Lâm Duẫn Nhi đặt Từ Châu Hiền dưới thân, chống hai tay hai bên, từ trên cao nhìn xuống Từ Châu Hiền.

Quả thật, điều không ngờ đến được, người dung mạo thanh tú như Từ Châu Hiền, khi trên giường bộ dạng lại thập phần tao mị.

Hai bên má ửng hồng, một đôi đồng tử lấp đầy xuân thủy, phiến môi bị chà đạp mà hồng nhuận ướt át.

Khóe mắt nhiễm đầy xuân tình nhìn nàng.

Nàng ấy thông thường nhạt nhẽo, thông thường thích cao quý bày mưu hại người, thế nhưng hiện tại nàng ấy lại nhu thuận nằm dưới thân nàng.

Mềm nhũn như nước, tùy nàng chà đạp.

Hô hấp Lâm Duẫn Nhi càng thêm dồn dập, phượng mâu không chỉ là nhu tình, còn là vô hạn khao khát, khóa chặt lấy Từ Châu Hiền.

Như một loài dã thú nhìn trúng con mồi, đã chế ngự dưới thân.

Nhưng không vội vồ lấy mà là từ từ nhấm nháp, ăn sạch cả xương cốt.

Từ Châu Hiền mờ mịt nhìn Lâm Duẫn Nhi, trong mắt nhiễm đầy xuân thủy, chọc người ngứa ngáy.

Nàng thở dốc: "Điện...!Điện hạ?".

Có lẽ vì vừa bị Lâm Duẫn Nhi hôn sâu, vậy nên ngữ khí Từ Châu Hiền thập phần khàn khàn, như thể lông vũ gãi vào lòng người.

Thậm chí trong hơi thở của nàng, còn mang theo khí tức của Lâm Duẫn Nhi.

Lâm Duẫn Nhi nâng tay nắm lấy cằm Từ Châu Hiền, ôn nhu dùng ngón cái vuốt vuốt phiến môi người dưới thân.

Nàng thì thầm: "Ái phi...!nàng thật đẹp...".

Hầu hết tước quý trên giường đều sẽ dùng lời ngon ngọt để dỗ dành phối ngẫu, có lẽ Lâm Duẫn Nhi cũng như vậy.

Lâm Duẫn Nhi lại cúi người, dùng chóp mũi cọ cọ vào cổ Từ Châu Hiền, rồi thè lưỡi liếm mút.

Tức thì da thịt Từ Châu Hiền càng ửng đỏ, nàng run lên từng đợt, dường như nấc nhẹ.

Chỗ bị Lâm Duẫn Nhi mút qua đều biến thành dục hỏa rồi bừng bừng cháy rộ, thiêu đốt thân thể nàng, tích tụ dưới đan điền.

Tuyến thể sau gáy lẫn hạ thân vì khoái cảm mà bành trướng ra thêm, khát cầu bị chiếm giữ lấy.

Tin tức tố Lâm Duẫn Nhi tỏa ra cũng càng lúc càng rục rịch, như muốn bức điên cả hai.

Lâm Duẫn Nhi lại không muốn bỏ qua Từ Châu Hiền dễ như vậy, nàng mút nhẹ chiếc cổ trắng nõn, để lại dấu hôn yêu diễm trắng nõn.

Ra lệnh nói: "Hầu cô cởi y phục".


Từ Châu Hiền chậm chạp nhận lệnh, nàng nhìn Lâm Duẫn Nhi, hấp hấp mũi, dường như làm nũng hờn trách.

Bất quá, nàng cũng khó khăn nâng tay, gian nan lôi kéo trung y Lâm Duẫn Nhi.

Lâm Duẫn Nhi lại bị nàng chọc cười, không nghĩ Từ Châu Hiền trên giường không chỉ tao mị còn thập phần khả ái.

Nàng cười khẽ, tiếu ý thanh thúy như nước chảy róc rách.

