vô cùng trưởng thành ổn trọng, nhưng nếu soi xét thật kỹ, số người người này để vào mắt chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù sao xuất thân cũng từ danh gia vọng tộc, tính cao ngạo trong bản chất không phải muốn bỏ là bỏ ngay được.

Bên này, lúc Giang An Lan cao ngạo nhất Giang gia bước vào hành lang, một cái cô gái trẻ tuổi từ trên lầu chạy xuống suýt nữa lao thẳng vào lòng anh, đỏ mặt nói: “Xin lỗi.”

Hôm tâm tình anh tương đối tốt, mỉm cười đáp “Không sao”, vừa định dời gót cô này lại nói: “Tôi ở tầng 2, anh mới dọn vào sao?”

Giang An Lan vốn không muốn lãng phí thời gian nữa, nhưng vẫn lịch sự trả lời: “Bạn gái tôi ở đây.”

Một câu giết sạch.

Sau này Giang An Lan nói với Diêu Viễn: “Ngoại hình anh xuất sắc như vậy rất dễ tạo nguy cơ, em đối với việc này có ý kiến gì không?”

Diêu Viễn đang phải làm luận văn để đăng lên tập san học thuật, khoát khoát tay nói: “Anh giúp em viết mở đề báo cáo gửi vào mail trước đi, lát em ngắm sau, ngắm xong trả lời anh.”

Giang An Lan híp mắt, hơn nửa ngày mới nói: “Phu nhân, chúng ta vẫn là tắm rửa đi ngủ sớm thôi. Đương nhiên em có muốn hay không thì cũng bỏ ngay đống ‘Bài tập’ đó đi.” Hạnh kiểm xấu bại lộ, luận văn tiến sĩ gì gì đó đành cút sang một bên vậy.

Mà trước mắt, Giang An Lan bước từng bước lên lầu, trong lòng nghĩ chẳng biết đến bao giờ mình mới được người ta làm thịt đây?

Đương nhiên vừa mới làm hòa, bây giờ mà vội thì hỏng bét, anh không ngu.

Cho nên ngày đầu tiên hai người sau cơn mưa trời lại sáng chỉ dựa vào nhau xem TV trên sôpha. Kênh cũng không thèm đổi, vẫn là đài Diêu Hân Nhiên bật lên từ hôm trước, phát cái gì bọn họ liền xem cái nấy, tựa sát nhau không nói chuyện nhưng lại rất yên bình tự tại. Hai người có thể đi đến đây thật không dễ, như Diêu Viễn, khúc mắc không thể nói không có là không có được, nhưng cuối cùng vẫn nghe theo trái tim mình , lại giống như Giang An Lan, chuyện anh làm rất nhiều người có thể nói là đại nghịch bất đạo, nhưng anh lại cảm thấy đạt được mục đích cũng đáng.

Mối tình này, một người cố gắng, một người nhượng bộ. Thực ra nhiều thời điểm cùng đường mạt lộ cùng trời cao biển rộng, có lẽ chỉ cách nhau có hai bước vậy thôi.

Trưa hôm sau, hai người thay quần áo ra ngoài ăn cơm vì trong tủ lạnh không còn gì nấu được. Diêu Viễn nhớ rõ lần cuối cùng đi mua đồ là tuần trước cùng chị họ. Lúc đi xuống, cô nói: “Cơm nước xong chúng ta đi siêu thị đi?”

“Được.” Lấy vợ làm chuẩn.

Giang An Lan đi trước Diêu Viễn, trước đó anh chỉ tắm qua, thay áo T-shirt trắng cùng quần dài màu nâu nhạt, để gió thổi khô tóc chứ lười không sấy khiến Diêu Viễn nhịn không được giơ tay lên gẩy gẩy, Giang An Lan bắt được, “Max là 10 điểm, em chấm anh bao nhiêu?”

Diêu Viễn có phần khó hiểu, “Dạ?”

“Chấm điểm ấy.”

Diêu Viễn nhịn không được cười ầm lên, “Đức trí thể mỹ hả? Tách ra chấm hay gộp vào chấm cả?” đây là nghề của cô rồi.

“Gộp vào đi.”

“6 điểm.”

