Hứa Thanh Du ở lại trong văn phòng của Quách Châu quá lâu, sau khi trò chuyện xong, cô về làm việc của mình.

Chiều nay cô muốn làm cho xong bản thảo của nhiệm vụ thiết kế kia.

Dù sao đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên của mình, cô rất để ý, muốn làm cho tốt bản thiết kế này.

Nếu bản thiết kế này có thể hoàn thành tốt, chắc hẳn về sau sẽ nhận được thêm nhiều nhiệm vụ hơn.

Sau khi về đến bàn làm việc Hứa Thanh Du lôi giấy vẽ ra đặt lên bàn, sau đó mở nhiệm vụ thiết kế ra xem, nhiệm vụ thiết kế lần này không yêu cầu quá cao, nhưng như vậy lại không hiểu rõ được yêu cầu của khách hàng, thật sự rất khó vẽ được.

Mỗi người đều có cách nhận định về sự việc không giống nhau, cái gọi là muốn làm trang trọng một chút nhưng lại không được quá trang trọng, thật sự rất khó nắm bắt.

Hứa Thanh Du hít vào một hơi thật sâu, sau đó từ từ thở ra bắt đầu hạ bút vẽ.

Cô là một người một khi đã nghiêm túc, xung quanh xảy ra chuyện gì thì cô cũng không để ý, cô yên lặng vẽ vẽ chỉnh chỉnh lại khung của bản vẽ, sau đó bắt đầu chầm chậm tỷ mỉ vẽ các chi tiết.

Đang lúc tập trung nghiêm túc này, bên cạnh đột nhiên có một cái ghế trượt qua.

Hứa Thanh Du không quay đầu nhìn, cô chỉ nhíu mày một cái, tiếp tục động tác trên tay.


Người kia dừng lại trước mặt Hứa Thanh Du nhìn chằm chằm cô, sau đó mới nở nụ cười nói: “Người đứng ở ngoài cửa kia cứ nhìn cô mãi, cô có biết cô ta không?”
Lúc này Hứa Thanh Du mới chậm rãi ngẩng đầu lên, quay qua nhìn về hướng của phòng làm việc, nhưng mà ở cửa làm gì có người nào đứng cơ chứ.

Cô quay đầu lại nhìn nhìn người bên cạnh mình: “Ai, ai đứng ở cửa nhìn tôi?”
Cô gái kia lắc đầu: “Tôi không biết, hình như là nhà thiết kế mới đến, không rõ lắm, nhưng mà cô ta đi từ bên kia qua đây, sau đó lại lùi về cửa nhìn chằm chằm cô một lúc, hai người các cô hẳn là có quen biết với nhau đúng không?”
Hứa Thanh Du híp mắt nghĩ nghĩ nhưng cũng không nghĩ ra được cái gì: “Không biết nữa.”
Mà nếu như thật sự quen biết cô, hẳn cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, nếu không thì đã sớm đến tìm cô rồi.

Đã không phải là chuyện gì quan trọng thì cô cũng không nghĩ đến nữa, Hứa Thanh Du lại tiếp tục cúi đầu phác họa bản thiết kế của mình.

Cô gái kia cúi xuống nhìn bản thiết kế trong tay Hứa Thanh Du, sau đó cảm khái một câu: “Thật không tầm thường mà, cô mới tới không được bao lâu, Cô Quách đã giao cho cô một nhiệm vụ thiết kế rồi, trước đây chúng tôi rất lâu mới có thể nhận được.”
Hứa Thanh Du cũng không biết những lời này của đối phương là đang khích lệ cô có thiên phú hay là lại đang châm chọc cô đi cửa sau nữa, cô cũng không nói gì.

Cô gái kia thấy cô không có ý định gì cùng cô ta nói chuyện, thế là trượt ghế về chỗ của mình.

Hứa Thanh Du chậm rãi thở ra một hơi, cũng hiểu rõ được những quanh co luẩn quẩn trong những nơi làm việc.

