Cửa văn phòng bị mở ra, bảo vệ chỉ thấy Hứa Từ ngồi sau bàn làm việc.
Mắt một mí của anh hẹp dài, lúc không cười nhìn vốn là lãnh đạm, lúc này vừa ngước mắt là lạnh đến muốn giết người.
"Hứa kiểm, cậu ở đây à." Bảo vệ lộ ra ý xin lỗi: "Tôi gọi vài tiếng cho rằng không có người, vừa nãy nghe thấy âm thanh, cho rằng có ăn trộm."
"Tôi không chú ý nghe, vừa rồi có con mèo hoang nhảy vào."
Bảo vệ chú ý thấy cửa sổ mở ra: "Hoá ra là như vậy, vậy Hứa kiểm lần sau lúc đi ra ngoài nhớ phải đóng chặt cửa sổ."
Trên mặt thanh lãnh của anh phiếm màu hồng nhạt không quá bình thường, kỹ thuật ngậm của cô không ổn, hàm răng cắn vào anh là chuyện thường có.
Nhưng Tống Lê quỳ gối giữa hai chân anh, vẫn rất nghiêm túc mà muốn ngậm anh cho tốt, phần lưỡi liếm thân gậy, lại đi mút hai túi tinh hoàn, liếm quy đầu của anh giống như ăn kẹo que.
Dục hỏa chưa được giải toả của Hứa Từ đốt cháy tràn đầy, cuối cùng sau khi bảo vệ đóng cửa rời đi, anh kéo Tống Lê ở dưới bàn lên, ném cô ở trên mặt bàn bắt hai cái đùi cắm đến dưới thân rồi mạnh mẽ làm cô.
Cái mông như được lắp mô tơ, âm thanh lạch cạch bay nhanh, Tống Lê bị anh đâm đến thất thần: "A a...!Quá nhanh...!A chậm...!Chậm một chút a..."
Khoái cảm ngập đầu làm anh mất khống chế hoàn toàn, tất chân bị anh xé nát, áo sơ mi trên thân cũng bị xé rách một tảng lớn, nội y không biết từ khi nào đã ném xuống dưới chân.
Anh đè ở trên người cô chống đối, gọi tên cô từng chút một: "Tống Lê, Tống Lê..."
Hứa Từ đè tay cô đặt ở trên bàn, sau khi dương vật ở trong cơ thể cô luật động mấy chục lần chống huyệt thịt bắn ra tinh đục nồng liệt.
Tống Lê giương miệng, còn đang chậm rãi kéo ý thức bị đâm tán loạn về, một lát sau phát hiện anh còn ở trên người, dương vật trong cơ thể còn đang phun từng đợt tinh trùng.
Huyệt mềm của cô bọc anh, dương vật có dấu hiệu thức tỉnh.
Tống Lê nhanh chóng đẩy anh: "Anh nặng quá, mau đứng lên."
Hứa Từ hôn mu bàn tay của cô: "Mệt mỏi?"
Cho dù là không mệt cũng không thể tiếp tục ngủ ở chỗ này: "Em không muốn lại bị người khác gõ cửa!"

Tống Lê trừng anh, vừa rồi cô cũng sắp bị hù chết, đầm nước trên sô pha cũng chưa lau khô cũng không biết người kia có nhìn thấy hay không.
Hôm nay Hứa Từ không lái xe đến, Tống Lê vốn định đi xe bus về thuận tiện ngắm cảnh đêm nhưng cái dạng bây giờ đến xe taxi cũng không dễ gọi.
Cô sợ hot search ngày hôm sau chính là nữ minh tinh quần áo bất chính sỡ hại tài xế taxi.
Sau khi trợ lý nhận được điện thoại lái xe đến đây, khi về đến nhà đã sắp 11 giờ.
Tống Lê không muốn tắm rửa cùng anh, nhưng mà Hứa Từ đột nhiên lại kiên trì, trong giây phút anh ôm cô đến bồn tắm kia, Tống Lê nháy mắt đã hiểu là chuyện gì.
Phần văn kiện kia thật sự là do anh đưa đến, đồ trong ổ cứng anh cũng đã xem.
"Thật ra anh không cần..." Tống Lê giãy giụa muốn đứng dậy.
"Lê Lê." Hứa Từ nắm chặt cánh tay cô, cô bị ôm vào trong lồng ngực, bọt nước trong bồn tắm bắn ra ngoài.
Tiếng của cô có chút phát run: "Anh đã xem video?"
"Ừm."
Những bức ảnh cô tắm rửa, video tự an ủi, anh đều đã xem.

