Trước cửa lớp học, có học sinh ngồi ở hàng đầu nghe thấy tiếng động, không tự giác ngẩng đầu nhìn qua.

Học sinh đó vừa nhìn thấy liền ngây ra. Nhớ ra khuôn mặt này chính là đại diện của danh hiệu nổi tiếng toàn trường kia, người nọ theo bản năng hô nhỏ lên.

"Thương Ngạn!?"

Tiếng này vừa cất lên, cả lớp 12-6 đều đồng loạt ngẩng đầu.

Trừ tiệc sinh nhật được Thư Vi mời đến lần trước, đây là lần đầu tiên của đại đa số bọn họ nhìn thấy mặt mũi vị "nam hoa khôi" của Tam trung ở khoảng cách gần như thế.

Hơn nữa người này còn là......

Không ít người nhìn Thư Vi.

Nhưng làm bọn họ khó hiểu đó là, biểu cảm lúc này của Thư Vi cũng không giống như trong trí nhớ của bọn họ, sắc mặt ái mộ và quyến luyến khi nhắc đến Thương Ngạn, hình như cũng không có sung sướng khi nhìn thấy vị bạn trai cũ này......

Nhiều hơn là cảm xúc kinh hoảng.

Thương Ngạn không có hứng thú bị xem như xiếc khỉ.

Anh lạnh lẽo đảo mắt, nhìn thấy Thư Vi, nhiệt độ đột ngột hạ thêm mấy độ.

"...... Ra đây."

Sự dữ tợn bị áp trong giọng nói của nam sinh khiến học sinh lớp 12-6 đều giật mình.

Dưới ánh mắt của bọn họ, gương mặt Thư Vi căng cứng, nhưng cuối cùng vẫn chậm chạp đỡ bàn đứng dậy và đi ra ngoài.

Hai người đi đến cầu thang của tầng này.

Thương Ngạn đi đằng trước dừng lại, cười một tiếng không rõ lý do.

"Thư Vi."

Lúc lên tiếng, anh đưa lưng về nữ sinh, ánh mắt phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh thoạt nhìn có chút ác độc.

Thương Ngạn hít một hơi thật sâu mới miễn cưỡng đè nén được những cảm xúc thô bạo dưới đáy lòng đó xuống.

Anh xoay người lại.

"Cô đi tìm Văn Tố Tố?"

"......!"

Đồng tử Thư Vi co rút mạnh mẽ.

Vài giây sau, cô mới chậm rãi thả lỏng bả vai, quay đầu căm hận hỏi: "Văn Tố Tố nói cho cậu?"

Mặc dù đã liều mạng che dấu nhưng run rẩy trong giọng điệu vẫn không thể che đi hết.

Thương Ngạn trầm mắt, hít vào.

Một chốc sau, anh đột nhiên giơ chân, hung hăng đá đến bên cạnh Thư Vi -- cửa cầu thang.

"-- rầm!!"

Cánh cửa đập vào tường rồi bắn ngược lại, âm vang điếc tai làm Thư Vi sợ đến mức "á" một tiếng nhảy qua bên kia.

Sắc mặt cô trắng bệch nhìn Thương Ngạn --

"Thương Ngạn...... Cậu......"

"Tôi nhẫn nại rất kém, nên khi tôi hỏi cô vấn đề nào, cô vẫn nên đừng hỏi lại."

Giọng nam sinh trầm lạnh.

Tuy Thư Vi đã chuẩn bị tâm lý nhưng lúc này cũng đã sắp bị dọa khóc.

Bả vai cô run run, môi bị cắn không còn chút máu, dùng sức gật đầu, nói không thành tiếng.

"Là...... Là tôi...... Là tôi tìm Văn Tố Tố muốn hỏi...... bệnh của Tô Mạc Mạc...... Nhưng tôi không có suy nghĩ khác, thật đó!"

Hốc mắt Thư Vi đỏ lên, hai hàng nước mắt rơi xuống, hiển nhiên, cô đang rất sợ hãi --

"Tôi chỉ muốn...... Muốn để mọi người biết bệnh của cậu ta...... Tôi không có ý định khác...... Tôi thật sự không có......"

Thương Ngạn không đáp.

Anh đứng yên tại chỗ, chỉ hơi nheo mắt nhìn Thư Vi từ trên cao xuống, có lẽ đang phán đoán mức độ đáng tin trong lời vừa rồi.