Không làm khó Từ Châu Hiền nữa, nàng động thủ nhẹ nhàng, lớp y phục mỏng manh liền bị hất tung khỏi sàn đan, rơi trên đất lạnh.

Khoảnh khắc thân thể Lâm Duẫn Nhi gắt gao cọ sát cùng da thịt Từ Châu Hiền.

Cả hai đều thoải mái đến thở dài, lửa nóng lặng lẽ cháy trong đêm đen, tựa như hàng vạn tinh tú va chạm vào nhau bùng nổ.

Lâm Duẫn Nhi một đường hôn dài, tìm đến tuyến thể sau gáy Từ Châu Hiền, nơi đang dẫn dụ nàng.

Cảm nhận được nơi ấy đã bành trướng đến thế nào, Lâm Duẫn Nhi càng thở dốc trầm trọng, mơ hồ xen lẫn tiếu ý tự đắc.

Tay nàng cũng không nhàn rỗi, mò mẫn du ngoạn trên lưng Từ Châu Hiền, tìm đến nút thắt của yếm lụa, tìm cách tháo ra.

Hai khỏa mềm mại của Từ Châu Hiền bị đè ép mà trở nên căng trướng, dường như kháng nghị.

Bộ vị tương ứng của Lâm Duẫn Nhi cọ lên đó, như thể trêu chọc.

Bằng hữu gặp nhau vui thích, cách lớp lụa mỏng mà cố gắng cọ xát vào nhau, khơi dậy dục hỏa.

Chợt Lâm Duẫn Nhi liếm nhẹ lên tuyến thể sau gáy Từ Châu Hiền.

Từ Châu Hiền không kìm được mà thít chặt vòng ôm, quấn chặt lấy nàng, mơ hồ thở dốc: "Điện...!hô...!điện hạ...!đừng...!đừng mút...!ha...!thần thiếp, thần thiếp...!ưm...".

Lâm Duẫn Nhi mút lên da thịt, như thể dùng đó để trấn an người dưới thân.

Nhưng nó không có tác dụng, ngược lại còn làm Từ Châu Hiền càng thêm mềm nhũn, như không xương nằm trong lòng nàng, mặc nàng chà đạp.

Lâm Duẫn Nhi cọ chóp mũi mình lên miệng tuyến thể, rất hưởng thụ hương thơm mềm ngọt này.

Từ Châu Hiền lại sắp bị bức điên, nàng thở dốc, nức nở: "Điện...!điện hạ...!ha....!nhanh, nhanh...!ưm, chút...".

Không để Từ Châu Hiền phải đợi, Lâm Duẫn Nhi một ngụm cắn xuống, nuốt trọn tuyến thể nhu nộn vào khoang miệng ấm nóng.

Nơi đó đã yếu ớt đến cực điểm, ngọt ngào như nước trong miệng nàng.

Từ Châu Hiền cảm nhận rõ rệt, từng đợt tin tức tố cường hãn bang bang tràn vào bên trong, chiếm hết mọi ngóc ngách.

Khoái cảm lan dần, tê dại run rẩy.

Lâm Duẫn Nhi thì một thân thư sướng, trái lại Từ Châu Hiền thì tan rã như bọt biển.

Nàng kiềm không được mà ngửa đầu thở dốc.

Ôm chặt Lâm Duẫn Nhi, dồn dập thở dốc: "Hô...!a...!hô...!ân...".

Khoái cảm của thiển độ tiêu kí rất nhanh thì qua đi.

Từ Châu Hiền nhũn ra như nước, mặt mày ửng hồng nhìn Lâm Duẫn Nhi.

Nàng...!đã là người của nàng ấy...!
Lâm Duẫn Nhi liếm nhẹ môi mỏng, khoái cảm trên đầu lưỡi còn đọng lại, tê dại thư sướng.

Nhưng nó không thỏa mãn nàng, ngược lại còn kích thích thêm.