Hứa Từ nghĩ đến Cam Can đã từng dùng mấy thứ này để nhục nhã cô, anh hận không thể giết người kia.

Anh giống như một khối pha lê bị người ném vỡ, các cạnh đều sắc bén đến mức có thể làm đau người khác, lúc đâm chính mình là tổn thương sâu nhất.
"Anh nghĩ lúc ấy em tình nguyện đi luôn cũng không nói cho anh, phân lượng của chuyện này trong lòng em nhất định không bình thường." Hứa Từ đè ở trên vai cô, cúi mắt thấy anh nhéo lòng bàn tay cô: "Em tâm cao khí ngạo nhất định sẽ trở về, cho dù không phải vì anh, em cũng sẽ trở về tìm người chụp được vài thứ kia."
Cam Can bị bắt vào tù nhưng người quay video không phải anh ta, lúc ấy trạng thái Tống Lê không tốt nhưng sau khi cô khôi phục nhất định sẽ không nhịn xuống.
Nhưng mà rất lâu.

Trương Mặc biết bảo toàn bản thân như thế nào, chờ cô trở lại, phỏng chừng mấy thứ này sớm đã biến mất vô tung vô ảnh.
Tống Lê không hỏi anh làm sao anh biết, thật ra lấy tính cách và đầu óc của Hứa Từ, chỉ cần anh hơi suy nghĩ một chút là có thể tìm được đáp án.
Trước khi cô đi anh vẫn luôn chăm sóc cô, sau khi đi rồi anh có rất nhiều thời gian đi tìm, đi điều tra từng việc.

Đào ba tấc đất cũng muốn tìm ra người đó.
"Anh đánh cược chính xác." Anh nói.

Cô vẫn muốn tận mắt nhìn thấy mới giải hận, cô không ở hiện trường, như vậy tất cả những thứ này đều không có ý nghĩa.
Nâng người đến địa vị cao rồi kéo ngã xuống, thống khổ bị mất đi mới là gấp bội.
Anh là người hiểu Tống Lê nhất.
"Vậy anh cảm thấy đẹp không?" Tống Lê quay đầu nhìn anh.
Từ khi chuyện đó bắt đầu, cô đã nghe qua rất nhiều âm thanh không dễ nghe, Tống Lê cho rằng mình đã miễn dịch, nhưng thật ra không phải.

Gặp được người mình thực sự để ý vẫn sẽ khiếp đảm, sợ những âm thanh nhục nhã đó cũng nói ra từ miệng anh như cũ.
Khi đó cô mới mười mấy tuổi.
Hứa Từ không lảng tránh ánh mắt của cô: "Em muốn nghe lời nói thật sao?"
Anh cười nhẹ, cắn vành tai cô cọ xát: "Anh cứng rồi."

