Nửa tháng trước Tống Lê đi qua Thính Vũ Thư Phòng một lần.
Cửa nhìn vẫn quạnh quẽ như cũ, Trần Vũ Phồn thản nhiên tự đắc mà ngồi uống trà bên cửa sổ.
Bên ngoài mưa tầm tã, hơi ẩm trên người cô rất nặng nhưng quần áo không ướt, so với sự chật vật hai tháng trước, lúc này cô may mắn hơn nhiều.
Tống Lê cầm ô cho vào thùng nhựa trước cửa, tiến vào rót ly trà nóng để uống.
"Mình cũng khôn trông cậy cậu có thể nếm ra hương vị gì, người sắp kế thừa di sản chục tỷ, cũng sẽ không quản sự sống chết của cửa hàng này."
Trần Vũ Phồn cười nhạt hỏi cô: "Nói đi, đến làm gì."
"Đến lấy ô."
"Không phải cậu để ở cửa sao?"
"Ô ở cửa là của mình." Tống Lê nói: "Mình đến lấy ô hai tháng trước Hứa Từ để ở đó."
Đã qua tám chín mươi ngày, một chiếc ô che mưa 5-60 đồng có thể để cô nhớ thương đến bây giờ, Trần Vũ Phồn cũng không đoán được tâm tư của cô.
"Giải quyết Trương Mặc rồi, kế tiếp sẽ là ai?"
Tống Lê hỏi cô ấy: "Cậu hy vọng là ai?"
Người chán ghét cô nhiều nhưng người thực sự đắc tội cô không nhiều lắm, huống chi trước khi ra nước ngoài Tống Y đã thay cô giải quyết không ít, cá lọt lưới giống Trương Mặc chỉ là số ít.
"Mình làm sao biết được." Trần Vũ Phồn chỉ là chủ tiệm cô mời đến, cô ấy nói giỡn một nửa: "Mình cũng không thể hy vọng cậu kéo theo cả kiểm sát trưởng của cậu vào, mình đoán lúc ấy cậu vừa yêu vừa hận anh ta."
Ánh mắt Tống Lê dừng trên chén trà rất trống rỗng, bên ngoài trời mưa đến mức vui sướng đầm đìa nhưng cô cũng không cảm nhận được sự thoải mái.
"Mình hận anh ấy cái gì chứ?"
"Hận và yêu đều rất khó tìm được lý do, mạnh mẽ tìm tòi mà nói cũng có nhưng trên cơ bản không có logic gì đáng nói.

Bác sĩ tâm lý của cậu chắc cũng đã nói với cậu, người bệnh không chữa khỏi được trầm cảm sẽ sinh bệnh vì yêu, cũng có thể cưỡng bách chính mình đi yêu người mình không yêu để giảm bớt hận ý trong lòng.

Nhưng hai loại tình huống này đều là thống khổ."

"Bệnh cậu nói không phải bệnh trầm cảm, là có chút bệnh tâm thần." Lúc này Tống Lê mới nhếch môi lên: "Cậu không cần nói hươu nói vượn, A Từ của chúng mình nghe thấy sẽ khổ sở."
"Mình cũng chỉ đùa một chút, cậu đã khỏe rồi mình đương nhiên cũng vui vẻ."
Tống Lê nhìn thấy cô ấy đang đọc một quyển sách giải trí: "Đây là cái gì?"
"Sách nói về nhân cách phân liệt." Trần Vũ Phồn đưa cho cô xem: "Mấy ngày hôm trước nói chuyện phiếm với cảnh sát nhỏ kia, nghe nói cục cảnh sát của bọn họ vốn dĩ có một mầm rất tốt làm nằm vùng, kết quả nhân cách thứ hai ra làm phản.

Phần lớn thời gian trong quỹ đạo nhân sinh mất đi khống chế."
Tống Lê không có hứng thú: "Cậu cũng hiểu biết rộng rãi với những chứng bệnh kỳ kỳ quái quái quá nhỉ.

Cảnh sát nhỏ kia là Nhạc Phong? Làm sao anh ta lại đến nữa?"
Nhớ đến mấy tháng trước bọn họ còn nháo đến mức rất không thoải mái.
Trần Vũ Phồn cười mà không nói, ngữ khí thản nhiên mở miệng: "Có ai không thích chị gái đâu."
Trợ lý đã gọi điện thoại thúc giục, nhân viên cửa hàng bọc ô che mưa lấy ra, Tống Lê lập tức phải đi.
Trần Vũ Phồn hỏi cô: "Không phải cậu nói không hy vọng anh ấy yêu là bởi vì áy náy sau? Chín năm trôi qua, cậu kiêu ngạo thỏa hiệp sao, cũng để tình yêu này trở nên không thuần túy như vậy?"
Sớm hay muộn Hứa Từ cũng sẽ biết chuyện này, sớm một chút hay muộn một chút đều giống nhau.
Lúc cô không ở đây, chính anh đi kiểm chứng, phát hiện từng chân tướng cô từng tự cho là đúng mà che giấu tốt, đều là lý do cô rời khỏi anh.
Nếu nhất định phải theo đuổi miệt mài, căn bản không tìm thấy đúng sai.