Hai người vừa xuống đến dưới lầu, Giang An Lan liền kéo Diêu Viễn vào lòng, vốn chỉ dắt tay cũng sửa thành đỡ lấy gáy cô, trên người còn vương mùi sữa tắm của cô, “Vừa đủ chuẩn?”

“Anh xấu tính mà!”

“Xấu thế nào?”

“Tự anh cũng nhận còn gì!”

Một đôi soái ca mỹ nữ cãi nhau ầm ĩ khiến người đi ngang qua trong tiểu khu đều không khỏi nhìn ngó. Diêu Viễn mặc một chiếc váy liền màu lam nhạt, bị Giang An Lan ôm cứng lắc lắc lư lư, vạt váy bồng bềnh như gợn sóng.

“An Lan, anh buông em ra đi, người ta nhìn kìa.”

“Cứ nhìn đi.” Dưới ánh mặt trời, người đàn ông cười đến sáng lạn.

Trên đường, di động Diêu Viễn lại vang lên, Giang An Lan ngược lại ra ngoài ngay cả điện thoại cũng không thèm mang theo. Diêu Viễn nghe máy, đầu dây bên kia là Hoa Khai nói hôm nay tiệm hoa rất vắng, muốn hẹn cô cùng nhau ăn trưa.

Diêu Viễn nghiêng đầu nhìn Giang An Lan, “Mình có hẹn mất rồi .”

“Ai thế? Bạn của Tiểu Quân chắc chắn phải rất thú vị, hay mời cả người đó đi? Có cả chị mình nữa.”

Diêu Viễn ngẩng lên, nhẹ giọng hỏi người bên cạnh, “Là Hoa Khai trong bang em, muốn cùng chúng ta ăn bữa cơm.”

Giang An Lan nhếch miệng cười, “Em bảo cô ấy anh cũng ở đây đi.”

Diêu Viễn không nghĩ nhiều nói vào điện thoại: “Quân Lâm Thiên Hạ cũng ở đây…” Lời còn chưa nói xong, bên kia Hoa Khai hét lên thảm thiết, “Quân Lâm Thiên Hạ? Thôi nhé thôi nhé, ha ha ha, hai người tiếp tục đi, chơi vui vẻ, mình không quấy rầy nữa, bye bye tiểu Quân!” Liền mạch lưu loát nói xong cúp máy luôn.

Diêu Viễn ngơ ngác nhìn di động, sau đó lại nhìn về phía Giang An Lan, “Bọn dường như rất kinh ngạc?”

Giang An Lan rất bình thản: “Thế à.”

“Còn nữa, bọn họ nghe đến tên anh sao lại ra vẻ sợ mất mật như vậy?”

“Hờ.” Giang An Lan còn rất nể tình cười một tiếng, trong lòng thầm nghĩ, “Làm người nên biết thức thời một chút, cổ nhân cũng đã nói ‘Thà phá một tòa miếu chứ không hủy một cọc hôn’, người ta đi hẹn hò cũng không thể phá đám được.” Có đôi khi tâm tư của đại thần lại trẻ con như vậy đấy.

Nhưng mà cũng có rất nhiều khi, ghét cái gì y như rằng sẽ đụng ngay cái đó. Đây còn không phải sao, hai người vừa bước vào nhà hàng Diêu Viễn thường lui tới cùng chị họ liền gặp phải người quen, lại còn là một đám người quen.

16.2

Bọn họ là bạn học cùng đại học với Giang An Lan, hôm nay vừa khéo họp lớp ở đây, mười mấy người ngồi với nhau rất náo nhiệt. Một người ngồi đối diện cửa ra vào nhận ra Giang An Lan, âu cũng tại diện mạo Giang đại thiếu gia quá đặc thù, người nọ vừa thấy liền xác định là anh, đứng dậy hô lên: “Ô, Giang An Lan kìa anh em!”

Giang gia giáo dục lớp trẻ tương đối nghiêm khắc, con cháu trong nhà lên đại học liền chuyển vào ký túc xá ở, nên như thế thì như thế ấy. Tuyệt đối không được đi du học, Giang lão tiên sinh không cho phép, Giang Kiệt là ngoại lệ chẳng qua là vì ông không mấy coi trọng đứa con thứ lại do vợ lẽ sinh này mà thôi.

