Tô Tiếu cầm hai hộp sô cô la đi lên phòng.

“Gấu bự tặng sô cô la cho bà này!” Tô Tiếu đặt hộp sô cô la hình tim lên bàn Trần Vi, sau đó giơ hộp hình vuông trong tay lên, “Phí chạy công!”

“Ô, cũng biết điều gớm!” Trần Vi cười nói.

“Bà nghĩ sao?” Tô Tiếu cảm thấy Gấu bự nhìn qua rất thật thà phúc hậu, nhưng cũng thấy Trần Vi không thích loại hình này, cho nên cũng chỉ tùy tiện hỏi một câu.

“Có thể nghĩ gì chứ!” Trần Vi cầm hộp sô cô la đi tới tủ quần áo bên kia phòng, hai người họ ở phòng bốn, nên ngăn tủ trống rất nhiều, Trần Vi kéo ngăn tủ ở dưới cùng ra, trong đó tấp một đống đồ chơi bằng bông, sô cô la cùng đủ hộp quà các dạng.

Những thứ đó là thành quả thắng lợi hơn hai năm của cô nàng, cũng là tới từ các con đường phi chính thống, bởi nếu đưa trực tiếp thì đến 90% Trần Vi sẽ không nhận, cho nên rất nhiều đều là ban cùng phòng, cùng lớp được người ta nhờ đưa, còn có lúc cửa phòng mở, một mình Tô Tiếu trong phòng đọc sách hoặc chơi trò chơi, sau đó không lâu liền phát hiện trên bàn của Trần Vi đã mọc thêm một thứ đồ gì đấy. . .

Cô nàng này quả thật diễm quang bức người. . .

Tô Tiếu: “Làm bạn thân của bà áp lực thật là lớn!”

Tay Trần Vi hơi khựng lại , sau đó cô nàng bỗng nhào vào Tô Tiếu, lấy ưu thế thân cao ôm chầm lấy cô, “Tôi yêu bà nhất ấy.”

Tô Tiếu khẽ đẩy cô nàng, “Đừng, người khác còn tưởng bà là đồng tính luyến ái!”

Trần Vi hừ một tiếng, cực quyến rũ hất tóc dài, sau đó cố tình lắc mông đi tới trước ngăn tủ, rồi không chút hình tượng ngồi xổm xuống lục lọi, cuối cùng lấy ra một cái hộp phủ đầy bụi trong góc!

“Kỳ thật mấy cái này là của bà phài không! Bà cả mở cũng không mở!”

Thấy Trần Vi đào ra cái hộp đó, Tô Tiếu hơi thất thần. “Có lẽ là thế, tôi không nhớ nữa!”

Lúc cô năm nhất cũng từng nhận được chút quà, đương nhiên cũng là người khác chuyển cho, chỉ là cô không hồi ứng gì, cô thậm chí cũng không mở ra, cho nên về sau cũng dần ít đi, cô cũng thành người không ai thăm hỏi.

Cô và Trần Vi khác nhau, Trần Vi thường tham gia các hoạt động của trường, bản thân lại là nguyên lão của đội cổ động, thường xuất hiện trong tầm mắt mọi người, mà cô lại chỉ bôn ba trên con đường đơn điệu là thư viện, phòng tự học, căn tin, lớp học và phòng ngủ, ngày dài, người khác đã có đôi có cặp, cô vẫn chỉ có một mình.

Trong khuôn viên trường đại học này, cô chỉ động tâm một lần.

Mà lần tâm động đó, có thể nói là thiên thời địa lợi chiếm chủ đạo, một ngày hè mơ màng, vần thơ róc rách như nước suối chảy, dưới ánh mặt trời, cậu con trai với khuôn mặt mơ hồ, cậu con trai như thiên thần.

Tô Tiếu trở về trước máy tính, vừa theo Trần Vi nói chuyện một lát, bây giờ đã 10 giờ 20, trong trò chơi chỉ mình cô đơn côi đứng ở cửa chiến trường, đồng đội đã sớm mất tăm mất tích.

Gần đây vì bận bịu nên cô cũng không đi quản lãnh địa thế lực, nghĩ tới đó Tô Tiếu bèn chạy tới truyền tống thạch tới bản đồ bang, ruộng rau không biết là ai trồng, đã sớm thành thục, hơn nữa sản lượng còn giảm tới cái nỗi khiến người ta lộn cả ruột, đại khái là nhiều ngày rồi không thu hoạch.