Nhiều hơn...!nhiều hơn nữa...!nàng muốn nhiều hơn nữa...!
Môi Từ Châu Hiền lần nữa bị chiếm lấy, điên cuồng cưỡng chiếm.

Kẻ xâm lược tuỳ ý công thành đoạt đất, nàng chỉ có thể khép mắt đón nhận.

Không phản kháng...!
Không chống cự...!
Còn nghênh hợp...!
Nàng sẵn lòng trao hết mọi thứ cho nữ nhân này, vì đây vốn là nàng nợ nàng ấy.

Tiếng liếm mút vang lên ướt át, hòa lẫn thở dốc càng lúc càng dồn dập.

Tin tức tố hòa làm một, cảnh xuân lan tràn.

Âm thanh rất nhỏ, cái yếm thêu phượng hoàng của Từ Châu Hiền bị vứt đi.

Vì lực quá mạnh, nó còn va vào sa trướng đang che hờ im lìm, tạo nên chấn động như sóng gợn.

Hệt như hòn đá khuấy động dục trì sâu không thấy đáy.

Lâm Duẫn Nhi cấp thiếp nâng tay, ôm trọn một bên mềm mại của Từ Châu Hiền.

Xúc cảm trên tay như điện giật lan khắp người nàng, càng châm thể lửa nóng.

Nàng vội rời môi hôn, gấp gáp hôn dài từ cằm Từ Châu Hiền kéo dài đến tận cổ.

Môi Từ Châu Hiền được buông tha thì đã ửng đỏ sưng lên, thập phần yêu diễm.

Nàng thở dốc phập phồng, khỏa mềm mại vì thế mà lên xuống liên tục, càng khiến Lâm Duẫn Nhi điên cuồng.

Hôn ngân trải dài như hoa đào tung bay trong tuyết trắng.


Kéo dài đến đồi núi mềm mại.

Kẻ xâm lược chẳng mấy khó khăn đã nuốt trọn một bên hoa đào yêu diễm trên núi.

Từ Châu Hiền thở dài, nàng vô thức cọ thân thể mình vào người Lâm Duẫn Nhi, khao khát nhiều hơn.

Tay nàng len lỏi sau gáy Lâm Duẫn Nhi, từng ngón tay đan vào chân tóc trượng phu, mềm mại như tơ lụa.

Nàng ôm lấy Lâm Duẫn Nhi, cảm nhận nàng ấy chôn đầu trong ngực mình, chìm nổi theo nhịp thở của nàng.

"Hô...!điện, điên...!hạ...!ưm...!a..."
Tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng liếm mút hòa làm một.

Nóng bỏng ẩm ướt!
Một tay của Lâm Duẫn Nhi mò mẫm dưới thân Từ Châu Hiền.

Chạm đến lớp tiết khố, nơi đó cư nhiên đã thấm ướt không chịu nổi.

Mơ hồ dính chặt lấy tay nàng, như thể không cho nàng đi.

Lâm Duẫn Nhi buông tha cho bên nhũ phong bị mình chà đạp đến sưng trướng nở rộ.

Nhấc mắt nhìn Từ Châu Hiền, như trêu chọc: "Ái phi, nàng ướt rồi".

Từ Châu Hiền càng thêm đỏ mặt, cắn môi không đáp.

Nhưng khóe mắt đầy ướt át đã cho thấy nàng rất kích động, nàng rất muốn nghênh hợp cùng Lâm Duẫn Nhi.

"Xoạt..." lớp tiết khố mỏng manh bị lôi kéo rơi xuống.

Tay Lâm Duẫn Nhi cấp thiết chạm vào tuyến thể nhu nộn.

Quả nhiên nơi đó đã biến thành dục trì ướt át, hút chặt lấy đầu ngón tay nàng, mời gọi nàng vào sâu hơn.

Từ Châu Hiền quàng tay qua cổ Lâm Duẫn Nhi, thở dốc ồ ồ: "Ha...!ưm...!điện, điện hạ...!ưm...".