Mà Giang An Lan được coi trọng nhất bởi vì trời sinh thể chất kém, lên đại học cũng phải ở gần bệnh viện điều trị từ nhỏ, ý là mua một căn hộ chung cư cho anh ở, lại thuê người quét dọn vệ sinh, nấu cơm, nhưng Giang An Lan đều nói không cần . Anh ghét bị đối xử như người bệnh. Lên đại học, tình trạng sức khỏe của Giang An Lan ổn định hơn, về cơ bản 4 năm đó sống cùng bạn học cũng không đến nỗi nào.

“Giang thiếu, trùng hợp thật lại gặp ở đây, chúng ta đã sáu bảy năm không gặp rồi ấy nhỉ? Vị mỹ nữ này là ai? Bạn gái cậu à?”

Giang An Lan nhìn người bạn học khéo miệng này gật nhẹ đầu, sau đó quay sang nhân viên phục vụ nói: “Cho một gian phòng nhỏ.” Nếu là bình thường ra đường gặp bạn, trò chuyện một lát cũng không sao, nhưng hôm nay còn có Diêu Viễn anh quả thực không muốn nhiều lời.

Một bạn học nữ cũng nhịn không được mở miệng: “Giang An Lan, hôm nay những người cùng ở Giang Nính tụ tập, không ngờ cậu cũng ở đây, chi bằng cùng nhau ăn bữa cơm đi?”

Giang An Lan thản nhiên nói: “Thôi, mọi người cứ ăn đi, tôi mời.”

Đoàn người rối rít nói sao lại không biết xấu hổ như vậy được. Diêu Viễn ở bên cạnh nhìn cũng cảm thấy người này thật độc tài, cho nên nói kinh tế đúng là động mạch chủ mà.

Đợi Giang An Lan cùng Diêu Viễn đi theo người phục vụ rồi, mọi người bắt đầu không tự chủ được mà bàn tán về Giang An Lan.

“Mình tốt nghiệp xong là không gặp được cậu ta nữa.”

“Minh cũng vậy, nghe nói cậu ta đến Bắc đại hay Thanh Hoa gì đó học thạc sĩ?”

“Không phải đâu, hình như là đi chữa bệnh .”

“Cậu ta mở công ty ở Bắc Kinh phải không?”

“Cha cậu ta là Giang Văn Hoa, CEO của Hoa Nghiệp mà còn tự mình lập thêm công ty? Chắc lập chơi thôi. Lần trước trên thời sự chiếu buổi lễ đặt móng của Hoa Nghiệ thấy cậu ta cũng ở ngay đó, trâu bò ghê, đám lâu nhâu như chúng ta thì chỉ có thể xem TV thôi, ôi… thật hâm mộ.”

“Lời này cũng bất công quá rồi , bản thân Giang An Lan năng lực cũng không tệ mà, không phải Ôn Trừng luôn tự cho mình là siêu nhân cũng rất khâm phục cậu ta đó sao?”

“Giang An Lan làm người cũng được, chẳng qua không hay để ý đến người khác mà thôi. Lạnh lùng như vậy mà hồi đại học bao nhiêu nữ sinh say cậu ta như điếu ấy, bạn gái bây giờ thì lại là đại mỹ nữ.”

Bạn học nữ vừa mời Giang An Lan ăn chung lườm nguýt, “Mỹ nữ trên đời này còn thiếu sao? TV đầy ra đấy. Thôi thôi đừng nói chuyên người khác nữa, ăn cơm đi.”

Bên này vừa ngừng, một bên khác Giang An Lan đã gọi món xong vừa cầm lấy trên trà bàn định uống, Diêu Viễn đột nhiên nói: “Em thấy trong đám vừa rồi có hai người thích anh đấy.”

“Khụ!” Giang đại thiếu gia sặc lên tận mũi, “Cái gì?”

“Trực giác của phụ nữ cực chuẩn .”

Giang An Lan ráo hoảnh nói: “Em nghĩ nhiều rồi. Lại nói, tiêu chuẩn của anh rất cao , tỷ như diện mạo phải tầm như em, tính cách cũng phải kiểu như em mới được. Nhưng phàm nhiều một phần anh ngại nhiều, thiếu một phân anh lại ngại ít.”

Diêu Viễn nghe xong xấu hổ bèn vò giấy ăn trên bàn ném anh. Giang An Lan cười bắt được, “Anh nói thật thôi, phu nhân không tin cũng được.”

