- Hử?

Thấy Khả Như ấp úng mãi không nói nên lời, Lục Tề Nam không thể kiên nhẫn được nữa, liền lập tức cúi xuống chuẩn xác ngậm lấy bờ môi ngọt ngào như kem của cô. Hắn khẽ cắn môi cô, coi như là trừng phạt cô vì tội không nghe lời hắn.

Khả Như hoàn toàn rơi vào tình thế bị động, với lại trong cái tình cảnh này, cô không thể nào mà từ chối hắn được nữa, sợ rằng hắn sẽ càng tức giận thêm thôi. Cô chỉ còn cách nhìn hắn điên cuồng cắn ngấu nghiến bờ môi đáng thương của mình một cách bất lực. Hai tay yếu ớt của cô vô thức níu lấy áo vest của hắn, cố giữ cho bản thân mình được thăng bằng.

Nhưng Lục Tề Nam không những không chịu dừng lại mà hắn lại càng thêm tham lam hơn nữa. Hắn dây dưa trên cánh môi cô không dứt, dường như vẫn muốn nán lại mà trêu chọc bờ môi ngây dại của cô. Cô lúc này cảm thấy khó thở vô cùng, bàn tay vô lực cố đẩy người đàn ông trước mặt mình ra.

- Ưm...


Ngay khi cô há miệng thở dốc, hắn đã nhân cơ hội đưa lưỡi mình xâm nhập vào bên trong khoang miệng của cô, quấn lấy chiếc lưỡi thơ ngây của cô như đang muốn uốn nắn cô từng chút một. Dường như hắn muốn hút hết tất cả những hương vị ngọt ngào nhất trong cô.

Đột ngột bị xâm nhập, đầu óc cô hoảng loạn, trí óc rối bời vô cùng. Cô chỉ còn cách hòa vào nụ hôn đầy nóng bỏng kia, vừa thở dốc đầy khó chịu. Mãi một lát sau, Lục Tề Nam mới lưu luyến tách môi mình ra khỏi môi cô. Ánh mắt hắn lúc nhìn cô chợt lóe lên một tia xấu xa. Hắn không ngờ cô gái nhỏ trước mặt mình lúc đang xấu hổ cũng có thể quyến rũ tới mức này?

Dường như hắn cảm giác được, cơ thể mình bắt đầu có phản ứng. Nhất là nơi kiêu ngạo nhất của người đàn ông, nó đang muốn cô một cách mãnh liệt.

Cô vừa thở dốc, vừa ngước lên nhìn Lục Tề Nam. Đôi mắt xinh đẹp của cô mơ hồ tựa như làn khói mù mịt, khiến cho trí óc Lục Tề Nam điên loạn. Khuôn miệng nhỏ lắp bắp không ngừng.

- Anh...anh đừng giận em có được không? Em thật sự không cố ý đâu mà...

Cho tới lúc này cô còn nghĩ là hắn đang để tâm tới chuyện cô tự ý rời khỏi tầm mắt hắn ư? Không, cô nghĩ sai rồi. Là cô đã châm ngòi lửa trong hắn thì cô cũng phải có trách nhiệm dập lửa chứ nhỉ?

- Khả Như, bây giờ chúng ta lập tức về nhà.

Giọng nói của Lục Tề Nam khàn khàn khiến cho hai má cô lại nóng bừng lên. Cô có thể đoán được, vội vã về nhà để làm chuyện gì rồi. Nghĩ tới chuyện ấy, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ.

- Em...em...

Không để Khả Như trả lời, Lục Tề Nam lập tức bế bổng cô lên và rời khỏi bữa tiệc náo nhiệt này. Từ đầu tới cuối, cô vẫn không thể cất được một lời từ chối nào. Hay còn nói theo cách khác, thật sự là cô không nỡ từ chối người đàn ông yêu nghiệt này.


Lục Tề Nam vô cùng hài lòng với thái độ hợp tác của cô, nhẹ nhàng đặt cô vào trong xe. Khi vừa đóng cửa xe, lập tức cả thân hình to lớp ập tới khiến cô không kịp trở mặt. Miệng cô vẫn chưa kịp nói gì thì lập tức bị hôn tới tấp. Cô vừa thở dốc, vừa vòng cánh tay mềm mại của mình lên cổ hắn.

- Ưm...Lục...ưm...

Một lần nữa, hắn lại đưa lưỡi mình luồn vào bên trong khoang miệng cô, xấu xa trêu chọc cô thêm chút nữa. Cô nhăn mặt lại, cô biết mình bị hắn dụ dỗ ngon ngọt mất rồi. Môi lưỡi của cả hai quấn quýt bên nhau không rời, bàn tay hắn cũng không hề nhàn rỗi mà tà ác xoa nắn khắp nơi trên cơ thể mềm mại đầy nhạy cảm của cô.

Khuôn miệng nhỏ của cô khẽ bật lên những âm thanh yêu kiều.

- Ưm...aaa...!

Lục Tề Nam rời khỏi môi cô, ánh mắt hắn dường như vẫn còn chút lưu luyến không nỡ rời. Môi cô, thật ngọt ngào quá. Nó ngọt như kem vậy.

Hắn lại cúi xuống nhấp nháp chiếc cổ trắng nõn của cô, mút mát từng chút một. Cả cơ thể cô run rẩy trước một loạt hành động thân mật của hắn, cô chỉ còn cách ưỡn người ra để hắn dễ dàng làm càn hơn.

Bàn tay hắn từ khi nào đã tiến tới nơi nhạy cảm giữa đùi cô rồi, hắn liền kéo quần lót của cô thấp xuống. Dường như những ngón tay hư hỏng kia đang cố muốn chen vào bên trong khu rừng bí hiểm kia, khiến cô có chút đau đớn.

- Aaa...đừng...

- Khả Như, em cũng thích như vậy mà. Đúng không?


Lục Tề Nam cười tà mị, hắn cúi xuống cắn nhẹ vành tai đang ửng đỏ của cô, từ từ mà dụ dỗ. Cô xấu hổ, vô thức gật đầu. Nhưng chợt nhận ra bản thân mình đã sai, cô lại vội vàng lắc đầu phủ nhận.

- Anh...là đồ xấu xa...ưm...

Đột ngột ngón tay hắn đang ở giữa chân cô tiến vào khiến cơ thể cô đau đớn. Cô nhăn nhó mặt mày, ấm ức chứng kiến cảnh mình bị trêu chọc cho tới xấu hổ.

Lục Tề Nam lại cười, hắn lại hôn lấy bả vai cô, thủ thỉ nỉ non:

- Em thật đáng yêu.

Hức, đáng yêu cái nỗi gì chứ? Lưu manh xấu xa, thật là xấu hổ chết đi được.