Lâm Duẫn Nhi vẽ vời gì đó quanh miệng tuyến thể, Từ Châu Hiền càng thêm run rẩy, thành trì vốn đã tan rã, càng thêm mềm nhũn.

Từ Châu Hiền lại gian nan dùng hai tay ôm lấy sườn mặt Lâm Duẫn Nhi.

Nâng lên rồi hôn lên môi đối phương.

Rõ ràng động tác đơn giản, nhưng nàng lại làm rất phí sức.

Lâm Duẫn Nhi cũng đáp lại nàng, môi hôn trao nhận, lưỡng tình tương duyệt.

Bên dưới, một ngón tay của Lâm Duẫn Nhi mò mẫn tìm lối vào, mật hoa ướt át như đang dẫn lối cho nàng.

Miệng tuyến thể bành trướng hết cỡ, đợi chờ người đến khai phá.

Lâm Duẫn Nhi chẳng chút khó khăn đã dễ dàng len lỏi vào trong da thịt ấm nóng.

Từ Châu Hiền cơ hồ nức nở trong môi hôn, thở dốc liên tục.

Khoái cảm dâng lên quá nhanh, nàng không tài nào theo kịp.

Tất cả như khiến nàng trở nên chìm nổi giữa dục trì không đáy, mà người đẩy nàng vào sâu trong dục trì, lại chính là nữ nhân mà nàng đang ôm hôn.

Một đốt...!hai đốt...!ba đốt...!Toàn bộ ngọc chỉ thon dài của Lâm Duẫn Nhi nhanh chóng tiến vào sâu trong Từ Châu Hiền.

Tầng tầng lớp lớp da thịt ấm nóng gắt gao vây lấy nàng.

Thoải mái đến thở dài.

Lâm Duẫn Nhi cũng không vọng động, yên ắng chờ đợi.

Quả nhiên Từ Châu Hiền run rẩy, trong thở dốc mơ hồ thống khổ.

Nàng hôn hôn lên khóe môi Từ Châu Hiền, như thể liếm láp bớt đau đớn giúp nàng ấy.

Quân quý lần đầu mở thân, bao giờ cũng sẽ có đau đớn như vậy.

Nhưng Từ Châu Hiền may mắn, Lâm Duẫn Nhi rất ôn nhu với nàng, còn cho nàng thời gian tiếp nhận.

Vì thế thống khổ rất nhanh qua đi, để lại lửa nóng từ hạ thân lan tràn lên.

Sắc mặt nàng ửng hồng, mơ hồ rên rỉ: "Điện...!điện hạ...!ân...!a...!thiếp...!thiếp...!ha...".

Lâm Duẫn Nhi đương nhiên biết Từ Châu Hiền muốn gì.

Nàng động nhẹ ngón tay, tức thì Từ Châu Hiền run rẩy nghênh đón.

Cười khẽ, nàng lần nữa chiếm lấy môi hôn ngọt ngào.

Động tác bên dưới lại bắt đầu thúc nhanh, thúc sâu hơn.

Từ Châu Hiền rên rỉ từng đợt, thậm chí không rõ nàng muốn nói gì.

Lâm Duẫn Nhi càng nghe càng thấy êm tai, như thể âm khúc mị tình.

Nàng hôn dài trên xương quai xanh người dưới thân, tin tức tố bản thân vuốt ve lên người phối ngẫu, quấn quýt triền miên.


Tiếng nước róc rách vang lên nhịp nhàng, theo từng nhịp đưa đẩy mà không ngừng đều đặn.

Thở dốc, mồ hôi, tin tức tố các nàng hòa làm một.

Không thể tách rời.

Chợt động tác dưới tay Lâm Duẫn Nhi càng lúc càng nhanh, từ một ngón không rõ lúc nào đã biến thành hai ngón rồi ba ngón.

