Nhìn thấy cảnh này, Lạc Thiên thở gấp, đột nhiên nhận thức được điều gì đó.

“Ông nội!”

Cô ấy vội vàng hét lên.

Nhưng Lạc Bắc Minh đã rời khỏi cửa rồi.

Cánh cửa được đóng chặt…

“Có vẻ như Lạc Bắc Minh vẫn rất là biết điều đấy.” Tư Đồ Kính cười nhạt nói.

“Anh muốn làm cái gì?” Lạc Thiên liên tục lùi về phía sau, toàn thân hơi run run hỏi.

“Làm cái gì sao?” Tư Đồ Kính mở quạt gấp ra, cười nhẹ một tiếng nói: “Cô yên tâm, nếu như tôi thực sự muốn làm cái gì với cô, vậy thì cũng sẽ không chọn ở một nơi như vậy!

Lạc Thiên thầm thở phào nhẹ nhõm, nghiến răng nghiến lợi nhìn Tư Đồ Kính nói: “Vậy thì anh muốn nói cái gì với tôi?”

“Cũng không phải là muốn nói cái gì với cô, mà là muốn cảnh cáo cô một số chuyện.”

“Cảnh cáo sao?”

*Tôi chỉ hỏi cô một lần, cô có theo tôi trở về Nam Phái không?”

Tư Đồ Kính thờ ơ hỏi.

“Không về!” Lạc Thiên có vẻ như không chút do dự nói, đôi mắt . h của cô ấy nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Kính, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Nhưng khi lời nói này rơi xuống …

Bóp!

Một cái tát dữ dội rơi xuống mặt Lạc Thiên.

AI Một dấu tay đỏ tươi ngay lập tức xuất hiện trêи khuôn mặt của Lạc Thiên, cô ấy không ngần ngại ngã xuống đất, khoé miệng còn có chút máu tươi chảy ra.

“Anh đánh tôi sao?” Lạc Thiên không thể tin được nhìn Tư Đồ Kính.

“Đánh cô thì sao? Cô cho rằng trong nhà họ Lạc này, tôi không dám làm gì cô sao?” Tư Đồ Kính cười híp mắt nói, trong sâu thẳm đồng tử là một vẻ hung dữ: “Ông nội cô và Nam Phái đã có hợp tác chiến lược rất quan trọng. Nhà họ Lạc của các cô không thể đắc tội với nam Phái của tôi, phàm là những chuyện không quá đáng, nhà họ Lạc của cô đều sẽ bỏ qua, vì vậy cô đừng mong nhà họ Lạc sẽ đến cứu cô. “

“Đánh người… cũng tính là chuyện không quá đáng phải không?” Lạc Thiên tròn mắt hỏi.

“Chỉ cần không đánh chết, nhà họ Lạc và Nam Phái của tôi đều có thể chữa khỏi, đây thì có tính là gì? Càng huống hồ, cô sắp được gả cho tôi rồi, là người của nhà Tư Đồ tôi. Tôi đánh cô cũng chỉ là cách để tôi dạy dỗ vợ mình thôi, ai dám nói gì? “

Khi giọng nói rơi xuống, Tư Đồ Kính lại tát vào mặt Lạc Thiên một lần nữa.

Lạc Thiên thở run rầy, vội vàng trốn tránh.

“Dám trốn sao?” Trong mắt của Tư Đồ Kính hiện lên một niềm kɧօáϊ cảm hung dữ mà nóng hầm hập, lại đưa chân đá Lạc Thiên một lần nữa.

Lạc Thiên không kịp phòng vệ, ăn phải một cú đá vào bụng dưới, cô ấy đau đớn bò trêи mặt đất, đứng dậy khó khăn.

Vào lúc này, Lạc Thiên mới nhận ra rằng, thì ra Tư Đồ Kính này có xu hướng ngược đãi.

Theo như cái này, anh ta càng hưởng thụ sự hành hạ và đánh đập người khác, anh ta thích những biểu hiện đau đớn của người khác trước mặt mình.

Đây là một kẻ biến thái!

Hoàn toàn biến thái!

Lạc Thiên nghiến răng bạc, cũng không biết lấy sức mạnh từ đâu, vội vàng xoay người chạy về phía linh bài tổ tiên.

“Muốn chạy sao? Ha, hôm nay không dạy con tiện nhân như cô thật tốt, Tư Đồ Kính tôi còn có tư cách làm một người đàn ông sao?”

Tư Đồ Kính cười lạnh nói, cất quạt gấp đi, cầm lấy chiếc chỗi mảnh dài bên cạnh, chạy về phía Lạc Thiên.

