Sau khi ra khỏi cửa, Lâm Dương lái chiêc xe 918 chạy thắng vê nhà.

bùm! bùm! bùm…

Anh dùng lực gõ mạnh vào cửa.

Ngay sau đó, Tô Quảng đã ra mỏ cửa.

“Gọi xe cấp cứu chưa?” Lâm Dương vội vàng hỏi.

“Đã gọi rồi! Có lẽ sẽ tới đây sớm thôi.” Vẻ mặt của Tô Quảng cũng hoảng hốt.

“Con muốn xem thử tình hình của Tiểu Nhan!” Lâm Dương sải bước đi về phía căn phòng.

“Cậu đến làm cái gì vậy?” Trong căn phòng Trương Tinh Vũ đang ôm Tiểu Nhan trong vòng tay khóc nức nở, đôi mắt đỏ hoe hét lên.

Nhưng Lâm Dương không thèm đề ý đến bà ta, đẩy bà ta ra và kéo Tô Nhan, người đã hôn mê vào vòng tay mình và bắt mạch cho cô.

“Cậu làm cái gì vậy? Cậu hại Tiểu Nhan còn chưa đủ sao?”

Trương Tỉnh Vũ như phát điên xông tới, nhưng bị Tô Quảng kéo lại.

“Tiểu Dương biết chút y thuật, bà đừng làm loạn nữa!” Tô Quảng nghiêm khắc hét lên.

“Y thuật sao? Nếu không phải vì cậu ta, Tiểu Nhan sẽ như thế này sao?” Trương Tinh Vũ với đôi mắt đỏ hoe hét lên.

Lâm Dương không kháng lại lời nào, nhưng sắc mặt lại lạnh lùng vô cùng.

Một lúc sau, anh lấy túi đựng kim luôn mang theo bên người ra, rút ra một cây kim màu bạc, xuyên qua lông mày của Tô Nhan, rồi lại xuyên từ cổ họng đến bụng dưới của cô.

“Tôi cảnh cáo cậu, cậu không được tay chân lóng ngóng!”

Trương Tỉnh Vũ lập tức kéo bả vai của Lâm Dương.

“Tinh Vũ, bảo đừng náo loạn! Dù sao nó cũng là chồng của Tiểu Nhan!” Tô Quảng ngăn Trương Tỉnh Vũ lại nói.

“Chồng sao? Cậu ta cũng xứng đáng sao?” Trương Tinh Vũ buột miệng nói ra.

Ngay khi những lời này rơi xuống, cây kim bạc của Lâm Dương sắp châm xuống không khỏi cứng lại.

Anh nhìn Tô Nhan đang hôn mê bắt tỉnh, hít sâu một hơi rồi khàn giọng nói: “Tiểu Nhan là uống quá liều thuốc an thần mới bị như vậy. Cô ấy …rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chúng tôi cũng không biết …” Tô Quảng thở dài nói: “Hôm qua sau khi trở về, nó tự nhốt mình trong phòng mà khóc, có gọi thế nào cũng không được, sau đó buổi tối nó mới ăn một chút đã muốn đi ngủ rồi, nhưng có làm sao cũng không ngủ được?

Sau đó thì xin cha một ít thuốc an thần, đâu có biết con nhỏ này TU Xe “Có lẽ là cô ấy không cẩn thận uống quá nhiều.” Lâm Dương thấp giọng nói.

“Có nguy hiểm không?”

“Không phải là vấn đề lớn. Con đã ổn định tình trạng của cô ấy rồi. Đưa cô ấy đến bệnh viện chuyền một ít dịch thì sẽ không sao nữa.”

“Vậy thì tốt rồi, hôm qua các con đi ra ngoài rốt cuộc là làm cái gì vậy?” Tô Quảng lại hỏi.

“Không có gì… chỉ là… bàn chuyện ly hôn với cô ấy.” Lâm Dương do dự một chút rồi nói.

“Ly hôn sao?”

Hai người đều sửng sốt.

Sau đó Trương Tỉnh Vũ thích điên lên.

“Con bé này cuối cùng cũng nghĩ thông rồi? Tốt quá rồi! Tốt quá rồi!”

“Hai con đã xảy ra chuyện gì?” Sắc mặt của Tô Quảng không tốt lắm.

“Không có gì.”

Lâm Dương lắc đầu.

Sau khi ổn định tình hình của Tô Nhan, xe cấp cứu vội vàng đưa Tô Nhan đến bệnh viện, Tô Quảng và Trương Tinh Vũ cũng đi theo sau.

Lâm Dương ngồi trong xe, cau mày suy nghĩ về những thay đổi khác nhau của Tô Nhan.

Chẳng bao lâu, anh nhận ra được điều gì đó.

“Nhất định là có liên quan đến ông cụ Trương. Xem ra phải hỏi thật rõ ràng ông cụ rốt cuộc đã nói cái gì với Tô Nhan!”

