Thân thể của Vũ Tiểu Kiều phơi bày ở trong không khí, cuối cùng cũng cảm giác được khó chịu trong cơ thể vơi đi một chút.

Da thịt cô rất trắng, bóng loáng như đồ sứ, bởi vì có một luồng nhiệt trong cơ thể nên da thịt phiếm một tầng phấn nộn mê người, làm cho người ta có một loại xúc động rất muốn cắn một ngụm.

Cô cảm nhận được trên cổ có những nụ hôn loạn, thân thể không khỏi nhẹ nhàng chấn động.

Tâm thần Tịch Thần Hãn rung động, tất cả mạch máu trong đại não đều đang kêu gào. Anh đem cô khóa lại trong góc sô pha, hai tròng mắt đỏ đậm, thanh âm ồm ồm.

"Cô gái, rốt cuộc cô đang muốn cái gì?"

Vũ Tiểu Kiều mờ mịt lắc đầu: “Muốn... Muốn..."

Cô cũng không nói rõ ràng, đang muốn cái gì, ôm lấy anh thật chặt, thân thể không nhịn được tới gần anh, rất muốn tìm cái gì giải thoát, lại không biết làm như thế nào mới có thể giải được.

Anh bắt được cổ tay nhỏ gầy của cô, kìm ở trên sô pha, thanh âm khàn khàn, mang theo tiếng thở dốc.

"Để tôi dạy cô, thế nào?"

Vũ Tiểu Kiều gật gật đầu, chu cái miệng nhỏ lại, thở dốc mãnh liệt.

"Dạy tôi..."

Ngón tay mỏng lạnh lẽo của Tịch Thần Hãn, nhẹ nhàng lướt dọc theo mặt của cô, một đường lướt qua chiếc cổ tinh xảo của cô, cuối cùng dừng ở dưới xương quai xanh non mịn của cô...

"A..."

Cô run mạnh lên, phát ra giọng nói mê người.

Lòng bàn tay Tịch Thần Hãn gắt gao ôm chặt lấy cô, bên trong con ngươi đen láy tập tức cháy lên mọt ngọn lửa màu hồng.

Anh thật sự đã không thể kiên trì thêm nữa.

"Cầu xin tôi." Thanh âm anh ồ ồ, thở dốc nóng bỏng.

"Ừ... Xin, xin anh..." Cô thở gấp, thân thể không nhịn được run rẩy.

Tịch Thần Hãn thực vừa lòng thuận theo cô, trong lòng rất vui vẻ, cúi đầu một ngụm ngậm lấy cánh môi hoa đào của cô, đầu lưỡi giảo hoạt tiến quân thần tốc.

Anh bá đạo tấn công, làm cho cô vô lực chống đỡ, ngay cả hô hấp không khí, nháy mắt đã bị anh quét sạch.

Cô bị anh bá đạo hôn, hít thở không thông, thân thể càng thêm mềm mại vô lực, trong yết hầu truyền ra tiếng ngâm nhỏ vụn đứt quãng.

Ngay tại lúc anh sắp tiến vào, thanh âm của anh kiên lãnh, từng chữ rõ ràng nói cho cô.

"Nhớ kỹ, tôi là Tịch Thần Hãn."

"A..."

Đau đớn bén nhọn đột nhiên đến, làm cho cô có một giây thanh tỉnh ngắn ngủi, sau đó ngã vào bên trong nóng bỏng vô tận, không thể tự kềm chế...

*

Sắc trời dần dần lên cao, trong căn phòng xa hoa, yên lặng như nước, không còn không khí mãnh liệt như vừa rồi.

Tịch Thần Hãn theo một mảnh hỗn độn trên giường xoay người đứng lên, quanh thân phát ra mồ hôi như mưa, cơ bắp cường kiện nhanh dồn, gợi cảm mê người.

Bóng lưng rộng lớn của anh, có được tỉ lệ dáng người hoàng kim hoàn hảo, đứng trước giường to như vậy, nhìn cô gái nhỏ xịu lơ trên giường, khóe môi hơi hơi có nét cười.

