Đột nhiên con gái nói chuyện dịu dàng như vậy, nhất thời Hạ Hoằng Văn cảm thấy không quen. Một lúc lâu mà ông cũng không hừ ra được tiếng nào, cuối cùng dứt khoát cúp máy cái “rụp”.

 

***

 

Vừa hơn sáu giờ, Hạ Mộc Ngôn lái xe về đến nhà họ Hạ.

 

Xe vừa lái vào trước sân nhà, Hạ Mộng Nhiên đang ở ban công lầu hai nghịch điện thoại đã nhìn thấy bóng dáng Hạ Mộc Ngôn. Cô ta đặt điện thoại xuống, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía chị.

 

“Chị? Sao chị về đây?”

 

Hạ Mộc Ngôn làm như không nhìn thấy cô ta, dừng xe xong thì đi thẳng vào nhà.

 

Dì Cầm từ bên trong bước ra đón: “Đại tiểu thư đã về, mấy tháng trời không gặp cô rồi!”

 

“Dì Cầm, dì có nhớ cháu không?” Hạ Mộc Ngôn kéo cánh tay dì Cầm.

 

“Nhớ, sao lại không nhớ được chứ? Ông Hạ nói tối nay cô về ăn cơm, tôi đã đặc biệt làm món sườn kho mà cô thích nhất, còn có củ sen chưng cách thủy nữa!” Dì Cầm cười híp mắt, vỗ vỗ tay cô: “Lần này trở về, cô có muốn ở lại nhà thêm vài ngày không?”

 

Hạ Mộc Ngôn vẫn chưa trả lời, bước vào cửa đã nhìn thấy mẹ kế Thẩm Hách Như đi ra.

 

Thấy cô thật sự trở về nhà họ Hạ, Thẩm Hách Như nở nụ cười vui vẻ, bước lên đẩy dì Cầm sang một bên, kéo tay Hạ Mộc Ngôn nói: “Mộc Ngôn Mộc Ngôn, nếu con còn không về, ba con sẽ đánh xe đến nhà họ Lục đòi người đấy!”

 

Hạ Mộc Ngôn liếc bà ta một cái, lạnh nhạt rút tay ra khỏi khuỷu tay bà ta, quay đầu lại hỏi dì Cầm vừa bị đẩy sang một bên: “Ba cháu đâu?”

 

Dì Cầm vội nói: “Gần đây trạng thái tinh thần của ông Hạ không tốt lắm, ông mới bảo trở về phòng lấy vài viên thuốc uống nữa rồi.”

 

Uống thuốc?

 

Hạ Mộc Ngôn không đổi sắc mặt, nhưng đột ngột bước nhanh lên lầu.

 

“Ôi, Mộc Ngôn Mộc Ngôn, con đừng vừa mới về đã gây gổ với ba con. Ôi, con bé này, đi vội như vậy làm gì…” Thẩm Hách Như ngoài mặt giống như dặn dò, nhưng ánh mắt lại quét qua dì Cầm, hung dữ trừng một cái.

 

Dì Cầm lui xuống, không nói gì nữa.

 

Hạ Mộc Ngôn bước nhanh đến bên ngoài cửa phòng Hạ Hoằng Văn. Cô đang định gõ cửa thì nghe thấy bên trong có tiếng ly nước đặt lên bàn, cho nên dứt khoát đẩy cửa đi vào.

 

“Rầm” một tiếng, tiếng cửa phòng vang dội.

 

Trên tay Hạ Hoằng Văn cầm hai viên thuốc màu trắng, khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Mộc Ngôn bất chợt xông vào, ông lập tức nhíu mày không vui: “Con bao nhiêu tuổi rồi hả? Không biết nặng nhẹ! Mở cửa thôi mà có cần lớn tiếng vậy không!”

 

“Ba!” Hạ Mộc Ngôn bước tới, đưa tay ngăn cản trước khi ông bỏ viên thuốc vào miệng: “Đây là thuốc gì?”

 

Hạ Mộc Ngôn đoạt lấy viên thuốc trên tay ông, lại tiện tay cầm lọ thuốc nhỏ trên bàn nhìn tới nhìn lui.

 

Trên đó đều là chữ nhỏ bằng tiếng Anh, nội dung đại khái viết đây là thuốc bổ tăng cường sức khỏe thích hợp cho người trung niên.

 

“Đây là thuốc mà dì Thẩm con mang từ nước ngoài về trong dịp du lịch cách đây không lâu, là bộ sản phẩm có lợi cho sức khỏe, có thuốc viên nén cũng có viên nang.” Hạ Hoằng Văn giải thích đơn giản một câu, sau đó sắc mặt liền không vui, nhìn cô: “Không phải nói trở về trước sáu giờ sao? Bây giờ đã gần sáu rưỡi rồi! Thật là không có khái niệm thời gian chút nào!”

 

“Lúc nãy là giờ cao điểm tan làm, bị tắc đường.” Hạ Mộc Ngôn vừa nói vừa siết chặt lọ thuốc trong tay.

 

Kiếp trước, Hạ Mộc Ngôn đã cho rằng cái chết của ba vô cùng kỳ lạ.

 

Lúc ấy, cô vẫn còn đối địch với gia đình, cho nên đến khi ba qua đời, cô vẫn không thể ở bên cạnh ông. Cô chỉ kịp gặp mặt ông lần cuối tại bệnh viện, cũng không có cơ hội gặp bác sĩ để biết được nguyên nhân thật sự về cái chết của ông. Tuy nhiên trên giấy chứng tử ghi rằng ông chết vì suy hô hấp và bệnh tim bộc phát mà cấp cứu không có hiệu lực.

 

Trong trí nhớ của cô, sức khỏe ba cô rất tốt. Năm ông qua đời cũng chỉ mới năm mươi tuổi, tại sao chỉ trong vài năm mà đột nhiên tình trạng sức khỏe của ông lại tuột dốc quá mức như vậy.

 

Coi như nhà họ Hạ có phá sản, xui xẻo đến độ nhà dột gặp đêm mưa cũng không thể khiến ông chịu không nổi áp lực mà tim ngừng đập trong đêm rồi qua đời.

 

Lúc ấy cô không có ở nhà họ Hạ nên không nắm rõ tình huống. Vừa rồi nghe dì Cầm nói ông đang ở trong phòng uống thuốc thì đột nhiên Hạ Mộc Ngôn mới nghĩ đến chuyện này!

 

Ba không hề có bệnh, sao đột nhiên lại uống thuốc?

 

Thẩm Hách Như nói đây là sản phẩm có lợi cho sức khỏe, thì nhất định là đúng sao?

 

Hạ Mộc Ngôn vẫn chưa quên trong nhà Thẩm Hách Như có không ít người học y và điều chế thuốc. Rốt cuộc thuốc này là như thế nào, chắc chắn không đơn giản như vậy.