Hiển nhiên Lý Sư Kiệt cũng giống với học sinh cả lớp, hơi bất ngờ khi có học sinh chủ động tỏ vẻ không muốn đi du thu.

Ông theo hướng tay của Thương Ngạn nhìn qua Tô Mạc Mạc.

Biểu cảm của cô gái rất mơ mang.

“À, Thương Ngạn, Tô Mạc Mạc, hai em có việc gì sao?”

Cây bút trong tay Thương Ngạn xoay nửa vòng, vừa sửa xong một câu trong bài vật lý của Tô Mạc Mạc.

Anh đặt quyển vở đã được sửa lên trước mặt Tô Mạc Mạc, sau đó ngồi thẳng dựa vào ghế. Nửa ngẩng đầu, lười nhác cười.

“Điểm vật lý không đạt được một nửa nên không thích hợp du thu.”

Lý Sư Kiệt ngẩn người, “Ai không đạt một nửa, em? Không phải chứ?”

Thương Ngạn cười nhẹ.

Học sinh trong lớp vừa trải qua chuyện tiết trước, hiểu rõ sự thật, lúc này cũng không nhịn được cười phá lên.

Tô Mạc Mạc bực bội lườm Thương Ngạn.

Con người màu hổ phách của cô gái vô cùng trong suốt, phản chiếu lại ánh sáng, dường như có thể nói bằng lời.

Thương Ngạn bị cô nhìn như thế, ý cười cứng đờ.

Chính là vào những lúc này.

Mỗi lần cô nhìn anh như vậy, anh không nhịn được muốn bắt nạt cô nhiều thêm một chút, tốt nhất là khiến cho cô ấm ức nắm chặt góc áo anh, con ngươi đen nhánh chỉ cất chứa hình bóng anh, sau đó rưng rưng nước mắt……

Khựng lại giây lát, Thương Ngạn lười biếng dời mắt, cười như không cười.

“Dạ.”

“Em đạt 48 điểm, bạn học Tô Mạc Mạc ở lại phụ đạo cho em.”

Tô Mạc Mạc: “………………”

Dỗi thành cá nóc.

Lúc này làm sao Lý Sư Kiệt có thể không hiểu, ông cười cười.

“Biết em là sư phụ của Tô Mạc Mạc, dù vậy cũng không thể hạn chế tự do thân thể người ta, trước khi tan học, Tô Mạc Mạc chính miệng xác định với thầy là có đi hay không, lúc đó mới có thể xác nhận.”

Nói xong, Lý Sư Kiệt kết thúc câu chuyện, nhấn mạnh vài vấn đề khi cuộc du thu diễn ra.

Bàn học ở hàng đầu tiên.

Tô Mạc Mạc cầm chặt cây bút đặt trên quyển vở đã được phê chữa kĩ càng thật lâu, mới chậm rãi lật qua trang khác.

Sau đó cô viết ba chữ lên tờ giấy trắng.

“Em muốn đi.”

Quyển vở bị đẩy đến trước mặt Thương Ngạn.

Nhìn câu nói nghiêm trang và dấu châm câu tròn tròn kia, khóe môi Thương Ngạn khẽ cong.

Anh nghiêng mặt, biết rõ còn cố hỏi:

“Đi đâu?”

“……”

Tô Mạc Mạc buồn rầu lấy lại quyển vở, viết xuống dưới hai chữ.

“Du thu.”

“Không được.”

Tô Mạc Mạc tiếp tục viết: “Thầy giáo nói, thầy không thể hạn chế tự do thân thể của em.”

Thương Ngạn mỉm cười, cắn chặt môi ngăn lại tiếng cười phát ra.

“Không phải em là người của anh sao, vì sao anh lại không được?”

Tô Mạc Mạc ngơ ra, sau khi hoàn hồn mới dùng sức kéo quyển vở viết lên:

“Em không phải!”

Cô dùng sức viết dấu chấm than.

Thương Ngạn không nhịn được bật cười, ánh mắt rơi xuống dưới bàn.

“Lần trước anh nói thế nào?”

【 “Em nói một lần, anh hôn một lần.” 】

Nhớ đến hoàn cảnh người nọ nói ra câu này cùng ánh mắt và biểu cảm khi ngẩng mặt nhìn mình, Tô Mạc Mạc lập tức lúng túng.

Cô bất chấp không dùng bút viết, nhỏ giọng lắp bắp mở miệng: “Không…… Không được…… Đây là lớp học, thầy, thầy sẽ không……”

Thương Ngạn: “Anh sẽ không ư.”