Trong lúc không khí ở đây đã căng chặt đến mức Thư Vi sắp thở không thông, rốt cuộc cô cũng nghe thấy nam sinh lần nữa lên tiếng.

"Từ nay về sau, cô nên cầu nguyện em ấy không bị sao, nếu không, cô sẽ là người đầu tiên mà tôi tìm."

"......"

Thư Vi run rẩy gật đầu.

"Nếu có lúc đó......"

Thương Ngạn cúi người xuống, đến cạnh tai của Thư Vi mới dừng lại.

Động tác này rất thân mật ái muội, nhưng giọng nói bên tai chỉ làm Thư Vi cảm thấy rét cóng từ tận xương tủy --

"Em ấy bị thương một phần, cô bị mười phần."

Dứt lời, Thương Ngạn mặt không cảm xúc liếc nhìn cô ta một cái rồi xoay người rời đi.

Cầu thang.

Chân Thư Vi mềm nhũn, bỗng dưng ngồi liệt xuống mặt đất.

Hơn mười giây sau, cô mới chậm rãi thu hồi ý thức, hốc mắt đỏ bừng ôm đầu gối khóc lên.

*

Sau khi thương nghị xong xuôi, lãnh đạo trường sắp xếp từng lớp thành từng đơn vị cho chuyến du thu, trong đó chia ra từng tổ, từng nhóm một xuất phát.

Khối 12 không tham gia hoạt động du thu lần này.

Vậy nên, từ khối 11 bắt đầu, lớp một vô cùng may mắn nằm trong danh sách đi sớm nhất.

Thời gian tập hợp là 8 giờ sáng.

Vừa đến 7 giờ 50, xe du lịch của lớp 1 gần như đã đầy người.

Lý Sư Kiệt đứng ở đầu xe, vô cùng bất đắc dĩ mà đếm số lượng.

"Các em đấy, nếu có thể nhiệt tình tích cực như thế này trong học tập, thì còn cần buồn rầu hàng ngày vì ba cái điểm kia sao?"

Lúc này, tâm trạng học sinh trong lớp đang rất phấn khởi, nghe vậy lập tức có người lanh mồm lanh miệng đáp lời --

"Nếu học tập có thể nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, chúng em đây đã sớm thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại*!"

*(Đại học Thanh Hoa, đại học Bắc Kinh: Hai trường đại học hàng đầu Trung Quốc)

Nam sinh vừa nói ngồi ngay cạnh Lý Sư Kiệt, Lý Sư Kiệt nghe xong, ông tức giận đá cậu ta một cú.

"Chuyện gì khác không biết chứ trả treo là hay nhất!"

Học sinh cả lớp cười to.

Chỗ ngồi trong xe được sắp xếp theo vị trí trong lớp, hai người một ghế, nên lúc này, Tô Mạc Mạc đang ngồi một mình ở hàng ghế đầu tiên, nghe vậy cũng không nhịn được cười rộ theo.

Đúng lúc này, hai người ngồi sau cô, Tề Văn Duyệt sóng vai cùng Liêu Lan Hinh lầm bầm một lúc sau, cô nàng canh lúc Lý Sư Kiệt không chú ý, lẻn lên vị trí không người ngồi bên cạnh Tô Mạc Mạc.

Tô Mạc Mạc ngẩn ra, "...... Duyệt Duyệt, chuyện gì vậy?"

Tề Văn Duyệt ra vẻ thần bí chớp chớp mắt với cô.

"Mạc Mạc, cậu có nghe nói chưa, hai chuyện được truyền trong trường hai ngày này có liên quan đến cậu, Ngạn ca và Thư Vi không?"

"Chuyện gì?"

"Khụ khụ......" Tề Văn Duyệt thanh giọng, kết quả là vẫn thấp giọng, còn sáp đầu qua, nhỏ giọng nói với Tô Mạc Mạc: "Chuyện đầu tiên vẫn là hoạt động vào ngày kỉ niệm thành lập trường, đại diện các lớp bầu chọn đã được báo lên rồi, nam nữ được chọn trong lớp là cậu và Thương Ngạn...... Nói về hình tượng, trong trường có người có thể cạnh tranh cùng cậu cũng chỉ có Thư Vi."

"Mình biết chuyện này," Tô Mạc Mạc, "Lần trước cậu đã nói rồi."

Tề Văn Duyệt: "Nhưng trước kia trường đã nói, các giáo viên sẽ chọn ra đại diện cuối cùng."