Cự vật giữa háng thức tỉnh, cứng rắn mà chống eo cô như bây giờ, Tống Lê cảm thấy chỗ anh dán vào tê dại một mảnh.
Vành tai đều đang phiếm hồng.
Hứa Từ không chỉ cắn vành tai cô, còn liếm, giống như con mèo đang yêu quý lông tóc của mình.
"Rất đẹp, rất đẹp." Đặc biệt là khi nhìn thấy cô há miệng gọi vẫn là tên của anh: "Làm người khác rất muốn làm em, mặc kệ là em chạy đến Mát-xcơ-va hay là Australia, đều muốn bắt em về làm."
"Tống Lê, có dục vọng với người mình thích không phải phát dục, là yêu."
Hứa Từ hôn cô đến mức cả người nhũn ra, cô dường như muốn chìm trong bồn tắm, lúc anh đỡ dương vật trầm eo cắm vào, thấp giọng hôn cô ở bên tai: "Anh yêu em."
Cho nên mới muốn làm tình với em.
Tống Lê đã không phân biệt được trên mặt là vệt nước hay chất lỏng gì, sau khi cô không cho anh cắn người thì anh rất thích liếm, vừa giống sói vừa giống cún.
Hạ thể căng đến phát đau, cảm giác chua xót rất nhanh đã bị khoái cảm che lấp, cô có thể rõ ràng mà cảm nhận được luật động trong cơ thể của anh, dễ nghe giống như anh nói "Anh yêu em."
Sau khi làm xong nước trong bồn tắm đã ít đi hơn phân nửa, bộ phận lớn đều bắn hết ra ngoài.
Anh ôm cô quay về trên giường, khăn tắm tỉ mỉ lau khô mỗi một giọt nước, sau khi xác nhận xong mới làm khô tóc cho cô.
Anh thích nhất chính là tóc, sau đó là chân cô.
Vì vậy trước khi lên giường anh hôn từ đầu đến chân, khi quay lại khoé môi cô, bị Tống Lê ghét bỏ đẩy ra: "Anh đừng hôn em."
"Đều là thịt trên người chính mình, không phân biệt đắt rẻ sang hèn." Hứa Từ có ý định thuyết phục cô.
Tống Lê xoay người đưa lưng về phía anh: "Không muốn không muốn, em mệt nhọc, buồn ngủ."
Đã rạng sáng, lại là một ngày thức đêm.
Hứa Từ cũng không nháo cô, kéo cô vào trong ngực, hơi thở đều phả vào sau cổ cô.
Tống Lê cảm thấy ngứa, lại không quá mệt nhọc.

Cô động động chân, nhớ đến cái gì, hỏi anh: "Hứa Từ."
"Hử?"

Anh rất buồn ngủ nhưng còn đang nghe cô nói chuyện, giọng mũi hừ ra có chút dính, rất mềm mại, tự nhiên cảm thấy đáng yêu.
"Trước kia anh bôi thuốc trên chân cho em không cảm thấy xấu sao?"
Vì phản kháng cô vậy mà lại nghĩ ra chiêu vừa hại người mà không có ích gì với mình, tuy rằng có chút buồn cười nhưng cũng thật sự dùng được, ít nhất dượng không sờ chân cô.
Chỉ là buổi tối vẫn sẽ gõ cửa phòng cô như cũ.
Đôi khi cô sốt ruột chạy trốn, sẽ quên đi dép lê, lúc ấy là lần đầu tiên cô đến thành phố S, chỗ nào cũng không có người quen.
Chỉ biết có thiếu niên mặc sơ mi trắng sẽ cho mèo ăn ở ngõ nhỏ, cặp sách của anh có thuốc, còn có giăm bông cho mèo, ánh mắt nhìn rất lạnh nhưng lòng bàn tay rất ấm áp.
Cô muốn chạy đến bên cạnh anh, chỉ cần đợi đến hừng đông là được.
Hứa Từ ôm cánh tay cô của nắm thật chặt: "Không xấu, rất xinh đẹp."
"Thật vậy chăng?"
"Ừm." Anh chưa nói dối bao giờ.
Xấu không phải bàn chân bị thương, từ trước đến nay đều là lòng người dơ bẩn.
Tống Lê xoay người, đối mặt với anh, trong đêm đen rõ ràng cái gì anh cũng không nhìn thấy, lại nhìn thấy mắt cô sáng lấp lánh.
"Vậy vì sao anh lại học lại một năm?"
Năm đó Hứa Từ được tuyển thẳng chính là Học viện Y của Đại học A, học y học lâm sàng.

Tống Lê biết anh có thiên phú làm bác sĩ.
Sau khi Hứa Từ im lặng thật lâu, mới nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
Cằm đặt trên đỉnh đầu cô, thong thả mà thở ra một hơi, âm thanh rất nhẹ: "Bởi vì sau khi anh biết được nguyên nhân khi đó em tình nguyện ma sát rách chân cũng muốn chạy ra ngoài, anh nghĩ là, so với bị thương, em chắc là càng sợ người xấu hơn."
Nguyện vọng của anh giống nguyện vọng của em, hy vọng mỗi phạm nhân chạy thoát đều có thể đưa ra công lý, làm dục vọng hợp pháp không bị chửi bới, bề ngoài mỹ lệ nghe được chính là sự khen ngợi, cô gái anh yêu thương vĩnh viễn quang minh chính đại.