Tô Tiếu lẳng lặng thu hoạch toàn bộ rau củ.

【Thế lực nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Rau củ chín tôi thu rồi, bây giờ đất trống, mau mau đến trồng.

【Quân chủ 】 Loạn Đánh Tỳ Bà: Mấy người hồi xưa trồng rau toàn bị giết nên rời thế lực rồi, bây giờ mấy người chúng ta ai trồng à.

Tô Tiếu có chút thổn thức. Cô nhớ lại, trước đây thích trồng trọt đều là người chơi sinh hoạt hoặc vừa mới mãn cấp trang bị còn kém, từ khi bị Bích Hải Triều Thanh Các truy sát, những người nọ hầu hết đều rút khỏi thế lực, Tô Tiếu khó nén uất ức, hồi đó cô mỗi ngày giúp họ thu hoạch, mỗi ngày nhắc nhở họ trồng rau, mang bọn họ đi phụ bản, chỉ còn thiếu nước cúc cung tận tụy, dù chết không từ.

Mà bọn họ rời đi, lại không có ai nói với cô một tiếng.

【Thế lực 】 Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng: Ta tới trồng, ta tới trồng, không có cống hiến thế lực khổ không nói nổi.

Lát sau, Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng xuất hiện trong ruộng rau, việc đầu tiên của hắn ta không phải trồng rau, mà là xin Tô Tiếu luận bàn.

Tô Tiếu thấy ám ảnh tâm lý của mình với thích khách quá lớn, cần phải khắc phục, nên cô chọn chấp nhận.

Vẫn như cũ, đầu tiên cô bị thích khách cho ngủ, đợi đến lúc động đậy được, cô lập tức cho Thanh Thiên một chiêu Thất Tâm tùy ý khóa vài kỹ năng, sau đó thêm máu cho mình, đột nhiên cảm thấy độ chênh lệch giữa thích khách cũng rất lớn, đấu với Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng cô có thể đánh trả, còn đấu với Bất Niệm Tình Thâm cô chỉ có nước chờ chết.

Tô Tiếu càng đánh càng hăng.

Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng hạ xuống một liên chiêu, Hứa Ngải Dĩ Thâm chưa chết, miễn cưỡng kéo dây máu của mình trở lại. Cho nên thích khách chỉ đành ẩn thân lần nữa chờ cơ hội, đợi hắn xuất hiện lại thì Tô Tiếu nắm cơ hội cho hắn Phóng Huyết, Phóng Huyết là kỹ năng liên tục rớt máu, có hiệu quả ngáng trở thích khách ẩn thân, thích khách ít lam, Tô Tiếu không đánh chết được hắn, đến cuối lại một mạch hao cạn hết lam của hắn.

Thích khách không có lam, liền trở thành cá nằm trên thớt mà thôi.

Tô Tiếu điều khiển Hứa Ngải Dĩ Thâm đuổi theo Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng khắp ruộng rau.

Đương nhiên, thầy thuốc căn bản không đuổi kịp thích khách, đến cuối, Thanh Thiên hồi lại chút lam, lại lần nữa biến mất trước mặt cô.

【Thế lực 】 Thanh Thiên Bạch Nhật Mãn Địa Hồng: Không đánh. . .

【Thế lực nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Thích khách ẩn thân gì gì đó, quá vô sỉ hạ lưu.

【Thế lực 】 Bất Niệm Tình Thâm: Thật ra. . .

Bất Niệm Tình Thâm nói với bạn: Giết cô không cần ẩn thân.

Khóe miệng Tô Tiếu vốn đang sung sướng cong lên, nhất thời giật giật, sau cùng dưới con mắt trợn tròn của Trần Vi mắng một tiếng, “Mẹ nó!”

Không phải là gõ chữ trong game, mà là cô kéo cao đề xi ben mắng to một tiếng, Mẹ nó!

Trần Vi: “. . . “

Hệ thống: Bạn tốt Vi Tiếu Hướng Noãn của bạn đã login.

“Nguy rồi!” Trần Vi bỗng nói.

“Sao thế?” Tô Tiếu quay đầu hỏi bạn.

“Tôi vừa lên đã thấy ái đồ ở trước mặt, rất muốn động thủ, làm sao giờ!” Trần Vi một tay chống cằm, một bên đá lông nheo với Tô Tiếu. “Cửa phụ bản Vong Tình Nhai, mau tới đi cưng! Bên cạnh ái đồ có sứ giả hộ hoa, một mình tôi không xử được!”