Cô gái nhỏ này, một đêm bị anh ép buộc quá mức, hiện tại rốt cục ăn no nên im lặng.

Anh không nghĩ tới, hương vị của cô gái nhỏ này lại tốt như vậy, làm cho anh không biết thoả mãn muốn một lần lại một lần.

Nhưng mà, thân thể xử nữ của cô hẳn là không chịu nổi, thể lực cạn kiệt không còn lực nhúc nhích cũng là bình thường.

Nếu không phải đoán được cô có chuyện hơn người, anh Tịch Thần Hãn sẽ không bỏ đề phòng mà muốn cô.

Anh chưa bao giờ chạm vào cô gái đã bị người đàn ông khác chạm qua.

Anh đem một tờ chi phiếu đặt ở trên tủ đầu giường: “Đây là bồi thường cho cô, hi vọng ngày sau chúng ta sẽ không gặp lại."

Vũ Tiểu Kiều vô lực gật đầu, miệng mơ hồ không rõ nói một câu gì.

Tịch Thần Hãn không có nghe rõ, cũng không muốn nghe, mặc dù thực vừa lòng hương vị của cô, anh vẫn là không hy vọng ngày sau sinh ra phiền toái không cần thiết, hơn nữa còn cùng người họ "Vũ” có quan hệ gì.

Hơn nữa, cô gái này lại từ hộp đêm Kim Sa chạy đến, dây dưa đến người của hộp đêm Kim Sa, anh nên thật cẩn thận đề phòng.

Cũng không biết cô gái này cùng hộp đêm Kim Sa có quan hệ như thế nào, vì sao bị nhiều người đuổi theo như vậy?

Tất cả mọi chuyện, là cạm bẫy? Hay là trùng hợp?

Tịch Thần Hãn bỏ xuống tất cả nghi ngờ, cho dù như thế nào, từ nay về sau anh cùng cô gái nhỏ này, cũng sẽ không còn bất kỳ liên lụy gì.

Đi vào phòng tắm, tắm rửa, chờ đến lúc anh đi ra từ phòng tắm đi ra, Vũ Tiểu Kiều đã chìm sâu vào mê man.

Anh một bên lau tóc ướt sũng, một bên lại vang lên tiếng chuông điện thoại.

Ngay một khắc này, anh lại lo lắng tiếng chuông điện thoại kia sẽ đánh thức cô gái nhỏ đang ngủ say kia.

Là điện thoại của trợ lý Đông Thanh gọi tới.

"Cậu chủ, ngài có khỏe không?"

Một đêm này, Đông Thanh rất lo lắng, cậu chủ nhà bọn họ cùng cô gái không rõ lai lịch kia, vẫn canh giữ ở bên ngoài, không có rời đi.

"Đương nhiên!"

Đông Thanh thấy giọng nói của Tịch Thần Hãn có lực, cuối cùng cũng yên lòng.

"Cậu chủ, máy bay của bà chủ còn có một tiếng sẽ hạ cánh. Cậu... Đi sân bay sao?" Đông Thanh nhỏ giọng hỏi.

"Chuyến bay của mẹ, đương nhiên tôi sẽ tự mình đi đón."

Tịch Thần Hãn cuối cùng nói một câu bằng giọng điệu thong thả ung dung, khóe môi của anh mặc dù đang cười nhưng ở sâu dưới đáy mắt lại lạnh băng ky lạ, giống như lưỡi dao sắc có thể đả thương người ta bất cứ lúc nào.

Mẹ, cuối cùng mẹ cũng trở lại.

Anh thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài, lại quay đầu nhìn thoáng qua cô gái nhỏ đang ngủ say trên giường.

Anh không phải không thừa nhận, anh Tịch Thần Hãn, Kinh Hoa Thần thiếu không gần nữ sắc, lại bị một cô gái nhỏ làm mất hết tự chủ.

Anh đi ra cửa, vẫn chưa phát hiện khóe môi của mình, không tự giác giơ lên một độ cong nhu hòa...