Hạ Mộc Ngôn nắm lấy chiếc thẻ trong tay, là thẻ đen cao cấp không giới hạn toàn cầu.

 

Thật ra không phải trước đây Lục Cẩn Phàm không đưa thẻ cho cô, thậm chí lúc mới kết hôn anh đã đưa hết tất cả thẻ mà anh có thể đưa cho cô. Chỉ là khi đó cô sống chết cũng không muốn ở chung với anh. Dù bị nhà họ Hạ đóng băng tất cả cô cũng kiên quyết phân rõ giới hạn. Ngoại trừ việc ở lại Ngự Viên, cô nhất định không dùng một đồng nào của anh.

 

“Lục tổng!” Hàn Thiên Viễn vẫn không sợ chết muốn đi qua tiếp tục giải thích. Giây phút anh ta đến gần, Hạ Mộc Ngôn trông thấy hình như trong đáy mắt không gợn sóng của Lục Cẩn Phàm chợt lóe lên một tia lạnh lẽo.

 

Chắc hẳn anh đã nghe thấy hết đoạn đối thoại vừa rồi.

 

Cô vội bóp ngón tay anh một cái.

 

Quyền thế của nhà họ Lục rất lớn, nhưng hiện giờ địa vị của nhà họ Hàn ở Hải Thành cũng không đơn giản. Cô và Chu Nghiên Nghiên mà dẫn đến tranh cãi, không đến mức khiến Lục Cẩn Phàm và nhà họ Hàn trở mặt. Cô không muốn vì cô mà anh có thêm phiền phức không đáng có nào, dù những phiền phức này đối với anh mà nói chẳng là gì cả.

 

Bản thân cô có chút rắc rối nhỏ thì thôi đi, nhưng cô không muốn anh hạ thấp đẳng cấp của mình để dính líu với loại người này.

 

Không đáng! Hơn nữa sẽ bẩn tay anh!

 

Hạ Mộc Ngôn vội áp sát vào ngực anh, nhỏ giọng nói: “Em đói rồi, muốn đi ăn gì đó.”

 

Lục Cẩn Phàm nhìn cô.

 

Hiếm khi Hạ Mộc Ngôn lại lựa chọn dàn xếp ổn thỏa nhanh như vậy.

 

Lục dù đây thật sự là cách làm thỏa đáng, nhưng sau này anh sẽ tự có cách giải quyết để cô không phải chịu uất ức trong chuyện này và càng không gây ra bất kỳ ý kiến bất đồng nào trong gia tộc.

 

Nhưng Hạ Mộc Ngôn đã thay đổi…

 

Rốt cuộc vì điều gì mà cô lại thay đổi?

 

Chu Nghiên Nghiên bắt đầu muốn chuồn êm nhưng lại bị Hàn Thiên Viễn nhìn thấy. Chuyện mấy trăm triệu kia vẫn chưa giải quyết, anh ta mặc kệ là thật hay giả cũng không thể để cô ta bỏ trốn thế này, thế là anh ta đưa tay tóm cô ta lại.

 

“Á! Anh làm gì vậy?” Chu Nghiên Nghiên quay lại nhìn anh ta, sợ đến nỗi vội hạ giọng năn nỉ: “Thả em ra…”

 

“Gây họa xong rồi tính bỏ chạy à? Con mẹ nó, chẳng lẽ cô thật sự có liên quan đến chuyện đó?!” Hàn Thiên Viễn khẽ rủa một tiếng rồi túm ả ngốc đó lại.

 

Chân Chu Nghiên Nghiên run cầm cập, cô ta chẳng dám nói câu nào.

 

Hạ Mộc Ngôn lại giật nhẹ góc áo của Lục Cẩn Phàm: “Ở đây nhiều người quá, không khí không tốt lắm.”

 

Ngụ ý là bây giờ cô muốn rời đi.

 

Lục Cẩn Phàm nắm tay cô, chăm chú nhìn cô một lát, rồi giọng nói gần như không nghe ra chút độ ấm nào: “Nói xin lỗi!”

 

Hàn Thiên Viễn và Chu Nghiên Nghiên đơ mặt, mấy chữ này rõ ràng là nói với bọn họ.

 

Muốn bọn họ xin lỗi ư?

 

Còn xin lỗi ở trước mặt nhiều người thế này?

 

Hàn Thiên Viễn thấy xung quanh vẫn chưa giải tán, thậm chí càng lúc càng đông hơn.

 

Anh ta đường đường là cậu chủ của nhà họ Hàn, chuyện xin lỗi trước mặt mọi người thế này…

 

Chu Nghiên Nghiên cũng có chút xấu hổ, nhưng mặt mũi có quan trọng cỡ nào thì trước mắt cũng tuyệt đối không thể đắc tội với Lục Cẩn Phàm!

 

“Lục tổng…” Chu Nghiên Nghiên chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hiểm cảnh trước mắt, vội vàng nghe lệnh mà nói: “Thật xin lỗi, mấy lời hôm nay tôi nói đều là nghe truyền thông tung tin bậy bạ…”

 

Lục Cẩn Phàm lặng lẽ nhìn lướt qua cô ta, vô cùng lạnh lùng nghiêm khắc: “Cô đang xin lỗi tôi đó hả?”

 

Trước đôi mắt lạnh lẽo sâu thẳm của anh, cả người Chu Nghiên Nghiên run lên, mắt đỏ hoe, bất đắc dĩ đành phải nhìn sang Hạ Mộc Ngôn: “Hạ Mộc Ngôn, cô Hạ, thành thật xin lỗi…”

 

“Chẳng lẽ cô Chu đây là mới vừa kêu gào trong nhà chứa sao? Bị khàn giọng hay sao mà nói nhỏ vậy? Tôi thật sự không nghe rõ.” Hạ Mộc Ngôn mỉm cười, nghiêng mặt qua.

 

 

Nhất thời Chu Nghiên Nghiên ngước mắt lên trừng cô, nhưng lúc chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Lục Cẩn Phàm thì lập tức khuất phục. Khóe miệng cô ta run run, vừa khóc vừa nói: “Cô Hạ, xin lỗi cô!”

 

“Hửm? Tôi không nghe rõ.” Hạ Mộc Ngôn bày ra nụ cười vô hại.

 

“Xin lỗi! Cô Hạ! Tôi sai rồi!”

 

Lúc này Hạ Mộc Ngôn dứt khoát không thèm lên tiếng.

 

Chu Nghiên Nghiên cắn răng, hít sâu một hơi, bất chấp đám đông xung quanh vây xem náo nhiệt, gân cổ lên gào: “Cô Hạ! Xin lỗi cô!!!”