Nói thật thì, cho dù năng lực của cô xuất chúng, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát ra được việc cô đi cửa sau, khả năng chuyện này sẽ mãi mãi là cái cớ để mọi người nắm trong tay hứng đi tung lại.

Dù biết thế nhưng có thể làm được gì đây, cô đã không thể thay đổi được gì vậy chỉ đành thích ứng với nó mà thôi.


Hứa Thanh Du tiếp tục chuyện trong tay mình, chiều nay chỉ làm cái này không còn bận gì khác.

Vốn dĩ bản thiết kế cho nhiệm vụ thiết kế này không cần phải dùng cả buổi chiều để vẽ, nhưng mà cô lại rất coi trọng giá trị của nhiệm vụ này, cho nên mới tốn tâm tư vào để vẽ cho hoàn thiện tốt.

Mãi cho đến lúc tan tầm, Hứa Thanh Du vẫn còn ngồi tẩy tẩy sửa sửa bản thảo thiết kế.

Có một vài đồng nghiệp vẫn muốn ở lại tăng ca, ngồi im tiếp tục làm việc, còn một số thì đứng dậy thu dọn bàn rời đi.

Hứa Thanh Du vẫn ngồi ở trên bàn làm việc không có ý định về, cầm bản thiết kế mình vừa vẽ xong lên nhìn, sau đó lại chỉnh sửa một lại chi tiết nhỏ.

Đến khi cô làm xong hết mọi chuyện, ngẩng đầu lên thì phát hiện ngoài cổng có người đang đứng, là A Sơ.

A Sơ đứng ở cửa nhìn cô, khi thấy Hứa Thanh Du nhìn qua bên này, cô ta còn nở nụ cười với Hứa Thanh Du.

Trong lòng Hứa Thanh Du có chút bất đắc dĩ, cô ghét nhất là loại người dây dưa không rõ ràng.

Lúc ăn cơm trưa nay, cô cho rằng mình đã nói quá rõ ràng với đối phương rồi, cô có y gì cũng đã nói rồi.

Theo lý mà nói thì người đã ra ngoài xã hội làm việc gia nhập vào xã hội trưởng thành, không cần phải nói toẹt ra ngoài, cô tưởng là A Sơ có thể hiểu được.


Kết quả lại nhìn thấy cô ta xuất hiện với bộ dạng này, cô cảm thấy hình như mình nghĩ nhiều quá rồi.

Hứa Thanh Du không có tâm tư nào mà chỉnh sửa bản thiết kế nữa, cô cất bản vẽ vào trong túi sách, sau đó thu dọn bàn làm việc, đứng dậy đi ra ngoài.

A Sơ đứng ở cửa chờ cô, lúc Hứa Thanh Du đi đến trước mặt cô ta, cô ta nói: “Tôi đi qua bên này thấy cô còn đang tăng ca, nên đứng đây xem chút.”
Hứa Thanh Du a một tiếng, gật đầu, cho dù trong tâm cô không hài lòng về A Sơ nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Giọng nói của cô nhẹ nhàng: “Hôm nay nhận một nhiệm vụ thiết kế, cho nên hơi tốn thời gian một chút.”
A Sơ hình như có chút bất ngờ, lông mày nhíu một chút: “Cô mới đến không lâu mà đã có thể nhận nhiệm vụ thiết kế rồi, vậy xem ra tư chất của cô đúng là rất tốt.”
Hứa Thanh Du nào dám ôm công lao vào trên người mình, tư chất của cô bình thường lắm không có gì đặc biệt cả: “Là do cô Quách chiếu cố tôi thôi, chứ tôi không có gì đặc biệt cả.”
A Sơ cũng không tiếp tục nói sâu thêm nữa, quay người cùng Hứa Thanh Du đi về phía thang máy.

