******
"Không bằng lấy tôi đi, thế nào?"
Giọng nói khêu gợi của người đàn ông từ bên tai chui vào.


Lê Hoan khó có khi ngơ ngác.


"Cái gì?"


"Lấy tôi đi."


Lúc này đây, Lê Hoan nghe rõ, tim đập mất khống chế, lúc sau nhanh chóng hoàn hồn, khôi phục bình thường.


Nhích người về sau, cô né tránh cánh tay anh, kéo ra khoảng cách với anh.


"Không được tốt lắm," cô duy trì vẻ cười nhạt nhẽo , "Phó nhị công tử hẳn là biết, nghiêm khắc mà nói, tôi không phải con gái Lê gia, tôi chỉ là do mẹ tôi mang đến Lê gia."


Ngừng một chút, cô đối diện tầm mắt anh: " Hôn ước của Phó gia và Lê gia, chính là chỉ con ruột của từng nhà , thật hiển nhiên không phải tôi. Phó nhị công tử muốn kết hôn, đáng tiếc, tìm lầm người rồi."


"Lạch cạch" một tiếng rất nhỏ, ngọn lửa màu lam nhảy lên, người đàn ông lại đốt một điếu thuốc nữa trước mặt cô.


"Nhưng làm sao bây giờ đây, Lê Hoan, tôi vừa ý cô, muốn kết hôn với cô."


Lê Hoan ngơ ngẩn vài giây ngắn ngủi .


Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú gần như hoàn mỹ của người đàn ông trước mặt, chợt cong lên môi mỏng, xinh đẹp cười nhạt, rõ ràng không tin: "Vừa ý tôi? Phó nhị công tử vừa ý tôi cái gì? Mặt tôi sao?"


Xuất thân của anh là quý công tử nhà giàu, cứ cho là thanh danh hỗn độn, nhưng vẫn là tình nhân trong mộng của không ít cô gái độc thân Nam Thành, trên mạng tùy tay tra cứu đều có thể kiếm ra một đống người mê muội kêu anh là ông xã, khóc la phải cưới anh.


Còn cô?


Bất quá chỉ là một diễn viên có chút danh tiếng, mẹ của cô, Lộ nữ sĩ, mang con chồng trước tiến vào Lê gia.


Cưới cô sao?


Đúng là nói giỡn.


Cách màn sương khói xanh trắng, Phó Tây Cố rõ ràng nhìn thấy ý cười trên khóe môi của cô sâu thêm, trên mặt j nhiều vài phần không hiểu rõ lắm, lộ ra lãnh diễm.


"Không muốn gả cho tôi?" Cười nhạo, không nhanh không chậm hít một ngụm khói, anh hỏi, "Lý do."


Lê Hoan ưỡn lưng thật thẳng.


"Tôi nói không phải?"


Phó Tây Cố búng búng tàn thuốc: "Tôi muốn nghe nói thật."


"Nói thật thì," Lê Hoan bỗng nhiên cười đến diễm lệ, "Haiz...... Nghe nói sinh hoạt cá nhân của Phó nhị công tử hơi bị hỗn loạn, đổi bạn gái so với thay quần áo còn nhanh hơn, còn nghe nói Phó nhị công tử có người trong lòng."


Bưng lên chén trà có chút hơi lạnh, nhấp miệng, cô buông xuống, tiếng nói từ từ nhàn nhạt nói ra những lời còn lại: "Còn nữa, tôi đối với Phó nhị công tử lại không có tình. Tôi tin tưởng Phó nhị công tử sẽ không cưỡng ép người khác."


Dứt lời, cô hướng anh nhấp môi cười nhạt.


"Uy hiếp tôi?"


"Không có, không phải Phó nhị công tử bảo tôi nói thật sao?"


Phó Tây Cố híp híp mắt.


Anh cười: "Tôi là không thích cưỡng ép người, nhưng Lê Hoan, tôi càng không thích bị cự tuyệt, hiểu không?"