Chen chúc trong vách tường chật hẹp, chen nhau hưởng thụ ấm áp.

Từ Châu Hiền cố gắng mở rộng hai chân, gian nan tiếp nhận Lâm Duẫn Nhi đang ở bên trong mình.

Nàng ngửa đầu thở dốc, khóe mắt nhập nhòe: "A...!ha...!ha...!ưm...!ha...!a...".

Cuối cùng khoái cảm tích tụ dần, như pháo nổ giữa trời đêm mà bùng lên rực rỡ.

Từ Châu Hiền run rẩy liên hồi dưới thân Lâm Duẫn Nhi.

Tin tức tố ngọt ngào đến nhỏ mật tràn ra.

Đối với Từ Châu Hiền, đó có thể là kết thúc, còn đối với Lâm Duẫn Nhi, đây chỉ là bắt đầu.

Nàng đợi một lúc, chậm rãi rút tay khỏi người Từ Châu Hiền.

Lòng bàn tay đều ẩm ướt hết cả, mật hoa trong suốt mê người.

Nàng cọ cọ bên cổ Từ Châu Hiền, mị hoặc hỏi: "Thoải mái sao? Ái phi?".

Từ Châu Hiền đã mềm nhũn thành nước, nàng không đủ khí lực để làm gì nữa, chỉ có thể gian nan nhìn Lâm Duẫn Nhi.

Trong mắt giăng đầy sương mù.

Thật quá tao mị...!Lâm Duẫn Nhi yếu hầu nhấp nhô, Từ Châu Hiền vĩnh viễn sẽ chẳng biết được, bộ dáng nàng ấy dưới thân kẻ khác có bao nhiêu tao mị.

Dẫn dụ người khác phạm tội.

Lâm Duẫn Nhi hôn hôn lên khóe môi Từ Châu Hiền, da thịt các nàng chạm nhau, vuốt ve lẫn nhau, thoải mái đến thở dài.

"Cô vẫn chưa thỏa mãn"- Từ Châu Hiền nghe thấy Lâm Duẫn Nhi nói bên tai như vậy.

Đêm nay là một đêm rất dài...!các nàng vẫn chưa ngủ được...!
Từ Châu Hiền nương theo động tác của Lâm Duẫn Nhi mà tách chân mình ra, quấn quanh vòng eo của nàng ấy.

Nơi tư mật đều dâng hiến trọn vẹn cho nàng ấy, nàng ấy muốn chà đạp muốn cưỡng đoạt thế nào thì tùy.

Cũng đúng, từ đầu Từ Châu Hiền đã nói.

Hầu hạ trượng phu là chức trách của nàng, nàng không chỉ làm tròn chức trách, mà còn khiến người ta mê muội không lối thoát.

Lâm Duẫn Nhi hôn lên trán Từ Châu Hiền, không chỉ nhu tình, còn là thành kính.

Nàng muốn dùng nó để biểu hiện nàng sẽ che chở Từ Châu Hiền cả đời.

Bên dưới dục vọng nàng chen vào tuyến thể Từ Châu Hiền, ẩm ướt cùng nóng bỏng châm lên khoái cảm bừng bừng.

.

Truyện Điền Văn
Sa trướng yên lặng, che hờ đi đôi uyên ương đang quấn lấy nhau làm một.

Xuân sắc lan tràn, tin tức tố từng đợt thiêu đốt, chọc người thẹn thùng.

Từ Châu Hiền rên rỉ theo từng đợt đưa đẩy của Lâm Duẫn Nhi, các nàng ôm chặt lấy nhau.

Phảng phất hết thảy thiên địa đều không còn quan trọng.

Trong mắt chỉ còn nhìn thấy đối phương.

Đêm đen lạnh lẽo mưa phùn...!
Phối ngẫu một mảnh sắc xuân lan tràn...!
________________
Có sai chính tả gì cứ comment cho tui biết nhen (¯.

¯;).