Nhóc con tín nhiệm với chút nhân tính còn sót lại không nhiều lắm trên người anh, xem ra còn tin anh hơn cả anh tin bản thân mình nữa.

Tô Mạc Mạc vừa chuẩn bị đồng ý tự an ủi chính mình, thì thấy Thương Ngạn đứng dậy.

Thương Ngạn kéo ghế ra, ngồi xổm xuống.

Học sinh cả lớp nghe thấy động tĩnh, ngay cả Lý Sư Kiệt đang nói chuyện trên bục cũng dừng lại, tất cả ánh mắt đều nhất trí dời qua đây ——

Tô Mạc Mạc ngây người.

Trước khi tay Thương Ngạn đụng vào ống quần, cô cuống quít duỗi tay ngăn cản.

Giữa môi anh phát ra một tiếng nhỏ đến gần như không nghe thấy “Anh sẽ”.

Thương Ngạn dừng lại, lúc này mới đứng dậy ngồi xuống ghế.

Toàn thể thầy trò đều ngớ ra, Lý Sư Kiệt khó hiểu hỏi: “Thương Ngạn, em làm gì thế?”

Thương Ngạn nhịn cười, anh cong ngón tay, quơ quơ đồ trong tay ——

“Nhặt bút.”

Mặc dù trực giác của Lý Sư Kiệt thấy không đúng lắm, nhưng ông cũng không nghĩ ra lí do để Thương Ngạn nói dối nên không để ý đến chuyện này nữa.

Ông không chú ý, ngồi ở phía trong Thương Ngạn, gương mặt diễm lệ đang cúi xuống và vành tai như bạch ngọc của Tô Mạc Mạc, lúc này đã đỏ đến gần như trích ra máu.

Vất vả chịu đựng mấy phút dài đằng đẵng này, cuối cùng Tô Mạc Mạc cũng chờ được tiếng chuông tan học.

Lý Sư Kiệt chỉ mới nhắc về kỷ luật lớp học được một nửa, ông còn chưa đã thèm, nhưng vẫn xấu hổ khi làm trễ giờ tan học của bọn học sinh, nên cũng dừng lại.

Tô Mạc Mạc thở ra một hơi, nhanh chóng dọn dẹp ba lô, chuẩn bị đi ra ngoài.

Tiếc rằng, trước khi ra ngoài, vẫn bị Thương Ngạn chặn lại ngay bàn học.

Vì chuyện vừa nãy trong tiết, lúc này Tô Mạc Mạc không muốn để ý đến anh, đành phải cúi đầu, rầu rĩ không vui đứng đó.

Ánh chiều tà của buổi hoàng hôn lọt vào từ ngoài cửa sổ, phủ thêm một tầng vàng nhạt quanh hình dáng cô gái, phần cổ mảnh khảnh lộ ra ngoài, làn da tuyết trắng, gần như có thể thấy rõ mạch máu xanh nhạt dưới da.

…… Làm người ta muốn cắn một cái.

Ý tưởng này vừa nảy ra, Thương Ngạn liền bị chính mình dọa sợ.

Anh kiềm chế suy nghĩ, mong muốn vớt vát lại chút nhân tính còn sót lại không nhiều lắm của mình.

Nhịn đến khi thấy đã ổn rồi, Thương Ngạn mới gục đầu xuống, duỗi tay nhấc cằm cô gái lên, để cô đối diện với mình, sau đó mới rũ tay.

“Thật sự muốn đi du thu?”

“……”

Tô Mạc Mạc vốn đã từ bỏ hi vọng chớp chớp mắt nhìn anh, hơi gật đầu.

“Vì sao?”

Tô Mạc Mạc ngẩn ra, ngay sau đó đáp nhỏ: “Vì chưa từng đi qua.”

“Có rất nhiều chuyện chưa từng làm, sẽ mãi có những chuyện đó.”

Sắc mặt Thương Ngạn hơi trầm xuống.

“Em muống đem thời gian của mình lãng phí cho những chuyện không cần thiết đó sao?”

“Không phải…… Không cần thiết!”

Cô gái đột nhiên nâng âm lượng, làm giờ tan học ồn ào trong lớp bỗng dưng tĩnh lặng.

Nhận ra người phát ra âm thanh và người mà cô nói chuyện cùng, bọn học sinh trong lớp ai nấy đều kinh ngạc.

——

Trong ấn tượng của bọn họ, người duy nhất dám nói như vậy với Thương Ngạn, ngày hôm sau đã cả người đầy máu nằm trong xe cứu thương.