Kiểu xưng hô khiến Diêu Viễn mặt đỏ như gấc, “Anh đây gọi là no bụng không biết cái khổ của đói.”

“Phu nhân đói à?”

“Em không nói em!” Diêu Viễn cãi lại.

Giang An Lan tỉnh bơ trêu, “Em có anh rồi còn thèm khát cái gì? Làm người phải biết đủ nhé.”

Diêu Viễn cảm thấy mình như tú tài nói chuyện với nhà binh, mà nhà binh này trước đây còn giữ kẽ một chút , bây giờ thì hoàn toàn là vừa đấm vừa xoa .

Lúc vưà làm lành không phải hẳn nên đối với cô tốt hơn một chút sao? Người này sao lại làm ngược lại thế?

Cũng vào lúc này, Hoa Khai nhất thời lanh mồm lanh miệng nói “Tiểu Quân nhà chúng ta cùng Quân Lâm Thiên Hạ quay lại với nhau rồi!” khiến một đám trong trò chơi lại rộn lên .

A Di: “Thật hay giả vậy?”

Hoa Khai: “Đưa nhau đi ăn, ngươi nói thật hay giả?”

A Di: “Phải rồi, trước đó bang chủ giải trừ đồng minh với Thiên Hạ Bang, Quân Lâm Thiên Hạ không phải nói ‘Tùy cô, nhưng đừng tự ý động vào tài khoản của cô ấy’ sao? Lời kia có phải đang cảnh cáo lão đại của chúng ta đừng tự tiện giải trừ trạng thái hôn nhân của hắn cùng Quân tỷ tỷ không?”

Á Tế Á: “Ta đột nhiên cảm thấy, có thể tiểu Quân cùng Quân Lâm Thiên Hạ căn bản chẳng có chuyện gì, bất kể là trong trò chơi hay là trong hiện thực. Thật ra là bang chủ ngứa mắt phó bang chủ Thiên Hạ Bang Ôn Như Ngọc nên mới giở quẻ thôi, bọn họ hai người không phải từ lần đầu tiên offline đã một mực diễn bài yêu nhau lắm cắn nhau đau sao?”

Hoa Khai: “Phụt, tiểu á quá sáng suốt! Nói chung dù sao tiểu Quân không sao là tốt rồi.”

Á Tế Á: “Bang chủ mới sao ấy, ta còn muốn thơm lây Thiên Hạ Bang một chút, cuối cùng bà cô cứ như vậy đùng đùng giải tán .”

Thủy Thượng Tiên: “Ta muốn mắng người!”

Á Tế Á: “Ha ha ha, bang chủ đại nhân người đã đến rồi.”

Thủy Thượng Tiên: “Ta mới lười quản các người, được rồi, tổ đội cùng ta đi đánh phó bản đi.”

A Di: “Ta muốn biết, ta cùng Quân tỷ tỷ còn có cơ hội hay không? Huhu”

Doreamon: ” A Di ca, không thì ta hy sinh làm việc nghĩa, chúng ta đến với nhau đi? Heheh.”

Á Tế Á: “Công hạng hai với thụ hạng hai à?”

Hoa Khai: “Ai da, khẩu vị nặng quá. Thế là bang chúng ta rốt cuộc cũng nảy ra một đôi nam nam cho chúng hủ giải trí rồi ư?”

Diêu Hân Nhiên nhìn màn hình rung chân nói: “Một đám nhỏ không biết khổ ải nhân gian~.” Trong lúc chờ tổ đội, Ôn Như Ngọc gửi tin nhắn đến, mở đầu vẫn là biểu tượng mặt cười muôn thuở, “^_^ Nghe nói lão đại của chúng ta và em ngươi làm lành rồi?”

“Ngươi được lắm, nằm vùng hả.”

“^_^ như nhau cả thôi mà.”

“Kệ xác ngươi.”

“Ta nói trước đây hợp tác với ngươi không phải vẫn rất tốt sao? Ra giá thu mua ngươi ảnh em gái ngươi cũng rất sảng khoái chấp nhận, sao bây giờ lúc nào cũng như ăn phải thuốc nổ thế? Bạn học à, tâm bình khí hòa mới sống lâu trăm tuổi được.”