Ánh mắt Tô Mạc Mạc cuối cùng cũng có chút biến hóa.

"Bây giờ không phải sao?"

"Bây giờ sửa lại quy tắc, cũng không biết giáo viên trong trường nghe nói từ đâu ra cách thức chọn diễn viên của đạo diễn, lúc đó sẽ gọi các đại diện nam nữ đến cùng nhau mở họp, làm quen với nhau một chút, sau đó để bọn họ bầu chọn cho nhau -- nam sinh chọn nữ sinh, nữ sinh chọn nam sinh, chọn ra đại diện khác phái mình muốn lên sân khấu cùng."

Gương mặt Tô Mạc Mạc tràn đầy khó hiểu.

Hiển nhiên đây là lần đầu tiên cô nghe thấy phương thức tuyển cử này.

Tề Văn Duyệt: "Hai người đạt số phiếu cao nhất, chính là đại diện cuối cùng được chọn."

Tô Mạc Mạc nghĩ đến sau đó, bình tĩnh gật đầu.

"Ừm, mình biết rồi, cảm ơn cậu, Duyệt Duyệt."

"......"

Tề Văn Duyệt ngơ ra vài giây, đỡ trán, "Cậu có hiểu quy tắc không vậy bảo bối Mạc Mạc? Sao còn bình tĩnh như vậy?"

Tô Mạc Mạc yên lặng một lát.

Cô quay đầu, cặp mắt trong suốt, "Thật ra, kết quả lần này đã được định sẵn rồi đúng chứ?"

Tề Văn Duyệt sửng sốt.

Cô gái vẫn mềm giọng nói, "Chắc chắn các nữ sinh đều sẽ chọn Thương Ngạn; còn các nam sinh nhất định sẽ chọn người mà Thương Ngạn bầu."

Bởi vì không ai dám đắc tội Thương Ngạn.

Bất kể là nam sinh hay nữ sinh.

Tề Văn Duyệt lấy lại tinh thần, duỗi tay vỗ bả vai cô gái một phát, vui vẻ ra mặt.

"Cậu được lắm, chỉ mới vài giây mà đã hiểu ra? Mình còn tưởng rằng cậu nghe không hiểu, còn chuẩn bị giải thích thật rõ cho cậu đấy."

Tề Văn Duyệt thay đổi câu chuyện, bỡn cợt cười rộ lên.

"Thế nào, có vui hay không?"

Tô Mạc Mạc nhìn cô, "Vui vẻ cái gì?"

Tề Văn Duyệt lấy vai mình chọt chọt cô gái.

"Mặc dù đề tài nóng nhất mà toàn trường đang bàn tán đó là đối diện với bạn gái cũ và học trò nhỏ, rốt cuộc Thương Ngạn sẽ chọn ai...... Nhưng bọn họ không biết gì hết, đối với bọn mình, đáp án vừa nhìn là hiểu ngay."

Tề Văn Duyệt lại cười, "Vì thế, bây giờ trong danh sách, cậu đã được chọn, cậu không có cảm giác vui vẻ kích động tí nào sao? -- đây là lễ kỉ niệm thành lập trường đấy, liên quan đến lịch sử trường đến."

Tô Mạc Mạc trầm mặc.

- -

Trên thực tế, cô không có cảm xúc ham thích gì với loại hoạt động này.

Nhưng lúc này, Tề Văn Duyệt đang vui vẻ thay cô như thế, đương nhiên Tô Mạc Mạc sẽ không đi đến dội gáo nước lạnh lên người cô nàng.

Cô chớp mắt.

"Không phải còn có chuyện thứ hai sao, là chuyện gì vậy?"

"À à, thiếu chút nữa quên mất cái này!"

Tề Văn Duyệt lấy lại tinh thần, ra vẻ thần bí.

"Hôm qua mình nghe khối 12 nói, Thương Ngạn đến lớp 12-6 tìm Vi."

Tô Mạc Mạc ngơ ngẩn.

"Nghe học sinh lớp 6 nói, một mình Thư Vi bị Thương Ngạn kêu ra ngoài, đi đến cầu thang --"

Tề Văn Duyệt chợt ngừng lại, vừa định kể về âm vang thật lớn sau đó cùng với suy đoán và công lao về sự kiện này của mình, thì bất ngờ nghe thấy một giọng nam khàn khàn truyền đến từ phía sau --

"Hình như đây là chỗ của tôi?"