Tô Tiếu mời Trần Vi tổ đội, sau đó chạy tới Vong Tình Nhai.

Vi Tiếu Hướng Noãn của Trần Vi là một đại thiên tiên, chức nghiệp có công kích mạnh, phối hợp với Hứa Ngải Dĩ Thâm là thầy thuốc chuyên thêm máu, Hai người chọi một tiểu đội 5 người cũng không vấn đề, Trần Vi và Tô Tiếu phối hợp ăn ý xử lý gọn bọn Thu Tiểu Tiểu, bởi đứng ở cửa phụ bản, người nhiều, hai người là hồng danh rất nhanh bị đám nhân sĩ chính nghĩa băm vằm.

【Gần 】Thanh Phong: Chó của Phù Vân Các đúng là thích cắn bậy.

Dẫn đầu đám nhân sĩ chính nghĩa ấy lại chính là Thanh Phong của Thiên Nhai.

“Thanh Phong này là ai? Lớp chúng ta à? Sao lại đê tiện thế nhỉ!” Tô Tiếu bực mình nói.

Trần Vi hừ một tiếng, cô nàng móc điện thoại di động ra, sau đó đánh một cuộc điện thoại.

Cô nàng nghiêm mặt nói hai tiếng: “Ngu ngốc!” Ngay sau đó, Trần Vi ngắt điện thoại cũng tắt máy luôn.

Tô Tiếu chả hiểu ra sao.

“Thanh Phong là Liêu Trường Thanh.”

“Phụt. . .”

Người hâm mộ số một của Trần Vi à nha!

Liêu Trường Thanh ca ca tối hôm nay mất ngủ là cái chắc rồi.

Thanh Phong trên màn hình hóa bi phẫn thành hành động, sau khi trầm mặc mấy phút, bắt đầu mãnh liệt chửi người, đồng thời còn lên cả kênh Thiên hạ truyền âm.

“Thật ra chơi game cũng không sai, có ít người ở ngoài đời bạn không thấy được chân tướng, bọn họ sẽ không hề che giấu mà hiển lộ ra trong game.” Trần Vi chỉ vào màn hình, vẻ mặt lạnh nhạt hờ hững.

Tô Tiếu nghĩ tới Cố Mặc. Trần Vi bỗng ngoảnh đầu sang cười hề hê, “Còn có bà!”

Tô Tiếu kinh ngạc nhìn cô nàng.

“Bà trong trò chơi với ngoài đời cũng như hai người còn gì, động một cái là MN, CMN, mắng người, đánh nhau, giở trò lưu manh. Nếu bị người theo đuổi biết được dáng vẻ trong game của bà, không biết phải tan vỡ ảo tưởng đến thế nào á…”

Tô Tiếu toát mồ hôi, nói: “Tôi không có người theo đuổi.”

Trần Vi bí hiểm cười cười, “Tôi có bát quái thiên tính và lực quan sát cực nhảy cảm, chúng ta cứ thử chờ xem.”

Tô Tiếu và Trần Vi đều không sống lại, hai người thậm chí còn không nhìn màn hình game. Trần Vi mở QQ, tin tức nhóm đinh đinh đang đang vang không ngừng, “Phòng mà Tần Trạc Quân phụ trách cũng thêm vào nhóm rồi.” Trần Vi rì rì nói, “Tôi đề nghị đi ăn đồ nướng thấy được không?”

Tần Trạc Quân?

Tô Tiếu chỉ biết Phát Thanh Viên họ Tần, mãi đến lúc này, mới biết tên đầy đủ của cậu ta, có phải là hơi bị trì độn không nhỉ.

“Bà trả tiền.” Tô Tiếu mặt lạnh tanh nói.

“Tôi thấy tôi có muốn trả cũng không được.”

“Quyết định rồi, tối mai đi, hề hề.” Trần Vi lại âm hiểm cười một tiếng, khiến da đầu Tô Tiếu tê dại cả lên. Giờ đã 10 giờ 45, Tô Tiếu đóng luôn trò chơi, mở QQ, sau đó thấy đối thoại trong nhóm.

ICE: “Được, vậy tối ngày mai nhé.”

. . .

Tô Tiếu len lén mở tư liệu của ICE ra xem. Đó là một acc tuổi Q cao đến 10 năm, tư liệu trống không.

Chỉ có ở nơi giới thiệu bản thân có một câu.

“Sự trầm mặc của tôi, chính là thông báo động trời nhất!”