Hai người cùng đi vào thang máy chuyên dụng, sau khi cửa thang máy đóng lại, A Sơ mới nói: “Cô Quách có phải đã tìm cô nói chuyện rồi không?”
Hứa Thanh Du giật mình, cẩn thận suy nghĩ lại, có hai lần Quách Châu tìm cô nói chuyện vớ vẩn thì có tính không, hẳn là có rồi.

Nhưng mà Quách Châu cũng không nói gì thêm về quyết định của cô, không định làm ảnh hưởng cô, mà cho dù Quách Châu có nói gì với cô đi nữa thì cô cũng sẽ không làm nhân viên dưới quyền A Sơ.

Cảm giác của A Sơ đối với Tống Kình Vũ không bình thường, như thế rất có thể sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của cô.

Bản thân Hứa Thanh Du không muốn đi cửa sau, nhưng bản thân lại đang mơ mơ hồ hồ mà đi vào tình huống đi cửa sau, cô không còn cách nào khác, chỉ là cô không thể để cho cửa sau này mãi mãi mở vì cô được.

Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào về cô, cô vẫn luôn muốn cố gắng vươn lên bằng thực lực của mình, để trên con đường sự nghiệp có thể lấy được một chút thành tựu tốt.

Hứa Thanh Du không để ý cũng không muốn biết Quách Châu và A Sơ đã có hiểu lầm gì, cho nên cô liền trưng ra dáng vẻ không hiểu gì: “Cái gì cơ?”

A Sơ quay đầu nhìn cô, khoé môi vẫn mang theo ý cười: “Có phải cô Quách đã nói với cô cái gì hay không? Có phải đối với tôi có có tý hiểu lầm rồi không?”
Hứa Thanh Du vẫn trưng ra bộ dạng hồ đồ: “Tôi đâu có hiểu lầm gì với cô đâu chứ, sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Cũng không có phải do diễn xuất của cô tốt hay không, lại khiến cho biểu cảm của A Sơ thay đổi, nhưng cô ta vẫn nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du một lúc, sau đó a một tiếng, biểu cảm cũng buông lỏng ra: “Không có việc gì, không có việc gì, tôi chỉ hỏi linh tinh một chút thôi.”
Hứa Thanh Du thu ánh mắt lại, không biết nói như thế nào, mặc dù cô không tiếp xúc nhiều với A Sơ nhưng ấn tượng của cô đối với cô ta lại không được tốt lắm.

Luôn cảm thấy cô ta thích giở trò ở phía sau người khác, sau đó lại sợ phải gánh vác hậu quả.

Người lúc nào cũng tính kế giở trò sau lưng người khác thì tốt nhất nên chuẩn bị tốt tinh thần, một ngày nào đó sẽ bị người ta biết được.

Chỉ nghĩ đến dám làm mà không dám nhận, loại người như thế này chỉ suốt ngày đi chiếm lời từ chỗ người khác, lại sợ phải trả giá cao.

Không biết người khác suy nghĩ như nào, dù sao thì Hứa Thanh Du cũng không thích người như vậy.

Sau khi thang máy mở ra, hai người đi từ thang máy đi ra phía sảnh lớn của công ty.

A Sơ còn nói là muốn đưa Hứa Thanh Du về nhà, cô ta nói xe của mình ở gần đây thôi.

Hứa Thanh Du lại không muốn có liên quan nhiều đến cô ta, nên nói không cần, sau đó nó mình tự đón sẽ về cũng được, như vậy sẽ tiện hơn.

A Sơ nhìn chằm chằm Hứa Thanh Du một lát, sau đó thu ánh mắt lại, gật đầu nói: “Vậy được rồi, trên đường chú ý an toàn nhé.”
Hứa Thanh Du gật đầu ra hiệu mình đã biết, quay người đi ra khỏi cửa công ty, vừa đúng lúc có xe taxi dừng bên đường,cô trực tiếp mở cửa ngồi vào.

Nhìn mà xem này, đây mới thật sự là thuận tiện..