"Ngươi còn phải nghe lời Hoàng đế và Hoàng hậu."
Nam Thiển Mạch ôn nhu nói một câu, chỉ thấy Cung Huyền Thanh khẽ cười nói: "Vậy nghe lời Thái hậu nhất."
Nam Thiển Mạch cười khẽ, lắc lắc đầu, trong khí chất tuyệt tục của người này ẩn chứa sự quyến rũ tự nhiên, bây giờ ngữ khí và hành động trẻ con, lại càng tăng thêm mấy phần mị lực.


"Nghỉ ngơi cho thật tốt, ai gia sẽ sai người báo lại cho Ngự Dược Phòng, để bọn họ sắp xếp lại thuốc cho ngươi."
Nói xong, Nam Thiển Mạch chuẩn bị rời đi, lại bị Cung Huyền Thanh gọi lại.


"Thái hậu."
Nam Thiển Mạch nghi hoặc quay đầu, nhìn về phía gương mặt có mấy phần quyến rũ kia của Cung Huyền Thanh, không khỏi có chút mê mẩn.


"...!Không có gì, cung tiễn Thái hậu."
Cung Huyền Thanh dường như kìm nén một hơi, cuối cùng lại không nói ra được gì, mà Nam Thiển Mạch chỉ đáp một tiếng rồi đi.


Cung Huyền Thanh nhìn thấy Nam Thiển Mạch đi rồi, thẳng tắp trở về nằm trên giường, thở dài một tiếng, từ sau khi ở bãi săn hoàng gia trở về, Cung Huyền Thanh cảm thấy hình như mình trở nên kì quái.


"Nương nương, người không sao chứ?"
Lúc Ninh Nhi đi vào lại nhìn thấy Cung Huyền Thanh dường như héo rũ nằm ở trên giường, rất sợ thân thể nàng không khỏe.


"Bản cung không sao."
Cung Huyền Thanh trầm mặc hồi lâu, mới mở cặp mắt trong suốt kia, nói: "Ninh Nhi, có thể đến Ngự Thiện Phòng lấy chút canh ấm bồi bổ thân thể không?"
Ninh Nhi vừa nghe vậy, lập tức gật đầu nói vài tiếng rồi chạy ra ngoài, Cung Huyền Thanh nhìn Ninh Nhi rời đi, lập tức đi tới bàn sách lấy ra một tờ giấy, viết xuống vài chữ rồi cuộn vào, đi tới phía trước cửa sổ, một ngón tay dán sát vào môi làm ra một tiếng chim hót, rất nhanh đã thấy một con linh tước bay xuống phía trước cửa sổ.


"Đi đi, mang tin tức đến cho Các chủ."

Từ sau khi ảnh vệ rút lui, Cung Huyền Thanh đã có thể không kiêng kị gì dùng linh tước truyền tin ra ngoài, cũng không cần mượn tay Vũ Nhất nữa.

Được Nam Thiển Mạch tín nhiệm là bước quan trọng nhất khi nàng vào cung, sau đó, chính là tung tích của Quỷ phù, mà Quỷ phù, chính là mục đích cuối cùng của nhiệm vụ mà Lãnh Mặc Ngôn giao cho nàng.


Cung Huyền Thanh khẽ thở dài một hơi, lập tức lại nở nụ cười lạnh, như đang giễu cợt chính mình từ lúc nào lại học được ai oán như nhưng phi tử ở bên trong cung tường này.


Trấn Quốc Tướng quân hồi triều, Văn đế ở Thăng Long Đài chiêu đãi thiết yến, tất cả đại thần Tứ Châu đều dự họp, ngay cả phi tử trong hậu cung cũng đều may mắn được chứng kiến phong thái của Trấn Quốc Tướng quân này.

Trong bữa tiệc ngoại trừ Trấn Quốc Tướng quân Tề Anh Đạo, còn có nữ nhi Tề Sương, nữ tướng quân trong truyền thuyết của Nam Sở Quốc, bây giờ vừa thấy, quả nhiên là một nữ tử khí khái anh hùng hừng hực, dưới nhuyễn giáp đỏ thắm là vóc người rắn chắc nhưng cũng mang theo mấy phần ôn nhu, trong dung mạo xinh đẹp tuyệt trần lộ ra một luồng anh khí, rạng rỡ như sương ngọc, hai gò má ửng hồng tựa ánh chiều rọi lên mây trắng, hai mắt sáng ngời như sao trăng, quả thật là một mỹ nhân.