Ở đây không có nơi nào để trốn, chỉ có rương cất đồ ở trung tâm của Tộc đường.

Lạc Thiên thậm chí còn không suy nghĩ chui vào trong rương cất đồ, nhưng khóa rương đã bị hỏng rồi.

Cô vội vàng gửi một tin nhắn cho Lâm Dương, sau đó dùng đôi tay ra sức kéo chặt cửa rương.

“Đã vào Tư Đồ Gia của tôi, thì phải học được một điều, đó chính là những gì chồng cô nói, chính là thánh chỉ. Tôi muốn cô làm cái gì thì cô phải làm cái đó. Tôi bảo cô đi về hướng đông, cô tuyệt đối không thể đi về hướng tây!”



Khi giọng nói đó rơi xuống, Tư Đồ Kính trực tiếp dùng cây gậy đập vào tay của Lạc Thiên đang níu chặt cửa rương.

Cơn đau đớn dữ dội khiến Lạc Thiên trút ra hơi lạnh.

“Cứu mạng!”

Lạc Thiên sợ hãi hét lên.

Nhưng không ai trả lời.

“Người nhà họ Lạc của cô cho dù có nghe thấy tiếng kêu cứu của cô cũng không thể cứu được. Cô chết tâm đi! Bây giờ, cô bò ra cho tôi, ɭϊếʍ giày của tôi, nghe thấy không?” Tư Đồ Kính mỉm cười nói “Cho dù tôi có chết cũng không theo anh!”

: Lạc Thiên không thể nhẫn nhịn được hét lên.

Nhưng sau khi âm thanh rơi xuống, cây chỗi kia lại đập mạnh vào.

Những ngón tay của Lạc Thiên lộ ra từ khe hở lập tức chuyển sang màu xanh đỏ, cô ấy đau đến mức run lên.

“Có cút ra ngoài không?” Tư Đồ Kính híp mắt hỏi.

“Anh sẽ không có kết cục tốt đẹp!” Lạc Thiên lại hét lên.

Nhưng giây tiếp theo.

Bụp!

Thanh chỏi lại đập mạnh vào.

Cơn đau dữ dội khiến Lạc Thiên không thể nhịn được mà hét lên.

“Có cút ra ngoài không!” Tư Đồ Kính cười toe toét hét lên.

Lạc Thiên nghiền chặt hàm răng bạc, thân thể đau đớn không ngừng run lên, nhưng vẫn không ngừng giữ chặt cửa, sống chết không chịu buông tay!

“Được!Được! Tôi muốn xem thử đôi tay của cô có thể giữ nó được bao nhiêu lần! Hahaha …”

Khuôn mặt của Tư Đồ Kính trở nên hung dữ và điên cuồng, cây chổi trong tay đập vào các ngón tay của Lạc Thiên như cuồng phong bão táp.

Răng rắc…

Lạc Thiên có thể cảm nhận rõ ràng âm thanh của ngón tay bị gãy phát ra.

Cô ấy đã đau đớn đến sắp ngất đi rồi…

Cũng không biết đã qua bao nhiêu lâu.

Cục cục cụ!

c Cửa Tộc đường bị gõ.

“Hả?”

Tư Đồ Kính cười cứng ngắt, cau mày nhìn ra cửa.

“Ai vậy?”

“Cậu Tư Đồ, ông chủ mời cậu qua một chút.” Giọng nói của người nhà họ Lạc từ ngoài cửa vang lên.

“Sao vậy? Lạc Bắc Minh đau lòng rồi sao? Ha ha, được rồi, hôm nay tha cho cô chủ nhà ông, đợi đến khi cô chủ nhà ông gả đi rồi, tôi sẽ từ từ tính sổ với cô ta.” Tư Đồ Kính cười nhẹ sau đó ném cây chổi dính máu, xoay người rời đi.

Ngay khi Tư Đồ Kính rời đi, một số thành viên của nhà họ Lạc đã lao vào.

“Cô ơi, cô có sao không?” Một nữ hầu gái vừa khóc vừa hỏi.

“Tôi … tôi không sao …” Lạc Thiên sau khi nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, cổ liền ngã xuống, trực tiếp ngất đi.

“Nhanh, giúp tiểu thư băng bó, dìu tiểu thư xuống nghỉ ngơi.”

Vài người vội vàng hét lên.

Một lúc sau, đôi tay của Lạc Thiên đã được băng bó thành bánh ú, người cũng được dìu vào phòng nghỉ ngơi.

Cô ấy đã tỉnh lại, nhưng khuôn mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.



Tư Đồ Kính này biến thái như vậy, đáng sợ như vậy, đừng nói đến vấn đề Lạc Thiên có gả đi hay không, trong trường hợp này, nếu gả đi thì liệu cô ấy có thể sống sót không là một vấn đề, đúng không?