Lần này……

Mọi người không tự giác yên lặng đi.

Sau khi nói ra, Tô Mạc Mạc cũng kinh ngạc với sự thất thố của mình.

Ở chung lâu như vậy, cô chưa từng đối mặt với ai như đối với Thương Ngạn, không cố kị chút nào, tất cả những cảm xúc ở mặt trái mà cô không bao giờ lộ ra trước mặt người khác, trước mặt anh lại chậm rãi lộ ra.

Bởi vì ngoại trừ mẹ viện trưởng, anh chính là người thứ nhất đối xử với cô tốt như vầy.

Sao mày có thể như thế chứ, Tô Mạc Mạc…… Mày sẽ bị ghét……

Cô gái khổ sở cúi đầu.

Thậm chí cô còn không dám ngước lên nhìn phản ứng của anh ——

Thương Ngạn có thể cảm thấy cô thật tùy hứng hay không, có thể không bao giờ muốn nói chuyện với cô nữa không.

Không biết qua bao lâu, trong lúc Tô Mạc Mạc còn đang khó chịu trong lòng, hoài nghi rằng liệu Thương Ngạn có phải đã xoay người rời đi trước rồi hay không, đột nhiên cô cảm nhận được một bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu mình ——

“Nhóc con, anh còn đang chờ em tiếp tục dạy bảo đấy, sao lại tự làm mình tức giận vậy?”

Trong giọng nói kia mang theo chút ý cười, trong sáng tột cùng, không có ý tứ trách cứ cô tí nào.

Tô Mạc Mạc ngơ ngẩn.

Cô chần chờ ngẩng đầu, “Thầy không nổi giận sao?”

Thương Ngạn nhìn cô, thấp giọng cười, “Sức chịu đựng của anh luôn không cao…… Nhưng mà có thế ở đây, hình như là một ngoại lệ.”

Tô Mạc Mạc ngẩn ngơ: “Vì sao?”

“Anh cũng thấy lạ,” Thương Ngạn hơi nheo mắt, “Hình như đối với em, nó có thể sâu như không có điểm cuối vậy?”

“……”

“Vậy nên em không cần cố kỵ, sau này cũng không cần. Không cần biết muốn nói gì, cứ nói thẳng với anh……”

Chính anh cũng muốn biết, sự nhẫn nại của anh đối với cô rốt cuộc là có giới hạn hay không.

Thương Ngạn khoanh tay.

“Bây giờ nói đi, vì sao không phải không cần thiết?”

Tô Mạc Mạc trầm mặc thật lâu, mới cúi đầu.

“Bởi vì em không giống mọi người…… Với em mà nói, với mọi người mà nói…… Những thứ quan trọng của chúng ta không giống nhau.”

Cô gái giương mắt nhìn Thương Ngạn, tròng mắt vẫn trong suốt như trước, cảm xúc bên trong lại rất ảm đạm.

“Thật ra, em không quan tâm điểm vật lý là bao nhiêu, sư phụ. Những môn khác em cũng không quan tâm…… Em mang bài thi này về, không có ai hỏi em vì sao, cho dù là 0 điểm cũng thế…… Không có ai để ý em đạt bao nhiêu điểm, có thể thi đậu đại học hay không, cho nên những thứ đó đối với em là không cần thiết.”

“……”

Ánh mắt Thương Ngạn trầm xuống.

Anh có thể phân biệt được, cô gái này rốt cuộc là đang tùy hứng hay là đang thổ lộ tiếng lòng.

——

Cô thật sự không quan tâm.

Thương Ngạn không thể tưởng tượng được.

Một cô học trò nhỏ thoạt nhìn ngoan ngoãn, yên tĩnh, nhỏ nhắn như vầy, làm sao trong lòng có thể cất giấu một ngọn lửa phản nghịch, đạm mạc, không để ý đến điều gì như này.

Cô có vẻ cẩn thận chặt chẽ hơn ai hết, trên thực tế lại tiêu sái hơn so với nhiều người…… Hoặc nói là, là không để tâm.

Bởi vì trong suốt mười bảy năm cuộc đời chưa từng có ai để ý đến cô sao.

Thương Ngạn rũ mắt.

Nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, anh khẽ thở dài một tiếng.

Sau đó mới cúi người, đến khi đối diện với cô mới dừng lại.

“Vậy từ nay về sau, anh sẽ để ý.”

“…… Cái gì?”

Tô Mạc Mạc giật mình ngước mắt nhìn anh.