“Đó là trước đây, hiện tại lão nương không chào đón ngươi, biến, đừng làm ta ngứa mắt.”

“Không phải chỉ là ngoài ý muốn sao, nhìn thì cũng nhìn rồi, ngươi cũng không thể bắt ta tự khoét mắt được?”

“Ngươi khoét ra cho ta!”

Giang An Lan cùng Diêu Viễn ăn xong đi siêu thị, mua vài thứ rồi bắt taxi về nhà Diêu Viễn. Vừa vào cửa liền nghe thấy chuông điện thoại, Giang An Lan cầm hai túi to đi về phía bàn ăn liếc một cái nhưng không bắt máy, xoay người mang đồ vào bếp luôn. Diêu Viễn đi theo phía sau hỏi “Anh không nghe điện thoại sao?”

“Không vội.”

Hoàng thượng không vội, thái giám cũng không gấp, có điều di động của anh vừa ngừng reo thì lại đến di động của cô, dãy số lạ, Diêu Viễn nghĩ một lát rồi nhấc máy, bên kia liền nói, “Hello chị dâu, em là Tử Kiệt.”

May mà Diêu Viễn trí nhớ tốt, còn nhớ được Triệu Tử Kiệt đã từng gọi điện thoại cho cô, có điều cách xưng hô kia quả thực khiến cô câm nín, “Xin chào, tìm anh họ cậu hả?”

“Đúng vậy, em gọi anh ấy không nghe nên mới phải gọi chị.” Triệu Tử Kiệt nghiễm nhiên ra vẻ quen thân, “Hai người đều đang ở Giang Nính? Em vừa từ LA về, nhà chị ở đâu vậy? Em mang quà sang tiện có chút việc cần bàn với anh luôn, business.”

Lúc này Giang An Lan từ trong bếp đi ra, hỏi đầu bên kia là ai.

“Em họ anh.”

Đại thiếu gia nheo mắt lại, “Đưa anh nghe cho?” Diêu Viễn cười trộm cầm di động đưa cho anh chờ kịch hay: “Triệu Tử Kiệt, rảnh quá à?”

“An Lan, em đang ở chỗ ba mẹ này, bây giờ qua mọi người nhé.”

Giang An Lan mặt không chút thay đổi nói: “Dành thời gian cho ba mẹ nhiều vào.”

“Em mua cho chị dâu nước hoa, DIOR , năm nay vừa ra , bản limited đó.”

“Cô ấy không cần, cám ơn.”

Triệu Tử Kiệt bị tiếng cám ơn này làm cho trợn mắt há mồm một lúc mới hiểu được ý là “Chớ xen vào việc của người khác, thấy chỗ nào mát mẻ thì biến ra chỗ đó đi”, phỏng chừng là vì còn có chị dâu ở đó cho nên ông anh họ mình mới nói năng tử tế được như vậy, không thì đã sớm mắng cho cậu em họ không kịp vuốt mặt rồi. Triệu Tử Kiệt tuy rằng tiếng Trung không giỏi, nhưng đầu óc vẫn rất linh hoạt , “À à, biết rồi, thế để em tặng người khác vậy.”

“Thôi nhé .”

“Chờ chút An Lan, còn báo cáo công tác.”

“Nói sau đi.”

Triệu Tử Kiệt biết hết chuyện rồi , “OK, vậy chuyển lời hỏi thăm của em đến chị dâu.” Vừa nói xong Giang An Lan cúp máy luôn. Triệu Tử Kiệt lẩm bẩm: “Cái kiểu ở đâu vậy?”

Mẹ Triệu Tử Kiệt, Tần Nguyệt ra tưới hoa, nghe thấy con trai đứng lẩm bẩm một mình trên ban công không khỏi quan tâm; “Sao thế ?”

“Mẹ, con cảm thấy mà An Lan kết hôn rồi khẳng định sẽ biến ngay thành cái mông lạnh, mẹ tin không?”

“Nói bậy bạ gì đó?”

“Mẹ biết bạn gái anh ấy không? Anh ấy vì bạn gái mà bỏ họ ‘Giang’, bây giờ dùng họ mẹ rồi.”