Mà vóc người Tề Anh Đạo quả thật rất cường tráng, mày rậm mắt to, mũi cao miệng rộng, gương mặt chữ điền, ánh mắt sắc bén, tướng mạo đoan chính, rất có dáng vẻ phong sương, lúc nhìn xung quanh cực kì uy thế, khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng Cung Huyền Thanh bên trong vải mành lại một mực nhìn chằm chằm vào Tề Anh Đạo, nhìn thấy ánh mắt người kia rơi xuống trên người Nam Thiển Mạch, cặp mày ngài đẹp đẽ lơ đãng khẽ nhíu lại.


Cung Huyền Thanh chăm chú nhìn Tề Anh Đạo rất lâu, bản thân nàng cũng không biết, ngay cả trà cầm trên tay cũng đã lạnh.


"Nương nương, trà nguội rồi."
Ninh Nhi nhắc nhở một câu, lúc này Cung Huyền Thanh mới phục hồi tinh thần lại, nhìn chằm chằm trà lạnh một hồi lâu, đưa đến bên môi, uống một hơi cạn sạch.

Cung Huyền Thanh khẽ nhíu lông mày, bình thường sao nàng lại không phát hiện ra trà này cay đắng như vậy.


Nàng vừa giương mắt nhìn, chính là thấy Nam Thiển Mạch nhìn đến chỗ mình, cũng không biết nàng đã nhìn bao lâu, đợi khi mình nhìn nàng thì Nam Thiển Mạch mới thu hồi ánh mắt.


Một hồi yến hội xa hoa, nhưng Cung Huyền Thanh lại ăn rất vô vị, rất sớm đã rời tiệc, lúc rời tiệc, nàng vẫn không nhịn được nhìn Nam Thiển Mạch và Tề Anh Đạo một chút, chỉ thấy bên miệng Nam Thiển Mạch giữ một tia ý cười nhàn nhạt, mà ánh mắt Tề Anh Đạo kia lúc nhìn về phía Nam Thiển Mạch lại vô cùng ôn nhu.



Cung Huyền Thanh phất tay áo rời đi, Ninh Nhi lập tức đuổi tới, nàng nhìn thấy rõ ràng trong con ngươi Cung Huyền Thanh lóe qua sự lạnh lẽo, liền biết Cung Huyền Thanh tức giận rồi, chỉ là không biết Cung Huyền Thanh đang tức giận cái gì.


"Nương nương...!Người sao vậy?"
Ninh Nhi thăm dò hỏi một câu, chỉ thấy Cung Huyền Thanh lắc lắc đầu, hít vào một hơi thật sâu, điều chỉnh tốt ngữ khí mới mở miệng nói: "Không sao, bản cung chỉ mệt mỏi."
Sau khi Cung Huyền Thanh trở lại Thừa Thiên Cung, rửa mặt xong, cởi cung bào ra, nằm ở trên giường, nhưng cả đêm cũng chưa chợp mắt.


Trong đầu tất cả đều là vóc người khôi ngô của Tề Anh Đạo, dáng vẻ uy vũ kia, còn có biểu hiện ôn nhu nhìn Nam Thiển Mạch.


Rất nhanh, trong đầu lại đổi thành khóe miệng Nam Thiển Mạch cười nhàn nhạt, trong ánh mắt kia nhu tình như có như không.


Những hình ảnh này đều như hóa thành móng vuốt sắc bén, đem trái tim của mình xé nát vụn, ngổn ngang không thể tả.


Đêm đã khuya, yến hội có lẽ kết thúc cũng đã lâu, nhưng nàng vẫn ngủ không được, nàng quay đầu nhìn một chút, Ninh Nhi có lẽ bởi vì lo lắng cho nàng, cũng chưa trở lại phòng của mình ngủ, mà là tựa ở bên giường ngủ.


Cung Huyền Thanh thở dài, đứng dậy cầm lấy một cái áo choàng phủ lên người Ninh Nhi, chính mình lại khoác lên một cái áo choàng khác rồi ra khỏi Thừa Thiên Cung.


Đi chân trần trên đường trong hậu cung, một sự lạnh lẽo xâm chiếm lấy trái tim nàng, ngày thường có ảnh vệ giám thị, mỗi lời nói cử chỉ nàng đều vô cùng chú ý, nhưng bây giờ ảnh vệ rút lui, nàng cũng lười mang đôi giày thêu kia vào, bước đi trên con đường trong hậu cung.