Thương Ngạn cong khóe môi, lộ ra nụ cười lười nhác với cô.

“Từ hôm nay trở đi, mỗi bài kiểm tra của em anh đều để ý, thành tích mỗi môn anh đều muốn biết. Kiểm tra không đạt nửa số điểm, là phải ngoan ngoãn đi theo anh tự học; dám thi được 0 điểm…… Chân anh sẽ cho em đánh gãy.”

Nhìn dáng vẻ ngây người của cô gái, Thương Ngạn không nhịn được muốn chọc cô.

Vì vậy, anh mặc cho thú tính bị đè dưới nhân tính xông ra quậy phá ——

“Sư phụ nỗ lực như thế, nếu em không thể vào cùng trường đại học với sư phụ……”

Anh cúi đầu về phía trước, gần như sắp sửa hôn lên vành tai cô.

“Vào ngày công khai kết quả thi đại học, ngay trước bảng thành tích, anh muốn hôn chân em trước mặt toàn trường.”

“…………!”

Thương Ngạn lui nửa bước, thưởng thức cảnh cô gái kinh hoảng trợn tròn đôi mắt nai, bên trong còn có thể thấy được ảnh phản chiếu của anh.

Anh cười cười và ngồi dậy, tay cắm vào túi quần.

——

Thỉnh thoảng lộ ra một ít cảm giác thú tính……

Thật là thoải mái.

Anh cười khẽ thành tiếng, xoay người đi ra ngoài.

“Nếu muốn đi như thế, vậy cứ đi du thu đi…… Chỉ lần này, không có lần sau.”

Lời vừa dứt, Thương Ngạn đã rời khỏi phòng học.

Mảng đỏ trên gò má tuyết trắng của Tô Mạc Mạc dần dần lan ra xung quanh.

Ngoài cửa lớp, Thương Ngạn chậm rãi thu lại ý cười trên mặt, đáy mắt trầm xuống.

Cách đó vài bước, Tề Văn Duyệt tự cổ vũ chính mình đi đến trước mặt anh.

Ánh mắt đảo qua khắp nơi, Tề Văn Duyệt hạ giọng:

“Ngạn ca, về Mạc Mạc ——”

“Có điện thoại không.”

“…… Hả?” Tề Văn Duyệt sửng sốt, nhưng vẫn vô thức gật đầu, “Có đem.”

“Cho tôi mượn.”

“À à.” Tề Văn Duyệt kinh sợ dâng lên.

Thương Ngạn nhận lấy điện thoại, bấm số, không cố kỵ Tề Văn Duyệt bên cạnh.

Đầu bên kia nhấc máy, không để Bạc Ngật lên tiếng, anh đã mở lời trước.

“Tra giúp tôi một người.”

“……”

Bạc Ngật bên kia ngẩn ra.

Anh rất hiếm khi nghe thấy ngữ khí nghiêm túc như vậy của Thương Ngạn, không tự giác căng thẳng hẳn lên, “Ai?”

“Tô Mạc Mạc, Mạc trong xa xôi.” Thương Ngạn rũ mắt, “Tình trạng gia đình, những chuyện đã trải qua, bệnh tình…… Tôi muốn biết hết tất cả về em ấy.”

Vài giây sau, cuộc gọi chấm dứt, Thương Ngạn xoay người trả lại điện thoại.

Anh đồng thời rũ mắt, sườn mặt anh tuấn không rõ đang mang cảm xúc gì ——

“Về Mạc Mạc, cậu vừa muốn nói gì?”

“……”

Tề Văn Duyệt nuốt ngụm nước bọt, thật cẩn thận hỏi:

“Chúng ta tìm một chỗ ít người nói?”

“…………”

Hai mươi phút sau.

Cặp mắt Thương Ngạn hung ác bước vào khu dạy học của khối 12 của trường.

Học sinh ở Tam trung cơ bản sẽ bắt đầu tiết tự học buổi tối vào học kì sau của lớp 11.

Do đó, vào thời gian tan học của lớp 10 và 11, tập thể học sinh lớp 12 đã tiến vào trạng thái tự học. Toàn bộ khu dạy học của khối 12 đều vô cùng yên tĩnh.

Thương Ngạn đi lên lầu ba, xuyên qua cầu thang, cuối cùng dừng ngay trước cửa lớp 6.

Hết chương 38.1

____

Chương này dài hơn 5000 chữ nên mình cắt ra.

Lượt bình chọn tiếp theo là 499 nhe

#xanh