Trên đường vòng về, Ngô Sở Úy không ngừng thúc giục mình: Ra tay, mau ra tay, chỉ còn cách cửa công viên 300m thôi, nếu không ra tay thì không còn cơ hội nữa. Còn 200m, công sức cả ngày của mày sẽ mất trắng. Còn 100m, nếu không ra tay nữa thì bọn họ sẽ kết hôn luôn!...

Sau lưng vang lên tiếng còi xe, Ngô Sở Úy hung tợn nghiến răng.

"Nhìn xe kìa!"

Nhân cơ hội nắm tay Trì Sính, kéo sang bên cạnh mình.

Năm giây sau, một chiếc xe hơi điều khiển từ xa chạy qua dưới chân họ, một thằng nhóc cầm điều khiển đuổi theo sau, vừa đuổi vừa điên cuồng ấn còi.

"..."

Tay vẫn đang kéo, ai cũng không chủ động buông ra, Ngô Sở Úy cũng nghĩ thông, dù sao trời đã tối rồi, không ai thấy rõ hai người họ đang làm gì. Chỉ cần Trì Sính không cố sức giãy ra, y cứ nắm chặt như thế, cho dù Trì Sính muốn giãy, y cũng phải nắm chặt! Anh bá chiếm bạn gái của tôi, tôi sẽ bá chiếm anh!

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng Ngô Sở Úy thật không quen nắm tay đàn ông a! Cảm giác này còn khiến y chột dạ đổ mồ hôi hơn cả trộm yêu đương với quả phụ, ngoại tình với em vợ...!

Trì Sính đã rất nhiều năm không nắm tay ai, trong ký ức cảm giác tim đập rộn ràng này đã trở nên mơ hồ. Hắn không ngờ đời mình còn có thể bị một cánh tay ẩm ướt nắm lấy, còn có thể cảm nhận được mồ hôi chảy ra thấm vào da thịt, làm tê dại huyết quản, còn có thể dùng khóe mắt liếc thấy một đôi mắt khẩn trương bất an.

Hắn giãy tay ra, cảm nhận được sự nôn nóng của Ngô Sở Úy, lại nắm ngược lại tay y, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Tay Trì Sính lớn hơn bình thường, dài hơn hẳn một đốt so với tay đàn ông khác.

Hơn nữa lực tay của Trì Sính rất lớn, Ngô Sở Úy cảm thấy hắn luôn cố tình vô ý ấn lên khớp xương mình, đau thật đau, nhưng vì muốn nắm thêm một lát, Ngô Sở Úy cố nhịn.

Hai người lại đi một đoạn, cho đến khi di động của Trì Sính vang lên.

Giọng nói của Nhạc Duyệt truyền đến rõ ràng, "Em đã đến trước cửa khách sạn, anh đến đâu rồi?"

"Lát nữa tôi sẽ đến." Trì Sính cúp máy.

Ngô Sở Úy hỏi: "Anh muốn đi hả?"

Trì Sính gật đầu: "Lát nữa có hẹn ăn cơm."

Ngô Sở Úy rất hào phóng, "Anh đi đi."

Nói thì rất sảng khoái, nhưng tay lại nắm chặt hơn, ngón tay Trì Sính vừa động, Ngô Sở Úy lập tức gồng sức, nghiến răng nắm chặt, gân xanh nổi cả lên, con ngươi có lồi ra cũng không chịu buông tay! Chính là không buông đó! Không buông đó! Dám đi? Tháo khớp ông đây trước đi đã!

"Sao anh còn không đi?" Nụ cười giả vờ đến mức ai cũng căm phẫn: "Đừng để người ta phải đợi."

Trì Sính nhìn chằm chằm Ngô Sở Úy một hồi, dưới ánh mắt võ trang đầy đủ, nghiêm túc nhìn cái tay đang giữ chặt mình, hắn nhe răng cười dữ tợn, hung hăng bóp chặt lại, tiếp tục kéo Ngô Sở Úy đi tới.

Ngô Sở Úy phát huy sở trường móc túi của mình, thò tay vào túi áo Trì Sính, giúp hắn tắt máy.

Lại là một quãng đường dài.

Chỉ vì một quãng đường này, Trì Sính đã tổn thương ba người. Đầu tiên là ba hắn mẹ hắn, dời lại tất cả chuyện mọi người đợi gặp con trai con dâu, kết quả không đợi được ai. Mà sau đó là Nhạc Duyệt, chỉ biết vị trí cụ thể của khách sạn, nhưng không biết số phòng và cách liên lạc với ba mẹ Trì Sính, một mình đứng đợi bốn tiếng, điện thoại không gọi được, gấp đến mức muốn báo cảnh sát. Khó lắm mới gọi được, lại đổi đến một câu: Anh ngủ rồi, hôm khác đi.

Nếu con đường này có ý nghĩa gì, có tiến triển mang tính đột phát gì thì cũng đáng.

Mấu chốt là hai người thật sự chỉ tản bộ, từ phía Đông Tam Hoàn đến Tây Tam Hoàn, đế giày cũng muốn mòn luôn mà vẫn không nói một chữ. Cuối cùng tản bộ lại chỗ cũ, mắt thấy sắp cáo biệt, Ngô Sở Úy mới phun ra một câu.

"Hôm khác lại nói chuyện."

Trì Sính hung hăng cú lên trán Ngô Sở Úy, rồi đi.