Ngô Kỳ Khung tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một phòng khám, bên cạnh là bác sĩ, đang cầm nhíp và kéo tiêu độc. Thấy trên giường có tiếng động, Khương Tiểu Soái quay đầu lại cười hiền hòa, để lộ hai hàm răng trắng.

"Tỉnh rồi à?"

Ngô Kỳ Khung phát hiện, bác sĩ này rất đẹp trai.

"Ai đưa tôi đến đây vậy?"

Khương Tiểu Soái vừa sắp đồ vừa nói: "Bạn gái của cậu nhờ hai người đàn ông khiêng cậu vào đây, cô ấy còn đặc biệt dặn tôi nhất định phải cho cậu dùng thuốc rẻ nhất, hơn nữa còn nhất định phải thanh toán với công ty được."

Ngô Kỳ Khung cười thật đẹp: "Vẫn là cô ấy hiểu tôi."

Khương Tiểu Soái hơi khựng lại, khóe môi cong lên nụ cười khó phát hiện, hắn đến trước mặt Ngô Kỳ Khung, đưa cho y một ly nước: "Uống thuốc trước đi."

Uống thuốc xong, Ngô Kỳ Khung vội hỏi: "Bạn gái của tôi đâu?"

"Đã đi từ lâu rồi, tôi xử lý vết thương cho cậu xong thì cô ấy về, cũng ba bốn tiếng rồi thì phải. Haizz, tôi nói này, đầu của cậu bị sao thế?"

"Gạch đập vỡ." Ngô Kỳ Khung vẫn rất tự hào.

"Cậu đánh nhau với người khác à."

"Không, bạn gái tôi muốn chia tay với tôi, tôi muốn cho cô ấy biết mặt chút đỉnh."

Khương Tiểu Soái lần đầu tiên nghe có người vì muốn cho người khác biết mặt chút đỉnh mà lấy đá đập đầu mình.

"Đáng sao?" Trêu chọc một câu.

Ngô Kỳ Khung không trả lời, cầm di động gọi điện cho Nhạc Duyệt.

"Em vẫn muốn chia tay anh sao?"

Bên kia trầm mặc rất lâu: "Anh dưỡng bệnh trước đi, khỏe rồi hãy nói."

Buông di động xuống, Ngô Kỳ Khung nở nụ cười như ý nguyện, cầm di động lắc lắc với Khương Tiểu Soái.

"Cô ấy nói rồi, tạm thời không chia tay với tôi, anh nói có đáng không? Chắc chắn là đáng rồi!"

Khương Tiểu Soái che giấu sự khinh thường trong mắt, trên mặt vẫn giữ nụ cười thân thiện.

"Bác sĩ, vết thương của tôi phải bao lâu mới khỏi được?'

"Ít nhất hai tháng."

"Phải hai tháng sao?" Ngô Kỳ Khung khổ đại cừu thâm: "Vậy phải tốn bao nhiêu tiền đây..."

Trời tối, trong phòng khám chỉ còn lại Ngô Kỳ Khung và Khương Tiểu Soái, một tay Ngô Kỳ Khung được truyền nước biển, tay còn lại cầm di động chơi trò Zuma. Khương Tiểu Soái đứng bên cạnh y, nhìn y bắn đại một trận, những viên bi khác màu cũng bắn vào, không bao lâu đã chết, kết quả y vẫn kiên nhẫn miệt mài chơi lại liên tục.

"Tôi nói..." Khương Tiểu Soái nhẹ ho một cái: "Đầu đã thế rồi còn chơi game sao?"

"Nằm không chán quá, trong di động của tôi chỉ có trò này, chơi hoài vẫn không qua vòng được."

Trên gương mặt tuấn mỹ của Khương Tiểu Soái hiện lên chút chế nhạo: "Cậu luôn bắn bậy bạ như thế, có thể qua vòng được sao?"

"Tôi không bắn bậy! Tôi vẫn luôn bắn theo quy tắc."

Khương Tiểu Soái lại đứng bên cạnh quan sát một hồi, đột nhiên ý thức được gì đó, không khỏi hỏi: "Cậu bị mù màu sao?'

"Không phải, tôi phân biệt màu sắc được mà."

Khương Tiểu Soái vẫn cảm thấy không bình thường, hắn bảo Ngô Kỳ Khung tạm dừng trò chơi, chỉ vào viên bi đỏ trên màn hình hỏi: "Đây là màu gì?"