Cung điện khác đã tắt đèn từ lâu, trên đường cũng không thấy một thái giám cung nữ trực đêm nào, gió thổi tới như ác quỷ rít gào, hậu cung chôn vùi quá nhiều cố sự này lại càng tăng thêm mấy phần đáng sợ.


Từ Thừa Thiên Cung đi về phía Bắc con đường tới Ngư Hoa Viên, còn đi về phía Nam là đi qua từng cung điện đến chỗ Tông Môn, mà Cung Huyền Thanh lại đi về hướng Tông Môn, kì thực cũng không có mục đích gì, chỉ là muốn tới nơi yên tĩnh hóng gió một chút, để cho mình tỉnh táo lại, nhưng một khoảnh khắc trước mắt lại làm cho nàng hối hận rồi, nàng nhìn thấy Nam Thiển Mạch đứng ở ngoài Tông Môn, trong lòng vốn đang vui vẻ, nhưng lại nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông khác, trong nháy mắt tâm lại như rơi vào hầm băng, thân hình nàng theo bản năng lóe lên, sử dụng Quỷ Ảnh Trùng Điệp, trốn vào trong bóng tối.



"Phía trước chính là Tông Môn, tiến tới một bước, chính là tội chết."
Âm thanh của Nam Thiển Mạch rất lạnh lùng, như gió ào ào thổi tới, lạnh lẽo thấu xương.


"Thiển Mạch...!Nàng hiểu tâm ý của ta, đúng không?"
Tề Anh Đạo vốn nên là một Trấn Quốc Đại Tướng quân uy vũ, nhưng trước mặt Nam Thiển Mạch, lại giống như một nam hài mới biết yêu, cẩn thận từng li từng tí nói lời tâm tình, sợ sẽ làm cho người trước mắt không vui.


"Ai gia là Thái hậu, Tướng quân gọi thẳng tục danh của ai gia, cũng là tội chết."
Nam Thiển Mạch vẫn nhắc nhở, thân hình Tề Anh Đạo ngơ ngẩn, nói: "Thiển Mạch...!Chúng ta thật sự không thể quay trở lại sao?"
Lúc trước, khi gặp gỡ, hắn là một Tướng quân bình thường, mà nàng lại là Hoàng hậu của Nam Sở Quốc.


Gặp lại, hắn đã là Đại Tướng quân, hắn đã có dũng khí bày tỏ với Nam Thiển Mạch, muốn dẫn Nam Thiển Mạch rời khỏi Nam Sở Quốc, nếu nói Nam Thiển Mạch chưa từng động lòng thì là giả, dù sao Tề Anh Đạo là một trong số ít người đối với mình chân tâm thực lòng trong hoàng thành này, một người cực kì quan tâm nàng, nhưng bởi thân phận mà đã khiến cho hai người bỏ lỡ.


Cũng không biết là bị ai nhìn thấy cảnh Tề Anh Đạo bày tỏ, Nam Thiển Mạch bị buộc tội, tuy rằng cung nữ tố giác chết rồi, nhưng Nam Thiển Mạch vẫn luôn bị đối xử lạnh nhạt, cuối cùng nhờ Tề Anh Đạo tình nguyện lấy mười năm trấn thủ Thiết Kỵ Quan, mới giúp Nam Thiển Mạch lấy được một chút hi vọng sống.


"Trấn Quốc Tướng quân, có một số việc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, ai gia cũng không thể quay về làm mình lúc trước nữa, khuya rồi, trở về đi!"
Tâm ý của Tề Anh Đạo, sao nàng lại không hiểu, mười năm Thiết Kỵ Quan, mười năm uống cạn phong sương, chỉ vì cầu cho mình được an ổn, gặp được nam nhân này, là may mắn cả đời của Nam Thiển Mạch, mà gặp phải Nam Thiển Mạch, lại là bất hạnh cả đời của Tề Anh Đạo, nhưng hắn lại vui vẻ chịu đựng.


"Ta chờ nàng..."
Tề Anh Đạo nhẹ nhàng nói một câu, âm thanh vô cùng nhỏ, nhưng câu nói này lại không tránh được lỗ tai Cung Huyền Thanh, bây giờ Cung Huyền Thanh không những chân lạnh, tay lạnh, mà ngay cả tâm cũng lạnh.