Lâm Dương nghỉ tới đây, liền khởi động xe, vội vàng đi đến phòng khám.



Nhưng khi anh vội vã đến phòng khám, phòng khám của Lạc Thiên đã đóng của rồi.

Cửa nhà bừa bộn, tủ thuốc vương vãi khắp nơi, có vẻ như ở đây vừa xảy ra một vụ bạo loạn nào đó.

Tiểu Đông mặc áo khoác blouse trắng ngồi ở cửa, đang ôm đầu nức nở.

Lâm Dương bước nhanh tới.

“Tiểu Đông, có chuyện gì vậy?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Bọn họ đập phá phòng khám, sau đó một ông cụ đã đưa Chị Thiên đi rồi …” Tiêu Đông càng nghẹn ngào nói.

Lâm Dương nhắm mắt lại, nắm thật chặt đôi tay, vẻ lạnh lùng trêи mặt càng đậm đặc vô cùng.

Đầu tiên là Tô Nhan và sau đó là Lạc Thiên.

_ Anh cảm thấy sự kiên nhẫn của bản thân sắp cạn kiệt rồi.

Anh lầy điện thoại di động ra và bám một dãy só.

Tiếng chuông điện thẹo reo lên.

Cuộc gọi được kết nói.

Nhưng giọng nói từ đầu dây bên kia truyền đến không phải là giọng của Lạc Thiên, mà là giọng nói nói lạnh lùng của Lạc Bắc Minh.

“Anh Lâm, anh đã kết hôn rồi, xin anh đừng quấy rầy cháu gái tôi. Lạc Bắc Minh tôi cũng không dính dáng gì đến anh. Hy vọng anh không gọi điện thoại đến đây nữa!”

“Lạc Thiên là bạn của tôi. Cô ấy đã không muốn đến Nam Phái, ông không nên ép buộc cô ấy.” Lâm Dương hít một hơi thật sâu nói.

Lạc Bắc Minh thẳng thắn cười phá lên: “Cái gì? Lâm Dương, cậu định quản việc nhà của ông già này sao? Nhà họ Lạc của tôi từ khi nào lại đến phiên người ngoài như anh chỉ tay năm ngón?”

“Tôi quản không được sao?”

“Cậu không có tư cách!”

“Vậy sao?”

Lâm Dương cười nhẹ, cúp điện thoại không nói lời nào.

Hôm nay tâm trạng của anh vốn dĩ đã không tốt, những lời nói này của Lạc Bắc Minh khiến anh không còn muốn kiêng nễ cái gì nữa.

Lâm Dương từ trong túi lấy ra một cuốn số nhỏ, quét qua dãy số ở trêи đó, sau đó bấm số.

“Hội trưởng Lâm! Xin chào, xin hỏi anh có công việc gì cần chỉ thị không?” Có một giọng nói tao nhã vang lên trong điện thoại.

“Có bao nhiêu Tam Chỉ Đường của Lạc Bắc Minh ở tỉnh Giang Nam?”

“Tổng cộng có mười ba cái.” Giọng nói ở bên kia mỉm cười nói, “Bác sĩ Lạc là bác sĩ nổi tiếng ở tỉnh Giang Nam, Tam Chỉ Đường cũng được nhiều người biết đến.”

“Tôi không muốn nghe danh tiếng của ông ta như thế nào, tôi muốn biết điểm thực tế.” Lâm Dương thờ ơ nói.

Giọng nói đằng kia dừng lại một lát, dường như hiểu ra điều gì đó, thấp giọng nói: “Gần đây chúng tôi nhận được tin nói Tam Chi Đường bị nghi ngờ sử dụng thuốc giả, mặc dù những loại thuốc giả này sẽ không gây hại gì cho cơ thể con người.

Nhưng lại tổn hại đến lợi ích của bệnh nhân, chỉ là chúng tôi không có bằng chứng ”.

“Ngay lập tức tiến hành một cuộc điều tra kỹ lưỡng tất cả các nhà thuốc và phòng khám ở Tam Chỉ Đường, ra lệnh cho bọn họ tạm ngừng kinh doanh và đình chỉ các công ty dược khác nhau cung cấp thuốc cho bọn họ.

“Hội trưởng, chuyện này… Tam Chỉ Đường không phải là một phòng khám nhỏ. Một khi làm như vậy, e rằng sẽ dẫn tới sóng to gió lớn!” Giọng nói bên kia lo lắng.

Không tìm thấy chứng cứ sao? Sao có thể như vậy được? Chỉ là một số người không cho phép anh ta tìm kiếm nó mà thôi.

Lạc Bắc Minh là một con cáo già, chưa nói đến tỉnh Giang Nam, ở trong nước ông ta đều có năng lực to lớn, mối quan hệ ở tỉnh Giang Nam lại càng rối rắm phức tạp, đâu có dễ đối phó như vậy?