Hô hấp Lê Hoan nhất thời không thông.


Chỉ một giây, cô liền khôi phục bình thường, thậm chí khóe mắt đuôi lông mày còn chứa ý cười, càng thêm mê hoặc, chẳng qua không đạt chút nào trong đáy mắt thôi.


Cô giương môi.


"Hiển nhiên, đây chính là không đến nói chuyện." Nàng đứng lên, lễ phép xa cách mà hơi hơi gật đầu, "Tôi còn có việc, không cùng Phó nhị công tử uống trà được nữa, đa tạ trà của Phó nhị công tử ."


Dứt lời, cô cũng không đợi người đàn ông nói cái gì, xoay người muốn đi.


"Đi đâu? Tôi đưa cô đi." Phó Tây Cố lười lười nhác nhác mà mở miệng nói.


Lê Hoan thần sắc không đổi.


"Không cần."


Cô nhấc chân.


"Buổi tối hôm qua chơi đua xe thật sự không tồi."


Ngữ điệu không chút để ý, ý cười nhàn nhạt quấn quanh trong đó.


Lê Hoan dừng chân, bàn tay cầm túi xách trong lúc vô tình nắm chặt.


Phó Tây Cố nhìn sườn mặt của cô, khóe môi ý cười lại sâu mấy phần: "Ba ruột của cô họ Tô."


Lê Hoan cuối cùng vẫn xoay người lại.


"Thì có sao đâu?", cười nhẹ, cô lạnh lạnh hỏi lại, vẫn không thèm để ý, "Tôi họ Tô cũng được, họ Lê cũng thế, cùng Phó nhị công tử có hôn ước không phải tôi, mà tôi, cũng không muốn gả cho Phó nhị công tử."


Lại mở miệng nói, rõ ràng mang theo chút kiêu căng.


Động tác hút thuốc của Phó Tây Cố hơi dừng lại.


Khi hoàn hồn lại, thân ảnh Lê Hoan đã không còn ở ghế lô , chỉ có trong không khí còn tràn ngập một cỗ hương vị nước hoa nhàn nhạt như có như không.


Anh thấp thấp cười.


**********


" Chị Hoan Hoan" Tiểu Thang vừa thấy cô ra tới liền nhanh chóng tiến lên thay cô mở ô, "Mưa lại lớn rồi, cẩn thận đừng để bị ướt, chị Hoan Hoan, hiện tại phải về chung cư sao?"


Lê Hoan ấn ấn ấn đường: "Đi bệnh viện A."


Dừng một chút, cô nói, "Em nếu có việc, hoặc là muốn nghỉ ngơi, đều có thể về nhà trước."


Tiểu Thang lắc đầu: "Em không có việc gì đâu, chị Hoan Hoan, không cần."


Sáng nay Tấn ca đã lặng lẽ phân phó qua, bảo cô hôm nay tận lực một tấc cũng không rời mà đi theo chị Hoan Hoan, chú ý nhiều hơn cảm xúc của cô, nhưng không thể bị chị Hoan Hoan nhìn ra.


Lê Hoan muốn nói cái gì, nhưng lời nói đến bên miệng vẫn là nuốt trở vào.


"Được." Cô sửa miệng.


Hai người thật nhanh lên xe.


Dựa vào ghế dựa, Lê Hoan nhắm mắt chợp mắt.


Chỉ là......


Gương mặt kia của Phó Tây Cố lại thường thường mà hiện ra, bao gồm những lời anh nói.


Cuối cùng, Lê Hoan đơn giản trợn mắt, nhìn về phía ngoài cửa sổ.


**********
Bệnh viện A.


Phòng bệnh VIP.


"Ai muốn hoa của anh ta!" Phó Khanh Khanh dùng sức mà đem hoa ném vào trong lòng ngực người tới, khuôn mặt thanh tú giờ phút này tràn đầy tức giận, "Kêu chính anh ta tới mà đưa! Đi ra ngoài, đi ra ngoài! Anh đi ra ngoài cho tôi!"