"Màu vàng." Ngô Kỳ Khung nghiêm túc nói.

Khương Tiểu Soái lại chỉ vào viên bi xanh hỏi: "Đây là màu gì?"

"Cũng là màu vàng."

"Vậy cái này thì sao?" Lại chỉ viên bi tím.

Ngô Kỳ Khung khẳng định nói: "Màu lam."

Khương Tiểu Soái buồn cười không nhịn được vỗ vỗ vai Ngô Kỳ Khung.

"Anh bạn, cậu chính là mù màu, nên tỉnh ra đi, cậu chơi đến chết cũng không qua vòng được."

Ngô Kỳ Khung vẫn giơ di động lên, không để ý nói: "Không sao, coi như luyện mắt."

Khương Tiểu Soái cảm thấy Ngô Kỳ Khung rất buồn cười, nhịn không được lại chuyện phiếm vài câu cùng y.

"Này, tại sao cô ấy muốn chia tay với cậu?"

Ngô Kỳ Khung mím môi: "Chê tôi mập."

Nói xong, ném bóp tiền cho Khương Tiểu Soái, bên trong có ảnh chụp chung của y và Nhạc Duyệt lúc học năm nhất, lúc đó y ốm hơn bây giờ hai mươi lăm kg.

Khương Tiểu Soái xem rồi, rất đồng tình với Ngô Kỳ Khung.

"Tình huống của cậu không mấy lạc quan đâu! Người ta quả thật thon thả hơn cậu, tôi cảm thấy, hai người họ xứng với nhau hơn. Người anh em, nghĩ thoáng chút đi."

"Này! Này! Nói vậy là sao?" Ngô Kỳ Khung không vui rồi.

Khương Tiểu Soái mặt không đổi sắc: "Tôi chỉ nói sự thật."

"Anh biết gì mà nói sự thật? Đây chính là tôi, bổn tọa!" Ngô Kỳ Khung chỉ mình, lại chỉ bức ảnh.

Khương Tiểu Soái hết sức kinh dị giật lại bức ảnh trong tay Ngô Kỳ Khung, nhìn ngó kỹ lưỡng, lại đối chiếu với gương mặt của Ngô Kỳ Khung bây giờ, rồi nhìn nữa, thật sự có chút giống. Kẻ mập quả nhiên đều là cổ phiếu tiềm năng, Khương Tiểu Soái lập tức hiểu ra tại sao bạn gái của Ngô Kỳ Khung muốn chia tay với y, bất cứ ai cũng không thể chấp nhận nổi sự khác biệt lớn thế này!

"Người anh em, cậu mau giảm béo đi, cậu nhìn cậu trên hình coi, mày rậm mắt to, đầy tháo vát thông minh. Còn cậu bây giờ tuy vẫn là đôi mắt to đó, nhưng lại làm người ta sững sờ!"

Ngô Kỳ Khung đảo mắt: "Thật à?"

"Tôi lừa cậu làm gì?" Khương Tiểu Soái rút kim cho Ngô Kỳ Khung: "Dù sao trong thời gian dưỡng bệnh này cậu phải kiêng ăn, không bằng nhân thời gian này giảm béo luôn đi!"

...

Chớp mắt hai tháng trôi qua, vết thương của Ngô Kỳ Khung đã khỏi, hoàn hoàn chỉnh chỉnh, không lưu lại chút vết sẹo nào. Hơn nữa đúng như Khương Tiểu Soái dặn dò, thời gian này Ngô Kỳ Khung luôn ăn chay, thân hình đã rút được hơn chục kg, nhìn thuận mắt hơn lúc mới đến rất nhiều. Ngô Kỳ Khung cũng tự cảm thấy đi đường nhẹ nhàng nhanh chóng hơn, thế là hôm nay đặc biệt mua hai điếu thuốc đến phòng khám cảm ơn.

"Đến chỗ anh thay thuốc hai tháng rồi, thật sự không nỡ đi."

Khương Tiểu Soái cười sảng khoái: "Nghe cậu nói kìa, nếu cậu thật sự không nỡ xa tôi, thì đập lên đầu lần nữa đi, hai chúng ta có thể ngày ngày gặp mặt."

"Ha ha ha ha..."

Ngô Kỳ Khung cười phất tay với Khương Tiểu Soái, bước mau ra ngoài.