Cô mười mấy tuổi không chịu nổi những lời chửi bới đó, anh ngây ngô cũng không có cách nào chứng minh những tình yêu mãnh liệt chôn ở dưới đáy lòng thay anh.
Ô Tống Lê nắm chặt trong tay lại buông ra, khóe môi mang ý cười: "Vậy cậu cứ coi như mình bị bệnh không nhẹ, bây giờ mình chỉ cần anh ấy yêu em, phương thức nào cũng được."
Năm ấy Tống Lê ở Mát-xcơ-va đã làm các loại trị liệu nhưng không có bất cứ hiệu quả gì.
Cô là người không giống bị trầm cảm nhất mà bác sĩ từng gặp, nhưng cũng là người bệnh ngoan cố nhất.
Tống Y thay đổi năm vị bác sĩ cho cô, vị thứ tư là kiên nhẫn nhất.


Mỗi lần đến văn phòng cô ấy đều đặt một bình hoa tươi, mỗi ngày đều không giống nhau.
Bác sĩ nói đó là chồng cô ấy tặng, anh ấy tặng một mảnh hoa viên cho cô ấy: "Chồng tôi là sinh vật học gia, tính cách rất tẻ nhạt, cũng không thích giao tiếp với ai, mọi người đều nói anh ấy quái gở khó ở chung, nhưng thật ra anh ấy là người dịu dàng, thậm chí anh ấy đều đặt tên cho mỗi một mảnh lá cây anh ấy nhặt được."
Bác sĩ tặng một mảnh cho cô: "Đây là Vera."
"Vera?"
"Đúng vậy, ý là tín niệm." Cô ấy cười nói: "Đôi khi, người yêu chính là tín niệm của cô.

Tôi nhìn thấy trên cổ tay cô có hai chữ, XC (Xuci = Hứa Từ)? Đó là chàng trai cô thích sao?"
Bệnh trầm cảm đến hậu kỳ sẽ có khuynh hướng tự sát.
Tống Lê không có, cô chỉ đơn thuần là ăn không ngon, cân nặng tụt xuống từng ngày.

Rõ ràng cô cũng không muốn vậy nhưng không biết vì sao không khống chế được chính mình.
Cô nghĩ, giả như có một ngày cô thật sự ngốc đến mức muốn tự sát, nhìn thấy Hứa Từ chắc vẫn sẽ luyến tiếc.
Trên thế giới này có quá nhiều thứ có thể chán ghét nhưng chỉ có Hứa Từ là cô thích nhất.
"Không phải." Tống Lê rũ lông mi xuống nhẹ giọng trả lời: "Anh ấy cũng là Vera của tôi."
...
Tống Lê ngủ không quy luật, thường xuyên ngủ ba bốn tiếng đứt quãng lại tỉnh lại, lặp lại tuần hoàn.
Đây là giấc ngủ đầu tiên cô ngủ một cách hoàn chỉnh.
Trong mơ cô về đến năm gặp Hứa Từ.
Một khắc chạy ra từ trong nhà đầu bỗng trống không, trên đường đều là người xa lạ.
Cô không có chỗ để đi.

Chỉ biết chạy thêm mười kilomet là bệnh viện của cô mình.
Không khát vọng có người ôm trong lúc vô cùng bất lực, cho dù là người xa lạ xưa nay không quen biết,
Lúc đâm ngã Hứa Từ cô đã biết mình xong đời.
Cặp sách của thiếu niên rơi đầy đất, mèo trong lồng ngực đã chịu kinh hãi mà chạy ra ngoài, anh xoa khuỷu tay đứng lên, anh mắt lạnh vô cùng.
Nhìn thấy chân cô, biểu cảm hơi giật mình sau đó chỉ hỏi cô một câu: "Không đau sao?"
Thần kinh tê mỏi đã không cảm nhận được sự đau đớn.
Cô chạy mười kilomet cũng không cảm thấy đau, một giây tay anh đụng đến mu bàn chân kia lại đau đến tê dại.
"Tôi mang cậu đến bệnh viện." Anh nhăn mi lại.
Tống Lê vốn dĩ muốn đến bệnh viện tìm cô mình.

