Ngoài tiêm hạ sốt ra thì bác sĩ còn kê thêm một ít thuốc.

Bệnh này không cần phải nhập viện, khám xong là có thể về.

Trì Uyên lại đưa Cổ Tư về khách sạn.
Tử Thư cầm bộ ga mới sang trải lên giường, sau đó Trì Uyên đặt Cổ Tự lên đó.

Cổ Tư tự động có người lại.

Trì Uyên đắp chăn cho cô.

Sau đó anh đứng bên cạnh và nhìn Cố Tu.
Trên chiếc tủ đầu giường vẫn còn đặt một viên thuốc.

Tuy Trì Uyên không biết nhưng anh nhận ra được hộp thuốc bên cạnh.

Anh nhìn chằm chằm vào viên thuốc đó một lúc lâu mới dời mắt.

Tử Thư đang đun nước nóng bên ngoài.Sau đó anh ta cầm thuốc hạ sốt bước đến, “Cho cô ấy uống đi, tối nay ngủ một giấc ngon là ngày mai sẽ khỏi.”
Trì Uyên ừ một tiếng rồi nhận thuốc và nước.

Nước vẫn còn hơi nóng, Trì Uyên để sang một bên, “Đợi lát nữa, đã muộn rồi, cậu đi nghỉ ngơi trước đi, ở đây cứ giao cho tôi”
Tử Thư gật đầu và rời khỏi phòng họ.


Trì Uyên kéo ghế tới, anh ngồi ở mép giường trông coi Cổ Tư.

.

||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
Từ trước tới nay anh chưa bao giờ làm chuyện như vậy.

Đột nhiên cảm thấy dường như có chút mới mẻ.

Đúng lúc này thì điện thoại trong túi rung lên.

Trì Uyên lấy điện thoại di động ra xem, đã muộn như vậy rồi mà bà Trì còn nhắn tin cho anh.Tin nhắn được gửi từ WeChat, anh mở ra xem thì thấy là một bức ảnh.

Bà Trì rất hiếm khi chụp ảnh, có lẽ những người ở độ tuổi đó không thích chụp ảnh lắm, cảm giác như bất kể bày ra động tác gì thì cũng đều có vẻ giả tao.

Trì Uyên nhìn tấm ảnh bà Trì gửi tới, trong đó có hai người.

Bà Trì và Tùy Mị.

Muộn như vậy rồi mà hình như hai người vẫn còn ở bên ngoài.

Chắc là đang dùng cơm.

Hiếm khi bà Trì còn làm động tác V trước ống kính.

Bà ta thực sự thích Tùy Mị.

Trì Uyên nhìn Tùy Mị trong bức ảnh.

Nhà họ Tùy có gia cảnh tốt, thật ra lúc trước anh cũng cảm thấy mình và Tùy Mị xứng đôi hơn.Dù anh không tiếp xúc nhiều với Tùy Mị nhưng vẫn có thể thấy cô ta là một cô gái có giáo dưỡng và học thức.

Nếu cưới kiểu người này về nhà thì có lẽ sẽ rất khiến người ta yên tâm, không phải lo lắng gì cả, cứ giao cả gia đình cho cô ta là được.

Nhưng sau đó, không biết Cổ Tư lại chui từ đầu ra.

Trì Uyên lại liếc mắt nhìn Cố Tư.

Cô vẫn giữ tư thế nằm co ro, cô vẫn còn mê man như trước.

Anh suy nghĩ một chút rồi sờ vào cốc, nhiệt độ nước đã vừa đủ.


Anh cầm thuốc hạ sốt, sau đó ngồi ở bên giường.

“Cổ Tư, dậy uống thuốc đi.”
Cổ Tư không có phản ứng.

Trì Uyên đành phải đỡ Cổ Tư ngồi dậy.

Cả người cô đều choáng váng, mũi hơi bị nghẹt.Trì Uyên thấy cô như vậy thì ôn tồn nói: “Uống thuốc trước đã, uống xong lại ngủ tiếp.”
Cổ Tư mím môi, mặc dù vẻ mặt không vui nhưng vẫn uống thuốc.

Sau đó anh đỡ cô nằm xuống.

Trì Uyên thở ra một hơi, anh chưa từng chăm sóc ai cẩn thận như vậy.

Đột nhiên không biết phải làm như thế nào.

Cổ Tư không ăn cơm tối nên một lát sau dạ dày lại bắt đầu đau.

Cô ôm bụng, lật qua lật lại lên giường.

Trì Uyên nằm bên ngoài, anh vừa nghe thấy tiếng động là vội vàng dậy.

Anh đi tới, “Cố Tư, cô làm sao vậy.”
Cổ Tư không hề mở mắt, “Đau dạ dày.”
Lúc này Trì Uyên mới nhớ ra rằng Cổ Tư không ăn cơm tối.

Anh lại nhanh chóng gọi điện thoại cho phục vụ khách sạn, giờ này bên đó cũng chẳng còn gì.

Trì Uyên cảm thấy hơi bực bội, anh hỏi phục vụ còn món gì nữa không, nếu thực sự không được thì có thể làm đồ ăn ngay lúc này không.


Đối phương suy nghĩ một lúc rôi nói có thể nấu cháo, cách này nhanh và tiện nhất.

Như vậy cũng được, vừa hay cơ thể Cố Tư không thoải mái, e rằng chưa chắc cô đã ăn được món có vị nặng khác.

Đối phương nói sẽ lập tức chuẩn bị, bảo Trì Uyên đợi một lát.

Trì Uyên lại đi đun nước.

Anh đứng bên cạnh ấm đun nước, nở nụ cười tự giễu.

Quả nhiên nhờ vả người khác phải trả giá rất đắt, Nếu không cần sự giúp đỡ của Cố Tư, bây giờ anh cũng không phải ở bên cạnh chăm sóc cô.

Nhưng sau đó anh lại nghĩ lại.

Giả sử Cố Tư không ở bên họ, nếu cô bị ốm hay bị thương thì sẽ không có ai quan tâm cả.

Trì Uyên rót nước, khi anh bưng đến thì Cố Tư đang ôm bụng, người cuộn tròn lại, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Trì Uyên hiếm khi nhìn thấy Cố Tư như vậy, yếu ớt không chút sức lực, cho dù anh có ra sức giày vò cô trên -giường thì cũng chưa từng thấy cô như thế này.

- ---------------------------.