Mới hét xong, di động lại vang lên.


Phó Khanh Khanh liếc mắt, tức giận nháy mắt trở nên mãnh liệt.


"Thẩm, Mộ!" Gằn từng chữ một, nàng nghiến răng nghiến lợi, "Anh có ý gì?! Nói rằng giữa trưa lại đây thăm em, thuận tiện mang em đi ăn cơm! Hiện tại đâu? Tùy tùy tiện tiện kêu một người tới đưa hoa tống cổ em đi sao?!"


"Sao có thể, tống cổ cái gì chứ?" Đầu dây bên kia, Thẩm Mộ bắt chéo chân, bộ dáng bị thương đến đau đớn vô cùng , "Anh không phải là có việc vội, đi không được, muốn đưa hoa bồi tội trước sao?"


"Anh cho rằng em sẽ tin sao?!"


"Ách, thật là, anh lừa em làm cái gì? Thật là vội mà, lừa ai đều không thể gạt Khanh Khanh của chúng ta, có phải hay không? Hay là nói, ở trong mắt em, anh chính là cái loại này người nói không giữ lời?"


Bị hỏi lại, Phó Khanh Khanh cắn môi, tức giận dường như tiêu tán mất.


Sau một lúc lâu.


"Thật sự?" Ngón tay vô thức mà xoắn chăn, tim đập dần dần nhanh hơn, cô làm bộ khụ khụ, không nhịn được hỏi,


"Không gạt em?"


"Đương nhiên......"


"Luật sư Thẩm, xin lỗi, đã để đợi lâu."


Một giọng nữ quyến rũ không hề báo động trước chui vào trong tai, theo sát sau đó, là một việc rất nhỏ nhưng cũng đủ ái muội dẫn người mơ màng "Ba".


Là...... Là hôn môi!


"Oanh" một tiếng, Phó Khanh Khanh đầu óc hoàn toàn nổ tung.


Chỉ một giây, nàng vành mắt nhanh chóng phiếm hồng, ủy khuất dần dần mà nhanh chóng bành trướng đem cô bao phủ.


"Thẩm, Mộ! Anh là đồ trứng thối!" Cô rống giận, cắt đứt điện thoại, tay đều run lên.


"Bang!"


Một cái ly bên trên tủ đầu giường bị cô dùng sức ném ra ngoài.


Mảnh nhỏ văng khắp nơi.


Khi Lê Hoan tiến vào, né không kịp, một mảnh vỡ nhỏ vừa lúc xẹt qua chân cô.


Hơi hơi nhíu mày, cô rũ mắt nhìn.


"Cô là ai?!" Ngực phập phồng kịch liệt, Phó Khanh Khanh vô tình thoáng nhìn người đứng ở cửa, không biết như thế nào mà tức giận càng sâu, "Đi ra ngoài!"


Lê Hoan không có để ý.


"Đưa cho chị," cô xoay người tiếp nhận hoa cùng rổ trái cây trong lòng ngực Tiểu Thang , "Vào trong xe chờ chị, hoặc là đi dạo quanh đây, lát nữa chị gọi điện thoại cho em."


Tiểu Thang không yên tâm.


"Chị Hoan Hoan......"


"Không có việc gì."


Lê Hoan ôm đồ đi vào, người đưa hoa lúc trước xấu hổ mà rời khỏi.


Phó Khanh Khanh tức giận không giảm, tâm tình không tốt lên, hung hăng trừng mắt nhìn Lê Hoan, liếc mắt một cái: "Ai cho cô vào đây?! Cô là ai hả! Tôi kêu cô đi ra ngoài, không nghe thấy sao?!"


Lê Hoan phảng phất giống như không nghe thấy.


Khom lưng để rổ trái cây xuống, động tác ưu nhã mà cắm hoa vào bình, chờ làm xong hết thảy, cô mới khóe môi ngậm cười nhìn về phía Phó Khanh Khanh, tự giới thiệu: "Tôi là Lê Hoan, xem như là chị của ....Dịch Miên Miên."