Tần Nguyệt nghe xong cau mày thở dài một tiếng, người chị duy nhất của bà ra đi quá sớm, An Lan lúc ấy còn nhỏ như vậy, Tần Nguyệt nghĩ đến điều này lại nhịn không được hốc mắt đỏ hoe. Triệu Tử Kiệt thấy mẹ lại đa sầu đa cảm mới lập tức an ủi: “Mẹ, trái tim bé nhỏ của mẹ cũng yếu đuối quá đấy.”

Tần Nguyệt giơ tay gõ đầu con trai, “Bác con là người thân nhất của mẹ. Năm đó ông ngoại chết trên chiến trường, bà ngoại u buồn mà đi theo. Khi đó bác mười lăm tuổi, mẹ mới mười hai, hai người cứ như vậy thành cô nhi. Chúng ta phải đi làm con thừa tự mấy bận, chịu biết bao khinh khi, ghẻ lạnh, nhưng phàm có cái gì dùng tốt , ăn ngon , bác đều nhường hết cho mẹ. Sau này có chế độ đền ơn đáp nghĩa, ông ngoại công lớn, nhiều đại nhân vật tầm quốc gia đến tặng quà, an ủi chúng ta, bác con nói ‘Ra sức vì nước là tâm nguyện cả đời gia phụ, chỉ là ông quên mất người nhà cũng cần ông như thế nào’. Bác con tuy người nhỏ sức yếu, nhưng tính cách lại cứng rắn độc lập , đó là lần đầu tiên bác rơi nước mắt ngay trước mặt nhiều người như vậy. Sau này bác ấy thi đậu đại học, quen biết ba An Lan, thời điểm kết hôn nói với mẹ, bác là trưởng nữ, mà Tần gia vẫn phải có người kế tục, sinh An Lan xong, bác tính sau này sinh đứa thứ hai, cho nó mang họ Tần, không ngờ…” Tần Nguyệt nói xong lấy ống tay áo lau khóe mắt, “Ai… đều là mệnh.”

Triệu Tử Kiệt ôm lấy bả vai Tần Nguyệt, “Mẹ mỗi lần vừa nhắc tới bác là lại muốn khóc, được rồi được rồi, nói thật chuyện này con được nghe từ nhỏ đến lớn, bây giờ đã thuộc nằm lòng rồi .”

Tần Nguyệt nhìn con trai hận sắt không thể rèn thành thép, cảm thán: “An Lan đổi sang họ ‘Tần’, cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện của bác con. À mà con đã gặp bạn gái của An Lan chưa?”

“Rồi ạ, xinh lắm, dáng người cũng đẹp, đồng nghiệp trong công ty con nói tính cách cũng không tệ. Mẹ cũng biết anh ấy soi mói thế nào đấy, đồ ăn đồ dùng còn kén cá chọn canh, huống hồ là người yêu?”

“Cô nương kia là người Giang Nính?”

“Đúng vậy.” Triệu Tử Kiệt đột nhiên nhanh trí nói, “Mẹ, tối mẹ gọi An Lan tới dùng cơm đi? Anh ấy đang ở đây, bảo dẫn cả chị dâu tương lai tới.”

Vì vậy Giang An Lan không bao lâu sau liền nhận được điện thoại của Tần Nguyệt, nghe xong anh nhìn về phía Diêu Viễn đang ngồi xếp bằng trên nệm lót cạnh bàn pha trà rồi qua ngồi lên salon sau lưng cô, cúi đầu nhìn cô tráng trà, rót nước, trong lúc chờ trà ngấm mới nói: “Dì anh gọi tối sang nhà họ ăn cơm, đi không?”

“Dì?”

“Ừ, em gái mẹ anh.”

“À…” Diêu Viễn chậm rãi rót trà vào hai chiếc chén tử sa, sau đó cầm một ly đưa anh, “Vâng, đằng nào ở nhà cũng không có việc gì mà.”

Giang An Lan mỉm cười, “Được.” Nhấp một ngụm thiết quan âm, hương trà vấn vít quanh quẩn mãi trong miệng, “Trà ngon đấy .”

Diêu Viễn đỏ mặt, “Đồng nghiệp em tặng , nghe nói cũng không đắt lắm, chắc không bằng mấy loại trà cao cấp bình thường anh uống đâu .”

“Chủ yếu còn phải xem là ai pha nữa.”

“Khụ.”

Người này thật đúng là càng ngày miệng lưỡi càng dẻo quẹo.