Cơ thể Lạc Thiên khẽ rùng mình, trong đầu cô đã có quyết định rồi.

Bỏ trốn! Nhất định phải bỏ trốn!

Nếu không trốn thoát được thì trực tiếp tự sát.

Bất luận như thế nào, cô ấy đều sẽ không kết hôn.

Nhưng đúng lúc này, quản gia đột nhiên vội vàng vào phòng.

“Cô chủ! Mời cô theo tôi vào sảnh chính ngay lập tức!” Quản gia trầm giọng nói.

“Làm cái gì vậy?” Lạc Thiên run rẩy hỏi.

“Ông chủ đã cùng với cậu Tư Đồ thương lượng về của hồi môn, cô chủ, xin cô ngay lập tức thay quần áo và đến dâng trà, sau đó gả vào nhà họ Tư Đồ của Nam Phái.”

Ngay sau khi những lời này rơi xuống, Lạc Thiên như bị sét đánh và ngây ngốc tại chỗ.

“Ông nội… chính là muốn ép tôi phải chết sao?” Giọng nói của Lạc Thiên nghẹn ngào.

“Cô chủ, ông chủ cũng là vì cô, vì tốt cho nhà họ Lạc, mong cô có thể thông cảm mà tha thứ.” Ông quản gia thấp giọng nói, sau đó nói với người bên cạnh: “Giúp cô chủ thay quần áo rồi nhanh chóng đến sảnh chính. Thời gian cấp bách. Không được chậm trễ! “

Nói xong thì bước ra khỏi phòng.

Lạc Thiên được dìu đứng dậy, được người ta mặc váy cưới như một con rồi.

Nhưng hiển nhiên cô ấy sẽ không thể để ai sắp đặt, khi thay quần áo, cô ấy lặng lẽ giấu chiếc kéo vào ống tay.

Khoảng mười phút sau, Lạc Thiên được đưa đến sảnh chính.

Ẵ Nhìn mười ngón tay được quấn đầy băng gạc của Lạc Thiên và những dấu tay trêи mặt vẫn chưa phai mờ, biểu cảm của Lạc Bắc Minh cũng không thay đổi nhiều.

Tư Đồ Kính đang ngồi trêи ghé, uống trà với lượng hạn chế và lắc quạt.

Nhìn thấy Lạc Thiên đi tới, trong mắt hắn hiện lên một tia nóng hầm hập.

“Ông nội, tại sao lại đối xử với cháu như vậy?” Lạc Thiên ánh mắt lộ ra vẻ đau khổ, nước mắt giàn dụa hỏi.

“Ông nội cũng có nỗi khổ tâm. Nói tóm lại, cháu chỉ cần biết ông nội sẽ không làm hại cháu.” Lạc Bắc Minh khàn giọng nói: “Được rồi, nhanh đến khấu đầu trước chồng tương lai của cháu đi!”

“Khấu đầu? Không thể được!”

“Có vẻ như những bài học vừa rồi vẫn chưa đủ nhĩ!”

Tư Đồ Kính đặt chén trà xuống, mỉm cười nói.

Sắc mặt của Lạc Thiên thay đổi, phút chốc nghiến răng nói: “được, tôi khấu đầu với anh!”

“Hả? Nghĩ thông rồi sao? Vậy được, qua đây đi!” Tư Đồ Kính có chút ngạc nhiên.

Lạc Thiên không nói gì, chỉ bước từng bước về phía Tư Đồ Kính.

` ñ Nhưng chính khi cô ây tiếp cận Tư Đồ Kính trong nháy mắt, Lạc Thiên đột nhiên từ trong tay áo rút ra một cái kéo, hung hăng đâm về phía Tư Đồ Kính.

“Anh đi chết đi! “

“Tiểu Thiên!”

“Tiểu Thư! “

Người xung quanh vô cùng hoảng sợ.

Ai có thể ngờ rằng Lạc Thiên lại quyết liệt như vậy.

Nhưng…Tư Đồ Kính không chút hoảng sợ.

Bởi vì tay của Lạc Thiên đã bị thương, cô ấy hoàn toàn không cầm chắc được cây kéo này, khi cây kéo tiếp cận trong nháy mắt, Tư Đồ Kính đột nhiên nhanh tay nhanh mắt, nắm lấy cây kéo kia một cách dễ dàng như trở bàn tay, sau đó hung hãn đâm về phía bụng của Lạc Thiên.

Xoạt!

Lạc Thiên không kịp đề phòng, cây kéo đâm vào bụng dưới, máu tươi từng giọt rơi xuống.