Phó Khanh Khanh nhíu mày, đang nghe đến tên của Dịch Miên Miên, tức giận trong lồng ngực càng đấu đá lung tung tùy ý.


Cô khinh miệt mà dương cằm liếc Lê Hoan một cái.


" Ha..." Cô ấy một chút cũng không khách khí mà cười nhạo, "Nghĩ đến cầu xin cho cô ta à? Thấy rõ không, cái trán này của tôi chính là Dịch Miên Miên ban tặng nhiều mũi may như vậy đấy! Không ngã chết là do tôi có vận khí tốt, các cô còn có mặt mũi tới cầu xin muốn tôi tha cho hả?!"


Càng nói càng tức, thêm việc tên trứng thối Thẩm Mộ kia lừa gạt, mặt trầm xuống, ngón tay hướng về phía cửa, cô lại lần nữa nổi giận đùng đùng mà quát: "Đi ra ngoài! Tôi hiện tại không muốn nhìn thấy các người!"


Lê Hoan không nhúc nhích.


Phó Khanh Khanh càng tức: "Cô......"


"Tôi không phải tới cầu xin."


Một câu nhẹ nhàng, nhàn nhạt, không có cảm xúc phập phồng, chỉ có ý cười nhợt nhạt bên môi.


Phó Khanh Khanh kinh ngạc sửng sốt, hồ nghi nhíu mày.


Lê Hoan làm bộ ngồi xuống trên sô pha, đón nhận ánh mắt của Phó Khanh Khanh, giải thích: "Mỗi người đều phải phụ trách việc mình đã làm, huống hồ Dịch Miên Miên là người trưởng thành, không nên trốn tránh."


Phó Khanh Khanh mày nhăn đến càng chặt.


Cô còn tưởng rằng......


"Vậy cô tới......"


"Nó hại cô bị thương chính là nó sai, cái trách nhiệm này, nó cần phải gánh vác, tôi không nghĩ tới nhất định phải làm cho cô tha thứ cho nó, điều này đối với cô không công bằng." Lê Hoan từng chữ rõ ràng mà nói.


"Vốn dĩ chính là như vậy! Tôi mới sẽ không tha thứ cho cô ta!" Phó Khanh Khanh tức giận, "Dịch Miên Miên cô ta chính là có bệnh! Bạn trai chính mình giữ không được liền tới trách tôi? Bệnh tâm thần!"


Tối hôm qua trước khi ngủ, Lê Hoan đã biết nguyên do Dịch Miên Miên cùng Phó Khanh Khanh cãi nhau , cho nên hiện tại nghe cô ấy nói như vậy, cô cũng không ngoài ý muốn.


Cô không lên tiếng.


Phó Khanh Khanh nói nói, cảm giác được không thích hợp, nhìn Lê Hoan liếc mắt một cái: "Cô còn chưa nói đâu, rốt cuộc là tới làm gì? Đừng nói cho tôi là vì tới nói hai lời đó?"


Lê Hoan cười, độ cong thật nhẹ: "Không phải, là tới xin lỗi."


"Tôi sẽ không nhận!"


"Tôi biết."


"Cô!"


Phó Khanh Khanh tức khắc nghẹn lại, nàng nhìn gương mặt kia của Lê Hoan, tức khắc cảm thấy như là một quyền đánh vào bông, mặc kệ chính mình giận như thế nào, nảy sinh ác độc như thế nào, cô ấy vẫn đều là biểu tình ôn ôn hòa hòa kia.


Làm cô... buồn thật sự!


Phiền!


Chán ghét!


"Cô rốt cuộc muốn làm gì?!" Cô ấy tức giận trừng cô , tâm tình càng thêm phiền muộn.


"Dịch Miên Miên hại cô bị thương tốn bao nhiêu tiền, đều có thể để cho nó trả." Lê Hoan nhàn