"......"

Tề Văn Duyệt xoay đầu nhìn, thấy được Thương Ngạn lười biếng uể oải đứng đó, biểu cảm như không được ngon giấc.

Con ngươi đen nhánh gần như không thấy được tiêu điểm, lông mi tinh mịn nửa gục xuống, trên gương mặt tuấn tú cũng không biểu lộ cảm xúc.

"Ngạn, Ngạn ca? Tôi cho rằng cậu, cậu không đến......"

Nam sinh nhấc mắt, ỉu xìu ngáp một cái.

"...... Tôi không tới, cậu cứ ngồi chỗ tôi, hấp dẫn người của tôi?"

"......"

Cảm giác được tầng áp suất thấp trên người nam sinh, Tề Văn Duyệt run rẩy, lập tức quên mất chuyện mình vừa muốn nói ra, vội vàng chạy về chỗ ngồi phía sau.

Thương Ngạn xoay người ngồi xuống.

Chỗ ngồi trên xe buýt vẫn không đủ cho thân cao chân dài của anh, sau khi ngồi xuống có điều chỉnh như thế nào cũng không thoải mái, Thương Ngạn bất mãn hừ nhẹ một tiếng.

Anh để mặc chân dài tùy tiện cuộn ở đó.

Thương Ngạn xách ba lô màu đen đặt lên phía trước, kéo khóe kéo, lấy bình giữ ấm màu xám nhạt trong đó đem ra.

Anh nghiêng người, đưa đến trước mặt cô gái.

Một ngày một ly sữa bò ấm đã là thói quen của hai người.

- -

Nhưng hôm nay, cô gái vẫn rũ mắt ngồi đó, không nhận lấy.

Thương Ngạn hiếm khi giật mình.

Một lát sau, anh nheo mắt lại.

"...... Nhóc con?"

"--"

Tô Mạc Mạc bỗng nhiên hoàn hồn.

Ý thức đang đắm chìm trong lời vừa nãy của Tề Văn Duyệt rốt cuộc đã quay về.

Thương Ngạn cúi đầu nhìn cô, "Nghĩ gì vậy, mê mẩn như thế."

"......"

Tô Mạc Mạc chậm chạp nhận lấy bình giữ ấm, nhìn anh.

Con ngươi sạch sẽ sáng bóng không chớp mắt, ướt dầm dề như chứa nước, cảm xúc bên trong vừa mềm mại vừa quyến rũ.

Thương Ngạn cô nhìn chằm chằm vài giây thì có chút cầm lòng không đậu mà dời tầm mắt.

Trên cần cổ thon dài của nam sinh, hầu kết không tự giác lăn lăn.

Cảm xúc trong con ngươi cũng lắng đọng trở nên tối hơn.

Ờm...... Vào thu.

Thời tiết khô hanh.

Huống chi là buổi sáng ngủ chưa đủ như này.

Vậy nên chắc chắn không phải vấn đề của anh, anh kiềm chế được.

Thầm mặc niệm câu cuối cùng dưới đáy lòng mấy lần, nghĩ đã sắp đạt được kết quả sau khi tự thôi miên chính mình, Thương Ngạn mới dời mắt về.

Anh nghiêng người qua, tay trái cầm lấy ngón tay cô gái, kéo ra, tay phải cầm bình giữ ấm đặt vào.

"Nhân lúc chưa lái xe thì uống hết đi."

Nói xong, Thương Ngạn sắp sửa nghiêng về.

Nhưng không chờ anh điều chỉnh một tư thế miễn cưỡng thoải mái, một âm thanh mềm mại đột nhiên vang lên bên cạnh --

"Thương Ngạn."

"?"

Thương Ngạn mở đôi mắt vừa khép hờ ra, anh nhướng mày, cười như không cười xoay qua.

"Em gọi anh là gì?"

"...... Thương Ngạn."

Cô gái chậm rãi cúi đầu.

Cô nhìn bình giữ ấm trong tay, nghe thấy bản thân mình cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi ra --

"Anh đi tìm Thư Vi...... Làm gì?"

Tác giả có lời muốn nói: Thân ái, tôi kiến nghị ngài nên thận trọng trả lời, nếu không sau này có thể sẽ không đếm được số ván giặt đồ đang chờ ngài đấy ~

Ngạn ca:......

Hết chương 38

___

Ghen rồi ~~

Chương sau là 520 nhé

Yêu mọi người <3

#xanh