Nàng đã nói tin tưởng Nam Thiển Mạch, nhưng bây giờ nàng làm sao tin tưởng trước đây hai người này chưa từng cảm mến nhau.


Nam Thiển Mạch quay đầu liền đi, Vân Nhiễm không ở bên người nàng, có lẽ đã trở về Phượng Loan Cung từ lâu, không dám quấy nhiễu hai người gặp gỡ, mà Tề Anh Đạo nhìn bóng lưng Nam Thiển Mạch hồi lâu, mới ảm đạm rời đi.


Nam Thiển Mạch xuyên qua Tông Môn đi ở trên con đường lạnh lẽo trong hậu cung, nhưng ở trong bóng tối lại nhìn thấy một bóng người, trong nháy mắt có sát ý hiện lên, nhưng chờ sau khi thấy rõ dáng vẻ người kia, sát ý trong đáy lòng, đột nhiên đã biến thành sợ hãi, một loại sợ hãi lo được lo mất.



Cung Huyền Thanh lạnh lùng nhìn Nam Thiển Mạch, mà Nam Thiển Mạch cũng yên tĩnh nhìn Cung Huyền Thanh, thời gian như bất động ở một khắc đó.


Ánh mắt lạnh như băng kia của Cung Huyền Thanh, môi mỏng khẽ nhếch, càng khiến cho Nam Thiển Mạch có mấy phần sợ hãi, không biết trong lòng người này phỏng đoán cái gì, chỉ sợ người này...!
Cung Huyền Thanh không nói một câu liền xoay người rời đi, ngay cả thỉnh an cũng không có, bóng lưng đơn bạc cô đơn kia, lại khiến cho sợ hãi trong đáy lòng Nam Thiển Mạch gia tăng thêm mấy phần, nàng muốn nói gì đó, nhưng cũng không biết làm sao mở miệng, nhìn thấy Cung Huyền Thanh chân trần đi trên đường, dường như tìm được đề tài, lập tức mở miệng.


"Sao lại đi chân trần, không lạnh sao?"
Âm thanh của Nam Thiển Mạch lành lạnh, người kia dừng bước, sâu xa nói: "Không lạnh."
Nói xong, người kia liền tiếp tục đi, Nam Thiển Mạch vừa nghe vậy, lông mày khẽ nhíu, đáy lòng không vui, nói: "Trên người có thương tích còn không chăm sóc bản thân cho tốt, là muốn chết sao?"
Cung Huyền Thanh lại dừng bước, cười lạnh một tiếng, nói: "Sao Thái hậu lại quan tâm thần thiếp như vậy, lẽ nào chết rồi không tốt sao? Chết rồi liền có thể rời khỏi nơi này, cũng không phải nhìn thấy những chuyện cùng những kẻ đáng ghét nữa."
Nam Thiển Mạch vừa nghe vậy, nhíu chặt lông mày, biết người kia tức giận, cũng không để ý đến nàng vô lễ, nói: "Vì vậy ngươi chán ghét ai gia sao?"
Cung Huyền Thanh nghiêng đầu đi, chỉ để lại sườn mặt cho Nam Thiển Mạch.


"Không dám, thần thiếp làm sao dám chán ghét Thái hậu."
Giọng nói kia mang theo trào phúng, Nam Thiển Mạch sao lại nghe không hiểu, chỉ là vào thời khắc này đáy lòng lại hiện lên một tia uất nộ.


"Cho dù ghét cũng không sao, ai gia không để ý, miễn là ngươi yên phận, ai gia sẽ không quản ngươi."
- -----------
Editor: Lâu rồi mới up chương mới, xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu và cũng cảm ơn vì mọi người vẫn đang ủng hộ mình.

Trong thời gian này mình có nhiều việc nên có lẽ không ra chương được đều đặn như trước nữa, qua một thời gian ổn định mình sẽ siêng năng bù lại cho mọi người nhaaa.


Mình vẫn sẽ cố gắng sắp xếp thời gian thỉnh thoảng đăng chương mới của cả bộ này và Phế Hậu.

Thời gian ra chương tuy có thể sẽ bị delay chậm lại nhưng chắc chắn sẽ không drop, mọi ngườời có thể yên tâm nha.


Cảm ơn mọi người vì đã luôn ủng hộ mình ạ