Đây là một chuyện kéo một sợi tóc đụng đến cả người!

Anh ta đã nghe ra vị hội trưởng Lâm mới này không có thiện cảm gì với Lạc Bắc Minh, nhưng anh ta không ngờ rằng vị hội trưởng mới này lại cứng đầu như vậy, lại muốn trực tiếp đấu với Lạc Bắc Minh sao?

“Đừng lo lắng, làm đi, tôi sẽ gánh lấy hậu quả.” Giọng nói của Lâm Dương không hề chứa đựng một chút cảm xúc nào.

“Cái này … vâng, nhưng điều này cần sự hợp tác của các đồng chí từ nhiều nơi.”

“Anh cứ nói là yêu cầu của Lâm Thần Y.”

“Vâng.”

Giọng nói ở bên kia điện thoại trả lời.

á Nếu nói là tên của Lâm Thần Y, dù sao thì nhiều người vẫn còn nễ mặt, suy cho cùng thì người này đã có công với đất nước.



Sau khi cúp điện thoại xong, Lâm Dương lại bắm điện thoại gọi cho Mã Hải.

“Anh Lâm.”

“Từ Thiên đang ở đâu?”

“Nam Thành.”

“Bảo anh ấy phái người đến bao vây nhà họ Lạc cho tôi.”

“Anh Lâm, Từ Thiên suy cho cùng cũng là người trong khu vực màu xám của Nam Thành. Trong khoảng thời gian này, anh ta thường xuyên ra tay ở Giang Thành, điều này đã khiến nhiều người ở Giang Thành bắt mãn. Tôi lo rằng…” Mã Hải có chút kiêng nễ nói.

“Anh thật sự nghĩ như vậy sao?” Lâm Dương đột nhiên nói.

Trong câu nói này tràn đầy vẻ thất vọng.

Mã Hải thở gấp, vội vàng nói: “Anh Lâm, xin anh cứ yên tâm, tôi sẽ đích thân gọi điện cho Từ Thiên.”

“Sau này tôi không muốn lại nhìn thấy anh làm việc sợ trước sợ sau, hiểu chưa?” Lâm Dương thờ ơ nói.

“Hiểu… hiểu rồi…” Mã Hải đỗ mồ hôi lạnh.

“Nhanh hành động đi, tôi bây giò sẽ tới nhà họ Lạc.”

Lâm Dương điềm đạm nói, sau đó mở cửa xe 918 ra.

“Tiêu Đông.”

“Anh Dương … Anh Dương …” Tiểu Đông với khuôn mặt nhỏ tái nhợt ngẳng đầu lên, yếu ớt gọi một tiếng.

“Cô dọn dẹp một chút đi, ngày mai tiếp tục mở cửa phòng khám.”

Lâm Dương nói xong liền lái xe rời đi.

“Vâng… vâng…”

Tiểu Đông run lên.

Nhưng mà lúc này cô ấy mới để ý thấy Lâm Dương đang lái chiếc xe 918, một trong ba chiếc xe tuyệt vời nhất.

“Anh Dương này lại là một đại gia sao?”

Vào lúc này.

Dinh thự của nhà họ Lạc.

Lạc Thiên bị Lạc Bắc Minh đưa vào tộc đường.

“Quỳ xuống trước mặt liệt tổ liệt tông mà suy ngẫm lại thật kỹ!”

Lạc Bắc Minh quay lưng lại với Lạc Thiên, lạnh lùng nói.

: “Cháu không làm cái gì sai cả, tại sao cháu phải suy ngẫm lại?”

Lạc Thiên tức giận nói.

“Cháu còn dám cãi lại sao?” Lạc Bắc Minh tức giận toàn thân phát run lên, vừa định giơ tay lên muốn đánh, nhưng lại giống như nhớ tới cái gì đó, liền đặt tay xuống.

Ông ta xua tay, lạnh lùng nói: “Cháu cứ quỳ ở đây suy nghĩ cho thật kỹ đi, đợi lát nữa ông sẽ sắp xếp để cháu đến Nam Phái, hôm nay cháu sẽ trở về cùng với Tư Đồ Kính!”

“Không thể được! Cháu tuyệt đối sẽ không đi.”

“Không thể theo ý cháu được!” Lạc Bắc Minh hét lên nói.

“Ông …” Lạc Thiên lo lắng.

Lúc này, một người từ ngoài cửa bước tới.

Đó chính là Tư Đồ Kính.

Anh ta cười nhẹ nói: “Tiền bối Lạc! Có thể để tôi nói chuyện riêng với Lạc Thiên được không?”

Lạc Bắc Minh nghe thấy, do dự một chút rồi gật đầu: “Cũng được, cậu có thể làm tốt công tác tư tưởng cho nó đi!”

Nói xong, thì trực tiếp rời khỏi tộc đường.

Trong tộc đường, chỉ còn lại hai người là Tư Đồ Kính và Lạc Thiên …