Nhưng hôm đó cô nghe thấy bà ta mắng mỏ nói chuyện với hàng xóm, nói trong nhà có con hồ ly tinh nhỏ, cũng không biết hồ ly tinh lớn bao giờ về mang con bé đi.
Gió thổi cơ thể cô trở nên gầy yếu, trong yết hầu có sự rát khó nén, Tống Lê lắc đầu nói không cần theo bản năng nói không cần, thôi.
Hứa Từ nhíu mày, để cô về nhà cô cũng không trở về.

Phản nghịch đến cực điểm, còn rất khó khuyên, Hứa Từ mềm lòng giúp cô bôi Povidone tiêu độc, sau đó cô dường như con mèo kia mà quấn lấy anh.
Nhưng Tống Lê thông minh hơn con mèo trắng kia một chút.

Cô là con hồ ly, biết mê hoặc trái tim anh như thế nào, làm anh thẹn quá hóa giận như thế nào.
"Cậu muốn quấn lấy tôi đến khi nào?"
Hứa Từ rất hung dữ, cô nên sợ anh muốn chết nhưng sau khi biết ánh sáng đèn đường yếu một chút, cô bắt đầu trêu cợt anh.
"Cậu lại trốn ở kho hàng, tôi sẽ không bôi thuốc cho cậu." Hứa Từ bắt lấy mắt cá chân của cô.
Ngõ nhỏ có một kho hàng nhỏ bỏ đi, rất nhỏ, chỉ có thể đựng được hai người cùng một con mèo.
Bên trong rất tối, còn có rất nhiều bụi, mỗi lần Hứa Từ nhìn cô trốn ở đây cũng phải nhíu mày, giống con mèo chán ghét kia.
Tống Lê giúp anh dùng điện thoại chiếu sáng, đồ vật dơ bẩn trên chân đều đã lau khô, đá vụn được lấy ra từng viên một, khi Povidone được bôi lên đau đến hít khí, Hứa Từ dùng sức túm chặt.
"Đừng trốn." Lúc này ánh mắt của anh lại nhu hòa thêm một chút nhưng vẫn rất hung dữ.

Tống Lê rầu rĩ nói: "Không trốn chính là kẻ ngốc."
Anh đột nhiên nói ngược lại: "Không đi giày mới là kẻ ngốc."
Tống Lê không nói với anh vì sao cô chạy ra ngoài, tựa như cô chưa bao giờ hỏi anh vì sao tan học anh luôn đến đây lén cho mèo ăn.
Mỗi người ở tuổi dậy thì đều có bí mật của chính mình.
Hứa Từ cho rằng bí mật lớn nhất của cô chính là một cô gái phản nghịch hư hỏng.

Cãi nhau với cha mẹ, rời nhà bỏ đi, có lẽ còn yêu sớm với vài tên côn đồ trong xã hội.
Chỉ cần là anh tan học đi qua nơi này, luôn có thể thấy cô ở đây.

Đôi khi đi giày, đôi khi không đi, vết thương trên chân rõ ràng sắp khỏi lại bắt đầu chảy máu.
Anh chưa từng gặp qua người nào không yêu quý hai chân chính mình như vậy.
Cuối cùng ngày đó, có tên côn đồ hỏi cô có muốn đến tiệm net chơi game không, Tống Lê nói được, nhưng lại bướng bỉnh không chịu đi như đang đợi người nào đến đây.
Buổi tối mấy ngày hôm trước Hứa Từ từng hung dữ với cô: "Nếu cậu không muốn hai chân này tốt lên, lần sau cũng đừng bảo tôi mang thuốc đến đây."
Anh thường xuyên nói những lời tàn nhẫn như vậy nhưng chưa từng nuốt lời.

Anh nói anh sẽ chăm sóc cô đến khi vết thương khỏi.
Qua hai ngày cô mới tự nhiên nhận ra ngày đó thật ra anh nói rất nghiêm túc.
"Không phải tối hôm nào tôi cũng đi ngang qua đây.

Bỏ nhà rời đi cũng không phải việc rất ngầu, từ đây đi ra ngoài rẽ trái 400 mét là có tiệm thuốc và bệnh viện.

tên côn đồ ở cạnh đó nói chuyện với cậu thì cậu không cần để ý, cho cậu kẹo cao su cũng đừng nhận, nháo xong thì về nhà."
Lần đầu tiên anh nói nhiều lời như vậy với cô, chỉ là cô không nhận ra đây là lời cáo biệt: "Tống Lê, cơ thể của mình phải tự mình yêu quý."
Để đuổi theo con mèo kia, anh đã từng cõng cô chạy từ đầu hẻm đến cuối hẻm, nhưng lúc đi chỉ nhắc nhở cô, đi giày vào mới có thể đi xa hơn.